Chương 59
Không có sự vội vã, cũng không có sự do dự.
Anh chỉ đơn thuần là di chuyển cơ thể từ điểm A đến điểm B, như một chiếc đồng hồ cơ đang đếm ngược những giây cuối cùng trước khi lò xo đứt.
Không khí trong hẻm mang mùi mốc meo của giấy cũ và mùi tanh của máu đã khô từ lâu.
Đó là mùi hương đặc trưng của Vùng Đất Ký Ức – nơi quá khứ không bao giờ thực sự chết đi, nó chỉ chờ đợi một chủ nhân mới để được tái diễn.
Tiểu Hoa đưa tay lên chạm vào gáy.
Da thịt nơi đó lạnh toát, khác hẳn với nhiệt độ cơ thể bình thường.
Một vết xăm hình xoắn ốc, màu đen tuyền như mực tàu pha than, đang từ từ lan rộng.
Nó không đau, nhưng nó lạnh.
Một cái lạnh thấm vào tủy xương, như thể ai đó đang dùng dao rựa bằng băng để khắc tên anh vào hiện thực.
Anh nhớ lại lời của Người Ghi Nhận: *“Lỗi sẽ bị xóa bỏ.”* Nhưng anh cũng nhớ lại cảm giác khi chiếc kính râm vỡ tan.
Sự im lặng sau đó không phải là sự hủy diệt, mà là sự tái thiết.
Anh là một lỗi trong hệ thống, đúng.
Nhưng một lỗi có thể là một tính năng nếu nó đủ lớn để làm sập cả chương trình.
“Thật kỳ lạ,” Tiểu Hoa tự nhủ, giọng nói vang lên trong không gian tĩnh mịch, vang vọng như tiếng vọng trong giếng sâu.
“Thường thì người ta sợ cái chết vì họ nghĩ nó là sự kết thúc.
Nhưng với tôi, nó giống như một hạn chót giao hàng.
Và tôi chưa bao giờ trễ hẹn.”
Anh dừng lại trước một bức tường rêu phong.
Những mảng rêu xanh thẫm trên đó không phải là thực vật sống.
Khi anh nhìn kỹ, từng sợi rêu ấy lại là những ngón tay nhỏ xíu, đang vươn lên từ mặt đất, cố gắng với lấy ánh sáng mờ ảo từ khe hở của những tòa nhà cao tầng.
Chúng là những ký ức bị lãng quên, những linh hồn không tìm được lối ra, hóa thân thành thực vật để tồn tại.
Tiểu Hoa đưa ngón tay cái chạm nhẹ vào một “ngón tay” rêu.
Nó run rẩy, rồi tan rã thành bụi tro.
Một tiếng thở dài nhẹ nhàng vang lên từ đám bụi, mang theo dư âm của một lời than vãn từ thế kỷ trước.
“Xin lỗi,” anh nói, không hề cảm thấy tội lỗi.
“Tôi cần chỗ đứng.”
Anh bước tiếp.
Con hẻm hẹp dần, như thể chính không gian đang nuốt chửng anh.
Ánh sáng từ những ngọn đèn đường phía xa bị bẻ cong, tạo thành những vệt sáng kỳ quái, giống như những tia X chiếu qua xương sườn của thành phố.
Tiểu Hoa cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng.
Không phải vì anh bay lên, mà vì trọng lực của thực tại đang dần buông bỏ anh.
Anh là một lỗi.
Và lỗi không có trọng lượng trong thế giới của mã nguồn.
Kẻ Mù, người hướng dẫn viên di tích mà anh từng gặp ở đầu hành trình, thường nói rằng: *“Ký ức là trọng lực.
Càng nhớ nhiều, bạn càng nặng nề.
Càng quên nhiều, bạn càng bay bổng.”* Nhưng Tiểu Hoa nhận ra một sự thật khác.
Ký ức không phải là trọng lực.
Nó là nhiên liệu.
Và anh đang đốt cháy nó để chạy nhanh hơn, xa hơn, trước khi động cơ của anh – cơ thể này – nổ tung.
Anh dừng lại trước cánh cửa sắt gỉ sét ở cuối hẻm.
Trên cánh cửa có khắc một biểu tượng: một con mắt bị đóng băng.
Đó là dấu hiệu của Giáo Chủ Quên Đi.
Những người theo đạo của ông ta tin rằng hạnh phúc nằm ở sự trống rỗng.
Họ tự nguyện xóa bỏ những ký ức đau thương, những nỗi đau, những tội lỗi, để trở thành những tấm bia trắng tinh, sẵn sàng để viết lại.
Nhưng Tiểu Hoa biết rằng, một tờ giấy trắng không phải là tự do.
Nó là sự nô lệ cho người cầm bút.
“Mở cửa nào,” anh gõ nhẹ ba cái vào cánh cửa sắt.
Tiếng gõ vang lên không đều, như nhịp tim của một người sắp chết.
Cốc… Cốc.*
Cánh cửa không mở.
Nhưng từ bên trong, một giọng nói khàn khàn, như tiếng ma sát của giấy nhám, vang lên: “Anh đang tìm kiếm điều gì, Tiểu Hoa?
Hay sự hủy diệt?”
“Tôi tìm kiếm một cái kết có ý nghĩa,” Tiểu Hoa đáp, giọng điệu bình thản như đang hỏi giá rau ở chợ.
“Và tôi không thích những cái kết bị cắt ngang giữa chừng.”
Cánh cửa sắt rung lên.
Những lớp gỉ sét bong ra, rơi xuống đất như những vảy cá chết.
Bên trong không phải là bóng tối.
Mà là một khoảng trống trắng xóa, đến mức chói mắt.
Tiểu Hoa bước vào.
***
Căn phòng tầng 13 của tòa nhà đối diện không giống bất kỳ nơi nào mà Tiểu Hoa từng thấy.
Nó không phải là một căn hộ bỏ hoang.
Nó là một phòng thí nghiệm.
Những ống nghiệm chứa đầy chất lỏng màu xanh lá cây được sắp xếp ngăn nắp trên các kệ kim loại.
Những cuộn băng cassette đen bóng, giống hệt cuộn băng mà Người Ghi Nhận đã đưa cho anh, được treo lơ lửng trong không trung, xoay tròn chậm rãi như những vệ tinh nhân tạo.
Tiểu Hoa đi vào phòng.
Chân anh không chạm xuống sàn.
Sàn nhà ở đây không phải là bê tông, mà là một tấm gương phẳng, phản chiếu hình ảnh của anh từ vô số góc độ.
Nhưng những hình ảnh phản chiếu đó không giống nhau.
Một hình ảnh cho thấy anh đang cười.
Một hình ảnh khác cho thấy anh đang khóc.
Một hình ảnh nữa cho thấy anh đang tan rã thành những con số nhị phân.
“Đẹp đẽ, phải không?” Một giọng nói vang lên từ phía sau.
Tiểu Hoa quay lại.
Kẻ Mù đang đứng đó.
Anh ta không mang theo cây gậy mù.
Đôi mắt của anh ta, vốn dĩ bị che khuất bởi một dải vải đen, giờ đây lại mở to.
Nhưng chúng không phải là đôi mắt của con người.
Chúng là hai hố đen nhỏ, hút lấy mọi ánh sáng xung quanh.
“Anh nhìn thấy gì?” Tiểu Hoa hỏi.
“Tôi nhìn thấy những con đường chưa được đi,” Kẻ Mù đáp, giọng nói của anh ta vang lên từ mọi hướng, như thể anh ta đang nói chuyện với chính không gian.
“Tôi nhìn thấy cha mẹ tôi.
Họ không biến mất.
Họ đã được… cập nhật.”
“Cập nhật?” Tiểu Hoa nhíu mày.
“Giáo Chủ Quên Đi không chỉ xóa ký ức.
Anh ta nâng cấp chúng.
Anh ta biến những ký ức đau thương thành năng lượng sạch.
Những ký ức hạnh phúc thành dữ liệu vô dụng.
Và những ký ức trung tính… thành nhiên liệu cho máy chủ.”
Tiểu Hoa nhìn quanh phòng.
Những cuộn băng cassette không chỉ là ghi âm.
Chúng là những mảnh vỡ của tâm trí con người.
Mỗi cuộn băng là một cuộc đời.
Và chúng đang bị tiêu thụ.
“Và tôi?” Tiểu Hoa hỏi.
“Anh là phiên bản thử nghiệm,” Kẻ Mù nói.
“Phiên bản 0001.
Anh là chìa khóa.
Nhưng chìa khóa nào cũng cần ổ khóa.
Và ổ khóa của anh nằm ở đây.”
Kẻ Mù chỉ tay về phía trung tâm căn phòng.
Ở đó, một chiếc ghế bành cũ kỹ được đặt giữa vô số màn hình máy tính.
Trên màn hình, những dòng mã đang chạy nhanh như thác lũ.
Và ở giữa những dòng mã đó, là một hình ảnh.
Hình ảnh của Tiểu Hoa.
Nhưng không phải Tiểu Hoa hiện tại.
Mà là Tiểu Hoa trong tương lai.
Một Tiểu Hoa không có khuôn mặt, chỉ là một khối dữ liệu thuần khiết, đang mỉm cười.
“Anh không thể chạy trốn,” Kẻ Mù nói.
“Thời gian không phải là kẻ thù của anh.
Thời gian là người yêu của anh.
Và người yêu luôn muốn hợp nhất.”
Tiểu Hoa nhìn vào hình ảnh của mình.
Anh cảm thấy một sự kỳ lạ trong lồng ngực.
Không phải sợ hãi.
Mà là sự tò mò.
Anh bước về phía chiếc ghế bành.
Mỗi bước chân anh đặt xuống tấm gương, một tiếng *bập* vang lên, như thể anh đang bước vào một thế giới khác.
“Nếu tôi là chìa khóa,” Tiểu Hoa nói, “thì tôi có thể chọn mở cửa nào.”
“Không,” Kẻ Mù lắc đầu.
“Anh không chọn.
Anh chỉ được chọn cách mình tan rã.”
**
Tiểu Hoa không né tránh.
Anh đứng yên, nhìn thẳng vào thiết bị y tế.
Anh không cần dùng sức mạnh tột đỉnh.
Anh không cần đấu khí.
Anh chỉ cần nhìn vào đôi mắt của Giám đốc.
Và trong khoảnh khắc đó, anh nhìn thấy sự thật.
Giám đốc không phải là kẻ thù.
Anh ta là nạn nhân.
Nạn nhân của chính hệ thống mà anh ta phục vụ.
Anh ta đã xóa bỏ ký ức của chính mình để trở thành một cỗ máy hoàn hảo.
Và giờ, anh ta muốn biến tất cả mọi người thành những cỗ máy như anh ta.
Tiểu Hoa cảm thấy vết xăm trên gáy nóng lên.
Không phải lạnh nữa.
Mà là nóng.
Những con số *0001*, *0002*, *0003* bắt đầu xuất hiện trên da thịt anh, rồi biến mất nhanh chóng.
Chúng không phải là mã nguồn.
Chúng là những ký ức.
Ký ức của những người đã chết.
Ký ức của những người đang sống.
Ký ức của chính anh.
Anh nhớ lại mẹ mình.
Không phải người mẹ mà anh tin là mình.
Mà là người mẹ thực sự.
Người đã hy sinh ký ức của chính mình để cho anh sự sống.
Người đã trở thành một phần của hệ thống, để anh có thể là một lỗi.
“Mẹ…” Tiểu Hoa thì thầm.
Giám đốc nhìn anh với ánh mắt ngạc nhiên.
“Anh nhớ lại rồi?”
“Tôi nhớ tất cả,” Tiểu Hoa nói.
“Và tôi không để anh xóa bỏ chúng.”
Anh đưa tay ra, chạm vào thiết bị y tế.
Không phải để đẩy nó đi.
Mà là để kết nối.
Trong khoảnh khắc đó, thế giới xung quanh sụp đổ.
Những màn hình máy tính vỡ tan.
Những cuộn băng cassette cháy rụi.
Căn phòng biến thành một khoảng trống trắng xóa.
Và trong khoảng trống đó, Tiểu Hoa thấy mình đang rơi.
Rơi xuống một vực thẳm sâu不见 đáy.
Nhưng anh không sợ.
Anh mỉm cười.
Vì anh biết rằng, rơi xuống không phải là kết thúc.
Đó là sự bắt đầu của một chuyến bay mới.
***
Tiểu Hoa ngừng thở.
Anh không biết mình đang sợ hãi hay thấy vui.
Vì trong khoảnh khắc đó, anh nhận ra rằng cảm xúc “sợ hãi” đó, chính là ký ức cuối cùng còn sót lại của người mẹ mà anh từng tin là mình.
Và giờ, nó cũng sắp biến mất.
Anh mở mắt ra.
Anh đang nằm trên sàn nhà.
Căn phòng xám xịt vẫn còn đó.
Chiếc kính râm vẫn nằm đó, lành lặn.
Nhưng lần này, anh nhớ.
Anh nhớ tất cả.
Anh đứng dậy.
Anh nhặt chiếc kính râm lên.
Và anh bước về phía cánh cửa.
“Chơi tiếp nào,” anh nói.
Và trong bóng tối, một con số mới nhấp nháy.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận