Chương 52
Tiểu Hoa đứng trước tấm gương vỡ vụn, hơi thở của anh tạo thành những đám mây trắng nhỏ li ti, nhanh chóng tan biến vào không khí ẩm mốc.
Anh không lau mặt.
Nước mắt, nếu đó thực sự là nước mắt, đã khô lại thành những vết nứt muối mặn trên gò má, cào xát da thịt mỗi khi anh nhúc nhích.
Tay anh run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì cơ bắp đang phản ứng lại với sự trống rỗng đột ngột trong lồng ngực.
Anh đưa tay lên, chạm vào vùng da giữa hai vú.
Nỗi đau dữ dội từ chương trước, cảm giác như bị kéo xé từng sợi ký ức ra khỏi tủy sống, giờ đã lắng xuống thành một nhịp đập trầm đục.
Da thịt lành lại nhanh chóng, trơn nhẵn, không một vết sẹo, không một dấu chai sần.
Nó hoàn hảo đến mức ghê tởm, như thể cơ thể anh là một sản phẩm công nghiệp được thiết kế để phục hồi tức thì.
Nhưng khi ánh sáng xanh lá của đèn huỳnh quang chiếu xuống, một dị vật hiện ra.
Đó không phải là vết xăm.
Đó là một vết bầm tím hình vòng tròn, màu đỏ thẫm như máu đông đặc, nằm ngay chính giữa lồng ngực, đè nặng lên trái tim đang đập thình thịch.
Vết bầm đó không có ranh giới rõ ràng, nó loang ra như mực thấm vào giấy thấm, пульсиating theo nhịp tim anh.
Tiểu Hoa nghiêng người, quan sát nó với sự tò mò của một nhà giải phẫu đang nhìn vào một khối u lạ.
"Đáng lẽ ra anh đã chết rồi," anh tự nhủ, giọng nói khàn đặc vang lên trong căn phòng chật hẹp.
"Hoặc ít nhất là mất trí nhớ.
Nhưng thay vào đó, anh lại được trang trí."
Anh cào nhẹ vào vết bầm.
Chỉ có cảm giác lạnh lẽo, sâu thẳm, như thể đang chạm vào một khoảng trống vô tận.
Vết bầm đó không thuộc về da thịt.
Nó thuộc về ký ức.
Và trong thế giới này, ký ức không phải là những hình ảnh tĩnh lặng.
Chúng là những sinh vật sống, ăn mòn chủ nhân của chúng nếu không được kiểm soát.
Tiểu Hoa mỉm cười, một nụ cười méo mó, thiếu sự vui vẻ nhưng đầy sự chấp nhận đen tối.
"Chào mừng đến với kỷ nguyên mới," anh thì thầm, nhìn vào đôi mắt mình trong gương.
Con ngươi của anh trông bình thường, nhưng sâu thẳm bên trong, có thứ gì đó đang quay cuồng.
Một cơn lốc xoáy của những gì đã từng là, và những gì sẽ không bao giờ còn là nữa.
Anh rửa mặt lại, nước lạnh xối vào đầu, nhưng vết bầm vẫn đó.
Nó là dấu hiệu của việc "bị ghi nhận".
Anh không còn là một người quan sát.
Anh là một phần của hệ thống.
Và hệ thống này không tha thứ cho sự quên lãng.
***
Bước ra khỏi căn hộ, không khí thành phố đánh vào mặt Tiểu Hoa như một cú đấm vô hình.
Thành phố vẫn hoạt động, nhưng nó hoạt động sai lệch.
Tiếng còi xe ô tô không phải là âm thanh chói tai thông thường, mà nghe như những tiếng thì thầm kéo dài, méo mó, vang vọng từ một chiều không gian khác.
Các biển quảng cáo LED nhấp nháy với nhịp điệu không đồng bộ, tạo ra hiệu ứng ánh sáng nhấp nháy gây chóng mặt, như thể chúng đang cố gắng truyền tải một thông điệp mã hóa mà mắt thường không thể giải mã.
Tiểu Hoa đi bộ, đôi giày mòn của anh chạm xuống vỉa hè ẩm ướt.
Anh cảm thấy mọi thứ xung quanh đều "lỗi thời".
Những người qua lại nhìn anh với ánh mắt trống rỗng, khuôn mặt họ nhợt nhạt, như thể họ đang đeo những chiếc mặt nạ giấy bồi.
Không ai nhìn anh.
Không ai thực sự *nhìn* thấy anh.
Anh đã trở thành một bóng ma trong thế giới của những người còn sống, hoặc ngược lại, anh đang bước vào thế giới của những bóng ma, nơi ranh giới giữa hai bên đã bị xóa nhòa.
Anh tìm đến một quán cà phê cũ ở góc phố, nơi mà theo ký ức mờ nhạt còn sót lại, một người tên là "Lý" thường ngồi.
Quán cà phê này không có biển hiệu, chỉ có một cánh cửa kính mờ đục và mùi hương cà phê cháy khét phả ra từ bên trong.
Tiểu Hoa đẩy cửa vào, chuông cửa reo lên một tiếng rè rè, như tiếng than thở của một cỗ máy cũ kỹ.
Bên trong, ánh sáng vàng úa chiếu xuống những chiếc bàn gỗ sứt mẻ.
Tiểu Hoa ngồi vào góc khuất, gọi một ly cà phê đen.
Tay anh run rẩy khi cầm lấy chiếc bút bi, mở cuốn sổ tay da bò cũ kỹ.
Anh cần ghi chép lại những gì mình nhớ được, trước khi chúng tan biến như sương mai.
*Lý không phải là kẻ thù,* anh viết, nét chữ nguệch ngoạc, vội vã.
*Lý là một mảnh vỡ.
Một mảnh vỡ của chính tôi.*
Anh dừng bút, nhìn vào dòng chữ.
Ý nghĩa của nó trôi qua tâm trí anh nhanh như tia sét, nhưng anh không thể nắm bắt nó.
Anh cảm thấy một cơn đau nhói ở thái dương, như thể có ai đó đang dùng dao mổ cắt vào não bộ anh.
Anh nhắm mắt lại, hít thở sâu.
Khi mở mắt ra, anh thấy một bóng dáng đứng ở cuối quán.
Đó không phải là Lý.
Đó là một bóng đen, vô định, đang nhìn chằm chằm vào anh.
Tiểu Hoa không hoảng loạn.
Anh chỉ đơn giản là quay sang nhìn bóng đen đó, và mỉm cười.
"Anh ta đến sớm hơn dự kiến," anh nói với chính mình.
"Hoặc có lẽ, thời gian ở đây không còn tuân theo quy luật tuyến tính nữa."
**
Tiểu Hoa cầm bức ảnh, cảm nhận sự rung động của nó.
Giấy ảnh lạnh lẽo, nhưng hình ảnh trong đó lại nóng hổi, sống động.
Anh nhìn vào vết bầm tím trên ngực, nhận ra nó không phải là dấu hiệu của việc dùng sức mạnh.
Nó là dấu hiệu của việc "bị ghi nhận".
Anh nhớ ra được một mảnh ký ức khác, một mảnh vỡ nhỏ bé, sắc nhọn, cắt vào ý thức anh.
Chính anh là người đã "tạo ra" vết xăm này.
Không phải do trùng sinh, không phải do ai đó ép buộc.
Mà do anh đã "giao nộp" ký ức của mình.
Anh đã bán đi những ký ức đau thương, những ký ức hạnh phúc, những ký ức về tình yêu, về gia đình, để đổi lấy sự bình yên.
Để đổi lấy một cuộc sống không có đau khổ.
Và giờ, cái giá phải trả đang được thu hồi.
"Giáo Chủ Quên Đi," Tiểu Hoa thì thầm, tên gọi đó vang lên trong đầu anh như một lời nguyền.
"Anh ta đã không xóa bỏ ký ức của thế giới.
Anh ta chỉ xóa bỏ ký ức của những người yếu đuối.
Những người không thể chịu đựng được sự thật."
Lý mỉm cười, một nụ cười buồn bã.
"Sự thật là thứ độc hại nhất, Tiểu Hoa.
Nó ăn mòn linh hồn.
Giáo Chủ chỉ đang cứu chúng ta khỏi chính chúng ta."
"Nhưng anh ta cũng đang giết chết chúng ta," Tiểu Hoa đáp lại, giọng nói lạnh lùng.
"Không có ký ức, chúng ta không còn là con người.
Chúng ta chỉ là những cỗ máy trống rỗng, lặp lại những cử động vô nghĩa."
Anh nhìn vào bức ảnh một lần nữa.
Bé gái trong ảnh đang cười, nhưng ánh mắt của cô bé...
ánh mắt của cô bé đang nhìn thẳng vào anh.
Nhìn xuyên qua bức ảnh, xuyên qua thời gian, nhìn vào linh hồn trống rỗng của anh.
"Tên cô bé là gì?" Tiểu Hoa hỏi, giọng nói run rẩy.
Lý không đáp.
Anh ta chỉ lắc đầu, và biến mất vào bóng tối.
Tiểu Hoa đứng một mình trong hẻm tối, tay cầm bức ảnh, vết bầm tím trên ngực đập mạnh hơn, như thể trái tim anh đang cố gắng thoát ra khỏi lồng ngực.
Anh cảm thấy ký ức cuối cùng của mình về mẹ cô bắt đầu tan biến.
Hình ảnh của người mẹ, giọng nói của người mẹ, mùi hương của người mẹ...
tất cả đang mờ dần, như những đám mây bị gió thổi tan.
Anh không hoảng loạn.
Anh chỉ đơn giản là chấp nhận.
Chấp nhận sự mất mát.
Chấp nhận sự trống rỗng.
Vì trong thế giới này, sự trống rỗng là thứ duy nhất còn lại.
***
Tiểu Hoa nhìn xuống lòng bàn tay, vết bầm tím đã lan lên cổ, như một vòng cổ tử thần đang siết chặt lấy anh.
Anh cảm thấy ký ức cuối cùng của mình về mẹ cô bắt đầu tan biến.
Hình ảnh của người mẹ, giọng nói của người mẹ, mùi hương của người mẹ...
tất cả đang mờ dần, như những đám mây bị gió thổi tan.
Anh quay lại nhìn Lý, nhưng anh ta đã biến mất.
Chỉ còn lại bức ảnh trong tay anh.
Anh nhìn kỹ hơn vào bức ảnh, nhận ra người đứng bên cạnh bé gái không phải là anh.
Mà là một bóng đen vô định.
Bóng đen đó không có khuôn mặt, không có hình dạng rõ ràng.
Nó chỉ là một khoảng trống, một sự hiện diện của cái vô tận.
Và bóng đen đó đang mỉm cười.
Một nụ cười đầy ác ý, đầy sự chiến thắng.
Tiểu Hoa cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Anh hiểu ra.
Anh không phải là chìa khóa để mở cánh cổng của kỷ nguyên mới.
Anh là nạn nhân.
Anh là tế lễ.
Và bé gái trong ảnh...
bé gái đó không phải là ký ức của anh.
Bé gái đó là ký ức của thế giới.
Và thế giới đang đói khát.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận