Chương 43
Loại sâu mà ánh sáng từ những chiếc đèn dầu vọt leo lét không thể thắp sáng, chỉ đủ để chiếu rọi những hạt bụi bay lơ lửng như những linh hồn chưa siêu thoát.
Tiểu Hoa bước đi, đôi giày da mòn cạo lên sàn gỗ mục, tạo ra những âm thanh khô khốc, giống như tiếng xương khớp bị gãy vỡ trong im lặng.
Anh không nhìn lại.
Anh biết phía sau lưng mình là gì.
Đó không phải là một bóng hình theo dõi, mà là sự hiện diện của chính quá khứ, nặng trĩu như một tảng đá chôn vùi trong ngực.
Mùi hương của gỗ thối rữa và sắt gỉ tanh tưởi hòa quyện, tạo nên một hương vị quen thuộc đến rợn người.
Đó là mùi của ký ức đã chết.
Tiểu Hoa hít một hơi thật sâu.
Không khí lạnh buốt, cắt ngang khí quản như dao cùn.
Anh cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, nhưng tâm trí lại nặng trĩu những mảnh vỡ.
"Thú vị," anh lẩm bẩm, giọng nói vang lên trong không gian hẹp, vang vọng một cách kỳ lạ, như thể có ai đó đang lặp lại lời nói của anh từ phía bên kia bức tường.
"Mùi của sự sụp đổ.
Nó thơm hơn mùi hoa hồng giả."
Anh dừng lại trước một cánh cửa gỗ sẫm màu, khắc họa những hoa văn xoắn ốc kỳ quái.
Những đường vân gỗ giống như những con rắn đang cuộn mình, mắt chúng mở to, trống rỗng.
Tiểu Hoa đặt tay lên tay nắm cửa.
Lạnh đến mức anh có thể cảm thấy nhiệt độ từ da thịt mình bị rút đi, thay vào đó là một dòng chảy ký ức lạnh lẽo từ cánh cửa truyền ngược vào tay anh.
Không phải là một hình ảnh, mà là một cảm giác.
Cảm giác của việc rơi.
Rơi xuống vực thẳm mà không có đáy.
"Có ai ở đó không?" Tiếng nói của Kẻ Mù vang lên từ phía sau, nhỏ nhẹ nhưng sắc lẹm như lưỡi dao lam.
"Nếu cô định bước vào, hãy chuẩn bị tinh thần.
Ký ức trong đó không phải để nhớ lại.
Chúng là để ăn thịt."
Tiểu Hoa không quay lại.
Anh chỉ nhún vai, một động tác thờ ơ điển hình của anh.
"Tôi không sợ bị ăn thịt.
Tôi sợ là mình sẽ quá ngon miệng." Anh đẩy cánh cửa mở.
Tiếng kẽo kẹt vang lên, dài và đau đớn, như tiếng than khóc của một người nào đó bị bóp nghẹt cổ.
Bên trong không phải là một căn phòng ngủ, mà là một kho lưu trữ.
Những kệ sách bằng đá đen vươn lên cao, chạm vào trần nhà tối om.
Trên đó không có sách, mà là những tấm ảnh.
Hàng ngàn, hàng vạn tấm ảnh, xếp chồng lên nhau, phủ đầy bụi thời gian.
**
Bỗng nhiên, không khí trong phòng trở nên nặng nề hơn.
Những tấm ảnh trên tường bắt đầu rung chuyển, phát ra những âm thanh leng keng như kính vỡ.
Tiểu Hoa quay lại, nhìn thấy Quản Gia đang đứng ở lối vào.
Anh ta không còn mặc bộ vest chỉnh tề nữa.
Áo sơ mi của anh ta xộc xệch, cổ áo bị xé toạc, lộ ra những vết xăm đen kịt đang bò dọc theo cổ anh ta, như những con sâu đang ăn mòn da thịt.
"Tiểu Hoa, đừng đọc thêm nữa," Quản Gia nói, giọng anh ta run rẩy, mất đi sự lạnh lùng vốn có.
"Nếu cô nhớ quá nhiều, Giao Thức Sinh Tồn sẽ coi cô là một lỗi hệ thống.
Và lỗi hệ thống...
được sửa chữa."
Tiểu Hoa nhướng mày.
Ý anh là giết tôi?"
"Không," Quản Gia lắc đầu, những giọt mồ hôi lăn dài trên trán anh ta.
"Ý tôi là xóa bỏ.
Xóa bỏ tất cả.
Không chỉ ký ức.
Mà là sự tồn tại của cô.
Cô sẽ không còn là Tiểu Hoa.
Cô sẽ trở thành một khoảng trống.
Một lỗ hổng trong thực tại."
Tiểu Hoa nhìn vào Quản Gia, ánh mắt anh sắc sảo.
Anh nhìn thấy sự sợ hãi trong đôi mắt của người đàn ông này.
Không phải sợ cho anh ta, mà sợ cho Tiểu Hoa.
Hoặc có lẽ, sợ cho chính mình.
"Tại sao anh lại giúp tôi?" Tiểu Hoa hỏi.
Quản Gia không đáp.
Anh ta bước tới, tay cầm một chiếc đồng hồ cát bằng thủy tinh đen.
Nước cát bên trong nó đen như mực, chảy ngược lại.
"Vì tôi không muốn cô quên," anh ta nói, giọng nói nghẹn ngào.
"Và tôi cũng không muốn cô nhớ.
Đây là một nghịch lý, Tiểu Hoa.
Một nghịch lý mà Giáo Chủ Quên Đi không bao giờ hiểu được.
Đau khổ là cần thiết.
Nhưng nỗi đau quá lớn sẽ hủy diệt chúng ta.
tôi không thể để cô bị hủy diệt."
Tiểu Hoa nhìn vào chiếc đồng hồ cát.
"Vậy thì hãy cho tôi xem sự thật.
Dù nó có giết tôi."
"Điên rồ," Kẻ Mù lẩm bẩm từ phía sau.
"Anh ta hoàn toàn điên rồ."
Tiểu Hoa mỉm cười.
Một nụ cười tươi tắn, rạng rỡ, nhưng trong mắt anh là sự chết chóc.
Và đó là lý do tại sao tôi vẫn còn sống." Anh đưa tay ra, nắm lấy chiếc đồng hồ cát từ tay Quản Gia.
Lạnh cắt da.
**
Tiểu Hoa đứng dậy, lau nước mắt không biết tại sao rơi xuống.
Anh nhìn Quản Gia, người đang mỉm cười, một nụ cười buồn bã và xa xăm.
"Chúc mừng, Tiểu Hoa," anh ta nói, giọng nói nhẹ nhàng như gió.
"Cô đã sống thêm một chu kỳ."
Tiểu Hoa gật đầu, cảm thấy nhẹ nhõm.
Nhưng nhẹ nhõm đó không phải là sự giải thoát.
Đó là sự chấp nhận số phận.
Anh quay lưng đi, bước ra khỏi căn phòng.
Nhưng trước khi chân anh chạm xuống bậc thang đầu tiên, anh nghe thấy một giọng nói.
Không phải từ Quản Gia.
Không phải từ Kẻ Mù.
Mà là từ chính trong đầu anh.
*"Tiểu Hoa,"* giọng nói thì thầm, ngọt ngào như mật ong, nhưng lạnh lùng như băng giá.
*"Con đã sẵn sàng để trở về nhà chưa?"*
Tiểu Hoa dừng bước.
Anh nhìn xuống tay mình.
Những vết cắt từ mảnh kính giờ đây đã lành lại, để lại những sẹo trắng hình chữ thập.
Và ở giữa lòng bàn tay anh, một con mắt nhỏ xíu đang mở ra.
Con mắt đó không nhìn thấy ánh sáng.
Nó nhìn thấy thời gian.
Và nó đang đếm ngược.
Tiểu Hoa mỉm cười.
"Về nhà," anh thì thầm.
"Hay là đi vào mộ?"
Anh bước xuống cầu thang, mỗi bước chân là một ký ức mới được đánh thức.
Và ở cuối hành lang, bóng tối đang chờ đợi.
Không phải bóng tối của cái chết.
Mà là bóng tối của sự thật.
Sự thật mà Giáo Chủ Quên Đi đã cố gắng xóa bỏ.
Sự thật rằng Tiểu Hoa không phải là nạn nhân.
Anh là kẻ săn mồi.
Và bữa tiệc mới bắt đầu.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận