Chương 50

Bầu trời xanh trong và những đám mây trắng bồng bềnh mà Tuyết Sơn vừa chứng kiến chỉ tồn tại trong một phần giây của sự nhận thức.

Khi Tiểu Hoa mở mắt, ánh sáng rực rỡ kia đã biến mất, thay vào đó là một màu xám xịt, nhợt nhạt, giống như giấy cũ bị ẩm mốc.

Hắn không còn cảm giác tự do hòa tan vào dòng chảy thời gian nữa.

Thay vào đó, là cảm giác nặng trịch của đôi chân đang chạm đất.

Đất cứng, lạnh, và có mùi sắt gỉ lẫn mùi thuốc khử trùng rẻ tiền.

Tiểu Hoa ngồi dậy, tay vô thức sờ vào ngực áo.

Không có vết thương.

Không có ánh sáng.

Chỉ có nhịp đập đều đều của trái tim, chậm chạp và cơ học, giống như chiếc đồng hồ quả lắc đang đếm ngược.

Hắn nhìn xung quanh.

Đây không phải là di tích cổ.

Đây là một hành lang bệnh viện cũ kỹ, hoặc có lẽ là một nhà tù cải tạo đã bị bỏ hoang từ lâu.

Những tấm gạch men trên tường nứt nẻ, bong tróc, để lộ ra lớp bê tông đen sì bên dưới.

Không khí lạnh lẽo bao trùm lấy da thịt hắn, nhưng không phải là cái lạnh của tử thần, mà là cái lạnh của sự vô cảm.

Hắn đứng dậy, chỉnh lại chiếc áo khoác bụi bặm.

"Chào mừng trở lại, Tiểu Hoa.

Nhưng lần này, anh sẽ không còn là Chìa Khóa.

Anh sẽ là...

câu hỏi." Câu nói đó vang vọng trong đầu hắn, nhưng không còn mang âm hưởng huyền bí của vũ trụ.

Nó nghe giống như một thông báo lỗi hệ thống.

Hắn hít một hơi sâu, mùi ẩm mốc冲进 mũi.

Hắn không hoảng loạn.

Hắn đã chết rồi mà.

Hoặc ít nhất, theo lý thuyết, hắn đã chết.

Nếu đây là địa ngục, thì địa ngục này trông giống như một văn phòng công sở vào thứ Hai đầu tuần: uể oải, thiếu ánh sáng, và đầy rẫy sự vô nghĩa.

Hắn bước ra khỏi căn phòng nhỏ, tay thúng lúng trong túi quần.

Hành lang dài vô tận, những bóng đèn huỳnh quang nhấp nháy yếu ớt, phát ra tiếng rè rè khó chịu.

Hắn đi bộ, không chạy.

Không có gì để chạy cả.

Nếu hắn là một "câu hỏi", thì chắc chắn sẽ có một "đáp án" đang chờ đợi ở cuối hành lang này.

Hắn mỉm cười, một nụ cười gượng gạo, nửa đùa nửa thật.

"Hy vọng đáp án không phải là hóa đơn viện phí," hắn tự nhủ.

Tiếng bước chân của hắn vang lên rõ ràng, vang vọng trong sự im lặng chết chóc.

Không có ai.

Không có tiếng động.

Chỉ có tiếng thở dài của chính hắn, vang lên như một lời than vãn của một linh hồn lạc lối.

Hắn cảm thấy kỳ lạ.

Ký ức của hắn vẫn còn nguyên vẹn.

Hắn nhớ Tuyết Sơn, nhớ Kẻ Mù, nhớ cảm giác tan biến.

Nhưng thế giới xung quanh lại phủ nhận tất cả.

Những bức tường dường như đang quan sát hắn, với những vết nứt giống như những con mắt khép hờ.

Hắn dừng lại trước một cánh cửa sắt gỉ sét, trên đó dán một tờ giấy đã phai màu, viết bằng chữ tay nguệch ngoạc: "PHÒNG TRÁNH DỊCH - KÝ ỨC LOẠI A".

Tiểu Hoa nhíu mày.

Ký ức Loại A?

Hắn nhớ rõ mình đã xóa bỏ ký ức đau thương để cứu thế giới, hoặc ít nhất là đó là điều Giáo Chủ Quên Đi muốn hắn làm.

Nhưng tại sao lại có sự phân loại?

Hắn đưa tay đẩy cánh cửa.

Cánh cửa kêu lên một tiếng chói tai, rồi mở ra.

Bên trong là một căn phòng trống rỗng, chỉ có một chiếc ghế nhựa màu xanh da trời và một cái bàn nhỏ.

Trên bàn đặt một chiếc gương vỡ vụn.

Hắn bước vào, ngồi xuống chiếc ghế nhựa.

Lưng ghế lạnh buốt.

Hắn nhìn vào mảnh gương vỡ.

Phản chiếu trong đó là khuôn mặt của hắn, nhưng có gì đó sai sai.

Đôi mắt của hắn trong gương không nhìn thẳng vào hắn, mà nhìn chằm chằm vào một điểm nào đó phía sau lưng hắn.

Một cảm giác bứt rứt len lỏi vào tủy xương.

Hắn quay đầu lại.

Không có gì cả.

Chỉ có bức tường xám xịt.

Hắn quay lại nhìn gương.

Đôi mắt trong gương vẫn nhìn về phía sau.

Hắn cười khẩy.

"Đùa giỏi đấy, Tiểu Hoa.

Tự dọa mình à?"

Hắn đứng dậy, rời khỏi căn phòng.

Hành lang vẫn dài vô tận.

Hắn cảm thấy mệt mỏi.

Không phải mệt mỏi về thể xác, mà là mệt mỏi về tinh thần.

Mỗi bước chân như thể hắn đang đi ngược dòng thời gian, nhưng không phải để trở về quá khứ, mà để tiến vào một tương lai chưa được viết.

Hắn nghĩ về Tuyết Sơn.

Cô ấy đang ở đâu?

Cô ấy có nhớ hắn không?

Hay cô ấy cũng đang ở trong một "Phòng Tránh Dịch" nào đó, chờ đợi một câu hỏi khác?

Đột nhiên, tiếng bước chân khác vang lên.

Không phải của hắn.

Tiếng bước chân chậm rãi, đều đều, và rất gần.

Tiểu Hoa dừng lại.

Hắn quay người, tay sẵn sàng trong tư thế phòng thủ, mặc dù hắn biết mình chỉ là một thường nhân.

Một người đàn ông trung niên xuất hiện từ cuối hành lang.

Hắn ta mặc bộ đồng phục bảo vệ màu xanh dương sẫm, trông cũ kỹ và bạc màu.

Vẻ ngoài bình thường, khuôn mặt hốc hác, mái tóc cắt ngắn.

Nhưng ánh mắt của hắn ta...

ánh mắt đó không có sự mơ hồ của người mù, cũng không có sự狂热的 của kẻ cuồng tín.

Nó sắc lạnh, tỉnh táo, và đầy ý thức.

Nó giống như ánh nhìn của một bác sĩ phẫu thuật đang nhìn vào một khối u cần được cắt bỏ.

Người đàn ông dừng lại trước mặt Tiểu Hoa.

Hắn ta không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn vào ngực áo của Tiểu Hoa.

Tiểu Hoa cảm thấy khó chịu.

Hắn hạ tay xuống, giả vờ chỉnh lại cúc áo.

"Chào anh," Tiểu Hoa nói, giọng điệu bình thản, thậm chí hơi thoải mái.

"Anh có thể chỉ cho tôi lối ra không?

Tôi nghĩ tôi đã lạc đường."

Người đàn ông không đáp.

Hắn ta đưa tay ra, không phải để bắt tay, mà để chỉ vào một vết bẩn nhỏ trên áo của Tiểu Hoa.

Vết bẩn đó có màu đỏ sẫm, giống như máu đã khô.

Tiểu Hoa nhìn xuống.

Hắn không nhớ mình bị thương.

Hắn nhìn kỹ hơn.

Đó không phải là máu.

Mực đen tuyền, nhưng dưới ánh sáng yếu ớt của hành lang, nó lại hiện lên màu đỏ thẫm.

Và hình dạng của nó...

nó giống như một con mắt.

"Anh nhìn thấy nó chứ?" Người đàn ông hỏi, giọng nói trầm thấp, khô khốc như lá cây rơi.

Tiểu Hoa nhún vai.

"Nhìn thấy cái gì?

Tôi nghĩ tôi đã ngồi vào một cái bàn dính mực khi còn ở...

nơi trước đó."

Người đàn ông lắc đầu, chậm rãi.

"Không phải mực.

Đó là dấu hiệu.

Dấu hiệu của Kẻ Khác."

Tiểu Hoa nhíu mày.

Anh đang nói gì vậy?

Tôi là Tiểu Hoa.

Tôi là người duy nhất ở đây."

"Không," người đàn ông nói, bước lại gần hơn.

Khoảng cách giữa họ thu hẹp lại, nhưng không khí không trở nên căng thẳng theo cách thông thường.

Nó trở nên dày đặc, như thể không khí đang đông đặc lại.

"Anh không phải là người duy nhất.

Anh là một phần của họ.

Và họ đang đói."

Tiểu Hoa cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.

Hắn muốn rút lui, nhưng chân hắn như bị đóng đinh vào nền đất.

"Họ là ai?" hắn hỏi, cố gắng giữ giọng nói ổn định.

Người đàn ông không trả lời.

Hắn ta đưa tay ra, chạm nhẹ vào vết mực trên áo Tiểu Hoa.

Khi ngón tay hắn ta chạm vào, vết mực bắt đầu di chuyển.

Nó bò ra khỏi áo, leo lên cổ tay Tiểu Hoa, rồi lan nhanh lên cánh tay.

Tiểu Hoa kinh hoàng nhìn theo.

Nó không đau.

Một cái lạnh thấu xương, giống như cảm giác khi hắn tan biến vào ánh sáng, nhưng ngược lại.

Thay vì hòa tan, hắn đang được...

"Lâm," người đàn ông tự giới thiệu, giọng nói vẫn bình thản như đang đọc một bản tin thời tiết.

"Tôi là Lâm.

Và tôi đang cố gắng bảo vệ anh."

Tiểu Hoa nhìn chằm chằm vào Lâm.

"Bảo vệ tôi bằng cách nào?

Bằng cách để một thứ gì đó bò lên người tôi à?"

Lâm mỉm cười, một nụ cười buồn bã, đầy nước mắt nhưng không hề rơi xuống.

Bằng cách nhốt anh lại.

Nếu anh tiếp tục sử dụng sức mạnh, nếu anh tiếp tục cố gắng nhớ lại, anh sẽ không còn là Tiểu Hoa nữa.

Anh sẽ trở thành một phần của Giao thức.

Và Giao thức không cần con người."

Tiểu Hoa cười lớn, một tiếng cười điên rồ, vang vọng trong hành lang vắng lặng.

"Anh đang nói với tôi rằng tôi là một phần của một cái gì đó gọi là 'Giao thức'?

Nghe giống như tên một phần mềm quản lý nhân sự vớ vẩn vậy."

Lâm không cười.

Hắn ta nhìn thẳng vào mắt Tiểu Hoa.

"Anh nghĩ đây là trò đùa?

Hãy nhìn vào vết xăm kia.

Nó không phải là hình vẽ.

Nó là ký ức.

Ký ức của những người đã chết vì anh.

Ký ức của những người đã bị anh xóa bỏ.

Và bây giờ, chúng đang tìm cách quay trở lại."

Tiểu Hoa im lặng.

Hắn nhìn vào vết xăm trên cánh tay.

Nó đã lan đến vai.

Hắn cảm thấy những hình ảnh lóe lên trong đầu.

Không phải ký ức của hắn.

Mà là ký ức của người khác.

Một đứa trẻ khóc thương mẹ.

Một người vợ chờ chồng về.

Một người lính nhìn đồng đội ngã xuống.

Những đau khổ, những tuyệt vọng, những nước mắt.

Chúng ùa vào đầu hắn, mạnh mẽ và dữ dội.

Hắn quỳ xuống, ôm lấy đầu, cố gắng chặn đứng dòng chảy ký ức.

"Đừng kháng cự," Lâm nói, giọng nói dịu đi, nhưng vẫn lạnh lùng.

"Nếu anh kháng cự, nó sẽ phá vỡ vỏ bọc.

Và khi đó, anh sẽ nhớ tất cả.

Và khi anh nhớ tất cả, anh sẽ nhận ra rằng chính anh là nguyên nhân của mọi thứ."

Tiểu Hoa ngẩng đầu lên, mồ hôi ướt đẫm trán.

"Anh nói gì?"

"Anh không phải là nạn nhân, Tiểu Hoa," Lâm nói, bước lại gần, đặt tay lên vai hắn.

"Anh là thủ phạm.

Và bây giờ, án tử đã được tuyên."

Tiểu Hoa nhìn vào mắt Lâm.

Trong đôi mắt ấy, hắn không thấy sự thù hận, cũng không thấy sự thương hại.

Hắn chỉ thấy sự chấp nhận.

Một sự chấp nhận tuyệt vọng, giống như của một người đã nhìn thấy tận cùng của sự thật và không còn gì để mất.

"Vậy thì," Tiểu Hoa nói, giọng khàn đặc, "hãy cho tôi xem.

Hãy cho tôi xem sự thật.

Nếu tôi là thủ phạm, tôi có quyền biết tội ác của mình."

Lâm lắc đầu.

Đó không phải là lựa chọn của anh.

Đó là lựa chọn của thế giới.

Và thế giới đã chọn quên đi."

Tiểu Hoa đứng dậy, gạt tay Lâm ra.

Hắn cảm thấy sức mạnh đang chảy trong người, không phải là đấu khí, mà là thứ gì đó khác.

Thứ gì đó cũ kỹ, nguyên thủy, và đầy nguy hiểm.

Hắn nhìn vào vết xăm.

Nó đã bao phủ toàn bộ cánh tay trái của hắn.

Và từ vết xăm, một con mắt đang mở ra.

Không phải con mắt của hắn.

Mà là con mắt của thế giới.

"Anh sai," Tiểu Hoa nói, giọng nói vang lên, vang vọng như tiếng chuông báo động.

"Thế giới không muốn quên đi.

Thế giới muốn nhớ.

tôi sẽ giúp nó nhớ."

Lâm nhìn hắn, đôi mắt mở to, kinh hoàng.

"Anh không thể.

Nếu anh làm vậy, anh sẽ phá vỡ Giao thức.

Và khi đó, mọi thứ sẽ sụp đổ."

"Thì để nó sụp đổ," Tiểu Hoa nói, mỉm cười, một nụ cười đầy sát khí và tự do.

"Cái cũ phải chết, cái mới mới sinh.

tôi là cái chết."

Hắn bước qua Lâm, tiến về phía cuối hành lang.

Vết xăm trên người hắn phát sáng, ánh sáng đỏ thẫm, rực rỡ và đáng sợ.

Hắn không còn là Tiểu Hoa nữa.

Hắn là một câu hỏi.

Và câu trả lời...

câu trả lời sẽ là hủy diệt.

Lâm đứng đó, nhìn背影 của Tiểu Hoa khuất dần trong bóng tối.

Hắn ta mỉm cười, một nụ cười đầy nước mắt.

"Giờ thì, em là một phần của Giao thức rồi," hắn ta thì thầm.

Nhưng trong mắt hắn, không còn sự chấp nhận.

Chỉ có sự sợ hãi.

Sợ hãi trước một tương lai mà hắn không thể kiểm soát.

Tiểu Hoa bước vào bóng tối.

Và bóng tối mở ra, nuốt chửng hắn.

Nhưng trong bóng tối, một nụ cười vang lên.

Không phải của hắn.

Mà của thế giới.

Thế giới đang cười.

Và tiếng cười đó, đáng sợ hơn bất kỳ tiếng gầm của quái vật nào.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập