Chương 45
Không phải màu trắng của sự thuần khiết, mà là màu trắng của bệnh viện bỏ hoang, nơi sơn tường đã bong tróc lộ ra lớp xi măng xám xịt bên dưới, như những vết thương hở trên da thịt kiến trúc.
Mùi chlorine nồng gắt xộc vào mũi, hòa quyện với mùi sắt rỉ tanh hôi, tạo nên một hương vị kim loại đắng ngắt ở đầu lưỡi.
Tiểu Hoa mở mắt.
Hắn không hề hoảng hốt trước khung cảnh lạ lẫm này.
Đối với một kẻ đã quen thuộc với cái chết như người bạn đồng hành cuối cùng, việc tỉnh dậy trong một nơi nào đó mà hắn không nhớ đến là chuyện thường tình, giống như việc đánh mất chìa khóa nhà vào thứ sáu chiều.
Hắn ngồi dậy, người trần trụi, da thịt lạnh lẽo như xác ướp mới được đào lên.
Không có vết xước.
Không có vết bầm tím từ cú va chạm dữ dội trước đó.
Cơ thể hắn hoàn hảo, nguyên vẹn, như thể vừa mới được in ra từ một máy photocopy cao cấp.
Nhưng khi nhìn xuống lòng bàn tay phải, một nụ cười méo mó hiện lên trên môi hắn.
Ở đó, ngay giữa lòng bàn tay, một vết sẹo hình xoắn ốc đang từ từ hiện hình.
Nó không đỏ chót như vết bỏng, cũng không đen đúa như vết thâm.
Nó trong suốt, nhớt, chảy ra một chất dịch dẻo quánh như mật ong loãng, tỏa ra mùi vị của ozone và...
mùi của thời gian đang thối rữa.
"Vết xăm thứ ba," Tiểu Hoa thì thầm, giọng khàn đặc.
Hắn dùng ngón tay cái quệt nhẹ vào vết sẹo.
Chất dịch dính vào đầu ngón tay, lạnh buốt.
Trước đây là nỗi đau, rồi là ký ức, và bây giờ là...
lỗi hệ thống?" Hắn đứng dậy, bước đến trước gương soi.
Mặt hắn trong gương không có biểu cảm, đôi mắt đen nhánh như hai hố sâu không đáy.
Hắn nhớ lại fragment cuối cùng trước khi ý thức tắt lịm.
Tiếng khóc của đứa trẻ.
Ánh mắt trống rỗng của Giáo Chủ.
Và cảm giác bị xé toạc từ bên trong.
Nhưng thay vì sợ hãi, hắn cảm thấy một sự tò mò khó chịu, như một con kiến bị dẫm lên chân nhưng vẫn cố gắng nhai nát chiếc giày của kẻ giẫm lên mình.
Hắn rửa mặt bằng nước lạnh.
Nước chảy xuống cổ, lạnh lẽo.
Hắn nhìn chăm chú vào vết xoắn ốc.
Nó đang quay.
Rất chậm, nhưng chắc chắn.
Một vòng xoáy thu nhỏ, hút lấy mọi ánh sáng xung quanh.
"Nếu thời gian là kẻ thù," hắn tự nhủ, "thì chắc chắn hắn đang cố gắng ăn thịt tôi từ từ." Hắn lau khô người, mặc lại bộ quần áo cũ kỹ, rách nát.
Vải vóc bám vào da thịt, mang theo mùi mồ hôi và mùi đất ẩm.
Hắn cần di chuyển.
Ở lại đây chỉ là chờ đợi cái chết đến gõ cửa một cách lịch sự.
Và Tiểu Hoa không thích sự chờ đợi.
Hắn thích hành động, ngay cả khi hành động đó là tự sát.
Hắn bước ra khỏi căn phòng tắm.
Hành lang dài vô tận, ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy phát ra tiếng rít chói tai.
Không khí ở đây đặc quánh, nặng nề như thể hắn đang bơi trong dầu nhớt.
Mỗi bước chân đều tốn rất nhiều sức lực.
Tiếng bước chân của hắn vang lên đục ngầu, không có tiếng vang, như thể âm thanh bị nuốt chửng bởi chính không gian này.
Đây không còn là thế giới thực nữa.
Đây là "Ảo Cảnh Ký Ức", nơi quá khứ và hiện tại giao thoa, nơi ký ức trở thành vật chất.
Và hắn đang ở trong bụng của con quái vật đó.
Tại tầng 4, hành lang bị cắt ngang bởi một bức tường vô hình.
Nó không có màu sắc, không có hình dạng, nhưng Tiểu Hoa có thể cảm thấy nó.
Không khí trước mặt hắn dày đặc đến mức khó thở, mỗi phân tử oxy dường như đang chống cự lại sự xâm nhập của hắn.
Đây là ranh giới của "Lỗi Thời Gian".
Một lỗi trong mã nguồn của thực tại, nơi các sự kiện lịch sử chồng chéo lên nhau, tạo ra một bức tường chắn ngăn cách giữa những gì đã xảy ra và những gì sắp xảy ra.
Tiểu Hoa dừng lại, hít một hơi sâu.
Hắn biết mình cần vượt qua nó.
Không có con đường nào khác.
Quay lại là chết.
Đứng yên là chết.
Chỉ có tiến lên, hoặc là chết nhanh hơn.
Hắn không có ký ức về cách vượt qua bức tường này.
Trí nhớ của hắn trống rỗng như tờ giấy trắng.
Nhưng cơ thể hắn nhớ.
Những cơ bắp, những khớp xương, những dây thần kinh của hắn dường như đã trải qua khoảnh khắc này hàng nghìn lần trước đây.
Chúng run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự quen thuộc đáng sợ.
Tiểu Hoa đặt tay phải, với vết xăm xoắn ốc đang quay tít, lên khoảng không trước mặt.
Da hắn chạm vào "bức tường".
Không có cảm giác lạnh hay nóng.
Chỉ có một cảm giác trống rỗng, như chạm vào hư vô.
Rồi, đau đớn ập đến.
Không phải đau đớn vật lý, mà là đau đớn tồn tại.
Da của hắn bắt đầu rạn nứt.
Những vết nứt nhỏ li ti xuất hiện trên lòng bàn tay, lan rộng lên cổ tay, rồi cẳng tay.
Nhưng không có máu chảy ra.
Thay vào đó, từ những vết nứt đó, những mảnh ký ức vỡ vụn bay ra, như những con bươm bướm giấy màu xám.
Hắn thấy hình ảnh một đám cháy.
Một đứa bé khóc.
Một người đàn ông mặc áo choàng đen đứng nhìn, lạnh lùng.
Những hình ảnh này không thuộc về hắn, nhưng hắn lại cảm thấy chúng như máu thịt của chính mình.
Cơ thể hắn đang tham gia vào quá trình giải mã thực tại.
Hắn đang trở thành một phần của bức tường.
"Hừ, cảm giác như đang bị nướng chín từ bên trong," Tiểu Hoa lầm bầm, giọng nói vẫn giữ nguyên sự thản nhiên đáng sợ.
Hắn không rút tay lại.
Hắn ấn mạnh hơn.
Những vết nứt trên da hắn mở rộng, lộ ra bên trong không phải là thịt xương, mà là những dòng chữ cổ xưa, phát sáng màu xanh lam.
Những ký tự này chạy dọc theo mạch máu của hắn, như những con rắn nhỏ đang bò dưới da.
"Nếu cơ thể tôi là ổ khóa, thì chắc chắn bức tường này là ổ cửa." Hắn nhắm mắt lại, tập trung vào cảm giác rạn nứt.
Hắn không chiến đấu với nó.
Hắn chấp nhận nó.
Hắn để cho những vết nứt lan rộng, để cho cơ thể hắn tan vỡ, để cho ký ức của hắn hòa tan vào bức tường vô hình.
Đau đớn đạt đến đỉnh điểm.
Một tiếng hét vang lên trong đầu hắn, nhưng không phải từ miệng hắn.
Đó là tiếng hét của chính không gian xung quanh.
Bức tường vô hình rung chuyển.
Những mảnh ký ức bay ra từ cơ thể hắn va vào bức tường, tạo ra những âm thanh va chạm như thủy tinh vỡ.
Và rồi, một tiếng "rắc" nhỏ vang lên.
Bức tường nứt ra.
Một khe hở nhỏ, đủ để một người chui qua, hiện ra.
Tiểu Hoa bước qua.
Cơ thể hắn lành lặn trở lại.
Những vết nứt trên da biến mất, chỉ còn lại vết xăm xoắn ốc, giờ đây quay nhanh hơn, phát ra một ánh sáng mờ ảo.
Hắn đã vượt qua.
Nhưng cái giá là hắn vừa đánh mất một phần ký ức nào đó.
Hắn không nhớ mình đã đánh mất gì.
Chỉ cảm thấy một khoảng trống hẫng hụt trong ngực, như thể có ai đó vừa lấy đi một món quà quý giá.
Hắn bước vào bên kia bức tường.
Hành lang tiếp tục, nhưng khác biệt hơn.
Ánh sáng yếu hơn.
Mùi vị cũ kỹ, mùi giấy nát và bụi bặm.
Và ở cuối hành lang, một bóng người xuất hiện.
Không phải là quái vật.
Không phải là ma quỷ.
Mà là một người đàn ông mặc bộ đồ bảo hộ màu xám, mặt nạ che kín toàn bộ khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt lạnh lùng, vô cảm sau tấm kính trong suốt.
Anh ta đứng đó, thẳng tắp, như một bức tượng sống.
Trong tay anh ta cầm một thiết bị nhỏ, hình chữ nhật, giống như máy đếm bức xạ, nhưng kim chỉ trên đó không dao động.
Nó đứng yên, chỉ về phía Tiểu Hoa.
"Người Chấm Dứt," Tiểu Hoa nói, giọng không chút run rẩy.
Hắn không nhớ tên này, nhưng cơ thể hắn nhận ra mối đe dọa.
Một mối đe dọa không đến từ sức mạnh vật lý, mà từ sự hủy diệt bản chất.
Người đàn ông không nói gì.
Anh ta chỉ bước về phía Tiểu Hoa, từng bước chậm rãi, đều đặn.
Tiếng bước chân của anh ta vang lên khô khốc, như tiếng xương gãy.
Tiểu Hoa không rút vũ khí.
Hắn không có vũ khí.
Hắn chỉ có cơ thể đang dần tan rã và trí tuệ đang bị xói mòn.
Hắn nhìn chằm chằm vào thiết bị trong tay người đàn ông.
Kim chỉ vẫn đứng yên.
Nhưng hắn cảm thấy áp lực đè lên ngực mình ngày càng nặng.
Không khí xung quanh trở nên loãng hơn.
Máu trong người hắn như đang đông đặc lại.
"Anh đến để xóa tôi?" Tiểu Hoa hỏi, một nụ cười mỉa mai hiện lên trên môi.
"Hay anh đến để kiểm tra xem tôi có còn đủ giá trị để tồn tại?" Người đàn ông dừng lại, cách Tiểu Hoa ba bước chân.
Anh ta nâng thiết bị lên, hướng về phía ngực Tiểu Hoa.
Kim chỉ bắt đầu chuyển động.
Nó quay nhanh, phát ra tiếng rít chói tai.
Áp lực tăng lên gấp bội.
Tiểu Hoa cảm thấy đầu mình như muốn nổ tung.
Ký ức của hắn bắt đầu lung lay, như những tòa nhà cũ kỹ trước cơn bão.
Hắn thấy hình ảnh Tuyết Sơn.
Hình ảnh Kẻ Mù.
Hình ảnh Giáo Chủ Quên Đi.
Những khuôn mặt này mờ dần, biến thành những mảng màu xám xịt.
"Xóa bỏ," giọng nói của người đàn ông vang lên, qua lớp mặt nạ, nghe méo mó, điện thoại.
Một sóng xung kích vô hình đập vào Tiểu Hoa.
Hắn không thể cử động.
Cơ thể hắn bị đóng băng trong không gian.
Hắn cảm thấy ký ức của mình bị xé toạc, từng mảnh, từng mảnh.
Nhưng thay vì quên, hắn *nhận ra*.
Hắn nhìn thấy chính xác những gì đang xảy ra.
Giao Thức không sửa lỗi.
Nó *nuốt chửng* những người trùng sinh để duy trì ổn định.
Vết xăm không phải là dấu hiệu của sức mạnh.
Nó là dấu hiệu của sự tiêu hóa.
Hắn đang bị tiêu hóa bởi chính thế giới này.
Và người đàn ông trước mặt hắn không phải là kẻ thù.
Anh ta là công cụ.
Một công cụ dọn dẹp, loại bỏ những yếu tố bất ổn khỏi hệ thống.
Tiểu Hoa cười.
Tiếng cười của hắn vang lên trong không gian tĩnh lặng, khàn khàn, đầy sự châm biếm.
"Vậy ra, tôi chỉ là rác thải cần được thu gom?" Hắn nhìn vào đôi mắt lạnh lùng sau tấm kính của người đàn ông.
"Thật đáng tiếc cho anh.
Tôi không phải là rác.
Tôi là virus." Hắn không cố gắng chống cự.
Thay vào đó, hắn mở lòng mình ra.
Hắn để cho sóng xung kích tràn vào, để cho ký ức của hắn tan vỡ.
Nhưng trong sự tan vỡ đó, hắn tìm thấy thứ gì đó khác.
Một ký ức ẩn sâu, bị chôn vùi dưới lớp trầm tích của thời gian.
Ký ức về chính hắn.
Không phải Tiểu Hoa.
Không phải Chìa Khóa.
Mà là một đứa trẻ.
Đứa trẻ đó đang khóc.
Nhưng không phải vì đau khổ.
Mà vì hạnh phúc.
Một hạnh phúc thuần khiết, chưa bị ô nhiễm bởi ký ức đau thương.
Sóng xung kích yếu đi.
Người đàn ông lùi lại một bước, vẻ mặt sau tấm kính có vẻ bối rối.
Thiết bị trong tay anh ta phát ra tiếng kêu báo động.
Kim chỉ quay cuồng, không thể xác định được mục tiêu.
Tiểu Hoa đứng đó, run rẩy.
Cơ thể hắn lạnh như băng.
Nhưng trong đầu hắn, một tia sáng lóe lên.
Hắn đã nhìn thấy sự thật.
Thế giới này không phải là nơi để sống.
Nó là một nghĩa trang ký ức.
Và hắn, cùng với những người như hắn, là những người chết sống lại, đang cố gắng tìm lại linh hồn của mình.
Người đàn ông rút lui.
Anh ta quay lưng lại, bước nhanh vào bóng tối.
Tiểu Hoa không đuổi theo.
Hắn không cần phải làm vậy.
Hắn đã có câu trả lời mình cần.
Hắn đứng đó một lúc lâu, lắng nghe tiếng tim mình đập.
Nhưng vẫn còn sống.
Hắn bước về phía thang máy.
Hành lang giờ đã trống rỗng.
Không còn người đàn ông.
Không còn vết máu.
Chỉ có những bức tường trắng tinh, phản chiếu ánh sáng mờ ảo.
Hắn bước vào thang máy.
Cửa đóng lại.
Tiếng kim loại va chạm vang lên, khô khan.
Thang máy bắt đầu hạ xuống.
Số tầng giảm dần.
Cửa thang máy mở ra.
Bên trong, có một người đàn ông khác.
Anh ta mặc bộ đồ giống hệt người đàn ông trước đó.
Bộ đồ bảo hộ màu xám, mặt nạ che kín.
Nhưng anh ta không cầm thiết bị.
Anh ta chỉ đứng đó, tay buông thõng hai bên.
Và rồi, anh ta mỉm cười.
Một nụ cười thiếu hai chiếc răng cửa, lộ ra hàm răng vàng ố, nát mẻ.
Nụ cười đó không hề đáng sợ.
Nó lại quen thuộc đến rợn người.
"Chào mừ," người đàn ông nói, giọng nói khàn khàn, giống hệt giọng của Tiểu Hoa.
"Em đã về đúng giờ."
Tiểu Hoa nhìn chằm chằm vào người đàn ông.
Tim hắn đập thình thịch.
Không phải vì sợ hãi.
Mà vì nhận ra.
Người đàn ông đó không phải là ai khác.
Đó là chính hắn.
Phiên bản của hắn trong một dòng thời gian khác.
Một dòng thời gian nơi hắn đã chấp nhận bị xóa bỏ.
Nơi hắn đã trở thành một phần của hệ thống.
Nơi hắn đã quên đi tất cả, bao gồm cả chính mình.
"Em nghĩ sao?" người đàn ông khác hỏi, đưa tay ra, lòng bàn tay có vết xăm xoắn ốc, giống hệt vết xăm của Tiểu Hoa.
"Chúng ta có thể hoàn thành nghi thức.
Hoặc chúng ta có thể tiếp tục chiến đấu.
Nhưng thời gian...
thời gian đang hết rồi, Tiểu Hoa."
Tiểu Hoa nhìn vào bàn tay đưa ra.
Vết xăm trên lòng bàn tay người đàn ông kia đang quay chậm, phát ra ánh sáng xanh nhạt.
Hắn nhớ lại tiếng khóc của đứa trẻ.
Ký ức về hạnh phúc thuần khiết.
Và anh hiểu.
Đây không phải là lựa chọn giữa sống và chết.
Đây là lựa chọn giữa tồn tại như một con người, hay tồn tại như một công cụ.
Và câu trả lời của hắn, vẫn luôn là vậy.
Hắn đưa tay ra, nắm lấy bàn tay của phiên bản khác của chính mình.
Nhưng chắc chắn.
"Được," Tiểu Hoa nói, giọng bình thản.
"Nhưng trước khi chúng ta bắt đầu, hãy để tôi hỏi một câu.
ông ấy thực sự là Giáo Chủ Quên Đi, hay ông ấy chỉ là một nạn nhân khác?"
Người đàn ông khác mỉm cười, nụ cười thiếu hai chiếc răng cửa trở nên rộng hơn, đáng sợ hơn.
"Đó," anh ta thì thầm, "là bí mật mà ngay cả cha con cũng đã quên."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận