Chương 49

Chương 49 — "Tiểu Hoa"



Tiểu Hoa chạy xuyên qua những hành lang bê tông ướt sũng, nhịp thở của hắn vang như tiếng búa gõ vào lồng ngực, mỗi bước chân đều dẫm lên lớp bùn nhớt của quá khứ.

Lời hứa kia — thứ đã gọi tên hắn từ phía xa — không đến từ âm thanh, mà từ một cảm giác *trượt* trong não bộ, như thể một mảnh ghép ký ức đang bị kéo ra khỏi hốc mắt.

Hắn dừng lại trước một cánh cửa sắt gỉ sét, tay run rẩy chạm vào bề mặt lạnh lẽo, cảm nhận được sự rung động yếu ớt của thời gian đang thoi thóp.

Khi cánh cửa mở ra, không phải là quái vật, mà là một căn phòng y tế bỏ hoang, tràn ngập mùi thuốc sát trùng cũ kỹ và mùi máu khô.

Trên tường là những bức ảnh đen trắng, chụp cùng một người — Tiểu Hoa — nhưng với mái tóc dài khác biệt và đôi mắt trũng sâu, đầy vẻ trống rỗng.

Hắn sờ lên cổ tay mình, nơi từng có vết xăm hình hoa văn kỳ lạ, thứ đã gắn kết hắn với dòng chảy đấu khí trong suốt hành trình này.

Giờ đây, nó đã biến mất.

Không sẹo, không vết đỏ, chỉ còn lại làn da trắng bệch như giấy cũ.

"Chào mừng đến với phòng chờ cuối cùng, anh bạn."

Giọng nói trầm ấm, khô khốc như lá rụng mùa thu vang lên từ góc tối.

Tiểu Hoa quay lại, thấy Kẻ Mù đang ngồi trên một chiếc ghế xoay rỉ sét, đôi mắt trắng bệch của hắn ta hướng về phía Tiểu Hoa, dù hắn ta không hề nhìn thấy.

"Đừng lo lắng về vết xăm," Kẻ Mù tiếp tục, tay cầm một cây đũa dò đường gõ nhẹ vào sàn nhà, tạo ra nhịp điệu *tách, tách, tách* đều đặn.

"Nó không mất đi.

được chuyển giao.

Giống như tiền gửi ngân hàng, nhưng thay vì lãi suất, anh phải trả bằng ký ức."

Tiểu Hoa nhìn quanh căn phòng.

Những chiếc giường bệnh sắt gỉ sét xếp thành hàng, mỗi chiếc đều có một tấm biển tên bằng kim loại nhỏ.

Hắn bước đến gần nhất, lau sạch lớp bụi dày đặc.

Tên trên đó là "Tiểu Hoa".

Ngày tháng ghi bên dưới là ngày sinh của chính hắn.

Nhưng ngày mất...

trống trơn.

"Hay là anh muốn kiểm tra xem ai đang nằm trong những chiếc giường kia?" Kẻ Mù gợi ý, giọng điệu đầy châm chọc nhưng ẩn chứa sự quan tâm khó hiểu.

"Cẩn thận đấy.

Ở đây, ký ức không chỉ là hồi ức.

Chúng là thực thể sống.

Và chúng rất đói."

Tiểu Hoa không đáp.

Hắn cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà vì sự bất thường của nó.

Cơ thể hắn, vốn dĩ chỉ là một thường nhân, đang phản ứng với một thứ gì đó lớn hơn nhiều so với sức mạnh đấu khí thông thường.

Hắn nhìn vào bàn tay mình, những ngón tay gầy guộc nhưng chắc nịch.

Hắn vừa mới đối mặt với cái chết, với Kael, với sự xóa bỏ ký ức.

Và giờ, hắn đứng trước một căn phòng chứa đựng chính bản thân mình.

"Tuyết Sơn đâu?" Tiểu Hoa hỏi, giọng nói bình thản đến đáng sợ.

Hắn không hoảng loạn.

Hắn xem đây như một hạn chót cần quản lý, một bài toán cần giải trước khi đồng hồ đếm ngược về số không.

Kẻ Mù cười nhạt, một nụ cười không chạm đến đôi mắt mù lòa của hắn.

Cô ấy đang ở 'bên kia'.

Nơi mà những ký ức đau thương bị lọc ra.

Cô ấy an toàn, Tiểu Hoa.

An toàn đến mức...

trống rỗng.

Nếu anh muốn gặp cô ấy, anh phải trả giá.

Và giá cả ở đây luôn tăng theo cấp số nhân."

Tiểu Hoa nhìn vào những bức ảnh trên tường một lần nữa.

Trong một bức ảnh, hắn đang cười, nhưng nụ cười đó trông giống như một vết nứt trên gương vỡ.

Hắn nhận ra rằng mình không còn nhớ rõ lý do tại sao mình cười.

Ký ức đó đã bị ăn mòn, thay thế bằng một khoảng trống đen kịt.

"Vậy thì," Tiểu Hoa nói, bước vào căn phòng, "tôi sẽ tự tìm cách trả giá.

Nhưng không phải bằng ký ức.

Mà bằng hành động."

Hắn ngồi xuống mép chiếc giường bệnh, đặt tay lên tấm biển tên mang tên mình.

Một luồng năng lượng lạnh lẽo, không phải đấu khí, mà là sự im lặng của thời gian, tràn vào cơ thể hắn.

Hắn không chiến đấu.

Hắn chỉ *chấp nhận*.

Và trong sự chấp nhận đó, một cánh cửa khác mở ra.

Căn phòng y tế bắt đầu biến dạng.

Những bức tường bê tông tan rã thành mây mù xám xịt, mùi thuốc sát trùng thay thế bằng mùi ẩm mốc của rừng sâu.

Tiểu Hoa vẫn ngồi đó, nhưng xung quanh hắn đã không còn là bệnh viện bỏ hoang.

Hắn đang đứng giữa một khu rừng cổ thụ, nơi những tán lá che kín ánh mặt trời, tạo nên một bóng tối vĩnh cửu.

"Tuyệt vời," giọng nói của Kẻ Mù vang lên, nhưng lần này nó không đến từ phía sau, mà từ khắp nơi, như thể chính không khí đang nói chuyện.

"Anh đã bước vào 'Ảo Cảnh Ký Ức'.

Đây là nơi thời gian ngừng chảy, nhưng ký ức thì không.

Chúng trôi nổi, va chạm, và đôi khi...

cắn vào nhau."

Tiểu Hoa nhìn xuống chân mình.

Những chiếc lá rơi xuống không chạm đất, mà lơ lửng trong không trung, xoay tròn chậm rãi.

Hắn bước đi, mỗi bước chân đều tạo ra một gợn sóng trong không khí, như thể hắn đang đi trên mặt nước.

"Đây là ký ức của ai?" Tiểu Hoa hỏi.

"Của anh," Kẻ Mù đáp.

"Hoặc là của phiên bản anh mà anh đã bỏ lại phía sau.

Hãy nhìn kỹ, Tiểu Hoa.

Đừng chỉ nhìn.

Hãy *cảm nhận*."

Tiểu Hoa nâng tay lên, chạm vào một chiếc lá đang lơ lửng.

Ngay lập tức, một dòng chảy hình ảnh xôn xao trong đầu hắn.

Hắn thấy chính mình, nhưng trẻ hơn, đang ngồi trong một căn phòng nhỏ, viết nhật ký.

Hắn thấy mình khóc vì một vết trượt ngã, vì một lời nói dối, vì sự cô đơn.

Những ký ức nhỏ bé, tầm thường, nhưng đầy ắp cảm xúc.

"Đau khổ," Kẻ Mù thì thầm.

"Giáo Chủ Quên Đi gọi đó là kẻ thù.

Nhưng ở đây, nó là nhiên liệu.

Không có đau khổ, không có ký ức.

Không có ký ức, không có con người.

Anh hiểu chưa?"

Tiểu Hoa rút tay ra, cảm giác đau nhói từ vết trượt ngã xưa kia vẫn còn in hằn trong cơ bắp.

Hắn mỉm cười, một nụ cười đen tối, mỉa mai.

"Vậy thì tôi sẽ lấy nó.

Dù nó có đau đến đâu."

Hắn bước tiếp, đi sâu hơn vào khu rừng.

Càng đi sâu, những ký ức càng trở nên hỗn loạn.

Hắn thấy những khuôn mặt lạ lẫm, những sự kiện chưa từng xảy ra, những phiên bản của chính mình trong những cuộc đời khác.

Một phiên bản Tiểu Hoa là một chiến binh mạnh mẽ, cầm thanh kiếm rực lửa.

Một phiên bản khác là một kẻ hề, cười nhạo chính mình.

"Đừng bị cuốn theo," Kẻ Mù cảnh báo, giọng nói trở nên gấp gáp hơn.

"Nếu anh để những ký ức này chiếm lấy tâm trí, anh sẽ hòa tan vào chúng.

Anh sẽ trở thành một phần của rừng, một mảnh vỡ ký ức vô tri."

Tiểu Hoa không nghe.

Hắn cảm thấy một sự thu hút mạnh mẽ, như thể có một lực vô hình đang kéo hắn về phía trung tâm của khu rừng.

Ở đó, một ánh sáng mờ ảo đang phát ra.

Không phải ánh sáng mặt trời, mà là ánh sáng của sự thật.

"Tuyết Sơn," hắn lẩm bẩm.

Hắn cảm thấy sự hiện diện của cô ấy gần đó, nhưng lại xa xôi như một ngôi sao.

Cô ấy không ở đây, nhưng ký ức của cô ấy thì có.

Không phải bằng sức mạnh cơ bắp, mà bằng ý chí.

Những chiếc lá bay vút qua hai bên, tạo thành một cơn lốc xoáy.

Hắn lao về phía ánh sáng, bất chấp những ký ức hỗn loạn đang cố gắng bám vào da thịt hắn, những tiếng thì thầm đầy cám dỗ.

Đừng!" Tiếng hét của Kẻ Mù bị nuốt chửng bởi tiếng gió rít.

Hắn lao vào ánh sáng.

Ánh sáng không nóng.

Lạnh đến mức đóng băng từng tế bào trong cơ thể Tiểu Hoa.

Khi hắn mở mắt ra, hắn không còn ở trong khu rừng.

Hắn đang đứng trong một không gian trắng xóa, vô tận.

Không có trên, không có dưới, không có trước, không có sau.

Chỉ có sự im lặng.

Và trong sự im lặng đó, có một giọng nói.

"Chào anh, Chìa Khóa."

Tiểu Hoa quay lại.

Không có ai ở đó.

Nhưng giọng nói vẫn vang lên, rõ ràng, phân minh, như thể người nói đang đứng ngay bên tai hắn.

"Chìa Khóa?" Tiểu Hoa lặp lại, giọng nói vang vọng trong không gian trống rỗng.

"Tôi là ai?"

"Anh là người mở khóa," giọng nói đáp.

"Anh là người kết nối quá khứ và tương lai.

Anh là cầu nối giữa thế giới ký ức và thế giới hiện thực.

Và giờ, anh phải chọn."

"Chọn gì?"

"Chọn giữa sự quên lãng và sự đau khổ.

Giáo Chủ Quên Đi muốn xóa bỏ tất cả.

Anh muốn giữ lại tất cả.

Nhưng cả hai đều có giá.

Sự quên lãng mang lại hạnh phúc giả tạo.

Sự đau khổ mang lại ý nghĩa thực sự.

Anh chọn cái nào?"

Tiểu Hoa nhìn vào đôi tay mình.

Chúng đang mờ dần, như thể hắn đang tan biến vào không gian trắng.

Hắn nhớ lại cuộc đối thoại với Kael.

*Đau khổ không làm ta yếu đuối.

Nó làm ta mạnh mẽ.*

Hắn nhớ lại Tuyết Sơn.

Sự nghiêm khắc bề ngoài, nhưng trái tim thật lòng bên trong.

Cô ấy đau khổ vì những ký ức, nhưng cô ấy vẫn đứng vững.

Cô ấy không chọn quên lãng.

"Anh không có quyền chọn," giọng nói tiếp tục, lạnh lùng hơn.

"Anh là một phần của nghi thức.

Cái chết của anh không phải là kết thúc.

Nó là sự tái sinh.

Anh phải chết để thế giới này được sinh ra lại.

Đó là định mệnh."

Tiểu Hoa cười.

Một nụ cười điên rồ, nhưng đầy quyết tâm.

"Định mệnh?

Tôi không tin vào định mệnh.

Tôi tin vào lựa chọn.

Và tôi chọn sống.

Dù có phải trả giá bằng chính ký ức của mình."

Hắn đóng mắt lại, tập trung vào một ký ức duy nhất.

Không phải ký ức về chiến đấu, không phải về đau khổ.

Mà là ký ức về một buổi sáng bình thường.

Ánh nắng chiếu vào cửa sổ, mùi cà phê thơm lừng, và tiếng cười của Tuyết Sơn.

Một ký ức nhỏ bé, vô nghĩa, nhưng *thực*.

Hắn nắm chặt ký ức đó, như nắm chặt một viên ngọc quý.

Và hắn hét lên.

Không phải bằng giọng nói, mà bằng ý chí.

"TÔI LÀ TIỂU HOA!"

Không gian trắng bắt đầu nứt vỡ.

Những vết nứt đen kịt lan tỏa, như mạng nhện khổng lồ.

Giọng nói trở nên giận dữ, nhưng cũng đầy sự kính sợ.

không thể...

làm điều đó..."

"Thử xem," Tiểu Hoa nói, mở mắt ra.

Đôi mắt hắn giờ đây không còn màu đen, mà là màu bạc, lấp lánh như sao băng.

"Tôi đã nói.

Tôi chọn cả hai."



Những vết nứt trong không gian trắng mở rộng, để lộ ra một bầu trời đen tối, đầy sao.

Nhưng những ngôi sao đó không phải là ánh sáng.

Chúng là những điểm ký ức, những mảnh vỡ của quá khứ đang rơi xuống.

Tiểu Hoa rơi cùng chúng.

Hắn rơi qua các lớp thời gian, qua những kỷ nguyên, qua những cuộc chiến, qua những tình yêu và mất mát.

Hắn thấy Giáo Chủ Quên Đi, một bóng hình cao lớn, mặc áo choàng trắng, đang đứng trên đỉnh một tòa tháp, giơ tay lên trời, như thể đang triệu hồi một cơn bão.

Hắn thấy Kael, đang gục ngã trên mặt đất, thanh kiếm vỡ vụn bên cạnh.

Và hắn thấy Tuyết Sơn.

Cô ấy đang đứng trên một tảng đá nổi, tay cầm một thanh kiếm băng giá, nhìn xuống với ánh mắt đầy nước mắt.

"Tiểu Hoa!" Cô ấy hét lên, nhưng giọng nói không thể truyền đến tai hắn.

Hắn cố gắng với tay ra, nhưng khoảng cách giữa họ là vĩnh cửu.

Hắn nhận ra rằng mình đang ở trong một trạng thái trung gian.

Không sống, không chết.

Một linh hồn lạc lõng trong dòng chảy ký ức.

"Tiểu Hoa!" Giọng nói của Kẻ Mù vang lên, lần này rõ ràng hơn, gần gũi hơn.

"Nghe tôi nói!

Anh không thể cứu tất cả.

Anh chỉ có thể cứu một người.

Chọn Tuyết Sơn, hoặc chọn thế giới!"

Tiểu Hoa dừng lại trong không trung, lơ lửng giữa những mảnh vỡ ký ức.

Hắn nhìn xuống Tuyết Sơn, nhìn lên Giáo Chủ Quên Đi.

Hắn hiểu ra sự thật.

Giáo Chủ Quên Đi không phải là kẻ thù.

Hắn là nạn nhân.

Một nạn nhân của sự đau khổ quá lớn, đến mức hắn muốn xóa bỏ nó khỏi thế giới.

Nhưng bằng cách xóa bỏ đau khổ, hắn cũng xóa bỏ ý nghĩa.

Và Tiểu Hoa...

anh ta là Chìa Khóa.

Anh ta là người duy nhất có thể cân bằng hai cực.

Nhưng để làm được điều đó, anh ta phải hy sinh chính mình.

"Tôi không chọn," Tiểu Hoa nói, giọng nói bình thản.

"Tôi sẽ tạo ra một lựa chọn thứ ba."

Hắn nhắm mắt lại, tập trung vào vết xăm đã biến mất.

Hắn cảm thấy nó trở lại, nhưng không phải trên da thịt.

Mà trong tâm trí.

Một hình ảnh hoa văn phức tạp, sáng rực rỡ, bao trùm lấy toàn bộ ý thức của hắn.

Hắn bắt đầu hát.

Một bài hát không lời, chỉ có âm thanh của gió, của nước, của thời gian.

Bài hát của sự tồn tại.

Những mảnh vỡ ký ức xung quanh hắn bắt đầu xoay tròn, tạo thành một cơn lốc xoáy.

Giáo Chủ Quên Đi trên đỉnh tháp dừng lại, nhìn xuống với ánh mắt đầy kinh ngạc.

Kael trên mặt đất ngẩng đầu lên, cảm nhận được sự thay đổi trong không khí.

Và Tuyết Sơn...

cô ấy cảm thấy một luồng năng lượng ấm áp chạy qua cơ thể mình.

Cô ấy mỉm cười, dù nước mắt vẫn rơi.

Cơn lốc xoáy ký ức bùng nổ.

Một cột sáng khổng lồ xuyên thủng bầu trời đen tối, chiếu rọi xuống thế giới bên dưới.

Ánh sáng đó không đốt cháy.

Nó chữa lành.

Nó khôi phục những ký ức bị mất, nhưng cũng xóa bỏ những ký ức độc hại.

Tiểu Hoa cảm thấy cơ thể mình đang tan biến.

Không phải thành bụi, mà thành ánh sáng.

Hắn đang trở thành một phần của thế giới này.

Một phần của Vùng Đất Ký Ức.

"Tiểu Hoa!" Tuyết Sơn hét lên, cố gắng với tay ra, nhưng cô ấy chỉ chạm vào ánh sáng.

Kẻ Mù đứng trên một tảng đá khác, đôi mắt mù lòa của hắn ta hướng về phía cột sáng.

Hắn mỉm cười, một nụ cười đầy nước mắt.

"Cảm ơn anh, Tiểu Hoa.

Anh đã cho tôi thấy cha mẹ tôi.

Trong khoảnh khắc cuối cùng đó, tôi thấy họ.

Họ đang cười."

Tiểu Hoa không còn cảm thấy đau đớn.

Hắn cảm thấy tự do.

Hắn đang hòa tan vào dòng chảy thời gian, trở thành một phần của lịch sử.

Hắn không còn là một cá nhân.

Hắn là một câu chuyện.

Một câu chuyện về sự lựa chọn, về đau khổ, và về ý nghĩa.

Và rồi, mọi thứ trở nên im lặng.

Cột sáng tắt đi.

Bầu trời đen tối tan biến, để lộ ra một bầu trời xanh trong, với những đám mây trắng bồng bềnh.

Thế giới bên dưới vẫn đó, nhưng khác biệt.

Những di tích cổ không còn đe dọa.

Chúng trở thành những nơi tưởng niệm, những nơi để nhớ về quá khứ, nhưng không bị nó kiểm soát.

Tuyết Sơn đứng một mình trên tảng đá, tay cầm thanh kiếm băng giá, nhưng cô ấy đã hạ nó xuống.

Cô ấy nhìn vào khoảng không, nơi Tiểu Hoa vừa biến mất.

"Anh ngu ngốc," cô ấy thì thầm, giọng nói run rẩy.

"Nhưng anh là ngu ngốc nhất mà tôi từng biết."

Cô ấy mỉm cười, một nụ cười đau đớn nhưng đầy yêu thương.

Và cô ấy bước xuống, trở lại thế giới của những người sống.

Ở một nơi nào đó, trong dòng chảy ký ức, một giọng nói vang lên, yếu ớt nhưng rõ ràng.

"Chào mừng trở lại, Tiểu Hoa.

Nhưng lần này, anh sẽ không còn là Chìa Khóa.

Anh sẽ là...

câu hỏi."

Và trong sự im lặng của vũ trụ, câu hỏi đó vang vọng, không có lời đáp, nhưng đầy hứa hẹn.

Hết chương.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập