Chương 58

Tiếng gõ vang lên.

*Cốc.*

Nó không phải là âm thanh của vật thể va chạm.

Nó là tiếng đập của một nhịp tim bị ngắt quãng, vang vọng trong khoảng trống giữa các nguyên tử.

Tiểu Hoa mở mắt ra, nhưng thế giới trước mắt anh không có màu sắc.

Chỉ có xám.

Một màu xám chết chóc, nhợt nhạt như tro tàn sau một vụ nổ hạt nhân, phủ kín mọi bề mặt.

Trần nhà, sàn nhà, và cả bức tường xung quanh đều mang cùng một tông màu u ám ấy.

Không có bóng đổ.

Không có nguồn sáng rõ ràng.

Ánh sáng dường như tự sinh ra từ sự thiếu vắng của bóng tối, một thứ ánh sáng vô hồn, lạnh lẽo.

Anh ngồi dậy.

Cơ thể anh cảm thấy nhẹ bẫng, như thể trọng lực đã giảm đi một nửa, hoặc có lẽ là khối lượng cơ bắp của anh đang bị thế giới này từ chối.

Trên sàn nhà, ngay trước mũi anh, nằm một chiếc kính râm.

Nó đen bóng, phản chiếu lại khuôn mặt trống rỗng của anh.

Lạnh như tiền xu vừa được lấy ra từ ngăn đá.

Tiểu Hoa nhìn vào chiếc kính.

Một cơn sợ hãi nguyên thủy, sâu thẳm hơn cả bản năng sinh tồn, chui lên từ đáy dạ dày.

Anh không nhớ mình là ai.

Anh không nhớ tên.

Anh không nhớ lý do tại sao mình lại ở đây.

Nhưng anh biết một điều chắc chắn: chiếc kính này đang chờ đợi.

Nó không phải là một vật vô tri.

Nó là một cái bẫy.

Một lời mời gọi chết người.

*Dòng chữ “Tìm kiếm Chủ Nhân” hiện ra trong đầu anh, không phải bằng chữ viết, mà bằng một mệnh lệnh vô hình, một áp lực tâm lý dồn ép lên thùy trán.*

“Đùa à?” Tiểu Hoa thì thầm.

Giọng anh khàn đặc, lạ lẫm ngay cả với chính anh.

“Tôi không nhớ mình là ai, vậy làm sao tôi biết kính này có hợp với màu da tôi không?”

Anh cười.

Một nụ cười gượng gạo, méo mó.

Hài hước đen tối là phản ứng tự nhiên duy nhất còn sót lại trong bộ não trống rỗng của anh.

Nếu không cười, anh sẽ khóc.

Và anh không muốn khóc.

Nước mắt là dấu hiệu của sự yếu đuối, và ở đây, sự yếu đuối có nghĩa là bị xóa sổ.

Anh đưa tay ra.

Ngón tay anh run rẩy.

Da thịt anh chạm vào gọng kính.

Sốc nhiệt chạy dọc theo tĩnh mạch, khiến anh phải hít một hơi thật sâu.

Nhưng anh không rút tay lại.

Anh nắm chặt nó.

Khi lòng bàn tay bao trọn lấy chiếc kính, một luồng năng lượng kỳ lạ, giống như dòng điện yếu ớt nhưng đầy chất độc, chui vào cơ thể anh.

*Ký ức.*

Không phải ký ức của anh.

Mà là ký ức của những người đã đeo nó trước đó.

Những tiếng la hét.

Những tiếng khóc.

Những lời cầu xin.

Tất cả đổ dồn vào đầu anh như một trận lũ quét.

Tiểu Hoa nghiến răng, cố gắng giữ thăng bằng.

“Ôi dào, mua một đôi kính mà phải trả giá bằng nỗi đau của người khác.

Giá cả ở nơi này đắt đỏ thật đấy,” anh lẩm bẩm, nhưng mồ hôi lạnh đã ướt đẫm lưng áo.

Anh đeo chiếc kính vào.

Thế giới xám xịt vẫn còn đó, nhưng giờ đây, nó có chiều sâu hơn.

Anh có thể nhìn thấy những vết nứt trên tường, những vết bẩn trên sàn.

Và quan trọng hơn, anh có thể nhìn thấy con đường phía trước.

Một hành lang dài vô tận, khuất sau một cánh cửa gỗ mục nát.

Tiểu Hoa đứng dậy.

Anh chỉnh lại kính.

“Vậy thì, đi nào.

Tìm xem ai là chủ nhân cũ của thứ đồ chơi này.

Có lẽ họ để lại lời chúc phúc.”

Anh bước vào hành lang.

***

Hành lang không có cửa sổ.

Nó giống như một tử đạo trong một bệnh viện tâm thần bỏ hoang.

Bức tường hai bên được sơn màu trắng ngà, nhưng theo thời gian, màu sơn đã bị ố vàng, bong tróc, lộ ra lớp gạch đỏ tươi bên dưới như những vết thương hở chưa lành.

Trên tường, treo lơ lửng những bức tranh.

Không có giá treo.

Chúng cứ thế lơ lửng, như thể bị mắc kẹt trong không khí, phấp phới nhẹ nhàng mỗi khi có luồng gió vô hình thổi qua.

Tiểu Hoa đi chậm rãi.

Đôi giày của anh không tạo ra tiếng động.

Âm thanh bị hấp thụ bởi những bức tường dày đặc ký ức.

Anh dừng lại trước một bức tranh.

Nó vẽ một cô gái.

Cô ấy đang cười.

Nụ cười rạng rỡ, tươi sáng, như thể vừa mới nhận được một món quà bất ngờ.

Nhưng khuôn mặt cô ta bị xóa nhòa.

Một lớp sơn đen, dày đặc và thô bạo, phủ kín đôi mắt, chiếc mũi và đôi môi của cô.

Chỉ còn lại phần tóc và vai áo.

“Xấu xí thật,” Tiểu Hoa nhận xét.

Anh nghiêng đầu, quan sát lớp sơn đen.

“Ai lại vẽ tranh rồi lại bôi đen mặt người ta?

Nghệ thuật trừu tượng hay là sự trừng phạt?”

Anh đưa tay ra, chạm vào khung tranh.

Khung tranh lạnh lẽo, nhưng khi ngón tay anh lướt qua lớp sơn đen, một âm thanh vang lên.

Không phải từ bên ngoài.

Mà từ bên trong đầu anh.

*Tiếng bước chân nặng trĩu.*

*Thịch.

Thịch.*

Và một giọng nói thì thầm, đầy mệt mỏi và tuyệt vọng: *“Ghi nhận đã hoàn thành.

Đối tượng 0058.

Trạng thái: Xóa bỏ.

Lý do: Ký ức quá tải.”*

Tiểu Hoa rùng mình.

Anh rút tay lại nhanh như bị lửa đốt.

Không khí xung quanh bỗng trở nên ngột ngạt.

Mùi hôi thối của sự phân hủy len lỏi vào mũi anh.

Anh nhìn quanh.

Những bức tranh khác cũng vậy.

Mỗi bức tranh đều là một khuôn mặt bị xóa.

Mỗi khuôn mặt đều mang một câu chuyện bị cắt đứt.

“Ghi nhận?” Tiểu Hoa lặp lại từ đó.

Giọng anh trầm xuống.

“Vậy nơi này là đâu?

Văn phòng nhân sự hay nghĩa trang ký ức?”

Anh tiếp tục đi.

Mỗi bước chân là một sự đối mặt với quá khứ bị lãng quên.

Anh thấy một bức tranh vẽ một người đàn ông đang ôm một đứa trẻ.

Khuôn mặt đứa trẻ bị xóa.

Một bức tranh khác vẽ một cặp đôi đang hôn nhau.

Cả hai đều bị xóa mặt.

Sự trống rỗng lan tỏa từ những bức tranh, xâm nhập vào cơ thể anh, làm tê liệt cảm xúc.

“Nếu tôi là một trong những bức tranh này,” Tiểu Hoa tự hỏi, “thì ai sẽ là người cầm cọ?”

Anh dừng lại trước một bức tranh lớn hơn những bức khác.

Nó vẽ một cánh cửa.

Một cánh cửa gỗ sẫm màu, với một tay nắm bằng đồng cũ kỹ.

Trong tranh, cánh cửa đang mở hé.

Và từ bên trong, một bóng đen đang bước ra.

Tiểu Hoa nhìn vào tay nắm cửa trong tranh.

Nó giống hệt tay nắm cửa ở cuối hành lang thực tế mà anh đang đứng.

“Đó là tôi,” anh nói với chính mình.

“Hoặc là phiên bản nào đó của tôi.”

Anh nhìn xuống đôi tay mình.

Chúng vẫn nguyên vẹn.

Nhưng anh cảm thấy một sự bất an kỳ lạ.

Như thể cơ thể anh chỉ là một vỏ bọc tạm thời, và bất cứ lúc nào, nó cũng có thể bị lột bỏ.

***

Cánh cửa cuối hành lang mở ra một căn phòng thư viện.

Nhưng thay vì những giá sách cao ngất, nơi này chứa đầy những hộp đen.

Hàng ngàn, hàng triệu hộp đen, xếp chồng lên nhau, tạo thành những bức tường đồ sộ, che khuất ánh sáng yếu ớt từ trần nhà.

Không khí trong phòng nặng nề, mùi nhựa cũ và bụi bặm của thời gian.

Ở trung tâm căn phòng, một người đàn ông trung tuổi đang ngồi trên một chiếc ghế bành cũ kỹ.

Anh ta mặc một bộ đồ màu xám, đồng bộ với tường, với sàn, với mọi thứ xung quanh.

Anh ta đang lặng lẽ sắp xếp lại các cuộn phim và băng cassette trên bàn.

Những cuộn băng đen bóng, được dán nhãn bằng những con số vô nghĩa: *001, 002, 003...*

Đó là “Người Ghi Nhận”.

Tiểu Hoa bước vào.

Tiếng bước chân của anh vang lên rõ ràng hơn trong không gian kín mít này.

Người đàn ông không ngẩng đầu lên.

Anh ta tiếp tục công việc của mình, tay thoăn thoắt sắp xếp các cuộn băng vào những ngăn tủ nhỏ.

“Xin chào,” Tiểu Hoa nói.

Giọng anh bình thản, nhưng nội tâm thì căng như dây đàn.

“Tôi thấy bạn đang bận rộn.

Có cần tôi giúp không?

Tôi khá giỏi trong việc dọn dẹp rác thải ký ức.”

Người đàn ông dừng tay.

Anh ta chậm rãi ngẩng đầu lên.

Khuôn mặt anh ta trung tính.

Không có biểu cảm.

Đôi mắt anh ta mờ đục, như thể đang nhìn xuyên qua Tiểu Hoa, vào một điểm nào đó ở xa xôi.

“Anh không phải là rác,” Người Ghi Nhận nói.

Giọng anh ta khô khan, không có sắc thái.

“Anh là một lỗi.”

“Lỗi?” Tiểu Hoa nhướn mày.

“Tôi thích từ này.

Nó nghe có vẻ kỹ thuật.

Vậy thì, lỗi nào?

Lỗi phần mềm hay lỗi phần cứng?”

“Lỗi hệ thống,” Người Ghi Nhận đáp.

“Anh là một biến số không mong muốn.

Một ký ức không thể được ghi nhận, không thể bị xóa bỏ.

Anh tồn tại ở ranh giới giữa có và không.”

Tiểu Hoa bước lại gần bàn.

Anh nhìn vào những cuộn băng.

“Vậy thì, hãy xóa tôi đi.

Nếu tôi là một lỗi, thì việc gỡ bỏ nó sẽ dễ dàng hơn là giữ nó lại.”

Người Ghi Nhận mỉm cười.

Một nụ cười nhạt, đầy mỉa mai.

“Anh không hiểu.

Giáo Chủ Quên Đi không muốn xóa bỏ anh.

Anh ta muốn sử dụng anh.

Anh là chìa khóa.

Chìa khóa để mở khóa kỷ nguyên mới.

Kỷ nguyên của sự trống rỗng tuyệt đối.”

“Kỷ nguyên của sự trống rỗng?” Tiểu Hoa lặp lại.

“Nghe có vẻ nhàm chán.

Tôi thích sự hỗn độn.

Nó thú vị hơn.”

“Hỗn độn dẫn đến đau khổ,” Người Ghi Nhận nói.

“Và đau khổ là nguồn gốc của mọi tội ác.

Giáo Chủ đang cứu nhân loại khỏi chính mình.

Bằng cách xóa bỏ ký ức, anh ta xóa bỏ nỗi đau.

Xóa bỏ tội lỗi.

Xóa bỏ chiến tranh.”

“Và xóa bỏ con người,” Tiểu Hoa nói.

“Bởi vì con người là tổng hòa của ký ức.

Nếu không có ký ức, chúng ta chỉ là những cỗ máy sinh học.

Những con thú biết đi.”

Người Ghi Nhận không đáp.

Anh ta quay lại với công việc của mình.

“Anh muốn biết sự thật?

Hãy xem cuộn băng này.”

Anh ta đưa cho Tiểu Hoa một cuộn băng cassette đen bóng.

Trên đó dán nhãn: *Tiểu Hoa.*

**

Chiếc kính râm rơi xuống đất.

*Rắc.*

Nó vỡ tan.

Những mảnh kính văng tung tóe, đâm vào những cuộn băng xung quanh.

Những cuộn băng bắt đầu tự động phát.

Hàng ngàn giọng nói vang lên cùng lúc.

Chúng hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của sự đau khổ.

Tiểu Hoa cảm thấy cơ thể mình bắt đầu tan rã.

Không phải là cái chết.

Mà là sự biến mất khỏi thực tại.

Anh thấy những con số *0055*, *0054*, *0053*...

lần lượt xuất hiện trên da thịt anh, rồi biến mất.

Anh thấy những hình ảnh của quá khứ, hiện tại, và tương lai, đan xen vào nhau, tạo thành một bức tranh hỗn độn, nhưng đẹp đẽ.

Người Ghi Nhận đứng dậy.

Anh ta nhìn Tiểu Hoa với ánh mắt không thể đoán biết.

“Con đã chọn con đường sai,” anh ta nói.

“Bây giờ, con thực sự là một lỗi.

Và lỗi sẽ bị xóa bỏ.”

Tiểu Hoa mỉm cười.

Nụ cười của anh không còn buồn bã.

Nó đầy quyết tâm.

“Đúng vậy,” anh nói.

“Tôi là một lỗi.

Nhưng tôi là một lỗi đẹp.”

Và rồi, anh biến mất.

Không có tiếng nổ.

Không có ánh sáng chói lòa.

Chỉ có sự im ắng.

Và trong sự im ắng đó, một tiếng gõ vang lên.

*Cốc.*

Tiếng gõ đến từ bên trong.

Từ sâu thẳm trong tâm trí của thế giới này.

Và trong bóng tối, một con số mới nhấp nháy.

*0001.*

Tiểu Hoa mở mắt ra.

Anh đang nằm trên sàn nhà.

Căn phòng xám xịt vẫn còn đó.

Chiếc kính râm vẫn nằm đó, lành lặn.

Nhưng lần này, anh nhớ.

Anh nhớ tất cả.

Anh đứng dậy.

Anh nhặt chiếc kính râm lên.

Và anh bước về phía cánh cửa.

“Chơi tiếp nào,” anh nói.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập