Chương 56
Cốc.*
Không phải tiếng gỗ gõ vào gỗ, hay kim loại va chạm vào tường.
Đó là âm thanh khô khốc, giòn tan của xương cốt già nua đập vào khung cửa sổ bằng sắt gỉ sét.
Mỗi cú gõ đều mang theo một nhịp đập đều đặn, vô hồn, như thể kẻ đứng ngoài kia không hề cảm thấy đau đớn hay mệt mỏi.
Tiểu Hoa ngồi trên chiếc ghế bành rách nát, ngón tay cái vẫn đang xoay nhẹ chiếc ống kính máy ảnh vỡ vụn.
Anh không hề nhúc nhích.
Bóng tối bên ngoài cửa sổ dày đặc như dầu nhớt, nuốt chửng mọi ánh sáng yếu ớt từ ngọn nến tàn trên bàn.
Hàng ngàn đôi mắt đỏ rực vẫn còn hắt hiu nhìn vào, nhưng giờ đây, chúng dường như co cụm lại, lùi xa hơn, nhường chỗ cho một sự hiện diện lớn lao hơn.
Một cái bóng dài, gầy guộc, không có da thịt, chỉ còn lại bộ xương trắng bệch được giữ nguyên hình dáng con người nhờ những sợi dây thừng đen kịt quấn quanh từng đốt xương.
Tiểu Hoa nhướng mày, ánh mắt sắc lẹm quét qua lớp kính mờ đục.
"Chào buổi tối, hay nên nói là chào buổi sáng?
Giờ này thì ranh giới giữa ngày và đêm ở Vùng Đất Ký Ức khá mơ hồ, phải không nào?"
Anh nói với giọng điệu bình thản của một người đang hỏi thăm thời tiết, dù đối diện với một xác ướp sống.
Con mắt xăm hình trên cổ tay anh nhắm chặt, nhưng tia sáng li ti bên trong nó lại bùng lên mạnh mẽ hơn, chiếu rọi lên lòng bàn tay đang run rẩy nhẹ.
Không phải vì sợ hãi, mà vì sự kích thích.
Cốc."
Tiếng gõ dừng lại.
Im lặng bao trùm, nặng nề đến mức Tiểu Hoa có thể nghe thấy tiếng máu chảy trong tĩnh mạch mình.
Sau đó, một giọng nói vang lên, không phải từ miệng, mà trực tiếp trong đầu anh, khô khốc như tiếng giấy cũ bị xé toạc.
"Đối tượng 0056.
Sai lệch giao thức.
Yêu cầu thanh lý."
Tiểu Hoa thở dài, đặt chiếc máy ảnh xuống.
Anh đứng dậy, vươn vai một cái nghe rõ tiếng khớp xương kêu lục cục.
Nghe sang mồm ghê gớm.
Anh bạn kia, nếu anh ta muốn xóa tôi, chắc phải có lý do chính đáng chứ?
Hay là anh ta chỉ thích làm việc văn phòng vào đêm khuya?"
Anh bước tới cánh cửa, không hề phòng thủ.
Trong đầu anh, những mảnh vỡ ký ức về thiên hà sụp đổ và vị thần tự sát đang quay cuồng, nhưng anh không cố gắng nắm bắt chúng.
Anh để chúng trôi, như những bong bóng xà phòng vỡ tan trong gió.
Sự thản nhiên của anh là một bức tường vô hình, một khiên chắn tâm lý mà những thực thể dựa vào cảm xúc và ký ức không thể xuyên thủng dễ dàng.
"Cốc."
Một cú gõ cuối cùng, mạnh mẽ hơn, làm rung chuyển cả khung cửa.
Sương mù đen xì bắt đầu thấm qua các khe hở, mang theo mùi vị của tro tàn và thời gian đã thối rữa.
Tiểu Hoa mỉm cười, một nụ cười nửa miệng đầy châm biếm.
Đừng làm tôi phải đứng đây như một kẻ mời khách vô duyên."
Anh quay người lại, lưng quay về phía cửa, hướng mắt về phía bóng tối sâu thẳm trong căn phòng.
Hắn biết, thứ sắp bước vào kia không phải là một quái vật đơn thuần.
Đó là một "Người Kiểm Soát Giao Thức".
Những thực thể này không có ý thức cá nhân, không có thù hận, cũng không có lòng trắc ẩn.
Chúng là những cỗ máy dọn dẹp, những công cụ vô cảm được tạo ra để duy trì sự ổn định của Vùng Đất Ký Ức bằng cách loại bỏ bất kỳ yếu tố nào gây ra "lỗi" trong dòng chảy thời gian.
Và theo định nghĩa khắt khe của thế giới này, một kẻ mang trong mình ký ức của một thế giới khác, một kẻ "trùng sinh", chính là lỗi lớn nhất cần được sửa chữa.
**
Mũi dao xương xẩu lao tới, chỉ cách mũi Tiểu Hoa vài centimet rồi dừng lại.
Không gian xung quanh bắt đầu méo mó, như thể thực tại đang bị bóp nghẹt.
Những bức tường của căn phòng bắt đầu tan biến, thay thế bằng những khung cảnh từ quá khứ.
Tiểu Hoa nhìn thấy mình đứng giữa một thành phố đang cháy, nhìn thấy những xác người nằm la liệt, nhìn thấy chính mình trong một phiên bản khác của cuộc đời, đang cầm một khẩu súng và bắn vào đầu một người phụ nữ.
Đó là ký ức của Người Kiểm Soát.
Hay nói chính xác hơn, đó là ký ức của "lỗi" mà nó đang cố gắng sửa chữa.
"Sự tồn tại của anh đang gây ra sai lệch trong cấu trúc," giọng nói trong đầu anh trở nên gay gắt hơn, vang vọng như tiếng chuông cảnh báo.
"Ký ức của anh là rác rưởi cần được dọn dẹp.
Nếu anh giữ lại chúng, anh sẽ bị xóa sổ hoàn toàn.
Không còn được coi là một thực thể.
Anh sẽ trở thành không khí, thành bụi, thành vô nghĩa."
Tiểu Hoa mở mắt ra.
Đôi mắt anh giờ đây không còn màu đen thường nhật, mà mang một sắc thái đỏ rực, giống hệt những đôi mắt đang nhìn anh từ bóng tối bên ngoài.
Nhưng khác với chúng, ánh mắt của anh không hề trống rỗng.
Nó đầy ắp sự sống, sự đau khổ, và sự chấp nhận.
"Rác rưởi?" anh cười, một tiếng cười khô khan, vang lên trong không gian méo mó.
"Anh ta gọi nỗi đau là rác rưởi?
Anh ta gọi sự mất mát là lỗi hệ thống?
Nếu vậy, thì thế giới này mới là một bãi rác khổng lồ, và anh ta chỉ là một công nhân vệ sinh vô dụng."
Anh bước tới, tiến vào khoảng không gian méo mó đó.
Những mảnh vỡ ký ức xung quanh anh bắt đầu xoay quanh, tạo thành một bảo vệ tự nhiên.
Người Kiểm Soát lùi lại, những sợi dây thừng đen trên người nó rung lên bần bật, như thể đang cố gắng tái cấu trúc lại thực tại để loại bỏ sự hiện diện của Tiểu Hoa.
"Anh ta không hiểu," Tiểu Hoa nói, giọng nói trầm xuống, mang theo một sự thấu hiểu sâu sắc mà hiếm ai có được.
"Người Kiểm Soát không hề tàn ác.
Hắn ta đang thực thi một trách nhiệm vô cùng nghiêm ngặt.
Hắn ta tin rằng bằng cách xóa bỏ ký ức đau thương, hắn ta đang cứu nhân loại khỏi chính họ.
Hắn ta nghĩ rằng hạnh phúc là trạng thái không có nỗi đau.
Nhưng hắn ta sai.
Hạnh phúc không phải là sự vắng mặt của nỗi đau.
Hạnh phúc là khả năng chịu đựng nó, và vẫn tiếp tục sống."
Anh dừng lại trước mặt Người Kiểm Soát, nhìn thẳng vào hốc mắt trống rỗng của nó.
tôi sẽ không để anh ta xóa tôi.
Vì ký ức của tôi, dù đau đớn đến đâu, cũng là bằng chứng rằng tôi đã sống.
Và tôi sẽ sống thật 'đắt', cho đến khi đồng hồ đếm ngược về số không."
Người Kiểm Soát không đáp lại.
Nó chỉ đứng đó, im lìm, như thể đang xử lý thông tin.
Nhưng Tiểu Hoa biết rằng, đối với một cỗ máy, không có sự do dự.
Chỉ có sự tính toán.
Và tính toán của nó đang dẫn đến một kết luận duy nhất: Tiêu diệt.
Những mũi dao xương xẩu lại lao tới, lần này nhanh hơn, mạnh hơn, mang theo sức mạnh của hàng ngàn năm ký ức bị nén ép.
Tiểu Hoa không né.
Anh đưa tay lên, nắm chặt lấy cánh tay xương xẩu của nó.
Da thịt anh bắt đầu chảy máu, nhưng anh không hề cảm thấy đau.
Anh cảm thấy một sự kết nối.
Một sự cộng hưởng.
Và trong khoảnh khắc đó, anh nhìn thấy sự thật.
**
*Cốc.*
Tiếng gõ vang lên lần nữa.
Nhưng lần này, nó không đến từ bên ngoài.
Nó đến từ bên trong.
Từ sâu thẳm trong tâm trí của Tiểu Hoa.
Anh nhìn vào chiếc máy ảnh vỡ vụn trên bàn.
Ống kính của nó, dù đã vỡ, vẫn phản chiếu lại hình ảnh của anh.
Nhưng hình ảnh đó không phải là hình ảnh của một chàng trai trẻ.
Nó là hình ảnh của một con mắt khổng lồ, mở to, nhìn chằm chằm vào anh từ phía sau tấm gương.
Và trong con mắt đó, một con số nhấp nháy.
Tiểu Hoa cảm thấy một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng.
Không phải đau đớn thể xác.
Mà là đau đớn của sự thức tỉnh.
Anh nhận ra rằng, anh không phải là kẻ duy nhất đang đối mặt với Người Kiểm Soát.
Anh là Người Kiểm Soát.
Và những kẻ khác...
những kẻ mà anh gặp trong hành trình của mình, họ cũng là những phiên bản khác của anh.
Những phiên bản đã thất bại.
Những phiên bản đã bị xóa sổ.
Và giờ đây, họ đang trở lại.
Không phải để giết anh.
Mà để hoàn thành anh.
Tiểu Hoa mỉm cười.
Một nụ cười buồn bã, nhưng đầy quyết tâm.
Anh nhặt chiếc máy ảnh lên, lắp lại ống kính vỡ vụn, và nhìn vào nó.
"Được rồi," anh nói với bóng tối, với chính mình, và với thế giới này.
"Hãy đến đi.
Tôi đã sẵn sàng để nhớ lại tất cả."
Và rồi, anh bước ra khỏi căn phòng, vào bóng đêm dày đặc, nơi thời gian không còn chảy trôi, mà chỉ đứng yên, chờ đợi.
Chờ đợi một cuộc gặp gỡ.
Một cuộc đối đầu.
Và một sự tái sinh mới.
Nhưng lần này, anh không chạy.
Anh đi tới.
Vì anh biết, cuối cùng, anh sẽ phải đối mặt với chính mình.
Và khi đó, không có chỗ nào để trốn.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận