Chương 54

Mảnh giấy trong túi áo khoác cũ kỹ của Tiểu Hoa nóng rực lên, như một cục than đang âm ỉ cháy xuyên qua lớp vải dày.

Cảm giác đó không phải là sự ấm áp, mà là một lời cảnh báo khẩn cấp, một tiếng đồng hồ đếm ngược vô hình đang tích tắc tiến gần đến con số không.

Hắn đứng giữa hành lang tối om của căn nhà gỗ mục nát, nơi mùi ẩm mốc và phấn trắng bám đầy tường.

Cơ thể hắn run rẩy, không phải vì cái lạnh thấu xương của mùa đông miền núi, mà vì một cảm giác "trống rỗng" đang lan tỏa từ đỉnh đầu xuống gót chân.

Nó giống như ai đó đang dùng một chiếc chổi lông gà lớn, nhẹ nhàng nhưng kiên nhẫn, quét sạch những ký ức khỏi não bộ hắn.

Tiểu Hoa hít một hơi thật sâu, không khí trong phổi cay xè.

Hắn nháy mắt, cố gắng tập trung vào thực tại.

Trước mặt hắn là bức tường gỗ sần sùi, vết nứt chạy dọc như những vết sẹo cũ.

Bên trái là cánh cửa phòng ngủ khép hờ, bên phải là cầu thang dẫn lên tầng hai, nơi bóng tối dường như đặc quánh lại thành một khối chất lỏng đen kịt.

Hắn nhớ mình vừa bước vào đây để tìm gì đó, nhưng cái "gì đó" đã biến mất cùng với nhịp đập tim đang chậm lại một cách đáng sợ.

"Thú vị," hắn lẩm bẩm, giọng nói vang lên khàn đặc trong không gian yên tĩnh chết chóc.

"Cái chết của tôi có vẻ như là một quy trình hành chính.

Cần làm thủ tục, cần đóng dấu, và cần xóa dữ liệu."

Hắn đưa tay lên摸了摸 cổ tay.

Vết xăm hình đồng hồ cát, thứ đã theo hắn từ khi thức tỉnh năng lực, giờ đây đang mờ dần.

Những đường nét mực đen tan chảy vào da thịt, như thể chúng chưa bao giờ tồn tại.

Cảm giác mất mát này không gây ra đau đớn thể xác, mà là một sự trống rỗng tinh thần, giống như việc thức dậy sau một giấc mơ đẹp nhưng không nhớ nổi mình đã mơ gì.

Chỉ còn lại cảm giác tiếc nuối mơ hồ, như mất đi một món quà quý giá mà chưa kịp mở ra.

Tiểu Hoa bước chậm rãi về phía trước.

Mỗi bước chân đặt xuống sàn gỗ đều phát ra tiếng kêu *kích – cạch*, vang vọng như tiếng xương gãy.

Hắn không hoảng loạn.

Đối với một người coi cái chết là hạn chót cần quản lý, sự lãng quên chỉ là một dạng nghỉ hưu sớm.

Nhưng hắn không muốn nghỉ hưu khi công việc còn dang dở.

Hắn cần biết lý do tại sao mình lại ở đây.

Hắn cần biết kẻ thù của mình là ai, hay chính xác hơn, là cái gì đang cố gắng biến hắn thành một trang giấy trắng.

Hắn dừng lại trước một khung cửa sổ vỡ vụn.

Kính vỡ rơi vãi trên bệ cửa, phản chiếu ánh trăng bạc lạnh lẽo.

Trong tấm gương vỡ đó, hình ảnh của hắn xuất hiện méo mó.

Đôi mắt hắn không còn sắc sảo như trước, mà trở nên trống rỗng, giống như hai hố đen nhỏ bé đang hút lấy ánh sáng xung quanh.

Hắn nhìn chằm chằm vào hình ảnh phản chiếu đó, cố gắng tìm kiếm một tia sáng ý thức, một mảnh vụn ký ức nào đó để bám víu.

Nhưng chỉ có sự tĩnh lặng.

Sự tĩnh lặng của một nấm mồ.

"Okay," hắn nói với chính mình, giọng điệu bình thản đến rùng rợn.

"Nếu tôi không nhớ, thì tôi sẽ quan sát.

Nếu tôi không có quá khứ, thì tôi sẽ tạo ra hiện tại.

Và nếu hiện tại này là một cái bẫy, thì tôi sẽ phá vỡ nó bằng cách đơn giản nhất: sống sót."

Hắn quay người, bỏ lại tấm gương vỡ sau lưng.

Hành lang dường như dài hơn so với lúc hắn bước vào.

Những bức tường gỗ đang co lại, như thể căn nhà đang thở, hít vào và thở ra theo nhịp điệu của một sinh vật sống khổng lồ.

Mùi ẩm mốc giờ đây pha lẫn với một mùi hương khác, ngọt ngào và gây nôn, giống như mùi hoa giấy thối rữa.

Đó là mùi của ký ức đang phân hủy.

Tiểu Hoa bước vào phòng khách.

Không khí ở đây nặng nề, ẩm ướt, bám vào da thịt như một lớp màng nhầy vô hình.

Ánh sáng yếu ớt từ cửa sổ chiếu vào, nhưng bị cản trở bởi những đám mây bụi dày đặc lơ lửng trong không trung.

Trên sàn nhà, ngay giữa phòng, có một vũng chất lỏng màu xám đục.

Nó không chảy, mà nằm im lìm, như một hồ nước tĩnh lặng bị đóng băng.

Hắn quỳ xuống, đầu gối chạm vào sàn gỗ lạnh lẽo.

Tay hắn run nhẹ, không phải vì sợ hãi, mà vì sự tò mò bị kích thích.

Hắn đưa ngón tay trỏ chạm nhẹ vào bề mặt vũng chất lỏng đó.

Thay vì cảm giác ướt át của nước, ngón tay hắn chạm vào những sợi thứ gì đó mềm mại, dai dẳng.

Hắn nhấc tay lên, ánh mắt sắc bén quét qua ngón tay mình.

Đó không phải là nước.

Đó là những sợi tóc đen, dài và mềm, nhưng khi hắn nhìn kỹ hơn dưới ánh trăng, chúng lại biến thành những sợi chỉ khâu cũ kỹ, dính đầy bụi và gỉ sét.

Chúng quấn quanh ngón tay hắn, siết chặt lại, như thể đang cố gắng khâu kín một vết rách nào đó trên thực tại.

"Giao thức vá lành," Tiểu Hoa thì thầm, nhận ra ý nghĩa của hiện tượng này.

Trong Vùng Đất Ký Ức, khi một ký ức quá đau thương hoặc quá nguy hiểm bị xóa bỏ, không gian sẽ cố gắng "khâu" lại vết nứt đó bằng những mảnh vụn của quá khứ.

Những sợi chỉ này là những ký ức bị loại bỏ, những khoảnh khắc đau đớn mà thế giới không muốn nhớ lại.

Hắn cố gắng rút tay ra, nhưng những sợi chỉ lại quấn chặt hơn, kéo hắn về phía vũng chất lỏng.

Cảm giác lạnh buốt lan tỏa từ lòng bàn tay lên cánh tay, xâm nhập vào mạch máu.

Hắn nghe thấy tiếng thì thầm, không phải từ bên ngoài, mà từ bên trong đầu mình.

Những giọng nói chồng chéo lên nhau, khóc lóc, cầu xin, và sau đó là sự im lặng tuyệt đối.

"Có vẻ như tôi đang bị khâu vào một bức tranh," hắn nói, giọng điệu vẫn giữ nguyên sự châm biếm đen tối.

"Và nghệ sĩ của bức tranh này muốn tôi trở thành một phần của nó.

Một phần tĩnh lặng, không có ý thức, không có phản kháng."

Hắn nhắm mắt lại, tập trung vào cảm giác đau đớn nhẹ nhàng từ những sợi chỉ.

Thay vì chống cự bằng lực vật lý, hắn dùng ý chí của mình để "cắt" đứt chúng.

Đấu khí trong cơ thể hắn, vốn dĩ yếu ớt ở cấp độ thường nhân, bỗng nhiên bùng lên một cách khác thường.

Không phải là một luồng năng lượng mạnh mẽ, mà là một sự từ chối.

Một sự từ chối chấp nhận thực tại giả tạo này.

*Cắt.*

Những sợi chỉ đứt gãy, rơi xuống sàn nhà, biến thành bụi tro xám.

Tiểu Hoa đứng dậy, thở hắt ra.

Hắn cảm thấy mệt mỏi, nhưng cũng cảm thấy một sự rõ ràng hiếm hoi.

Hắn vừa mới chiến thắng một trận đấu nhỏ, nhưng hắn biết rằng đây chỉ là khởi đầu.

Căn nhà này, và mọi thứ xung quanh nó, đang cố gắng đồng hóa hắn.

Và thời gian đang chảy nhanh hơn.

Hắn quyết định đối mặt với nguồn gốc của sự xáo trộn này.

Hắn bước ra khỏi nhà, qua cánh cửa chính đã bị bẻ cong.

Sân trước nhà là một bãi đất trống đầy rác thải công nghiệp.

Những ống thép gỉ sét vươn lên bầu trời như những ngón tay xương xẩu, kêu gào trong gió.

Ở giữa bãi đất, dưới ánh trăng惨淡, một người đàn ông trung niên đang đứng đó.

Anh ta mặc bộ quần áo bảo hộ trắng tinh, sạch sẽ đến mức đáng ngờ, đối lập hoàn toàn với môi trường bẩn thỉu và hoang tàn xung quanh.

Bộ quần áo đó không hề bám bụi, không hề có vết bẩn, như thể nó vừa được giặt ủi và là phẳng ngay trước khi anh ta bước vào đây.

Đó là *Anh Ta* – một "Người Quan Sát", hoặc có lẽ là một "Kẻ Xóa Bỏ".

Người đàn ông trung niên không nhìn Tiểu Hoa.

Anh ta đang cầm một chiếc máy ảnh cổ điển, ống kính hướng về phía chân trời nơi mặt trời đang chuẩn bị lặn, dù trời đã tối mịt.

Anh ta đứng yên như một bức tượng, bất động trước cơn gió lạnh giá.

"Chào buổi tối," Tiểu Hoa nói, giọng nói vang lên rõ ràng trong không gian tĩnh lặng.

"Anh đang chụp gì vậy?

Cảnh quan của sự hủy diệt?

Hay là chân dung của một kẻ đang mất trí nhớ?"

Người đàn ông không đáp lại.

Anh ta vẫn giữ nguyên tư thế, ngón tay đặt nhẹ trên nút chụp.

Chiếc máy ảnh phát ra một tiếng *lách* nhẹ, cơ chế bên trong chuyển động, nhưng không có chớp sáng.

Không có âm thanh của ống kính đóng lại.

Chỉ có sự im lặng.

Tiểu Hoa bước lại gần hơn.

Hắn cảm thấy một áp lực vô hình đè lên ngực mình, như thể không khí xung quanh đang trở nên đặc quánh, khó thở.

Hắn nhìn vào đôi mắt của người đàn ông.

Đôi mắt đó trống rỗng, không có đồng tử, không có tròng trắng, chỉ có một màu xám nhạt, giống như màu của những sợi chỉ khâu trước đó.

"Anh không phải là con người," Tiểu Hoa nói, giọng điệu bình thản nhưng sắc lạnh.

"Hoặc ít nhất, không còn là nữa.

Anh là một công cụ.

Một công cụ để xóa bỏ.

Và tôi là mục tiêu tiếp theo của anh."

Người đàn ông cuối cùng cũng quay đầu lại.

Chuyển động của anh ta mượt mà, không tự nhiên, giống như một con rối được điều khiển bằng những sợi dây vô hình.

Anh ta nhìn Tiểu Hoa, và trong ánh mắt xám xịt đó, Tiểu Hoa thấy chính mình.

Không phải là hình ảnh phản chiếu, mà là phiên bản của chính mình trong tương lai – một phiên bản trống rỗng, không có ký ức, không có cảm xúc, chỉ còn lại một cái xác không hồn đang đi lang thang trong vùng đất ký ức.

"Đừng làm vậy," người đàn ông nói, giọng nói vang lên như tiếng gió rít qua khe hở của một tòa nhà đổ nát.

"Sự lãng quên là ân sủng.

Đau khổ là gánh nặng.

Tôi đang giải phóng anh khỏi nó."

Tiểu Hoa cười.

Một nụ cười khô khan, không có chút vui vẻ nào.

"Giải phóng?

Anh gọi việc biến tôi thành một cái bình trống là giải phóng?

Thử nghĩ xem, nếu tôi không nhớ mình là ai, thì tôi còn là gì?

Một cái xác?

Một bóng ma?

Hay chỉ là một lỗi trong hệ thống?"

Hắn bước lại gần hơn, đến khoảng cách chỉ còn vài mét.

Hắn có thể ngửi thấy mùi từ người đàn ông đó – mùi của giấy cũ, mùi của mực in, và mùi của sự chết chóc.

Một mùi hương của những câu chuyện đã kết thúc, những trang sách đã đóng lại.

"Anh sai rồi," Tiểu Hoa nói, giọng nói trầm xuống, đầy uy lực.

"Tôi không cần được giải phóng.

Tôi cần được ghi nhớ.

Dù là đau đớn, dù là nhục nhã, dù là điên rồ.

Đó là những gì làm nên tôi.

Và tôi sẽ không để anh xóa bỏ chúng."

Người đàn ông không nói gì thêm.

Anh ta nâng chiếc máy ảnh lên, hướng ống kính về phía Tiểu Hoa.

Tiếng *lách* lại vang lên, mạnh mẽ hơn, sắc bén hơn.

Không gian xung quanh họ bắt đầu biến dạng.

Những bức tường nhà phía sau uốn cong như sáp nóng dưới ánh nắng.

Mặt đất nứt toạc, những mảnh bê tông vỡ vụn bay lên không trung, treo lơ lửng như những ngôi sao nhỏ bé.

Tiểu Hoa hét lên, không phải vì sợ, mà vì giận dữ.

Giận dữ trước sự vô lý của thế giới này, giận dữ trước kẻ thù không tên đang cố gắng tước đoạt đi bản sắc của hắn.

Hắn kích hoạt sức mạnh lần nữa, không phải để tấn công, mà để bảo vệ.

Đấu khí trong cơ thể hắn bùng nổ, tạo thành một lớp bảo vệ vô hình xung quanh cơ thể.

Những mảnh vỡ bay về phía hắn bị đẩy lùi, vỡ tan thành bụi.

Anh ta không chạy trốn.

Anh ta đứng yên, chụp thêm một bức ảnh nữa.

*Click.*

Tiếng chụp ảnh vang lên như một tiếng súng bắn trong không gian tĩnh lặng.

Mỗi tiếng *click* là một ký ức bị xóa bỏ.

Mỗi bức ảnh là một phần của linh hồn Tiểu Hoa bị giam cầm trong tấm phim âm bản.

"Đừng làm vậy," anh ta nói, giọng nói giờ đây vang vọng từ khắp mọi hướng, như thể cả thế giới đang lên tiếng.

"Sự thật sẽ giết chết anh.

Sự lãng quên sẽ cứu sống anh."

Tiểu Hoa nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý thức vào khoảnh khắc hiện tại.

Hắn không nghĩ về quá khứ, không nghĩ về tương lai.

Hắn chỉ sống trong giây phút này.

Giây phút mà hắn chọn để tồn tại, để chống cự, để khẳng định sự hiện diện của mình.

Hắn mở mắt ra.

Ánh mắt hắn giờ đây sáng rực, như hai ngọn lửa xanh lam đang cháy trong đêm tối.

Hắn nhìn thẳng vào ống kính của chiếc máy ảnh, và trong khoảnh khắc đó, hắn thấy một thứ gì đó trong ánh mắt xám xịt của người đàn ông.

Một tia sợ hãi.

Một tia nghi ngờ.

"Anh sợ tôi," Tiểu Hoa nói, giọng nói vang lên rõ ràng, sắc bén như lưỡi dao.

"Anh sợ rằng tôi sẽ nhớ.

Anh sợ rằng ký ức của tôi sẽ mạnh hơn sức mạnh xóa bỏ của anh.

Và đó là lý do tại sao anh đang cố gắng giết tôi, không phải bằng vũ lực, mà bằng sự lãng quên."

Người đàn ông không đáp lại.

Anh ta chỉ tiếp tục chụp ảnh.

Click.*

Tiếng chụp ảnh trở nên dồn dập, như tiếng trống chiến tranh.

Không gian xung quanh họ sụp đổ, biến thành một hỗn loạn của những mảnh ký ức vỡ vụn.

Tiểu Hoa cảm thấy cơ thể mình đang tan rã, nhưng ý thức của hắn vẫn nguyên vẹn.

Hắn bước về phía người đàn ông, mỗi bước chân đều phá vỡ những sợi dây vô hình đang cố gắng giữ hắn lại.

Hắn đứng trước mặt người đàn ông, nâng tay lên, và chạm vào ống kính của chiếc máy ảnh.

"Chúc mừng sinh nhật," hắn nói, lặp lại dòng chữ mà hắn đã thấy trên bàn tay mình trước đó.

Người đàn ông giật mình, lùi lại một bước.

Chiếc máy ảnh rơi xuống đất, vỡ tan thành từng mảnh.

Trong khoảnh khắc đó, tất cả sự biến dạng không gian dừng lại.

Mặt đất ngừng nứt nẻ.

Những bức tường ngừng uốn cong.

Chỉ còn lại sự im lặng.

Tiểu Hoa đứng một mình giữa bãi đất hoang.

Mảnh giấy trong túi áo nguội lạnh.

Hắn nhìn vào bàn tay mình.

Vết xăm trên cổ tay giờ đây đã biến mất.

Nó không còn là một dấu hiệu của sự trùng sinh nữa.

Nó đã được xóa sạch bởi sức mạnh cuối cùng.

Hắn không nhớ mình vừa làm gì.

Hắn không nhớ người đàn ông kia là ai.

Hắn chỉ cảm thấy nỗi sợ.

Nỗi sợ đó vẫn còn đó, âm ỉ, như một vết thương không lành.

Nhưng bên cạnh nỗi sợ, có một thứ khác.

Một sự tò mò.

Một sự khao khát tìm hiểu.

Hắn nhìn xuống chiếc máy ảnh vỡ vụn trên mặt đất.

Trong những mảnh kính vỡ, hình ảnh của hắn xuất hiện.

Nhưng không phải là hình ảnh của một người đàn ông bình thường.

Đó là hình ảnh của một người đàn ông với đôi mắt phát sáng, với cơ thể đang tan rã thành những hạt sáng nhỏ bé.

Và trong tay hắn, cầm một chiếc chìa khóa vàng rực rỡ.

Tiểu Hoa nhặt một mảnh kính vỡ lên, nhìn chằm chằm vào hình ảnh đó.

Hắn không hiểu ý nghĩa của nó, nhưng hắn biết rằng nó quan trọng.

Rất quan trọng.

Hắn bỏ mảnh kính vào túi áo, bên cạnh mảnh giấy nguội lạnh.

Hắn quay người, bước đi trên con đường nứt nẻ.

Những vết nứt dưới chân hắn dường như đang mở rộng, như thể đang chào đón hắn.

Hắn không biết mình sẽ đi đâu, nhưng hắn biết rằng mình sẽ không bao giờ quay lại.

Vì phía sau là sự lãng quên.

Và phía trước là sự thật.

Và sự thật, dù có đau đớn đến đâu, luôn đáng để sống cho nó.

Nhưng khi hắn bước xa hơn, một giọng nói vang lên trong đầu hắn, không phải từ bên ngoài, mà từ sâu thẳm trong tiềm thức.

"Tiểu Hoa, con đã sẵn sàng chưa?"

Hắn dừng lại, quay đầu lại.

Không có ai ở đó.

Chỉ có bóng tối.

Và trong bóng tối đó, một đôi mắt đỏ rực đang mở ra, nhìn chằm chằm vào hắn.

"Không," hắn nói, giọng nói vang lên trong không gian tĩnh lặng.

"Tôi chưa bao giờ sẵn sàng.

Nhưng tôi sẽ học."

Và rồi, bóng tối nuốt chửng hắn.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập