Chương 51
Nước từ vòi sen chảy ra, nhưng thay vì là nước, nó là những sợi tơ màu đen nhớt nhụa, bám chặt vào tay anh.
Anh không cảm thấy ướt, mà là cảm giác tê ngứa, như có thứ gì đó đang bò dưới da, đào bới từng mạch máu để tìm kiếm ký ức cũ.
Hắn cựa quậy, cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể nặng chịch như gánh một tảng đá granite.
Mùi hôi thối của xác chết mục rữa tràn ngập không khí, nồng nặc đến mức khiến dạ dày anh quặn lại.
Không phải mùi của xác người, mà là mùi của thời gian đã thối rữa.
Mùi của những ký ức bị vứt bỏ, lên men trong bóng tối.
"Chào buổi sáng, người bạn đồng hành của sự hủy diệt," một giọng nói vang lên, không phải từ bên ngoài, mà từ chính trong sọ não của anh.
Giọng đó khàn khàn, đầy châm biếm, giống như tiếng cào của móng vuốt trên kính vỡ.
Tiểu Hoa mở mắt.
Trước mặt anh không phải là gương soi, mà là một bức tường gạch cũ kỹ, nứt nẻ.
Những vết nứt ấy đang lan rộng, như mạng nhện đen kịt bao phủ toàn bộ thị giác.
Hắn chớp mắt, cố gắng xua tan ảo giác, nhưng những vết nứt đó lại sâu hơn, xuyên qua da thịt, chạm vào xương cốt.
"Kẻ Mù," anh nói, giọng nói khàn đặc, như nuốt đầy tro tàn.
"Nếu anh đang nghe được điều này, thì xin hãy tắt cái đài phát thanh trong đầu tôi đi.
Tôi không muốn nghe nhạc cổ điển lúc đang bị đau."
Không có hồi đáp.
Chỉ có tiếng róc rách của những sợi tơ đen đang nhỏ xuống sàn nhà, tạo thành những vũng nước đen ngòm, phản chiếu khuôn mặt méo mó của anh.
Tiểu Hoa nhìn xuống tay trái.
Vết xăm đỏ thẫm đã biến mất.
Thay vào đó là một khoảng trống trắng bệch, như thể da thịt ở đó đã bị tẩy trắng hoàn toàn.
Không có lông, không có mạch máu, chỉ có màu trắng của sự trống rỗng.
Hắn cố nắm đấm.
Cảm giác tê liệt lan tỏa lên vai.
Anh không thể cử động ngón tay.
Cơ thể anh đang từ chối phục tùng ý chí, như một chiếc xe cộ bị tắt máy giữa đường cao tốc.
"Cái này," Tiểu Hoa lẩm bẩm, ánh mắt liếc nhìn vũng nước đen.
"Không phải là phần thưởng cho chiến thắng.
Đây là hóa đơn."
Anh nhớ lại cảnh tượng cuối cùng.
Bước qua Lâm.
Tiếng cười của thế giới.
Cảm giác như đang rơi vào một hố sâu không đáy.
Và bây giờ, anh đang nằm ở đáy hố đó.
Nhưng hố này không chứa đất đá, mà chứa đựng ký ức.
Ký ức của ai?
Hay của kẻ đã chiếm lấy cơ thể hắn?
Tiểu Hoa cố gắng hít thở.
Không khí trong phòng tắm lạnh lẽo, đóng băng từng lỗ chân lông.
Hắn cảm thấy một cơn buồn ngủ ập đến, không phải vì mệt mỏi, mà vì sự cuốn hút của bóng tối.
Nó mời gọi anh chìm xuống, buông bỏ mọi suy nghĩ, trở thành một phần của sự tĩnh lặng vĩnh cửu.
"Không," anh tự nhủ, nghiến răng.
"Tôi chưa thanh toán hóa đơn."
Hắn cố gắng nhấc tay phải lên, chạm vào mặt mình.
Làn da lạnh lẽo, ẩm ướt.
Anh cảm thấy một giọt nước mắt rơi xuống, nhưng khi chạm vào má, nó không mặn, mà ngọt ngào, mùi vị của mật ong thối rữa.
Ai đó đang khóc?
Hay là thế giới đang khóc vì anh?
Tiểu Hoa cười.
Một nụ cười gượng gạo, đầy châm chọc.
"Nếu tôi chết, ít nhất hãy để tôi chết trong tư thế đứng.
Nằm xuống như một xác chết là sự xúc phạm đối với khái niệm 'sống'."
Hắn dùng sức ép của ý chí, ép buộc cơ thể tê liệt phải cử động.
Mỗi cơ bắp đều gào thét trong đau đớn, như thể chúng đang bị xé toạc ra khỏi khung xương.
Nhưng anh không dừng lại.
Anh phải đứng dậy.
Anh phải nhìn thấy.
Và khi anh cuối cùng cũng đứng vững trên đôi chân run rẩy, anh nhìn thấy nó.
Trước mặt anh, trong vũng nước đen, không phải là phản chiếu của chính anh.
Mà là hình ảnh của một cô gái nhỏ, khoảng mười tuổi, đang ngồi trên một cái ghế đẩu cũ kỹ, cầm một cây bút chì màu vẽ lên một tờ giấy trắng.
Cô gái đó có đôi mắt to tròn, trong veo, nhìn thẳng vào anh với sự tò mò vô tội.
Tiểu Hoa chết lặng.
Anh không nhớ mình từng có một kỷ niệm như vậy.
Anh không nhớ mình từng là một đứa trẻ.
Ký ức của anh bắt đầu từ một buổi sáng mùa đông, khi anh thức dậy trong một ngôi nhà trống rỗng, không có cha mẹ, không có quá khứ.
"Cô là ai?" anh hỏi, giọng run rẩy.
Cô gái trong vũng nước không trả lời.
Cô chỉ tiếp tục vẽ.
Bút chì di chuyển trên giấy, tạo ra những đường nét nguệch ngoạc.
Một ngôi nhà.
Một cái cây.
Và một con chó.
Tiểu Hoa cảm thấy tim mình đập mạnh.
Những hình ảnh đó gợi lên một cảm giác quen thuộc, đau đớn, nhưng anh không thể nhớ nổi.
Nó giống như một giấc mơ bị cắt ngang, chỉ còn lại những mảnh vỡ sắc nhọn.
"Đó không phải là ký ức của anh," giọng nói trong đầu lại vang lên, lần này rõ ràng hơn, lạnh lùng hơn.
"Đó là ký ức của người đã chết.
Và anh đang mượn nó."
Tiểu Hoa nhìn chằm chằm vào hình ảnh cô gái.
Ý anh là gì?"
"Anh là một cái vỏ rỗng," giọng nói đáp.
"Một cái hộp chứa đựng ký ức của kẻ khác.
Và bây giờ, hộp đó đang bị nứt.
Ký ức cũ đang tràn ra, trộn lẫn với ký ức mới.
Anh đang trở thành một bản sao lỗi."
Tiểu Hoa cười lớn, tiếng cười vang vọng trong phòng tắm nhỏ bé, điên rồ và tuyệt vọng.
"Vậy thì tốt thôi.
Tôi luôn thích sự hỗn loạn.
Ít nhất nó thú vị hơn sự nhàm chán của cuộc sống bình thường."
Hắn bước về phía vũng nước, cúi xuống nhìn kỹ hơn.
Cô gái trong hình ảnh bỗng nhiên ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào anh.
Đôi mắt cô không còn trong veo nữa, mà đen ngòm, sâu thẳm như vực thẳm.
Cô mỉm cười, một nụ cười đầy ám ảnh.
"Anh đã quên rồi," cô gái thì thầm, tiếng nói vang lên từ trong nước, vang vọng trong tâm trí anh.
"Anh đã quên mọi thứ.
Và bây giờ, anh sẽ quên cả cái tên của mình."
Tiểu Hoa giật lùi lại, tim đập thình thịch.
Hắn cảm thấy đầu óc mình bắt đầu quay cuồng.
Những ký ức mới, những ký ức không thuộc về anh, đang xâm nhập vào não bộ, thay thế những ký ức cũ.
Anh nhớ về một bữa tối ấm cúng, mùi thịt hầm nồng nàn, tiếng cười của một người phụ nữ.
Anh nhớ về một ngày mưa, cầm tay một người đàn ông già nua, bước đi trên con đường lát đá.
Những ký ức đó đẹp đẽ, ấm áp, nhưng chúng sai lệch.
Chúng không phải của anh.
Chúng là những mảnh ghép được nhồi nhét vào, như những món đồ giả trong một cửa hàng đồ cổ.
"Không," anh hét lên, bịt tai lại.
"Đừng làm vậy!
Hãy để tôi giữ lấy chính mình!"
Nhưng quá muộn.
Những ký ức giả đang lan tỏa, như một đám mây đen bao phủ bầu trời tâm trí anh.
Anh cảm thấy mình đang tan biến, hòa tan vào dòng chảy ký ức vô tận.
Anh không còn là Tiểu Hoa.
Anh là một tập hợp những mảnh vỡ, một bản sao lỗi, một công cụ bị hỏng hóc.
Và trong khoảnh khắc đó, anh nhận ra sự thật kinh hoàng.
Anh không phải là người chiến thắng.
Anh là nạn nhân.
Nạn nhân của một trò đùa tàn bạo, của một thế giới muốn xóa bỏ đau khổ bằng cách xóa bỏ con người.
Tiểu Hoa ngã xuống sàn nhà, cơ thể co giật.
Anh nhìn lên trần nhà, nơi những vết nứt đang lan rộng, như mạng nhện đen kịt.
Và trong những vết nứt đó, anh nhìn thấy những khuôn mặt.
Hàng ngàn, hàng triệu khuôn mặt, đang nhìn xuống anh, mỉm cười.
Họ đang chờ đợi.
Chờ đợi anh hoàn toàn bị đồng hóa.
Chờ đợi anh trở thành một phần của ký ức tập thể, một mảnh ghép trong bức tranh vĩ mô của sự quên lãng.
"Không," anh thì thầm, giọng nói yếu ớt, như tiếng thở dài cuối cùng.
"Tôi không muốn quên."
Nhưng cơ thể anh không còn nghe lời.
Nó đang từ từ cứng lại, biến thành một khối đá lạnh lẽo.
Đôi mắt anh mở to, nhìn vào khoảng không vô định, nhưng không còn thấy gì.
Chỉ có bóng tối.
Và trong bóng tối, tiếng cười của thế giới vẫn vang vọng, đầy ám ảnh, đầy tàn nhẫn.
Tiểu Hoa mở mắt.
Anh đang nằm trên sàn nhà tắm, nhưng lần này, anh không cảm thấy tê liệt.
Cơ thể anh ấm áp, mạnh mẽ.
Vết xăm trên tay trái đã trở lại, nhưng lần này, nó không còn màu đỏ thẫm, mà là màu xanh lá cây, rực rỡ và sống động.
Hắn đứng dậy, bước ra khỏi phòng tắm.
Hành lang trước mặt anh không còn tối tăm, mà được chiếu sáng bởi một ánh sáng vàng ấm áp.
Nhưng ánh sáng đó không đến từ đèn, mà từ chính cơ thể anh.
Tiểu Hoa nhìn vào bàn tay mình.
Những ngón tay run rẩy, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì sự phấn khích.
Hắn cảm thấy sức mạnh mới đang chảy trong người, không phải là đấu khí, mà là thứ gì đó khác.
Thứ gì đó liên quan đến ký ức, đến sự thật.
"Kẻ Mù," anh nói, giọng nói vang vọng trong hành lang.
"Nếu anh đang nghe được điều này, thì xin hãy đến đây.
Tôi có một câu chuyện cần kể."
Không có hồi đáp.
Nhưng anh cảm thấy sự hiện diện của một ai đó, đang quan sát anh từ bóng tối.
Một sự hiện diện tò mò, đầy cảnh giác.
Tiểu Hoa mỉm cười.
Tôi không định giết ai.
Tôi chỉ muốn nhớ lại."
Hắn bước đi, từng bước một, tiến về phía cuối hành lang.
Ánh sáng từ cơ thể anh chiếu rọi lên những bức tường, làm lộ ra những hình ảnh ẩn giấu.
Những hình ảnh của quá khứ, của những người đã chết, của những ký ức bị lãng quên.
Và trong những hình ảnh đó, anh nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.
Một cô gái, với đôi mắt đen ngòm, đang đứng ở cuối hành lang, mỉm cười với anh.
"Tuyết Sơn?" anh hỏi, giọng nói run rẩy.
Cô gái không trả lời.
Cô chỉ giơ tay lên, vẫy chào anh.
Và trong khoảnh khắc đó, Tiểu Hoa cảm thấy một nỗi đau xuyên thấu tim mình.
Không phải nỗi đau của sự mất mát, mà là nỗi đau của sự nhớ nhung.
Anh đã quên cô ấy.
Nhưng cơ thể anh vẫn nhớ.
Và bây giờ, anh sẽ nhớ lại.
Dù phải trả giá bằng chính linh hồn mình.
Trong bóng tối, một tiếng cười vang lên.
Không phải của Tiểu Hoa.
Không phải của Tuyết Sơn.
Mà là của thế giới.
Thế giới đang cười.
Và tiếng cười đó, đáng sợ hơn bất kỳ tiếng gầm của quái vật nào.
Vì nó báo hiệu sự kết thúc của một kỷ nguyên.
Và sự bắt đầu của một kỷ nguyên khác.
Một kỷ nguyên mà trong đó, con người sẽ không còn tồn tại.
Chỉ còn lại ký ức.
Và ký ức, thì vô tận.
Và trong vô tận đó, Tiểu Hoa sẽ mãi mãi lang thang.
Một bóng ma trong ký ức của chính mình.
Một câu hỏi không có câu trả lời.
Và câu trả lời...
câu trả lời sẽ là hủy diệt.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận