Chương 47

Động cơ xe máy cũ kỹ rú lên như tiếng gầm của một con thú bị thương, xé toạc màn đêm tĩnh lặng.

Bụi đỏ bay mù mịt, bám vào da thịt Tiểu Hoa, tạo thành một lớp vỏ bọc thô ráp, mùi vị của đất ẩm và sắt gỉ len lỏi vào mũi.

Hắn không nhìn gương chiếu hậu.

Hắn biết phía sau chỉ là khoảng trắng sụp đổ, là những ký ức tan rã thành tro bụi.

Con đường đất đỏ dẫn thẳng vào lòng rừng, nơi những tán cây thưa thớt vươn cao như những ngón tay xương xẩu, cố gắng với lấy bầu trời xám xịt.

Ngôi nhà gỗ hiện ra trước mắt, đơn sơ đến mức đáng sợ.

Nó không giống như một nơi để sống, mà giống như một cái bẫy được đặt sẵn, chờ đợi con mồi tự nguyện bước vào.

Ánh đèn vàng từ cửa sổ vụt tắt ngay khi bánh xe trước của Tiểu Hoa chạm vào nền đất trước hiên nhà.

Im lặng bao trùm, nặng nề và suffocating.

Hắn tắt máy, để lại tiếng động cơ tàn lụi dần, hòa vào tiếng gió rít qua kẽ lá.

Tiểu Hoa bước xuống xe, chân chạm đất.

Ngay lập tức, một cơn đau nhói lên ở đỉnh đầu, không phải là đau đớn thể xác, mà là cảm giác "trống rỗng" kinh hoàng, như thể ai đó vừa dùng khoan điện xuyên thẳng vào não bộ của hắn, hút sạch mọi thứ bên trong.

Hắn rít răng, tay phải nắm chặt lấy thành xe để giữ thăng bằng.

Cảm giác này quen thuộc.

Hắn đã từng trải qua nó khi bước vào các di tích cổ, khi ký ức quá khứ xâm chiếm hiện tại.

Nhưng lần này khác.

Nó không mang lại hình ảnh, không mang lại âm thanh.

Nó chỉ để lại khoảng trống.

Hắn nhìn xuống cánh tay trái.

Vết xăm xoắn ốc màu đỏ thẫm từ chương trước giờ đã biến đổi.

Nó không còn là một hình thù trừu tượng nữa.

Nó đã kéo dài dọc theo xương cánh tay, đen ngăm như mực tàu, tạo thành một chuỗi số đo thời gian: "Cycle 3: 00:04:12".

Con số cuối cùng đang giảm dần, nhịp nhàng như nhịp tim của một người sắp chết.

00:04:11...

00:04:10...

Tiểu Hoa nhướng mày.

Hắn không nhớ mình đã sống bốn phút mười hai giây ở chu kỳ thứ ba.

Hắn không nhớ bất cứ điều gì về chu kỳ thứ ba.

Nhưng cơ thể hắn phản ứng với môi trường xung quanh theo một cách bản năng đáng sợ.

Da thịt hắn co giật nhẹ, các giác quan trở nên sắc bén đến mức hắn có thể nghe thấy tiếng dế mèn kêu ở xa hàng cây số, có thể ngửi thấy mùi ẩm mốc trong từng thớ gỗ của ngôi nhà.

Hắn là "Lỗi".

Và lỗi này đang hiển thị thời gian còn lại trước khi hệ thống reset lại hắn.

"Đáng ghét," Tiểu Hoa lầm bầm, giọng nói khô khốc.

"Tôi chưa kịp ăn sáng."

Hắn đẩy cánh cửa gỗ nặng nề.

Tiếng cửa mở vang lên trong không gian tĩnh lặng, như tiếng bước chân của tử thần.

Bên trong ngôi nhà là một sự đơn sơ đến mức tối giản.

Trần nhà thấp, thấp đến mức nếu đứng thẳng, đỉnh đầu của Tiểu Hoa sẽ chạm vào ván gỗ.

Mùi ẩm mốc và mùi thối rữa nồng nặc扑 vào mặt hắn.

Ánh sáng yếu ớt từ khe hở của ván gỗ chiếu vào, tạo thành những tia sáng bụi bặm, lơ lửng trong không khí như những linh hồn lang thang.

Trên bàn ăn, một chiếc bát sứ trắng đặt ngay ngắn.

Bên trong bát không phải là thức ăn.

Đó là một mớ tóc dài, đen nhánh, vẫn còn ướt nước, quấn quýt vào nhau như những con rắn nhỏ.

Tiểu Hoa bước tới, mắt hắn dán chặt vào mớ tóc đó.

Hắn biết chắc chắn rằng chủ nhân của mớ tóc này không còn sống.

Hoặc ít nhất, không còn ở dạng mà con người có thể nhận ra.

"Chào buổi sáng," một giọng nói lạnh lùng vang lên từ góc tối phía sau.

Tiểu Hoa không giật mình.

Hắn từ từ quay người, ánh mắt quét qua bóng tối.

Một người đàn ông ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ, hai tay đan vào nhau, đặt trên đầu gối.

Đôi mắt của hắn bị phủ bởi một lớp màng trắng đục, không thể nhìn thấy bất cứ điều gì.

Nhưng hắn đang "nhìn" Tiểu Hoa.

"Kẻ Mù," Tiểu Hoa nói, giọng điệu bình thản như thể đang gặp một người bạn cũ.

"Tôi tưởng anh đã chết ở di tích trước."

"Chết là một khái niệm tương đối," Kẻ Mù đáp, giọng nói trầm thấp, mang theo một sự mỉa mai nhẹ nhàng.

"Ở đây, cái chết chỉ là một trạng thái tạm thời.

Giống như giấc ngủ.

Và tôi vừa mới tỉnh dậy."

Tiểu Hoa bước tới, ngồi xuống ghế đối diện.

Hắn nhìn vào mớ tóc trong bát, rồi nhìn vào Kẻ Mù.

"Tại sao lại là tóc?

Tại sao lại là bát sứ trắng?

Đây là một nghi thức?"

"Đây là một lời nhắc nhở," Kẻ Mù nói.

"Và cũng là một lời chào mừng.

Chào mừng đến với Chu kỳ 3, Tiểu Hoa.

Hoặc nên gọi là, Chào mừng trở lại."

Tiểu Hoa nhíu mày.

Tôi không nhớ mình đã từng đến đây."

"Đó là vấn đề của ký ức," Kẻ Mù cười, nụ cười méo mó trên khuôn mặt gầy gò của hắn.

"Ký ức là thứ độc hại nhất trong Vùng Đất Ký Ức.

Nó ăn mòn hiện tại, nó bóp méo thực tại.

Và Giáo Chủ Quên Đi hiểu điều đó rõ hơn bất cứ ai.

Anh ấy không xóa bỏ ký ức để cứu nhân loại.

Anh ấy xóa bỏ ký ức để kiểm soát nó.

Để kiểm soát thời gian."

Tiểu Hoa cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng.

Hắn nhìn lại vào con số trên cánh tay.

00:03:45...

00:03:44...

Thời gian đang chạy nhanh hơn.

"Giáo Chủ Quên Đi," Tiểu Hoa lặp lại tên đó, như thể nó là một vị thần mới.

"Anh ấy đang ở đâu?"

"Anh ấy ở khắp nơi," Kẻ Mù đáp.

"Và anh ấy ở ngay trong đầu bạn, Tiểu Hoa.

Anh ấy là lý do tại sao bạn không nhớ Chu kỳ 1 và Chu kỳ 2.

Anh ấy là lý do tại sao bạn là 'Lỗi'.

Bạn là một bản sao bị lỗi, một mảnh vỡ của một nguyên bản đã bị xóa bỏ.

Và bây giờ, bạn đang cố gắng tự sửa chữa chính mình."

Tiểu Hoa im lặng.

Hắn nhìn vào bàn tay mình, vào vết xăm đỏ thẫm.

Hắn cảm thấy một sự giận dữ thầm kín dâng lên, không phải vì sự thật tàn khốc, mà vì sự thiếu kiểm soát.

Hắn luôn tự hào về khả năng quan sát sắc sảo, về khả năng sống trong khoảnh khắc hiện tại.

Nhưng nếu hiện tại của hắn là một ảo ảnh, nếu quá khứ của hắn là một khoảng trống, thì hiện tại đó có ý nghĩa gì?

"Vậy tôi phải làm gì?" Tiểu Hoa hỏi, giọng nói vẫn giữ sự thản nhiên.

"Ăn," Kẻ Mù chỉ vào bát tóc.

Tiểu Hoa nhìn vào mớ tóc ướt sũng.

"Bạn đang đùa phải không?"

"Không," Kẻ Mù lắc đầu.

"Trong Vùng Đất Ký Ức, thức ăn không chỉ là dinh dưỡng.

Nó là ký ức.

Khi bạn ăn ký ức của ai đó, bạn trở thành họ.

Bạn sống lại cuộc đời họ.

Và trong trường hợp này, mớ tóc này thuộc về người đã từng là bạn.

Trong Chu kỳ 2."

Tiểu Hoa cảm thấy dạ dày mình quặn lại.

Hắn không muốn ăn.

Hắn ghét ý tưởng phải tiêu hóa ký ức của chính mình, của một phiên bản mình đã chết.

Nhưng con số trên cánh tay đang giảm nhanh.

00:02:30...

00:02:29...

Nếu hắn không làm gì đó, hắn sẽ bị reset.

Hắn sẽ mất đi tất cả, trở lại thành một bản sao trống rỗng.

Hắn đưa tay ra, cầm lấy một缕 tóc.

Nó lạnh lẽo, ướt sũng, và có mùi của nước sông.

Hắn đưa nó lên mũi, ngửi.

Mùi của nước sông, mùi của mưa, mùi của nỗi sợ hãi.

Và rồi, hắn đưa nó vào miệng.

Vị của nó không giống như thịt.

Nó giống như tro bụi, như tro tàn của một ngọn lửa đã tắt.

Nhưng khi nó chạm vào lưỡi, một luồng ký ức ập vào đầu Tiểu Hoa.

*Hắn thấy một cô gái.

Cô gái có đôi mắt sáng, cười tươi.

Cô ấy đang chạy trên bãi biển, chân trần, tóc bay trong gió.

Hắn cảm thấy niềm vui của cô ấy, sự tự do, sự hạnh phúc thuần khiết.

Và rồi, bóng tối bao trùm.

Một bàn tay nắm lấy cổ cô ấy.

Cô ấy ngừng cười.

Mắt cô ấy mở to, đầy sợ hãi.

Và rồi, mọi thứ tắt ngấm.*

Tiểu Hoa khom người, nôn mửa ra đất.

Hắn ho sặc sụa, nước mắt chảy dài trên má.

Ký ức đó quá mạnh, quá đau đớn.

Hắn vừa mới sống lại cái chết của một người phụ nữ.

Và hắn biết, đó là người phụ nữ mà hắn đã yêu.

Trong Chu kỳ 2.

"Đó là Tuyết Sơn," Kẻ Mù nói, giọng nói đầy cảm thông.

"Cô ấy đã chết vì bạn.

Để bảo vệ bạn khỏi Giáo Chủ Quên Đi.

Và bây giờ, bạn đã ăn ký ức của cô ấy.

Bạn đã trở thành một phần của cô ấy."

Tiểu Hoa ngẩng đầu lên, mặt mày nhợt nhạt.

Hắn nhìn vào Kẻ Mù, ánh mắt đầy thù hận.

Tại sao lại để tôi nhớ lại?"

"Vì bạn cần sức mạnh," Kẻ Mù đáp.

"Ký ức là nguồn năng lượng.

Càng nhiều ký ức bạn tiêu thụ, bạn càng mạnh.

Nhưng mỗi ký ức bạn ăn, bạn mất đi một phần bản thân mình.

Bạn đang trở thành một tập hợp các mảnh vỡ, Tiểu Hoa.

Một quái vật ký ức."

Tiểu Hoa đứng dậy, chân hắn run rẩy.

Hắn nhìn vào cánh tay mình.

Con số đã giảm xuống còn 00:01:15.

Và vết xăm đỏ thẫm giờ đã lan rộng, bao phủ cả bàn tay hắn.

Hắn cảm thấy sức mạnh chảy trong người, nhưng nó không phải là đấu khí.

Nó là nỗi đau.

Nó là ký ức.

"Giáo Chủ Quên Đi đang chờ tôi," Tiểu Hoa nói, giọng nói lạnh lẽo.

"Và tôi sẽ đến gặp anh ta.

Không phải để xin lỗi.

Mà để kết thúc."

"Đừng ngây thơ," Kẻ Mù cười, nhưng nụ cười của hắn không còn mỉa mai nữa.

Nó đầy bi thương.

"Bạn không thể kết thúc anh ta.

Anh ta là thời gian.

Anh ta là sự quên lãng.

Bạn chỉ có thể tham gia vào vòng lặp.

Chu kỳ 4 sẽ bắt đầu ngay khi đồng hồ về 00:00:00.

Và bạn sẽ quên tất cả.

Trừ khi..."

"Trừ khi gì?" Tiểu Hoa hỏi.

"Trừ khi bạn tìm thấy Chìa Khóa," Kẻ Mù nói.

"Chìa Khóa không phải là một vật thể.

Nó là một ký ức.

Ký ức về lúc bạn được sinh ra.

Ký ức về lý do tại sao bạn tồn tại.

Nếu bạn tìm thấy nó trước khi đồng hồ về 0, bạn có thể phá vỡ vòng lặp.

Bạn có thể trở thành 'Nguyên Bản'.

Và khi đó, bạn sẽ có quyền lực để xóa bỏ Giáo Chủ Quên Đi."

Tiểu Hoa nhìn vào con số.

00:00:45...

00:00:44...

Hắn biết mình không có thời gian.

Hắn phải ra đi.

Hắn phải tìm kiếm ký ức gốc.

Nhưng ký ức gốc nằm ở đâu?

Trong di tích cổ?

Trong đầu của Giáo Chủ Quên Đi?

Hay trong chính tâm trí của hắn, nơi bị chôn vùi sâu nhất?

Hắn quay lại cửa ra vào.

Gió từ bên ngoài thổi vào, mang theo mùi của mưa và máu.

Hắn biết mình đang bước vào một trò chơi chết chóc.

Nhưng hắn không sợ.

Hắn đã chết nhiều lần.

Và lần này, hắn sẽ chết thật 'đắt'.

"Chúc may mắn, Tiểu Hoa," Kẻ Mù nói, giọng nói fading đi trong bóng tối.

"Và hãy nhớ.

Thời gian là kẻ thù.

Nhưng ký ức là vũ khí."

Tiểu Hoa bước ra khỏi ngôi nhà.

Hắn không nhìn lại.

Hắn phóng lên xe máy, động cơ rú lên một lần nữa, xé toạc màn đêm.

Hắn lái xe lao vào rừng, vào bóng tối, vào tương lai chưa biết.

Và trên cánh tay hắn, con số tiếp tục giảm.

00:00:10...

00:00:09...

Hắn không biết mình sẽ tìm thấy gì ở phía trước.

Nhưng hắn biết một điều chắc chắn.

Hắn sẽ không để Giáo Chủ Quên Đi xóa bỏ ký ức của Tuyết Sơn.

Hắn sẽ giữ nó.

Dù phải trả giá bằng chính linh hồn mình.

Và rồi, đồng hồ về 00:00:00.

Thế giới xung quanh bắt đầu tan biến.

Màu sắc phai nhạt.

Âm thanh tắt ngấm.

Tiểu Hoa cảm thấy cơ thể mình đang tan rã, trở lại thành những hạt bụi ký ức.

Nhưng trong khoảnh khắc cuối cùng, trước khi ý thức của hắn tắt hẳn, hắn nhìn thấy một bóng người đứng ở cuối con đường.

Đó không phải là bóng người không mặt từ chương trước.

Đó là một người phụ nữ.

Cô ấy mặc một chiếc váy trắng, tóc bay trong gió.

Cô ấy mỉm cười với hắn.

Và cô ấy nói một điều gì đó mà hắn không thể nghe thấy.

Nhưng hắn biết cô ấy nói gì.

*Hãy nhớ.*

Và rồi, bóng tối bao trùm.

Chu kỳ 4 bắt đầu.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập