Chương 55

Bóng tối không phải là sự vắng mặt của ánh sáng, mà là một thực thể có trọng lượng.

Nó đè lên lồng ngực Tiểu Hoa, nặng như những khối đá granit bị ngâm trong nước đá tan.

Hắn không quay lại.

Lưng anh cứng đờ, từng thớ cơ căng ra như dây đàn piano đã lên dây quá mức, sẵn sàng đứt gãy bất cứ lúc nào nhưng vẫn giữ nguyên âm thanh im lặng đáng sợ.

Trong gương vỡ vụn còn sót lại trên tường, bóng người không đầu ấy vẫn đang mỉm cười — một nụ cười rộng đến mức rách rướn da thịt vô hình, lộ ra hàm răng xương trắng toát, sáng ngời trong bóng đêm.

Không có mắt, không có mũi, không có miệng thực sự, nhưng Tiểu Hoa cảm nhận được ánh nhìn.

Nó nhìn anh không phải bằng giác quan thị giác, mà bằng cảm giác của sự hiện diện.

Một sự hiện diện cũ kỹ, rỉ máu, và đầy tò mò.

Tiểu Hoa hít một hơi thật sâu.

Không khí trong căn phòng này có mùi mốc meo của giấy tờ cũ và mùi tanh của máu đã khô từ lâu.

Hắn liếc nhìn đồng hồ đeo tay.

Kim giây vẫn quay đều đặn, *tic-tac, tic-tac*, như thể đang đếm ngược thời gian còn lại cho một bữa tiệc mà hắn chưa từng được mời.

"Cười đi," anh nói, giọng khàn khàn, bình thản đến mức đáng sợ.

"Nếu em cười, anh sẽ chụp ảnh lại.

Nhưng đừng lo, anh không có film nữa rồi."

Bóng người không đầu run rẩy.

Nụ cười của nó giãn rộng hơn, kéo dài xuống tận cổ, biến thành một vết nứt đen kịt trên không trung.

Tiểu Hoa bước tới, giơ chiếc máy ảnh vỡ vụn lên như một khẩu súng lục.

Hắn không sợ hãi.

Sợ hãi là một phản ứng sinh học đối với cái chết, nhưng với Tiểu Hoa, cái chết chỉ là một hạn chót cần quản lý.

Hắn đã chết một lần trong ký ức, và lần này, hắn sẽ chết một cách có phong cách.

Hoặc ít nhất, là chết mà không bị ngắt quãng giữa chừng.

"Có gì đó ở đây," Tiểu Hoa lầm bầm, ánh mắt sắc sảo quét qua những mảnh kính vỡ.

"Em không phải là ma.

Em là một lỗi hệ thống.

Một ký ức bị lỗi mà thế giới này không thể xóa bỏ được.

Vậy thì, em muốn gì?"

Bóng người không đáp.

Nó chỉ đứng đó, tỏa ra một aura của sự chờ đợi.

Sự chờ đợi đó nặng nề hơn cả nỗi sợ.

Nó giống như cảm giác khi bạn đứng trước một cánh cửa đóng sầm, biết rằng phía sau là điều tồi tệ nhất bạn từng tưởng tượng, nhưng bạn vẫn phải bước vào vì không có lối thoát nào khác.

Tiểu Hoa nhún vai.

"Được thôi.

Nếu em không nói, tôi sẽ tự tìm hiểu.

Nhưng nhớ nhé, nếu tôi chết, tôi sẽ kéo em theo.

Chúng ta sẽ cùng nhau tan rã thành bụi.

Đó là kiểu kết thúc tôi thích.

Hợp tác cùng chết."

Hắn quay người, lưng quay về phía bóng người, và bắt đầu bò về phía bàn làm việc cũ kỹ.

Động tác này có vẻ hạ thấp phẩm giá, nhưng với Tiểu Hoa, đó là chiến thuật.

Càng gần mặt đất, ký ức của hiện tại càng nhạt phai, nhường chỗ cho những lớp trầm tích của quá khứ.

Bàn làm việc bằng gỗ sồi đen, nứt nẻ theo thời gian, vẫn còn nguyên vị trí.

Trên đó là cuốn sổ nhật ký cá nhân, bìa da màu nâu sẫm, sờ vào lạnh như băng.

Tiểu Hoa mở sổ ra.

Giấy tờ vàng ố, mực viết đã phai mờ.

Hắn lật nhanh qua các trang, ngón tay lướt qua những dòng chữ nguệch ngoạc.

Ngày hôm qua, anh ghi lại vị trí của một di tích cổ bên ngoài thành phố.

Ngày kia, là cảm giác về một cơn mưa axit rơi xuống mái nhà.

Nhưng hôm nay...

hôm nay trang giấy trắng trơn.

Không có gì.

Chỉ có một vết mực đen nhỏ, hình tròn, nằm ở góc dưới cùng của trang.

"Mỉm cười," Tiểu Hoa đọc thầm.

"Mỉm cười là biểu hiện của nhận thức.

Trong thế giới này, chỉ có những thực thể đã 'tồn tại' mới có cảm xúc thực sự.

Và nếu em cười, nghĩa là em nhớ.

Em nhớ thứ mà tôi cố quên."

Hắn dừng lại ở trang cuối cùng.

Ở đó, có một bức vẽ nguệch ngoạc.

Một chiếc chìa khóa vàng.

Và bên cạnh nó, là dòng chữ: *Đừng nhìn vào gương khi mặt trăng lên.*

Tiểu Hoa cười nhạt.

"Và tôi đã làm điều đó.

Đúng vào lúc mặt trăng lên.

Vậy là em thắng.

Em là ký ức về cái chết của tôi.

Ký ức mà tôi đã bán để sống thêm một ngày nữa."

Hắn đóng sổ lại.

Cú đóng sách phát ra tiếng *bụp* khô khốc, vang vọng trong căn phòng tĩnh mịch.

Bóng người không đầu phía sau rên rỉ, một âm thanh giống như ma sát của xương trên xương.

Tiểu Hoa không quay lại.

Hắn biết rằng nếu quay lại, hắn sẽ thấy nụ cười đó đã thay đổi.

Nó không còn là sự vui vẻ, mà là sự thương cảm.

Và sự thương cảm từ một thực thể vô tri còn đáng sợ hơn cả sự thù hận.

"Cánh cửa phòng khách mở ra.

Không phải bóng người, mà là *Chị Hai* – người quản lý khu nhà trọ, một thực thể trung gian, không phải người trùng sinh nhưng hiểu rõ 'Giao thức'.

Chị Hai bước vào, tay cầm một chiếc đèn pin phát ra ánh sáng trắng nhạt, đủ để làm mờ các dị thường.

Ánh sáng đó không chiếu rọi, nó *xóa bỏ*.

Mọi thứ trong phạm vi ánh sáng trở nên phẳng lì, thiếu chiều sâu, như những bức tranh hai chiều.

"Tiểu Hoa," Chị Hai giọng điệu bình thản, khô khan như tờ giấy hóa đơn.

"Em đang làm gì vậy?

Dọn dẹp hay chuẩn bị cho cái chết?"

Tiểu Hoa nhìn Chị Hai.

Chị mặc bộ đồ màu xám xịt, khuôn mặt trung tính, không có biểu cảm.

Đôi mắt của chị trống rỗng, nhưng lại nhìn thấu mọi thứ.

"Tôi đang đối thoại với ký ức của mình, Chị Hai.

Em thấy không?"

Chị Hai nhíu mày, một cử động nhỏ nhưng đầy ý nghĩa.

"Ký ức không cười, Tiểu Hoa.

Ký ức chỉ lặp lại.

Nếu nó cười, nghĩa là đó không phải là ký ức.

Đó là một dự báo.

Hoặc một lời mời."

"Lời mời?" Tiểu Hoa đứng dậy, chổi bụi từ quần áo.

"Mời tôi làm gì?

Tham gia vào buổi tiệc tái sinh?"

Chị Hai bước tới, ánh sáng từ đèn pin quét qua bóng người không đầu.

Bóng người co rúm lại, nụ cười biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt sợ hãi tột độ.

"Đó là 'Người Bảo Vệ'.

Nó không phải là ký ức của em.

Nó là hàng rào bảo vệ.

Nó ngăn không cho em nhớ quá nhiều.

Nếu em nhớ quá nhiều, em sẽ vỡ.

Và nếu em vỡ, cả khu nhà này sẽ sụp đổ."

Tiểu Hoa nhìn bóng người, rồi nhìn Chị Hai.

"Vậy thì, tại sao em lại để nó ở đây?

Tại sao không xóa nó đi?"

"Vì tôi không thể," Chị Hai đáp, giọng vẫn lạnh lùng.

"Tôi chỉ là người quản lý.

Tôi không có quyền xóa bỏ những thứ đã được 'ghi nhận'.

Và em, Tiểu Hoa, em đã ghi nhận nó từ lâu rồi.

Em chỉ là không nhớ thôi."

Tiểu Hoa cảm thấy một cơn đau nhói ở thái dương.

Đầu anh quay cuồng.

Những mảnh ký ức vỡ vụn bắt đầu quay cuồng trong đầu, như những mảnh kính sắc lẹm cắt vào ý thức.

Hắn nhìn xuống bàn tay mình.

Vết xăm trên cổ tay, thứ đã biến mất sau trận chiến cuối cùng, giờ đây lại bắt đầu hiện ra.

Nhưng không phải là hình xăm cũ.

Nó là một con mắt.

Một con mắt đang mở to, nhìn chằm chằm vào anh.

"Chị Hai," Tiểu Hoa nói, giọng run rẩy.

"Em nói thật không?

Tôi đã ghi nhận nó?"

Chị Hai không đáp.

Chị chỉ đưa đèn pin ra, chiếu thẳng vào mặt Tiểu Hoa.

Ánh sáng trắng xóa bao trùm lấy anh.

Trong khoảnh khắc đó, thời gian ngừng lại.

Tiểu Hoa không nhìn thấy gì, chỉ cảm thấy một sự trống rỗng bao la.

Và trong sự trống rỗng đó, một giọng nói vang lên.

Không phải từ Chị Hai, không phải từ bóng người.

Mà từ chính sâu thẳm trong tim anh.

*"Tiểu Hoa, con đã sẵn sàng chưa?"*

Giọng nói đó thân thuộc.

Quá thân thuộc.

Nó giống như giọng của chính anh, nhưng từ một thế giới khác, một thời điểm khác.

Một thời điểm mà anh chưa từng trải qua, nhưng lại nhớ rõ như in.

Tiểu Hoa nhìn bóng người.

Nụ cười của nó giờ đây biến thành sự chờ đợi.

Nó không đe dọa, nó *mong đợi* được thừa nhận.

Tiểu Hoa hiểu ra: Bóng người kia là người bảo vệ ký ức mà Tiểu Hoa đã cố tình xóa bỏ để tồn tại.

Ký ức về việc anh là ai.

Ký ức về việc tại sao anh lại ở đây.

Ký ức về cái chết thực sự của anh.

Nếu Tiểu Hoa dùng sức mạnh để tiêu diệt bóng người, anh sẽ mất thêm một mảnh ký ức nữa.

Anh sẽ trở nên trống rỗng hơn, như một con rối không dây.

Nhưng nếu anh "ghi nhận" nó, chấp nhận ký ức đó, anh sẽ nhớ lại tất cả.

Và nếu anh nhớ lại tất cả, anh sẽ không còn là Tiểu Hoa nữa.

Anh sẽ trở thành thứ gì đó khác.

Thứ gì đó nguy hiểm hơn.

Thứ gì đó vĩ đại hơn.

Tiểu Hoa nhìn vào chiếc máy ảnh vỡ vụn trên tay.

Hắn nhớ lại hình ảnh trong mảnh kính vỡ.

Đôi mắt phát sáng.

Cơ thể tan rã.

Chiếc chìa khóa vàng.

Tất cả những thứ đó không phải là ảo ảnh.

Chúng là sự thật.

Sự thật về bản chất của anh.

Anh không phải là một người sống.

Anh là một 'Chìa Khóa'.

Một công cụ để mở khóa kỷ nguyên mới.

Và cái chết của anh không phải là kết thúc, mà là nghi thức khởi động.

"Chị Hai," Tiểu Hoa nói, giọng bình thản trở lại.

"Em có nghĩ rằng, đôi khi, quên đi là một hình thức tự tử?

Và nhớ lại là một hình thức tự sát?"

Chị Hai im lặng.

Ánh sáng từ đèn pin yếu đi.

"Đó là câu hỏi của một người đã chết, Tiểu Hoa.

Và câu trả lời của người chết là: Không quan trọng.

Quan trọng là em có dám bước qua cánh cửa hay không."

Tiểu Hoa nhìn bóng người không đầu.

Hắn mỉm cười.

Một nụ cười thật sự, không hề có sự mỉa mai, chỉ có sự chấp nhận.

Tôi sẽ ghi nhận.

Tôi sẽ nhớ lại.

Dù nó có đau đớn đến đâu."

Hắn giơ tay ra, chạm vào bóng người.

Cảm giác lạnh lẽo, tê cóng lan truyền khắp cơ thể.

Bóng người không đầu vỡ tan thành hàng ngàn hạt sáng nhỏ bé, bay vào trong cơ thể Tiểu Hoa.

Trong khoảnh khắc đó, ký ức ập đến.

Không phải là những ký ức bình thường.

Mà là những ký ức về một thế giới đã chết.

Về một thiên hà sụp đổ.

Về một vị thần tự sát để cứu nhân loại.

Và anh, Tiểu Hoa, là mảnh vỡ cuối cùng của vị thần đó.

Tiểu Hoa ngã xuống, thở hắt ra.

Ký ức về cái chết cũ vẫn còn nóng hổi trong đầu, nhưng anh cảm thấy trống rỗng ở một nơi nào đó sâu hơn.

Một sự trống rỗng không phải do thiếu vắng, mà do quá đầy.

Quá đầy những điều không thể nói ra.

Chị Hai cúi người xuống, mỉm cười – một nụ cười giống hệt nụ cười của bóng người trong gương.

"Tốt lắm," Chị Hai thì thầm.

"Em đã ghi nhận.

Hệ thống ổn định."

Tiểu Hoa nhìn lên, thấy trên cổ tay mình, con mắt xăm hình giờ đây đã nhắm lại.

Nhưng trong bóng tối của con mắt đó, một tia sáng nhỏ li ti đang lóe lên.

Nó không phải là ánh sáng của hy vọng.

Nó là ánh sáng của sự đánh thức.

Và từ sâu thẳm trong tâm trí anh, một giọng nói khác vang lên, không phải của anh, không phải của Chị Hai, mà của chính thế giới này.

*"Chìa Khóa đã được kích hoạt.

Kỷ nguyên mới bắt đầu.

Hãy chạy nhanh lên, Tiểu Hoa.

Vì chúng đang đến."*

Tiểu Hoa nhìn ra cửa sổ.

Ngoài kia, bầu trời đen kịt không còn một vì sao.

Nhưng trong bóng tối, hàng ngàn đôi mắt đỏ rực đang mở ra, nhìn chằm chằm vào căn nhà này.

Chúng không phải là ma.

Chúng là những ký ức khác.

Những ký ức mà anh đã không ghi nhận.

Và giờ đây, chúng muốn được ghi nhận.

Bằng cách ăn mòn anh.

Tiểu Hoa đứng dậy, nhặt chiếc máy ảnh vỡ vụn lên.

Hắn lắp lại ống kính, dù nó đã vỡ.

Hắn không cần nó để chụp ảnh.

Hắn cần nó để nhìn.

Để nhìn vào những điều không thể nhìn thấy.

"Được rồi," anh nói với bóng tối.

"Hãy đến đi.

Tôi có nhiều thời gian hơn em nghĩ."

Và rồi, hắn bước ra khỏi căn phòng, vào bóng đêm dày đặc, nơi thời gian không còn chảy trôi, mà chỉ đứng yên, chờ đợi.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập