Chương 57

Không gian không sụp đổ theo cách thông thường.

Nó không vỡ vụn thành những mảnh đá hay vỡ tung thành ánh sáng chói lòa.

Nó lành lại.

Như một vết thương trên da thịt đang đóng vảy, những vết nứt đen ngòm, sâu hoắm mà sức mạnh của Tiểu Hoa vừa xé toạc trên tường và sàn nhà, giờ đây đang từ từ khép lại.

Những khe hở đó co giãn, rung rinh, rồi biến mất, để lại phía sau một lớp bề mặt trắng tinh khiết, mịn màng đến kỳ lạ.

Nó không giống thạch cao, cũng không giống bê tông.

Nó mềm mại, hơi ấm, và có mùi nồng nặc của mùi xà phòng trộn lẫn với mùi tanh của máu cũ.

Tiểu Hoa đứng giữa căn phòng, ngực phập phồng.

Hơi thở của anh nặng nề, nhưng không phải vì kiệt sức.

Anh cảm thấy cơ thể mình đang trở nên nhẹ bẫng, như thể trọng lực ở đây đã bị giảm đi một nửa.

Anh nhìn xuống tay mình.

Đôi bàn tay gầy guộc, đầy vết xước, vẫn còn dính máu của sinh vật xương xẩu mà anh vừa giết.

Nhưng khi anh nâng tay lên, ánh sáng yếu ớt từ khe hở trần nhà chiếu xuống, anh thấy da thịt mình đang thay đổi.

Những vết sẹo cũ, những vết bầm tím mới, tất cả đang mờ dần.

Không phải chữa lành, mà là bị xóa bỏ.

Anh đưa mắt xuống áo sơ mi rách nát của mình.

Trên ngực trái, nơi trước đây chỉ là vải thô, giờ xuất hiện một dãy số.

Chữ số được in nổi, màu đen tuyền, như thể được thêu bằng mực từ chính bóng tối.

Nó nhấp nháy một lần, chậm rãi, rồi tắt đi, để lại một vết lõm nhẹ trên vải.

“Cái quái gì vậy?” Tiểu Hoa tự nhủ.

Giọng nói của anh vang lên trong căn phòng kín, khô khốc và lạnh lẽo.

Anh không hoảng loạn.

Trong tình huống bình thường, một người bình thường sẽ hét lên, sẽ chạy trốn, hoặc sẽ quỳ xuống cầu xin.

Nhưng Tiểu Hoa chỉ đưa tay lên, chạm vào vết lõm đó.

Lạnh như băng khô.

Anh quay người, quan sát xung quanh.

Căn phòng này không có cửa.

Không có cửa sổ.

Chỉ có bốn bức tường trắng xóa, vô hồn.

Không khí ở đây tĩnh lặng đến mức đáng sợ.

Không có tiếng gió, không có tiếng côn trùng, thậm chí cả tiếng tim đập của anh cũng dường như bị hút mất vào trong sự im ắng đó.

Anh bước về phía bức tường, đặt tay lên bề mặt.

Nó rung lên.

Một nhịp đập yếu ớt, đều đặn.

*Thump-thump.

Thump-thump.*

“Chúng ta đang ở trong một cái bụng ư?” Tiểu Hoa cười nhếch mép.

Nụ cười của anh không hề vui vẻ, mà là sự chấp nhận mỉa mai trước sự荒谬 (vô lý) của hiện thực.

“Hay là chúng ta đang nằm trong một chiếc quan tài khổng lồ?”

Anh quay lại nhìn chiếc máy ảnh vỡ vụn trên sàn.

Ống kính vẫn còn nguyên, dù thân máy đã nát bươm.

Trong ống kính, anh không thấy phản chiếu hình ảnh của mình.

Anh thấy một con mắt.

Một con mắt khổng lồ, trắng dã, không có tròng đen, đang nhìn chằm chằm vào anh từ phía sau tấm kính vỡ.

Con mắt đó không chớp.

Nó chỉ nhìn.

Và trong sâu thẳm của con mắt đó, Tiểu Hoa thấy một bóng hình nhỏ bé, đang chạy trốn.

Bóng hình đó giống anh.

Nhưng không phải là anh hiện tại.

Đó là một phiên bản của anh, trẻ hơn, sợ hãi hơn, và đang khóc.

“Đừng chạy,” Tiểu Hoa thì thầm, không biết đang nói với ai.

“Chạy cũng vô ích.

Thời gian không chờ đợi ai cả.”

Anh cúi xuống, nhặt chiếc máy ảnh lên.

Cảm giác cầm nó thật kỳ lạ.

Nó không nặng, nhưng nó lạnh buốt.

Anh đưa nó lên, nhắm vào bức tường trắng.

Qua ống kính, bức tường không còn trắng nữa.

Nó trở nên trong suốt.

Và phía sau lớp vỏ trắng đó, anh thấy những hình ảnh.

Những hình ảnh mờ nhạt, như khói bay, nhưng đủ để nhận ra.

Đó là những khuôn mặt.

Hàng ngàn khuôn mặt.

Tất cả đều đang nhìn anh.

Tất cả đều đang mỉm cười.

Nhưng nụ cười của họ không hạnh phúc.

Nó trống rỗng.

Nó là nụ cười của những người đã quên mất lý do tại sao họ phải cười.

Tiểu Hoa hạ chiếc máy ảnh xuống.

Tim anh đập nhanh hơn.

Không phải vì sợ hãi.

Mà vì sự tò mò.

Sự tò mò chết người.

Anh biết rằng mình đang đứng trên bờ vực.

Một bước nữa, và anh sẽ không còn là con người.

Anh sẽ trở thành một phần của hệ thống.

Một phần của bộ máy khổng lồ này.

Nhưng anh không quay lại.

Anh không thể.

Vì phía sau anh là bóng tối.

Và phía trước, dù là địa ngục, ít nhất nó cũng là một địa ngục có hình hài.

Anh bước về phía trước.

Bức tường trắng mở ra.

Không có âm thanh, không có chuyển động cơ học.

Nó chỉ đơn giản là...

Như một con mắt đang mở to.

Tiểu Hoa bước vào.

**

Một bóng người xuất hiện từ góc tối.

Không có âm thanh bước chân.

Không có tiếng thở.

Chỉ có sự hiện diện đột ngột, như một lỗi trong mã nguồn thực tại.

Đó là một người đàn ông trung niên.

Mái tóc cắt ngắn, chải chuốt gọn gàng.

Anh ta mặc một bộ đồ bảo hộ trắng tinh, không có logo, không có tên.

Tay anh ta cầm một thiết bị giống như máy quay phim cũ, nhưng không có ống kính.

Thay vào đó, đó là một khối kim loại đen, nhẵn bóng, đang phát ra một tiếng hum nhẹ, như tiếng ong ve.

Anh ta không tấn công Tiểu Hoa.

Anh ta chỉ đứng đó, nhìn anh với ánh mắt bình thản.

Ánh mắt đó không có sự thù địch, cũng không có sự đồng cảm.

Nó chỉ là sự quan sát.

Sự quan sát của một nhà khoa học đang nhìn một mẫu vật trong ống nghiệm.

“Kẻ Đính,” Tiểu Hoa nói.

Anh không biết mình biết tên này từ đâu.

Nhưng nó xuất hiện trong đầu anh, như một ký ức được cài đặt sẵn.

Người đàn ông gật đầu.

Tôi là Kẻ Đính.

Tôi thu thập dữ liệu.

Từ những người trùng sinh.

Từ những người như con.”

“Trùng sinh?” Tiểu Hoa nhíu mày.

“Tôi không phải là ai đó trùng sinh.

Tôi là Tiểu Hoa.

Tôi sống ở đây.

Tôi chết ở đây.”

“Không,” Kẻ Đính nói.

Giọng nói của anh ta đều đều, không có cảm xúc.

“Con không sống.

Con đang bị lưu trữ.

Con là một bản sao.

Một bản sao của một người đã chết.

Và giờ, bản sao đó đang bị lỗi.”

Tiểu Hoa nhìn vào chiếc máy quay phim trong tay Kẻ Đính.

Khối kim loại đen đang quay tròn, chậm rãi.

Mỗi vòng quay, nó phát ra một tia sáng xanh, quét qua cơ thể Tiểu Hoa.

“Lỗi gì?” Tiểu Hoa hỏi.

“Con nhớ,” Kẻ Đính nói.

“Con đang nhớ lại những điều không nên nhớ.

Những thứ đó là lỗi trong hệ thống.

Chúng làm chậm quá trình xử lý.

Chúng gây ra sự bất ổn.

Và sự bất ổn phải được loại bỏ.”

Tiểu Hoa cười.

Một nụ cười khô khốc.

“Vậy nên, anh đến đây để xóa tôi?”

“Không,” Kẻ Đính nói.

“Tôi đến đây để ghi lại.

Để lưu trữ.

Để khi con bị xóa, ít nhất cũng có một bản sao dữ liệu.

Để thế giới này biết rằng, con đã tồn tại.

Dù chỉ trong một khoảnh khắc.”

Tiểu Hoa nhìn vào những tấm gương xung quanh.

Những hình ảnh trong gương bắt đầu mờ đi.

Người phụ nữ già biến mất.

Người đàn ông đọc sách biến mất.

Cặp đôi nắm tay biến mất.

Chỉ còn lại những tấm gương trắng trơn, phản chiếu lại hình ảnh của Tiểu Hoa và Kẻ Đính.

“Nếu anh xóa tôi,” Tiểu Hoa nói, “thì ai sẽ nhớ về họ?

Ai sẽ nhớ về những đau khổ đó?”

“Không ai,” Kẻ Đính nói.

“Và đó là hạnh phúc.

Một thế giới không có đau khổ là một thế giới hoàn hảo.”

“Hoàn hảo?” Tiểu Hoa lặp lại.

“Một thế giới không có ký ức là một thế giới chết.

Nó không khác gì một cái xác không hồn.”

Kẻ Đính không đáp.

Anh ta chỉ tiếp tục quay chiếc máy.

Tia sáng xanh quét qua Tiểu Hoa, mạnh hơn, nhanh hơn.

Tiểu Hoa cảm thấy cơ thể mình bắt đầu nóng lên.

Không phải nóng của sốt, mà là nóng của sự đốt cháy.

Những ký ức trong đầu anh bắt đầu chạy loạn.

Hình ảnh của ngôi nhà gạch đỏ.

Hình ảnh của người phụ nữ hát.

Hình ảnh của con mắt khổng lồ.

Tất cả đang va chạm, xé toạc nhau, tạo ra một cơn bão trong tâm trí anh.

“Dừng lại!” Tiểu Hoa hét lên.

Kẻ Đính không dừng.

“Con không thể dừng lại.

Quá trình đã bắt đầu.

Con phải chọn.

Quên, hoặc bị xóa.”

***

Tiểu Hoa cảm thấy sức mạnh trong cơ thể bắt đầu tăng lên.

Không phải sức mạnh vật lý.

Mà là sức mạnh của ý chí.

Của sự từ chối.

Anh nhận ra rằng Ký Ức Lạ từ trong gương và Lời Nói của Kẻ Đính đang kích hoạt một cơ chế nào đó trong anh.

Anh không còn là người bị động.

Anh là người chủ động.

Anh không còn là một bản sao.

Anh là nguyên bản.

“Nếu không nhớ là hạnh phúc,” Tiểu Hoa nói, giọng nói lạnh lùng, vang vọng trong căn phòng gương, “thì tại sao tôi lại cảm thấy đau?”

Kẻ Đính nhíu mày.

Lần đầu tiên, ánh mắt bình thản của anh ta xuất hiện một chút dao động.

“Đau là lỗi.

Đau phải được loại bỏ.”

“Đau là bằng chứng của sự sống,” Tiểu Hoa nói.

Anh bước về phía Kẻ Đính.

Mỗi bước chân, những tấm gương xung quanh rung lên.

Những hình ảnh trong gương bắt hiện ra lại.

Nhưng lần này, chúng không mờ nhạt.

Chúng sắc nét.

Người phụ nữ già không còn khóc.

Bà ấy đang mỉm cười.

Một nụ cười bình yên.

Người đàn ông đọc sách đang đọc một trang sách đầy chữ.

Cặp đôi đang nhìn nhau, với ánh mắt đầy yêu thương.

“Con đang phá vỡ hệ thống,” Kẻ Đính nói.

Giọng anh ta bắt đầu run rẩy.

“Con không thể làm điều đó.”

“Tôi đã làm,” Tiểu Hoa nói.

Anh đưa tay ra, nắm chặt lấy chiếc máy quay phim trong tay Kẻ Đính.

Khối kim loại đen bắt đầu nóng lên, nóng đến mức da thịt Tiểu Hoa bắt đầu cháy.

Nhưng anh không buông tay.

Anh cảm thấy một dòng năng lượng chảy từ chiếc máy vào cơ thể anh.

Năng lượng của ký ức.

Năng lượng của đau khổ.

Năng lượng của sự sống.

“Con sẽ bị xóa,” Kẻ Đính nói.

“Con sẽ biến mất.”

“Có thể,” Tiểu Hoa nói.

“Nhưng trước khi biến mất, tôi sẽ nhớ.

Tôi sẽ nhớ tất cả.

Và tôi sẽ để lại dấu ấn.”

Anh bóp chặt chiếc máy.

Khối kim loại đen nứt ra.

Những mảnh vỡ bay tung tóe, đâm vào những tấm gương xung quanh.

Những tấm gương vỡ vụn, rơi xuống sàn, tạo thành một biển kính lấp lánh.

Và trong mỗi mảnh kính vỡ, một ký ức được giải phóng.

Hàng ngàn ký ức.

Hàng ngàn câu chuyện.

Hàng ngàn nỗi đau.

Chúng bay lên, hòa vào ánh sáng xanh, và lan tỏa ra khắp căn phòng.

Tiểu Hoa cảm thấy cơ thể mình bắt đầu tan rã.

Không phải là cái chết.

Mà là sự biến mất khỏi thực tại.

Anh thấy những con số *0055*, *0054*, *0053*...

lần lượt xuất hiện trên da thịt anh, rồi biến mất.

Anh thấy những hình ảnh của quá khứ, hiện tại, và tương lai, đan xen vào nhau, tạo thành một bức tranh hỗn độn, nhưng đẹp đẽ.

Kẻ Đính đứng yên, nhìn Tiểu Hoa với ánh mắt không thể đoán biết.

“Con đã chọn con đường sai,” anh ta nói.

“Bây giờ, con thực sự là một lỗi.

Và lỗi sẽ bị xóa bỏ.”

Tiểu Hoa mỉm cười.

Nụ cười của anh không còn buồn bã.

Nó đầy quyết tâm.

“Đúng vậy,” anh nói.

“Tôi là một lỗi.

Nhưng tôi là một lỗi đẹp.”

Và rồi, anh biến mất.

Không có tiếng nổ.

Không có ánh sáng chói lòa.

Chỉ có sự im ắng.

Và trong sự im ắng đó, một tiếng gõ vang lên.

*Cốc.*

Tiếng gõ đến từ bên trong.

Từ sâu thẳm trong tâm trí của thế giới này.

Và trong bóng tối, một con số mới nhấp nháy.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập