Chương 48

Mưa rơi xuống rừng già không phải là nước, mà là những mảnh vỡ của thời gian.

Tiểu Hoa đạp ga chiếc xe máy cũ kỹ, động cơ rên rỉ như tiếng thở dài của một người sắp chết.

Bánh xe quay cuồng trên nền đất đỏ, bắn lên những tia lửa nhỏ li ti, giống như những tia sáng cuối cùng của ký ức đang bị thiêu đốt.

Hắn không nhìn gương chiếu hậu.

Không cần thiết.

Quá khứ đã bỏ rơi hắn từ lâu, hoặc chính hắn đã ném nó lại sau lưng.

Trên cổ tay phải, con số đỏ tươi vẫn đang đếm ngược.

00:00:03...

00:00:02...

00:00:01...

Thế giới xung quanh bắt đầu rạn nứt.

Màu xanh của lá cây phai nhạt thành xám tro.

Âm thanh của mưa biến mất, thay vào đó là một sự tĩnh lặng đáng sợ, như thể cả vũ trụ đang nín thở chờ đợi cái chết của hắn.

Tiểu Hoa cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, như thể trọng lực đã ngừng hoạt động.

Hắn mỉm cười, một nụ cười nhạt nhẽo, đầy vẻ mỉa mai trước sự vô thường của tạo hóa.

"Chết cũng cần phải có phong cách," hắn thầm nghĩ, nháy mắt lần cuối trước khi bóng tối nuốt chửng hắn.

Nhưng bóng tối không đến.

Thay vào đó, một cơn đau nhói dữ dội xé toạc ý thức của hắn.

Tiểu Hoa mở mắt ra.

Hắn đang ngồi sau tay lái xe máy, nhưng xe không còn di chuyển.

Hắn dừng lại trước một ngôi nhà gỗ mục nát, nằm giữa một khoảng trống trống rỗng trong rừng.

Mưa vẫn rơi, nhưng bây giờ nó có mùi hôi thối, mùi của sự phân hủy và sự dối trá.

Hắn nhìn xuống tay mình.

Con số trên cổ tay đã biến mất.

Thay vào đó là một vết bầm tím hình đồng hồ cát, đang từ từ lan rộng ra khắp cánh tay.

"Chào mừng đến với chu kỳ thứ năm, Tiểu Hoa," một giọng nói vang lên từ trong đầu hắn.

Giọng nói đó quen thuộc, nhưng lại xa lạ đến kinh dị.

Đó là giọng của chính hắn, nhưng từ một phiên bản khác, một phiên bản đã chết và tái sinh vô số lần.

Tiểu Hoa bước xuống xe, đôi chân chạm vào mặt đất ẩm ướt.

Hắn cảm thấy một sự trống rỗng lớn lao trong ngực, như thể một phần quan trọng của linh hồn hắn vừa bị cắt bỏ.

Hắn nhìn ngôi nhà gỗ trước mặt.

Cửa sổ vỡ vụn, khung cửa cong vênh.

Trong ánh đèn vàng nhạt le lói từ bên trong, hắn thấy một bóng người đang đứng đó.

Hắn tiến lại gần, bước chân nặng nề như chì.

Khi hắn đẩy cánh cửa吱呀 mở ra, mùi hương cũ kỹ扑面而来.

Đó là mùi của sách cũ, của trà lạnh, và của một ký ức mà hắn cố tình quên lãng.

Trong phòng khách, một người phụ nữ đang ngồi trên chiếc ghế bành cũ.

Cô ấy mặc một chiếc váy trắng, tóc dài đen mượt buông xuống lưng.

Cô ấy đang nhìn ra cửa sổ, ánh mắt vô hồn, như thể đang nhìn vào một thế giới mà chỉ có cô ấy mới thấy được.

Tiểu Hoa nhận ra cô ấy.

Không phải bằng lý trí, mà bằng trực giác của kẻ sắp chết.

Đó là người phụ nữ trong giấc mơ của hắn.

Người phụ nữ đã nói với hắn: *Hãy nhớ.*

"Cô là ai?" Tiểu Hoa hỏi, giọng nói khàn đặc vì sự ngạc nhiên.

Người phụ nữ quay đầu lại.

Khuôn mặt của cô ấy không có đặc điểm gì rõ ràng, như thể một bức tranh bị xóa nhòa.

Nhưng khi cô ấy mỉm cười, Tiểu Hoa cảm thấy tim mình co thắt lại.

"Tôi là ký ức mà anh đã cố gắng quên đi," cô ấy nói, giọng nói nhẹ nhàng như tiếng gió thổi qua kẽ lá.

"Và tôi là lý do tại sao anh không thể chết."

Tiểu Hoa lùi lại một bước.

Hắn cảm thấy đầu mình đau nhói, những mảnh vỡ ký ức đang cố gắng lắp ráp lại thành một bức tranh hoàn chỉnh.

Hắn nhớ ra.

Hắn không phải là người đầu tiên đến đây.

Hắn đã đến đây nhiều lần, trong những chu kỳ trước.

Và mỗi lần, hắn đều thất bại.

"Ta không có thời gian cho những trò đùa này," Tiểu Hoa nói, cố gắng giữ giọng nói bình thản.

"Giáo Chủ Quên Đi đang chờ ta.

Và ta không định để hắn xóa sạch tất cả."

Người phụ nữ lắc đầu, một cử chỉ đầy sự thương cảm.

"Anh không hiểu.

Giáo Chủ không phải là kẻ thù.

Anh ta là người duy nhất có thể cứu chúng ta khỏi chính chúng ta.

Đau khổ, Tiểu Hoa.

Đau khổ là nguồn gốc của mọi tội ác.

Và anh đang mang theo nó trong mình."

Tiểu Hoa nhíu mày.

Hắn cảm thấy một sự giận dữ dâng lên trong lồng ngực, nhưng nó nhanh chóng bị dập tắt bởi sự mệt mỏi tột cùng.

Hắn đã chiến đấu quá nhiều, đã chết quá nhiều.

Bây giờ, hắn chỉ muốn tìm ra sự thật.

"Đau khổ là gì?" hắn hỏi, bước lại gần cô ấy.

"Đau khổ là thứ khiến ta nhận ra mình đang sống.

Nếu anh ta xóa bỏ nó, thì chúng ta còn là gì?

Những con rối hạnh phúc, nhảy múa trong bóng tối?"

Người phụ nữ không trả lời.

Cô ấy chỉ đưa tay ra, chạm vào má Tiểu Hoa.

Ngón tay của cô ấy lạnh như băng, nhưng lại mang theo một sức mạnh kỳ lạ.

Khi ngón tay cô ấy chạm vào da thịt của hắn, một luồng năng lượng mạnh mẽ chạy dọc theo cơ thể hắn.

Tiểu Hoa hét lên.

Hắn không hét vì đau, mà vì sự kinh hoàng.

Hắn thấy ký ức của mình đang bị kéo ra, như thể một cuộn phim đang bị tua ngược.

Hắn thấy mình đang đứng trước Giáo Chủ Quên Đi, thấy Tuyết Sơn đang khóc, thấy Kẻ Mù đang mỉm cười trong bóng tối.

Và rồi, hắn thấy chính mình, trong một kiếp trước, đã giết chết người phụ nữ này.

"Không!" Tiểu Hoa hét lên, cố gắng rút tay lại.

Nhưng bàn tay của cô ấy bám chặt vào hắn, như thể muốn kéo linh hồn hắn ra khỏi cơ thể.

"Nhớ đi, Tiểu Hoa," cô ấy thì thầm.

"Hãy nhớ lại tất cả.

Hãy nhớ lại lý do tại sao anh phải chết."

Và rồi, thế giới xung quanh hắn sụp đổ.

***

Tiểu Hoa tỉnh dậy trong một căn phòng tối om.

Hắn nằm trên sàn nhà, cơ thể đau nhức khắp nơi.

Ánh sáng yếu ớt từ khe cửa sổ chiếu vào, tạo thành những vệt sáng mờ ảo trên sàn nhà bằng gỗ.

Hắn ngồi dậy, cảm thấy đầu mình quay cuồng.

Hắn nhìn xung quanh.

Căn phòng này quen thuộc.

Đó là căn phòng trong ngôi nhà gỗ mà hắn vừa thấy trong ký ức.

Nhưng bây giờ, nó trông hoang tàn hơn, như thể đã bị bỏ rơi từ hàng thập kỷ trước.

Bụi bặm phủ lên mọi thứ, từ chiếc bàn gỗ cũ kỹ đến những cuốn sách nằm rải rác trên sàn.

Hắn đứng dậy, chân tay run rẩy.

Hắn cần phải ra ngoài.

Hắn cần phải tìm ra sự thật.

Nhưng trước tiên, hắn cần phải hiểu điều gì vừa xảy ra.

Hắn nhìn xuống tay mình.

Vết bầm tím hình đồng hồ cát đã biến mất.

Thay vào đó, trên lòng bàn tay trái của hắn xuất hiện một hình xăm mới: một chiếc mắt đang mở to, nhìn thẳng vào hắn.

"Kỳ lạ," hắn lầm bầm.

Hắn chưa bao giờ xăm mình.

Và hắn chắc chắn rằng hình xăm này không có ở đó trước khi hắn bước vào ngôi nhà.

Hắn bước lại gần chiếc bàn gỗ.

Trên bàn có một tấm gương nhỏ, phủ đầy bụi.

Hắn lau sạch bụi, nhìn vào phản chiếu của mình.

Khuôn mặt trong gương trông mệt mỏi, hốc hác, nhưng ánh mắt vẫn sắc bén, vẫn đầy sự tò mò.

Nhưng có một điều khác.

Trong góc mắt của hắn, có một vết nứt nhỏ, như thể thủy tinh đang vỡ ra.

Tiểu Hoa chạm vào vết nứt đó.

Nó không đau.

Và khi hắn chạm vào, một luồng thông tin tràn vào đầu hắn.

*Hắn không phải là người đầu tiên mang hình xăm này.*

*Trước hắn, có ba người khác.

Và tất cả họ đều đã chết.*

Tiểu Hoa rút tay lại, tim đập thình thịch.

Hắn nhìn vào tấm gương, nhìn vào đôi mắt của mình.

Hắn nhận ra rằng mình đang đứng trước một lựa chọn.

Hoặc là hắn chấp nhận số phận của mình, để Giáo Chủ Quên Đi xóa bỏ ký ức và trở thành một con rối hạnh phúc.

Hoặc là hắn chiến đấu, dù biết rằng khả năng chiến thắng là bằng không.

Hắn mỉm cười, một nụ cười đầy sự thách thức.

"Ta đã chết nhiều lần," hắn nói với phản chiếu của mình.

"Và lần này, ta sẽ chết thật 'đắt'."

Hắn quay người, bước về phía cửa ra vào.

Nhưng khi hắn chạm vào tay nắm cửa, hắn nghe thấy một tiếng động lạ.

Tiếng bước chân.

Nhẹ nhàng, nhưng rõ ràng.

Ai đó đang ở trong nhà.

Tiểu Hoa dừng lại, tay nắm chặt tay nắm cửa.

Hắn hít một hơi sâu, chuẩn bị cho một cuộc đối đầu.

Hắn không biết kẻ thù là ai, nhưng hắn biết một điều chắc chắn: hắn sẽ không để mình bị bắt bất ngờ lần nữa.

Cánh cửa mở ra.

Đứng trước hắn là một người đàn ông mặc bộ vest đen, tóc ngắn gọn gàng, ánh mắt lạnh lùng như băng.

Trên ngực áo của anh ta có một huy hiệu hình chữ thập, giống như vết xăm trên ngực Tiểu Hoa trước khi nó biến mất.

"Xin chào, Tiểu Hoa," người đàn ông nói, giọng nói平稳, không chút cảm xúc.

"Tôi là Kael.

Và tôi đã chờ anh từ lâu."

Tiểu Hoa nhíu mày.

Tên đó quen thuộc.

Nhưng tôi không nhớ mình từng gặp anh."

Kael mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng, đầy sự mỉa mai.

"Đương nhiên anh không nhớ.

Đó là lý do tại sao tôi ở đây.

Để nhắc nhở anh về những gì anh đã quên."

Tiểu Hoa bước lùi lại, chuẩn bị phòng thủ.

"Anh là ai?

Và tại sao anh lại ở đây?"

Kael bước vào trong nhà, đóng cửa lại sau lưng.

"Tôi là một Giám Sát Viên.

Nhiệm vụ của tôi là đảm bảo rằng những người như anh không phá vỡ vòng lặp.

Và anh, Tiểu Hoa, đang làm điều đó."

Tiểu Hoa cảm thấy một cơn giận dữ dâng lên.

Ý anh là gì?"

Kael chỉ vào hình xăm trên tay Tiểu Hoa.

"Anh là một phần của nghi thức tái sinh.

Mỗi khi anh chết, anh sẽ tái sinh.

Và mỗi khi anh tái sinh, anh sẽ quên đi một phần ký ức.

Đó là cách thế giới này duy trì sự cân bằng.

Nhưng anh đang cố gắng phá vỡ nó.

Anh đang cố gắng nhớ lại tất cả.

Và đó là một sai lầm."

Tiểu Hoa nhìn vào hình xăm trên tay mình.

Hắn cảm thấy một sự sợ hãi lớn lao.

Nếu Kael nói thật, thì hắn đang đứng trước một lựa chọn không thể tránh khỏi.

Hoặc là hắn chấp nhận quên, hoặc là hắn chết.

"Và nếu tôi từ chối quên?" Tiểu Hoa hỏi, giọng nói run rẩy.

Kael lắc đầu.

"Thì tôi sẽ phải xóa bỏ anh.

Không phải bằng cách giết anh.

Mà bằng cách xóa bỏ toàn bộ sự tồn tại của anh khỏi ký ức của thế giới này.

Anh sẽ không còn là ai cả.

Không ai sẽ nhớ đến anh.

Không ai sẽ biết đến anh."

Tiểu Hoa cảm thấy lạnh toát.

Đó là một cái chết khủng khiếp hơn cả cái chết vật lý.

Đó là sự xóa bỏ hoàn toàn.

"Anh không thể làm điều đó," Tiểu Hoa nói, cố gắng giữ giọng nói bình thản.

"Tôi có lý do để sống.

Tôi có những người cần bảo vệ.

Tuyết Sơn...

Họ không thể mất tôi."

Kael nhìn hắn, ánh mắt đầy sự thương cảm.

"Anh nghĩ anh là duy nhất có lý do để sống?

Tôi cũng vậy, Tiểu Hoa.

Tôi cũng có những ký ức cần bảo vệ.

Nhưng tôi đã học được một bài học: đau khổ là thứ duy nhất khiến ta yếu đuối.

Và tôi không thể để mình yếu đuối."

Tiểu Hoa nhìn vào Kael, nhìn vào ánh mắt lạnh lùng của anh ta.

Hắn nhận ra rằng Kael không phải là một kẻ thù.

Anh ta là một nạn nhân.

Một nạn nhân của cùng một hệ thống mà Tiểu Hoa đang chiến đấu.

"Anh sai," Tiểu Hoa nói, giọng nói kiên định.

"Đau khổ không làm ta yếu đuối.

Nó làm ta mạnh mẽ.

Nó là thứ khiến ta nhận ra giá trị của cuộc sống.

Nếu anh xóa bỏ nó, anh sẽ mất đi chính mình."

Kael không nói gì.

Anh ta chỉ nhìn Tiểu Hoa, ánh mắt đầy sự thách thức.

Và rồi, anh ta rút ra một thanh kiếm từ trong áo vest.

Lưỡi kiếm sáng ngời, phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ cửa sổ.

"Thôi nào, Tiểu Hoa," Kael nói.

Quên đi, hoặc chết đi."

Tiểu Hoa nhìn vào thanh kiếm.

Hắn cảm thấy tim mình đập thình thịch.

Hắn biết mình không thể thắng Kael trong một cuộc đấu vật lý.

Hắn chỉ là một người thường.

Nhưng hắn có một vũ khí khác.

Vũ khí của ký ức.

Hắn nhắm mắt lại, tập trung vào hình xăm trên tay mình.

Hắn cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ đang chảy vào cơ thể hắn.

Đó là sức mạnh của ký ức, của những trải nghiệm đau khổ mà hắn đã trải qua.

Khi hắn mở mắt ra, đôi mắt của hắn đã thay đổi.

Chúng không còn là đôi mắt của một người thường nữa.

Chúng là đôi mắt của một người đã chết và tái sinh vô số lần.

Đôi mắt của một người đã nhìn thấy sự thật.

"Ta không chọn," Tiểu Hoa nói, giọng nói vang lên như tiếng sét.

"Ta chọn cả hai."

Và rồi, hắn lao vào Kael.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập