Chương 53
Tiểu Hoa đứng bất động, hai tay thọc sâu vào túi áo khoác sờn rách, ánh mắt đăm đăm nhìn xuống những vết nứt lan tỏa như mạng nhện dưới chân.
Không khí ở đây đặc quánh, nặng trĩu mùi ẩm mốc của những ký ức chưa được chôn cất.
Hắn cảm thấy da thịt mình đang bết dính, không phải vì mồ hôi, mà vì sự hiện diện của quá khứ đang thấm ngược từ lòng đất lên.
Nhóm người mặc đồng phục trắng tinh tươm tiến lại gần.
Họ không đi, họ lướt.
Đôi giày da bóng loáng của họ không hề chạm vào bụi bẩn, tạo ra một sự tương phản ghê rợn giữa sự sạch sẽ tuyệt đối của họ và sự thối rữa của vùng đất này.
Những Người Kiểm Soát.
Không ai trong số họ nhìn vào mặt Tiểu Hoa.
Ánh mắt họ, lạnh lùng và vô cảm như những viên đá lạnh, dán chặt vào vùng ngực trái của hắn.
Nơi đó, dưới lớp vải áo mỏng manh, một vết xăm hình chữ nhật màu đỏ nhạt đang nóng rực.
Nó không đau, nhưng nó nóng, như một cục than hồng được nhét vào trong lồng ngực, đốt cháy từng tế bào ký ức còn sót lại.
“Đừng di chuyển,” giọng nói của người đứng đầu nhóm vang lên, trầm thấp và đều đều, không có chút cảm xúc nào.
“Ký ức của anh đang cố gắng thoát ra.
Nếu anh di chuyển, nó sẽ vỡ.
Và khi nó vỡ, anh sẽ không còn là anh nữa.”
Tiểu Hoa nhún vai, một cử chỉ nhỏ bé, mỉa mai giữa bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở.
“Nếu tôi không còn là tôi, thì ít nhất tôi cũng sẽ được nghỉ ngơi.
Làm ‘Tôi’ này khá mệt mỏi.
Đặc biệt là khi ‘Tôi’ phải nhớ lại những điều mình muốn quên.”
Hắn cười, một nụ cười nhẹ, tự nhiên, như thể đang thảo luận về thời tiết chứ không phải về sự hủy diệt tâm trí.
Người đàn ông trung niên dẫn đầu nhíu mày.
Sự bình thản của Tiểu Hoa là một biến số không nằm trong tính toán của Giao Thức.
Thông thường, những người mang dấu hiệu tái sinh sẽ hoảng loạn, sẽ cầu xin, sẽ cố gắng xóa bỏ vết xăm bằng mọi giá.
Nhưng Tiểu Hoa chỉ đứng đó, quan sát, như một nhà phê bình nghệ thuật đang ngắm nhìn một bức tranh sắp bị thiêu rụi.
“Anh hiểu sai bản chất của vấn đề,” người đàn ông nói, giọng điệu vẫn lạnh lùng.
“Đau khổ không phải là một món quà.
Nó là một lỗi hệ thống.
Và chúng tôi là bộ phận kỹ thuật.”
Tiểu Hoa nháy mắt.
“Bộ phận kỹ thuật thường hay tắt máy chủ vào cuối tuần.
Anh có làm vậy không?
Hay anh chỉ xóa dữ liệu?”
Người đàn ông không đáp.
Hắn chỉ ra hiệu cho hai thuộc hạ hai bên.
Họ tiến lại gần, bàn tay găng tay trắng đưa ra, không phải để bắt giữ, mà để chạm vào.
Để xác nhận.
Để chuẩn bị cho sự xóa bỏ.
Khi những ngón tay lạnh giá của Những Người Kiểm Soát chạm vào vai Tiểu Hoa, thế giới xung quanh dường như ngừng chuyển động.
Tiếng ồn ào của thành phố xa xa, tiếng gió rít qua những khe nứt của tòa nhà đổ nát, tất cả đều biến mất.
Chỉ còn lại âm thanh như giấy rách rít trong đầu hắn.
Đó là tiếng ký ức đang bị kéo giãn, bị xé toạc khỏi ý thức.
Tiểu Hoa nhắm mắt lại.
Hắn không chống cự.
Hắn để cho cảm giác đó xâm nhập.
Hắn nhớ đến mùi hương của mưa rơi xuống mái tôn, nhớ đến giọng hát rè rẹt của mẹ anh từ chiếc radio cũ, nhớ đến cảm giác đau đớn khi lần đầu tiên hắn nhận ra rằng thời gian là một kẻ lừa đảo.
Nhưng rồi, những ký ức đó bắt đầu mờ đi.
Chúng không biến mất ngay lập tức, mà tan rã như đường trong nước.
Màu sắc phai nhạt.
Âm thanh trở nên xa vời.
Cảm xúc trở nên hời hợt.
Hắn mở mắt ra, nhìn vào khuôn mặt của người đàn ông trung niên.
Khuôn mặt đó không có biểu cảm, nhưng đôi mắt của hắn, sâu thẳm và trống rỗng, phản chiếu lại chính sự trống rỗng trong tâm trí Tiểu Hoa.
Có một sự thương hại ẩn giấu trong ánh mắt đó, một sự thương hại của người đã từng đau khổ và chọn cách cắt bỏ nó.
“Nó sẽ không đau,” người đàn ông nói, như thể đang an ủi một đứa trẻ.
“Chỉ là một sự giải phóng.
Anh sẽ thức dậy vào ngày mai, và anh sẽ không nhớ gì về hôm nay.
Không nhớ về nỗi đau, không nhớ về sự mất mát.
Chỉ có sự bình yên.”
Tiểu Hoa nhìn xuống lòng bàn tay của mình.
Bàn tay run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì sự mất cân bằng.
Hắn cảm thấy một phần của linh hồn mình đang bị rút đi, như thể ai đó đang hút máu từ tĩnh mạch của hắn.
Nhưng thay vì hoảng loạn, hắn lại cảm thấy một sự tò mò kỳ lạ.
Tại sao họ lại sợ ký ức đến vậy?
Tại sao sự đau khổ lại được xem là một căn bệnh cần được chữa trị bằng cách xóa bỏ bản thân?
“Bình yên,” Tiểu Hoa lặp lại từ đó, giọng nói nhẹ nhàng, đầy mỉa mai.
“Bình yên giống như một ngôi mộ.
Không có tiếng động, không có cảm xúc, không có gì cả.
Anh muốn tôi sống trong một ngôi mộ, đúng không?”
Người đàn ông trung niên không đáp.
Hắn chỉ đưa tay ra, chuẩn bị thực hiện nghi thức.
Nhưng trước khi ngón tay hắn chạm vào vết xăm, Tiểu Hoa đưa tay lên, chặn lại.
Không phải bằng sức mạnh vật lý, mà bằng một sự hiện diện của ý chí.
Hắn không đẩy người đàn ông ra, mà chỉ đơn giản là đặt bàn tay mình lên vai người đàn ông đó, như một người bạn cũ đang chạm nhẹ vào vai một người bạn khác.
“Đợi đã,” Tiểu Hoa nói.
“Trước khi anh xóa tôi, hãy để tôi hỏi một câu.
Khi anh xóa nỗi đau, anh có xóa cả niềm vui không?
Vì nếu không có nỗi đau, làm sao anh biết được niềm vui là gì?
Làm sao anh biết được rằng mình đang sống?”
Người đàn ông trung niên dừng lại.
Đôi mắt hắn đảo qua đảo lại, như thể đang tìm kiếm một câu trả lời trong một cuốn sách đã bị đốt cháy.
“Niềm vui là một ảo giác,” hắn nói, giọng nói bắt đầu run rẩy.
“Nó chỉ tồn tại khi có sự tương phản.
Nhưng nếu không có tương phản, nếu mọi thứ đều bằng phẳng, thì sự bình yên là tuyệt đối.”
“Bình yên tuyệt đối,” Tiểu Hoa cười khẽ.
“Hay là sự chết chóc tuyệt đối?”
Người đàn ông trung niên đưa ra một lựa chọn.
“Nếu cô tự tay xóa vết xăm bằng cách chấp nhận sự lãng quên, chúng tôi sẽ không can thiệp.
Cô sẽ sống tiếp, bình thường, an toàn.” Anh ta giải thích rằng việc can thiệp cưỡng bức sẽ gây ra “rối loạn nhịp sinh học” cho khu vực này, ảnh hưởng đến những người khác.
“Chúng tôi không muốn gây ra động đất ký ức.
Nó sẽ làm sụp đổ cả khu phố.
Hàng trăm người sẽ mất đi ký ức của họ cùng một lúc.
Đó là một thảm họa.”
Tiểu Hoa nhìn vào người đàn ông, rồi nhìn vào hai thuộc hạ hai bên.
Hắn thấy sự mệt mỏi trong ánh mắt họ.
Họ không phải là những kẻ độc ác.
Họ là những người đã bị tổn thương quá nhiều, đến mức họ tin rằng cách duy nhất để tồn tại là cắt bỏ quá khứ.
Họ là những người bảo vệ sự bình yên bằng cách giết chết linh hồn.
“Vậy nếu tôi từ chối?” Tiểu Hoa hỏi.
“Chúng tôi sẽ buộc phải can thiệp,” người đàn ông nói.
“Và kết quả sẽ giống nhau.
Anh sẽ quên.
Nhưng anh sẽ nhớ rằng mình đã quên.
Đó là một hình phạt nhẹ hơn.”
Tiểu Hoa nhìn xuống vết xăm trên ngực.
Nó vẫn nóng rực, nhưng giờ đây, hắn cảm thấy một dòng chảy khác.
Không phải là sự nóng bỏng của nỗi đau, mà là sự mát lạnh của sự thật.
Hắn nhớ ra điều gì đó.
Một mảnh vỡ nhỏ, một ký ức bị chôn vùi sâu dưới lớp bùn lầy của sự lãng quên.
Hắn nhớ đến Kẻ Mù.
Người đàn ông mù mắt nhưng có thể nhìn thấy ký ức rõ hơn bất kỳ ai.
Hắn nhớ đến lời nói của Kẻ Mù: “Ký ức không phải là gánh nặng.
Nó là bản đồ.
Nếu anh xóa bản đồ, anh sẽ không bao giờ tìm thấy đường về.”
Tiểu Hoa đưa tay lên ngực, nhưng thay vì xóa vết xăm, hắn cầm lấy nó.
Hắn không dùng sức mạnh tột đỉnh để chiến đấu, mà để *nhận diện*.
Hắn nhớ ra rằng hắn đã từng đọc về một ngoại lệ trong Giao Thức: những người trùng sinh không bị xóa, mà được “đánh dấu” để theo dõi sự tiến hóa.
Vết xăm không phải là một lỗi.
Nó là một cờ báo.
Nó là dấu hiệu cho thấy anh là một phần của một chu kỳ lớn hơn, một nghi thức tái sinh mà thế giới này đang chờ đợi.
“Anh sai rồi,” Tiểu Hoa nói, giọng nói vang lên rõ ràng, mạnh mẽ, như một tiếng chuông báo động trong sự im lặng.
“Vết xăm này không phải là lỗi.
Nó là chìa khóa.
Và anh không thể xóa nó, vì nó không thuộc về tôi.
Nó thuộc về thế giới này.”
Người đàn ông trung niên lùi lại một bước.
Sự bình tĩnh của hắn bị phá vỡ.
“Anh đang nói gì?”
“Tôi nói rằng anh không thể xóa đi điều mà thế giới cần,” Tiểu Hoa nói.
“Đau khổ là nhiên liệu.
Nó là thứ khiến chúng ta trở nên mạnh mẽ, khiến chúng ta trở nên con người.
Nếu anh xóa nó, anh sẽ tạo ra một thế giới của những cái bóng.
Những cái bóng không có hình dạng, không có cảm xúc, không có linh hồn.”
Hắn bước tới, tiến vào khoảng không gian cá nhân của người đàn ông trung niên.
Không khí xung quanh trở nên nặng nề, như thể không gian đang co lại, ép chặt lấy họ.
“Anh muốn tôi quên?
Nhưng trước khi tôi quên, hãy để tôi nhắc anh một điều.
Sự lãng quên không phải là giải pháp.
Nó là sự đầu hàng.
Và tôi không bao giờ đầu hàng.”
Người đàn ông trung niên rút lui, nhường chỗ cho sự im lặng chết chóc.
Hắn nhìn Tiểu Hoa với một ánh mắt phức tạp, pha trộn giữa sự sợ hãi và sự ngưỡng mộ.
Hắn biết rằng mình đã thua.
Không phải vì sức mạnh, mà vì sự hiểu biết.
Hắn hiểu rằng Tiểu Hoa không phải là một nạn nhân.
Hắn là một hiện tượng.
Cô gái trẻ trong nhóm quay đi, nước mắt chảy dài nhưng không phát ra tiếng khóc.
Cô ấy biết rằng mình vừa chứng kiến sự sụp đổ của một niềm tin.
Niềm tin rằng sự bình yên có thể được mua bằng giá của ký ức.
Tiểu Hoa đứng một mình, vết xăm trên ngực giờ đây mờ đi, nhưng cảm giác nặng nề vẫn còn đó.
Hắn không còn nhớ lý do tại sao mình lại đứng ở đây.
Hắn chỉ biết rằng mình vừa bước qua một ngưỡng cửa.
Một ngưỡng cửa dẫn vào một thế giới mới, một thế giới nơi ký ức là vũ khí, và thời gian là kẻ thù.
Hắn nhìn xuống lòng bàn tay của mình.
Trên đó, một dòng chữ nhỏ, viết bằng máu khô, đang hiện ra.
Dòng chữ đó chỉ có một câu: “Chúc mừng sinh nhật.”
Tiểu Hoa nhìn vào dòng chữ, rồi nhìn lên bầu trời xám xịt.
Một nụ cười đầy bí ẩn, đầy sự chấp nhận.
Hắn không biết ý nghĩa của dòng chữ đó, nhưng hắn biết rằng nó quan trọng.
Rất quan trọng.
Hắn quay người, bước đi trên con đường nứt nẻ.
Những vết nứt dưới chân hắn dường như đang mở rộng, như thể đang chào đón hắn.
Hắn không biết mình sẽ đi đâu, nhưng hắn biết rằng mình sẽ không bao giờ quay lại.
Vì phía sau là sự lãng quên.
Và phía trước là sự thật.
Và sự thật, dù có đau đớn đến đâu, luôn đáng để sống cho nó.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận