Chương 46
Nó chỉ trượt ra, mượt mà như một con mắt đang mở to, để lộ ra một không gian mà Tiểu Hoa chưa từng mong đợi.
Không phải hành lang bê tông lạnh lẽo, ẩm mốc của tầng hầm, mà là một phòng tắm công cộng rộng lớn, bao la đến mức méo mó.
Mùi clo nồng nặc, cay xé mũi, hòa quyện với mùi mốc meo của gạch men cũ kỹ tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của sự thối rữa bị che đậy.
Ánh đèn huỳnh quang trên trần nhà nhấp nháy yếu ớt, phát ra tiếng rít chói tai như tiếng côn trùng chết dần.
Nước trong các bồn tắm bằng sứ trắng muốt không chảy.
Nó đứng yên, phẳng lì như những tấm gương thủy tinh vỡ vụn, phản chiếu ánh sáng xanh lét từ phía xa.
Tiểu Hoa bước ra, giày cao gót của hắn in hằn lên sàn gạch lạnh buốt.
Hắn cúi đầu nhìn xuống lòng bàn tay phải.
Trống rỗng.
Không có vết xăm xoắn ốc.
Không có ánh sáng xanh nhạt đang quay chậm.
Chỉ còn da thịt nhợt nhạt, những đường gân xanh nổi lên dưới lớp biểu bì mỏng manh.
Quy tắc đầu tiên của "Giao thức Sinh Tồn" vừa bị vi phạm nghiêm trọng.
Trong thế giới này, vết xăm là mỏ neo, là thứ duy nhất giữ cho ý thức của ngươi không bị cuốn trôi vào dòng chảy ký ức hỗn loạn.
Không có nó, ngươi là một con thuyền không chèo giữa biển động.
"Cái này là gì?" Tiểu Hoa hỏi, giọng nói vang lên trong không gian kín mít, bị nuốt chửng bởi tiếng nước nhỏ giọt từ các vòi sen rỉ sét.
Hắn không hoảng loạn.
Hắn chỉ cảm thấy tò mò, một sự tò mò lạnh lùng, giống như một nhà khoa học đang quan sát một mẫu vật kỳ lạ dưới kính hiển vi.
Từ phía cuối phòng tắm, nơi bóng tối dày đặc nhất, một giọng nói khàn khàn vang lên.
"Đó là phần thưởng cho sự tuân thủ, Tiểu Hoa.
Hoặc là cái bẫy cho kẻ ngốc nghếch.
Tùy thuộc vào việc ngươi có dám cắt bỏ quá khứ hay không."
Tiểu Hoa quay lại.
Người đàn ông thiếu hai chiếc răng cửa vẫn đứng đó, mỉm cười.
Nhưng lần này, nụ cười của hắn không còn quen thuộc.
Nó trở nên xa lạ, rợn người, như thể hắn đang đeo một chiếc mặt nạ được may từ da người thật.
Hắn đưa tay lên, chạm vào mu bàn tay phải.
Da thịt lạnh cóng.
Cảm giác bị mất đi một phần cơ thể, một phần linh hồn, khiến dạ dày Tiểu Hoa quặn lại.
Nhưng hắn không hét lên.
Hắn chỉ thở dài, một tiếng thở dài đầy chất trào phúng.
"Vậy là tôi phải tự tạo ra nó sao?
Hay là tôi phải tìm lại nó?"
Người đàn ông kia lắc đầu, tóc dài bết dính trên trán.
Ngươi không thể tìm lại thứ đã bị xóa.
Ngươi phải tái tạo nó.
Bằng đau đớn.
Bằng sự chấp nhận rằng ngươi là một lỗi trong hệ thống."
Tiểu Hoa nhíu mày.
Tôi ghét đau đớn.
Nó làm hỏng phong thái."
"Phong thái không cứu được ngươi khỏi sự lãng quên," người đàn ông đáp, giọng điệu bình thản như đang đọc một bản án tử hình.
"Hãy cầm lấy nó."
Một con dao găm bằng bạc rơi từ hư không, nằm ngay trước chân Tiểu Hoa.
Lưỡi dao phản chiếu ánh sáng yếu ớt, sắc bén đến mức có thể cắt đứt cả thời gian.
Tiểu Hoa cúi xuống, nhặt nó lên.
Trọng lượng của con dao nhẹ nhàng, nhưng áp lực tâm lý đè nặng lên ngón tay hắn.
Hắn nhìn vào con dao, rồi nhìn vào bàn tay trần trụi của mình.
Trong đầu hắn, một giọng nói thầm thì, không phải của hắn, cũng không phải của người đàn ông kia.
*Hãy làm nó.
Để máu chảy.
Để ký ức trở về.*
Tiểu Hoa cười.
Một nụ cười nhạt, đầy sự mỉa mai.
"Các ngươi luôn nghĩ rằng con người cần đau đớn để nhớ.
Con người cần đau đớn để cảm thấy mình còn sống.
Và tôi thì không muốn chết."
Hắn đặt lưỡi dao lên mu bàn tay phải.
Hắn không run rẩy.
Hắn chỉ cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ, một bản năng nguyên thủy muốn xé toạc lớp vỏ bọc của hiện tại để lộ ra sự thật bên dưới.
Lý trí của hắn cảnh báo đây là một cái bẫy, một thử thách tâm lý nhằm đánh sập ý chí của hắn.
Nhưng ý chí của Tiểu Hoa không phải là một bức tường đá vững chãi.
Nó là nước, linh hoạt, thích nghi, và đôi khi, độc hại.
Hắn ấn mạnh.
Lưỡi dao cắt qua da thịt.
Không có tiếng rên rỉ.
Chỉ có âm thanh nhẹ nhàng của da thịt bị xé toạc.
Máu không chảy ra ngay lập tức.
Thay vào đó, da thịt tại vết cắt giãn ra, mở ra như một cánh cửa nhỏ, tiết lộ ra bên trong không phải là cơ bắp hay xương cốt, mà là một khoảng không đen kịt, sâu thẳm.
Từ khoảng không đó, một thứ ánh sáng xanh nhạt bắt đầu len lỏi ra.
Nó không phải là ánh sáng thông thường.
Nó là ký ức.
Tiểu Hoa nhìn chằm chằm vào vết thương.
Hắn thấy những hình ảnh chớp qua trong ánh sáng xanh: một đứa trẻ đang cười, một ngôi nhà gỗ nhỏ, một người phụ nữ với mái tóc đen dài.
Những ký ức mà hắn đã cố tình quên đi, hoặc bị xóa bỏ.
Chúng tràn ra từ vết thương, quấn lấy ngón tay hắn, lạnh giá và dính nhớp.
"Đẹp đấy," Tiểu Hoa thì thầm, giọng nói run rẩy nhẹ.
"Như một bông hoa nở từ xác chết."
Người đàn ông thiếu hai chiếc răng cửa bước lại gần, ánh mắt hắn sáng lên, một sự thèm khát rõ rệt.
"Đó là sự thật của ngươi.
Bây giờ, hãy nhìn vào nó.
Đừng quay đi."
Tiểu Hoa không quay đi.
Hắn nhìn sâu vào khoảng không đen kịt trong vết thương.
Và rồi, hắn bước về phía trước.
Phòng tắm công cộng bắt đầu tan rã.
Những bức tường gạch men vỡ vụn, biến thành những hạt bụi trắng xóa.
Nước trong các bồn tắm bốc hơi, để lại những vệt ẩm ướt trên sàn nhà.
Tiểu Hoa và người đàn ông kia đang đứng trong một khoảng trắng vô tận.
Không có trên, không có dưới.
Chỉ có sự trống rỗng tuyệt đối.
Đây là "Lý Trí Của Sự Tàn Bạo".
Nơi mà các quy luật vật lý bị bẻ cong, nơi mà ký ức và hiện tại giao thoa, tạo ra một thực tại hỗn loạn.
Xung quanh họ, những bóng người xuất hiện.
Chúng không phải là người sống, cũng không phải là ma quỷ.
Chúng là những "lỗi" trong hệ thống, những mảnh ký ức bị vứt bỏ, những con người đã chấp nhận bị xóa bỏ.
Chúng chạy trốn, nhưng mỗi khi chúng chạm vào một bức tường vô hình, chúng biến thành những con số.
Những con số tương tự như những ký tự trên da người, rồi bị nuốt chửng bởi khoảng trắng.
Tiểu Hoa nhìn thấy một bóng người quen thuộc.
Đó là Tuyết Sơn.
Cô ấy đang chạy, áo choàng bay phấp phới trong gió không có nguồn gốc.
Trên lưng cô ấy, những con số đang hiện lên, sáng chói.
Cô ấy quay lại, nhìn Tiểu Hoa, miệng mở ra như thể đang kêu cứu, nhưng không có âm thanh nào phát ra.
"Tuyết Sơn!" Tiểu Hoa hét lên, nhưng giọng nói của hắn bị nuốt chửng bởi sự im lặng.
Anh ta cố gắng chạy về phía cô ấy, nhưng chân hắn như bị đóng băng.
Khoảng trắng không cho phép chuyển động.
Nó chỉ cho phép quan sát.
Quan sát sự hủy diệt.
Quan sát sự lãng quên.
Người đàn ông thiếu hai chiếc răng cửa đứng bên cạnh Tiểu Hoa, mỉm cười.
"Họ không thể nghe thấy ngươi, Tiểu Hoa.
Họ đã trở thành một phần của hệ thống.
Họ đã chọn sự yên bình.
Sự yên bình của sự vô tri."
"Yên bình?" Tiểu Hoa gầm lên, giọng nói của hắn vang vọng trong khoảng trắng, tạo ra những gợn sóng trên bề mặt của sự trống rỗng.
"Đó không phải là yên bình.
Đó là cái chết!"
"Không," người đàn ông đáp, giọng điệu bình thản.
"Đó là sự tái sinh.
Đau khổ là nguồn gốc của mọi tội ác.
Bằng cách xóa bỏ đau khổ, chúng ta xóa bỏ tội ác.
Chúng ta tạo ra một thế giới hoàn hảo.
Một thế giới không có ký ức, không có quá khứ, không có tương lai.
Chỉ có hiện tại.
Vĩnh cửu."
Tiểu Hoa nhìn vào vết thương trên tay mình.
Ánh sáng xanh đang mạnh dần lên, lan tỏa khắp cơ thể hắn.
Hắn cảm thấy sức mạnh.
Không phải sức mạnh của đấu khí, mà là sức mạnh của sự phủ nhận.
Hắn là một "Lỗi".
Và một Lỗi biết rõ mình là Lỗi là thứ nguy hiểm nhất đối với bất kỳ hệ thống nào.
Hắn nhắm mắt lại.
Và hắn nhớ.
Hắn nhớ mùi clo.
Hắn nhớ tiếng nước nhỏ giọt.
Hắn nhớ nụ cười của đứa trẻ.
Hắn nhớ nỗi đau.
Hắn nhớ sự sợ hãi.
Hắn nhớ tất cả những gì khiến hắn trở thành con người.
Và rồi, hắn mở mắt ra.
Khoảng trắng bắt đầu sụp đổ.
Những con số trên da của những bóng người xung quanh vỡ ra, bắn tung tóe như mảnh kính.
Tiếng vỡ vang lên, chói tai, như một bản giao hưởng của sự hủy diệt.
Tiểu Hoa cảm thấy cơ thể mình nóng lên, đấu khí trong người hắn bùng nổ, không phải từ bên ngoài, mà từ chính nội tâm của hắn.
Hắn là "Lỗi".
Và hắn sẽ không để hệ thống xử lý mình.
Người đàn ông thiếu hai chiếc răng cửa lùi lại, ánh mắt hắn đầy sự kinh ngạc.
ngươi không chấp nhận?"
"Chấp nhận?" Tiểu Hoa cười, nụ cười của hắn rộng hơn, điên rồ hơn.
"Tôi không chấp nhận bất cứ điều gì.
Tôi chỉ sống.
Và tôi sẽ sống thật 'đắt'."
Hắn giơ bàn tay có vết thương lên.
Ánh sáng xanh từ vết thương bùng nổ, chiếu sáng toàn bộ khoảng trắng.
Những bóng người xung quanh bắt đầu tan biến, trở lại thành ký ức, thành quá khứ.
Tuyết Sơn biến mất, nhưng trước khi biến mất, cô ấy đưa tay ra, như thể đang chạm vào hắn.
Tiểu Hoa cảm thấy một sự kết nối.
Mỏng manh, nhưng mạnh mẽ.
Và rồi, khoảng trắng sụp đổ hoàn toàn.
Tiểu Hoa tỉnh lại trên một con đường đất.
Bầu trời xám xịt, mây đen vần vũ.
Mùi clo đã biến mất, thay vào đó là mùi đất ẩm và cỏ dại.
Hắn ngồi dậy, nhìn xuống tay mình.
Vết xăm xoắn ốc đã trở lại, nhưng lần này, nó không còn màu xanh nhạt.
Nó màu đỏ thẫm, như máu mới chảy.
Hắn đứng dậy, chùi bụi trên quần áo.
Phía trước, trên con đường đất, một bóng người đang đứng chờ.
Bóng người đó không có mặt, nhưng tay nó giơ lên, ngón tay chỉ vào hướng của một ngôi nhà gỗ nhỏ, nơi ánh đèn vàng vụt tắt.
Tiểu Hoa nhấn ga trên xe máy cũ kỹ của mình.
Động cơ roared lên, phá vỡ sự im lặng.
Hắn biết mình đang đi đến một nơi hắn chưa từng đến.
Nhưng cơ thể hắn đã nhớ.
Và ký ức, một khi đã được đánh thức, sẽ không bao giờ ngủ yên.
Hắn phóng về phía bóng người không mặt.
Gió cuốn theo tóc hắn, mang theo mùi của sự hủy diệt và tái sinh.
Hắn không biết điều gì đang chờ đợi mình ở phía trước.
Nhưng hắn biết một điều chắc chắn.
Thời gian đang hết.
Và hắn sẽ không chết một cách dễ dàng.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận