Chương 44

Hành lang của "Giao thức Sinh Tồn" không còn mang hình hài của bê tông cốt thép hay gạch vữa.

Nó là một dòng chảy dữ liệu lỗi thời, những bức tường nứt toác lộ ra những ký tự mã hóa màu đỏ sẫm, chảy róc rách như máu đông đặc.

Tiểu Hoa đứng giữa sự sụp đổ ấy, đôi chân trần chạm vào nền đất lạnh lẽo, nơi từng thớ đất đều là những mảnh vỡ ký ức chưa được xử lý.

Anh không cảm thấy sợ hãi.

Sợ hãi là một phản ứng sinh học dành cho những kẻ còn hy vọng vào tương lai, còn anh?

Anh chỉ quan tâm đến hiện tại.

Hiện tại là lúc anh đang đứng trước một cánh cửa không có tay nắm, và bên kia là sự thật mà Giáo Chủ Quên Đi đã cố tình chôn vùi dưới lớp tro tàn của hạnh phúc nhân tạo.

Tiểu Hoa đưa tay lên chạm vào lưỡi mình.

Ở đó, dưới lớp niêm mạc mềm mại, một vết xăm hình học phức tạp đang nóng rực.

Nó không đau, mà nó *thở*.

Mỗi nhịp đập của trái tim anh khiến vết xăm đó phồng lên, như một con ký sinh trùng đang ăn mòn ranh giới giữa ý thức và vô thức.

*"Đừng tin anh ta,"* giọng nói trong đầu vang lên, không phải từ Quản Gia, cũng không phải từ Kẻ Mù, mà từ chính bản năng sinh tồn đã bị bóp méo qua mười hai chu kỳ trước đó.

*"Anh ta là kẻ đã giết bạn."*

Tiểu Hoa liếm nhẹ vết xăm, vị kim loại mặn chát lan tỏa khắp khoang miệng.

Anh cười, một nụ cười gượng gạo, thiếu chút nữa là biến thành tiếng nấc nghẹn.

"Giết tôi à?

Nhưng nếu tôi đã chết, thì ai đang đứng đây cười nhạo cái chết vậy?" Anh quay người, ánh mắt quét qua những dòng mã đỏ đang tuôn chảy.

Chúng không phải là lời nguyền, chúng là nhật ký.

Nhật ký của mười hai người tiền nhiệm.

Những kẻ đã thất bại.

Những kẻ đã quên.

Và giờ, họ là chất dinh dưỡng cho sự tái sinh của anh.

Tuyết Sơn đứng ở phía sau, cách anh mười bước chân.

Cô gái tóc trắng ấy nắm chặt kiếm, khớp tay trắng bệch vì siết chặt.

"Tiểu Hoa, đừng tiến thêm bước nữa," cô nói, giọng run rẩy nhưng cố giữ vẻ nghiêm khắc.

"Không gian này đang mất ổn định.

Nếu anh bước vào vùng đỏ, anh sẽ bị đồng hóa.

Anh sẽ trở thành một phần của hệ thống, mất đi nhân tính, mất đi...

chính mình."

Tiểu Hoa quay lại, nhìn Tuyết Sơn.

Trong mắt cô, anh thấy sự sợ hãi thật sự.

Không phải sợ anh chết, mà sợ anh thay đổi.

"Sợ thay đổi à?

Tuyết Sơn, em có biết điều gì đáng sợ nhất không?

Đó là khi chúng ta nghĩ mình đang kiểm soát số phận, nhưng thực ra chúng ta chỉ là những con rối đang nhảy múa theo nhịp trống của kẻ khác." Anh nhún vai, một cử chỉ bình thản đến mức gây khó chịu.

"Nếu tôi trở thành 'Thực Thể Lỗi', ít nhất tôi cũng là một lỗi có ý thức.

Tốt hơn là làm một chương trình chạy trơn tru nhưng trống rỗng."

Anh bước tiếp.

Bức tường mã hóa vỡ vụn trước bước chân anh, để lộ ra một khoảng không gian trống rỗng, nơi thời gian bị đóng băng.

Ở đó, Kiểm Soát Viên 01 đang chờ đợi.

Kiểm Soát Viên 01 không mặc áo giáp chiến đấu, cũng không cầm vũ khí.

Anh ta mặc một bộ đồ trắng tinh tươm, giống như một bác sĩ phẫu thuật, hoặc một tu sĩ trong nhà thờ.

Khuôn mặt anh ta bình thản, không có biểu cảm, nhưng đôi mắt lại chứa đựng một nỗi đau sâu thẳm, như thể anh ta đang mang trên vai gánh nặng của toàn bộ nhân loại.

Khi Tiểu Hoa tiến gần, Kiểm Soát Viên 01 không di chuyển.

Anh ta chỉ đứng đó, như một bức tượng đá giữa dòng chảy dữ dội của ký ức.

"Tiểu Hoa," Kiểm Soát Viên 01 nói, giọng nói trầm ấm, vang vọng trong không gian tĩnh lặng.

"Em đang đi sai đường."

"Đường nào cũng dẫn đến mộ cả, anh bạn," Tiểu Hoa đáp, tay vẫn đặt trên vết xăm ở lưỡi.

"Chỉ khác là mộ này có trang trí đẹp hơn mộ kia thôi."

Kiểm Soát Viên 01 lắc đầu nhẹ.

"Em không hiểu.

Sức mạnh em đang sử dụng, cái gọi là 'Ghi Nhận Ngược', nó không phải là công cụ giải phóng.

Nó là chất độc.

Mỗi lần em ép buộc thế giới phải ghi nhớ ký ức của em, em đang xóa đi một phần nhân tính của chính mình.

Em đang trở thành một 'Thực Thể Lỗi' — thứ mà Giao thức phải loại bỏ để bảo vệ sự ổn định của hệ thống."

Tiểu Hoa dừng bước.

Anh nhìn vào lòng bàn tay mình.

Con mắt nhỏ xíu ở giữa lòng bàn tay đang mở to, đồng tử co lại rồi giãn ra, đếm ngược thời gian.

Không phải để chết.

Mà để *thức tỉnh*.

"Nhân tính," Tiểu Hoa lặp lại từ đó, như thể nếm thử hương vị của nó.

"Anh nói như thể nhân tính là một thứ quý giá cần được bảo vệ.

Nhưng nếu nhân tính đó bao gồm nỗi đau, sự hối hận, và ký ức về những sai lầm chết chóc?

Giáo Chủ Quên Đi nói đúng một điều: đau khổ là nguồn gốc của tội ác.

Nhưng anh ta sai ở chỗ nghĩ rằng xóa bỏ đau khổ sẽ mang lại hạnh phúc.

Nó chỉ mang lại sự trống rỗng.

Và sự trống rỗng thì dễ điều khiển hơn sự phản kháng."

Tiểu Hoa rút cây kim bạc từ trong túi áo ra.

Nó lạnh lẽo, sắc bén, và mang theo mùi vị của ký ức cũ.

Anh không nhắm vào Kiểm Soát Viên 01.

Anh đưa cây kim lên, chĩa thẳng vào lòng bàn tay trái của chính mình.

"Tuyết Sơn, nhắm mắt lại," anh nói, giọng bình thản như đang ra lệnh cho một người bạn đóng cửa phòng.

"Cảnh tượng sắp tới không dành cho người yếu tim."

"Tại sao?" Tuyết Sơn hỏi, giọng khàn đặc.

"Vì em sẽ thấy tôi trở thành quái vật," Tiểu Hoa cười.

"Và quái vật thì không cần sự thương cảm."

Anh đâm cây kim vào lòng bàn tay.

Máu chảy ra, nhưng không rơi xuống đất.

Những giọt máu lơ lửng trong không trung, biến thành những hạt sáng nhỏ li ti, xoay tròn quanh anh.

Cơ chế "Ghi Nhận Ngược" được kích hoạt.

Thay vì để thế giới ghi nhận sự tồn tại của anh, anh ép buộc thế giới phải ghi nhận *ký ức* của anh.

Anh đang viết lịch sử bằng máu của chính mình.

Kiểm Soát Viên 01 nhíu mày, lần đầu tiên biểu cảm trên khuôn mặt anh ta thay đổi.

"Em đang tự hủy hoại.

Giao thức sẽ phản ứng.

Nó sẽ coi em là virus và thanh trùng."

"Thì cứ để nó thử," Tiểu Hoa nói, máu từ lòng bàn tay chảy dọc theo cánh tay, vẽ nên những đường nét phức tạp trên da thịt anh.

Những đường nét đó không phải là hình xăm, mà là bản đồ.

Bản đồ của những ký ức bị chôn vùi.

"Nếu tôi là virus, thì tôi là virus miễn dịch.

Và tôi sẽ lây nhiễm cho toàn bộ hệ thống."

Ánh sáng từ những giọt máu chiếu rọi khắp hành lang, làm những bức tường mã hóa đỏ rực lên.

Không gian bắt đầu rung chuyển.

Những mảnh vỡ ký ức từ mười hai chu kỳ trước tràn về, bao vây lấy Tiểu Hoa.

Anh cảm thấy cơ thể mình đang tan rã, nhưng tâm trí lại trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.

Anh nhớ ra.

Anh nhớ ra tất cả.

Anh nhớ ra rằng anh không phải là người đầu tiên.

Anh là người thứ mười ba.

Mười hai người trước anh đã thất bại.

Họ đã quên.

Và họ đã chết.

Nhưng anh...

anh sẽ không quên.

Anh sẽ chịu đựng nỗi đau.

Anh sẽ sống.

Dù phải trả giá bằng chính linh hồn mình.

Kiểm Soát Viên 01 bước tới, cố gắng chạm vào vai Tiểu Hoa.

"Dừng lại, Tiểu Hoa.

Em không biết những gì em đang làm.

Nếu em phá vỡ Giao thức, toàn bộ Vùng Đất Ký Ức sẽ sụp đổ.

Hàng triệu người sẽ mất đi ký ức của họ.

Họ sẽ trở về trạng thái ban đầu.

Trống rỗng.

Vô hồn."

"Và đó là điều anh muốn, phải không?" Tiểu Hoa hỏi, ánh mắt sắc lẹm.

"Giữ họ trong hạnh phúc giả tạo?

Giữ họ trong nhà kính bằng thủy tinh, nơi họ không bao giờ phải đối mặt với bão tố, nhưng cũng không bao giờ được hít thở không khí tự do?"

Kiểm Soát Viên 01 im lặng.

Nỗi đau trong mắt anh ta trở nên rõ rệt hơn.

"Tôi không muốn hạnh phúc giả tạo.

Tôi muốn họ sống sót.

Ký ức là gánh nặng, Tiểu Hoa.

Nó giết chết con người nhanh hơn cả bệnh tật.

Cha mẹ tôi...

họ đã biến mất trong di tích cổ vì không thể chịu đựng ký ức về tội lỗi của mình.

Tôi không muốn bất kỳ ai phải trải qua điều đó nữa."

Tiểu Hoa nhìn anh ta, một thoáng đồng cảm lướt qua, nhanh như chớp.

"Tôi hiểu nỗi đau của anh.

Nhưng anh đang chữa trị triệu chứng, chứ không phải nguyên nhân.

Anh đang cắt bỏ đầu để trị đau đầu.

Và khi đầu đã bị cắt, cơ thể còn tồn tại để làm gì?"

Tiểu Hoa hét lên.

Tiếng hét của anh không phải là sự tuyệt vọng, mà là sự giải phóng.

Toàn bộ hành lang sụp đổ.

Những bức tường mã hóa vỡ tan thành bụi phấn, rơi xuống như tuyết trắng.

Dưới lớp bụi phấn ấy, thực tại lộ ra.

Không phải là một căn phòng lớn, hùng vĩ.

Mà là một căn phòng nhỏ, lạnh lẽo, ẩm mốc.

Ở giữa phòng là một chiếc giường sắt cũ kỹ, và trên đó là một người phụ nữ đang ngủ.

Tiểu Hoa bước vào căn phòng, từng bước một, như thể đang đi trên刀刃 của con dao.

Tuyết Sơn chạy theo, nhưng bị một lực vô hình chặn lại ở cửa.

Cô chỉ có thể nhìn, không thể can thiệp.

Người phụ nữ trên giường có mái tóc bạc phơ, khuôn mặt đầy nếp nhăn, và cơ thể phủ đầy những vết thương cũ.

Những vết sẹo trắng hình chữ thập chạy dọc khắp cơ thể cô, giống hệt những vết sẹo trên lòng bàn tay Tiểu Hoa.

Anh tiến lại gần, trái tim anh đập mạnh đến mức đau nhói.

Anh cúi xuống, nhìn vào khuôn mặt người phụ nữ.

Đôi mắt cô nhắm nghiền, nhưng khóe miệng thì cong lên, như thể đang mỉm cười trong giấc mơ.

Tiểu Hoa run rẩy.

Anh đưa tay lên, chạm vào má cô.

Lạnh như băng.

ma?" Tiểu Hoa thì thầm, giọng nói vỡ vạc.

Người phụ nữ không đáp lại.

Cô chỉ tiếp tục ngủ, chìm sâu trong giấc ngủ của ký ức bị xóa bỏ.

Nhưng rồi, Tiểu Hoa nhận ra điều gì đó sai lệch.

Anh nhìn kỹ hơn vào khuôn mặt người phụ nữ.

Những đường nét, cấu trúc xương, thậm chí cả nốt ruồi ở khóe mắt...

tất cả đều giống hệt anh.

Không phải giống mẹ anh.

Mà giống *chính anh*.

Người phụ nữ đó...

là chính anh.

Nhưng già hơn.

Già đi hàng trăm năm.

Và cô ấy không phải là mẹ anh.

Cô ấy là *bản gốc*.

Là phiên bản đầu tiên của Tiểu Hoa, người đã sống qua tất cả mười hai chu kỳ trước, và cuối cùng đã sụp đổ dưới gánh nặng của ký ức.

Tiểu Hoa lùi lại, chân anh chạm vào mép giường.

Anh nhìn xuống lòng bàn tay mình.

Con mắt nhỏ xíu đang mở to, đồng tử co lại, đếm ngược.

"Không thể nào," anh thì thầm.

"Tôi không phải là người thứ mười ba.

Tôi là người thứ nhất.

Và tôi đã lặp lại vòng lặp này mười hai lần."

Kiểm Soát Viên 01 xuất hiện bên cạnh anh, khuôn mặt đầy vẻ đau khổ.

"Cuối cùng anh cũng nhớ ra.

Tiểu Hoa, anh không phải là nạn nhân.

Anh là kẻ gây ra tất cả.

Anh là 'Chìa Khóa', nhưng cũng là 'Món Nạn'.

Anh đã tự nguyện chia nhỏ linh hồn mình để mở khóa kỷ nguyên mới, nhưng mỗi lần mở khóa, anh lại quên đi một phần ký ức.

Và mỗi lần quên, anh lại phải bắt đầu lại từ đầu.

Mười hai lần thất bại.

Mười hai lần tự sát tinh thần.

Và giờ, lần thứ mười ba, anh đã nhớ ra."

Tiểu Hoa nhìn người phụ nữ trên giường — phiên bản già cỗi, kiệt quệ của chính mình.

Anh cảm thấy một nỗi buồn sâu thẳm, nhưng cũng là một sự giải thoát.

Anh không còn là nạn nhân của số phận.

Anh là chủ nhân của nó.

Dù chủ nhân đó có bị xiềng xích bởi chính ký ức của mình.

Anh rút cây kim bạc ra một lần nữa.

Nhưng lần này, anh không đâm vào lòng bàn tay.

Anh đặt đầu kim lên ngực người phụ nữ trên giường — chính là bản gốc của anh.

"Tiểu Hoa, đừng!" Tuyết Sơn hét lên từ bên ngoài, giọng cô đầy hoảng loạn.

Tiểu Hoa không nghe.

Anh nhìn vào đôi mắt nhắm nghiền của người phụ nữ.

"Xin lỗi," anh thì thầm.

"Nhưng tôi cần ký ức của em.

Để tôi có thể kết thúc vòng lặp này."

Anh ấn mạnh cây kim vào ngực người phụ nữ.

Một cú sốc điện chạy qua toàn bộ cơ thể anh.

Ký ức bắt đầu tràn về, nhưng không phải tất cả.

Chúng tràn về như một cơn lũ, xé toạc ý thức anh ra.

Anh nhớ ra một khuôn mặt.

Một đứa trẻ.

Và tiếng khóc.

Đó không phải là tiếng khóc của nỗi đau.

Đó là tiếng khóc của niềm vui.

Tiếng khóc của một đứa trẻ được sinh ra trong một thế giới mới, một thế giới không còn ký ức đau thương, nhưng cũng không còn ký ức hạnh phúc.

Một thế giới trống rỗng.

Và tiếng khóc đó...

đến từ chính miệng anh.

Khi anh còn là một đứa trẻ.

Trước khi anh trở thành Tiểu Hoa.

Trước khi anh trở thành Chìa Khóa.

Nhưng rồi, ngay khi anh định gọi tên đứa trẻ đó, một bóng đen xuất hiện phía sau anh.

Không phải Kiểm Soát Viên 01.

Không phải Tuyết Sơn.

Mà là một bóng hình cao lớn, mặc áo choàng đen, mặt nạ trắng không biểu cảm.

Giáo Chủ Quên Đi.

"Con đã nhớ ra đủ rồi," giọng nói của Giáo Chủ vang lên, lạnh lùng như băng giá.

"Bây giờ, hãy để cha con hoàn thành nghi thức."

Tiểu Hoa quay người, nhưng cơ thể anh không còn nghe lời.

Cây kim trong tay anh rơi xuống sàn, phát ra một tiếng vang nhỏ, như tiếng chuông báo tử.

Và trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi ý thức tắt lịm, anh nhìn thấy đôi mắt của Giáo Chủ Quên Đi.

Đôi mắt đó không trống rỗng.

Chúng chứa đựng một ký ức.

Ký ức về chính Tiểu Hoa.

Ký ức về việc Giáo Chủ đã từng là...

*cha* của anh.

Và ký ức đó, đang bị xóa bỏ.

Ngay lúc này.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập