Chương 60
Chương trước kết thúc với ký ức về nỗi sợ của mẹ cô đang tan biến; giờ đây, sự lạnh giá của máu trong tay cô là thứ duy nhất giữ cô tỉnh táo.
Cô bước vào.
Không gian bên trong không tối như dự đoán mà ngập trong ánh sáng vàng ươm, giống như những bức ảnh cũ kỹ bị phơi nắng quá lâu.
Mùi hương thoang thoảng của hoa nhài và bụi bặm cũ kỹ扑 vào mặt anh, khiến anh phải nín thở.
Anh không biết tại sao mình lại ở đây.
Nhưng anh biết rằng, nếu anh không bước tiếp, anh sẽ mất đi chính mình.
Tiểu Hoa cố gắng rút lui, nhưng sàn nhà bỗng trở nên dính như nhựa đường.
Những "Vết Xăm" trên tay anh bắt đầu nóng lên, kéo anh về phía người phụ nữ.
Anh nhận ra rằng anh không thể chạy trốn vì chính cơ thể anh đang phản ứng với Giao thức.
Người phụ nữ — giờ Tiểu Hoa nhận ra cô ta tên là "Mẹ" trong một ký ức lờ mờ — mỉm cười.
"Con không thể chạy trốn," cô nói, giọng nói vẫn nhẹ nhàng như tiếng gió.
"Con là một phần của tôi.
Và tôi là một phần của con."
Tiểu Hoa cố gắng hét lên, nhưng giọng nói của anh bị nuốt chửng bởi không gian xung quanh.
Anh cảm thấy như đang bị kéo vào một vực thẳm sâu不见 đáy.
Nhưng anh không sợ.
Anh mỉm cười.
Vì anh biết rằng, rơi xuống không phải là kết thúc.
Đó là sự bắt đầu của một chuyến bay mới.
Tiểu Hoa đứng đó, máu chảy từ cổ tay người phụ nữ hòa vào vết xăm của anh.
Ký ức về cái chết của mẹ anh trở nên rõ ràng đến nghẹn thở: *Cô đã không khóc.
Cô đã mỉm cười.*
Người phụ nữ "Mẹ" mỉm cười, máu chảy đầy mặt, và nói: "Giờ thì con đã nhớ ra.
Con không còn là Tiểu Hoa nữa.
Con là 'Nỗi Sợ'."
Cánh cửa căn nhà đóng sầm lại, khóa chặt anh bên trong.
Và trong bóng tối, một con số mới nhấp nháy.
Con số ấy không phải là một ký hiệu toán học vô tri.
Nó là một con mắt.
Một con mắt đỏ rực, nhấp nháy với nhịp điệu của một trái tim đang bị bóp nghẹt.
Tiểu Hoa — hay bây giờ, thứ đang mặc da của Tiểu Hoa — nhìn chằm chằm vào màn hình đồng hồ kỹ thuật số hư cấu lơ lửng trong không khí đen kịt.
Không có gió.
Không có mùi ẩm mốc của tường cũ kỹ.
Chỉ có mùi sắt tanh của máu và mùi ozone của một cơn bão tĩnh điện sắp nổ tung.
"Ba mươi lăm năm," anh thì thầm, giọng khàn khàn như giấy nhám chà xát lên xương.
"Mẹ chết khi đồng hồ này đếm ngược về không.
nó bắt đầu lại."
Cánh cửa gỗ sồi nặng trịch rung lên.
Không phải do gió, mà do một lực đẩy từ bên trong.
Một lực đẩy mang theo mùi của đất ẩm, của rễ cây mục rữa, và của những lời thì thầm bị chôn vùi dưới tầng hầm của ký ức.
Tiểu Hoa bước tới.
Bàn chân anh chạm vào sàn nhà lạnh giá, nhưng cảm giác đó không đến từ da thịt.
Nó đến từ sâu thẳm trong tủy sống, nơi những mảnh vỡ ký ức đang cố gắng ghép lại thành một bức tranh toàn cảnh.
Anh nhớ ra.
Không phải nhớ bằng não bộ, mà bằng ruột gan.
Mỗi bước chân là một lần tái diễn nỗi đau.
Anh nhớ đến ngày hôm đó.
Ngày mà "Mẹ" chết.
Không phải tự tử.
Không phải tai nạn.
Đó là một nghi thức.
"Mẹ đã mỉm cười," anh lặp lại, tiếng nói vang lên trong căn phòng trống rỗng như tiếng vọng trong một giếng cạn.
"Tại sao cô ấy lại cười?"
Câu hỏi treo lơ lửng, không có câu trả lời.
Thay vào đó, bức tường phía trước anh bắt đầu chảy.
Lớp sơn trắng bong tróc ra như da người bị bỏng, để lộ ra những viên gạch đỏ ngầu, ướt đẫm.
Và trên những viên gạch ấy, những dòng chữ khắc bằng móng tay bắt đầu hiện ra.
*Đừng nhìn lại.*
*Đừng tin vào bóng đổ của chính mình.*
*Thời gian là một vòng xoáy, và chúng ta là những con ruồi bị mắc kẹt trong nhện tơ.*
Tiểu Hoa đưa tay chạm vào dòng chữ đầu tiên.
Lạnh buốt đến mức đốt cháy da thịt.
Ngay lập tức, thế giới xung quanh anh biến dạng.
Căn phòng khách tối tăm tan biến, thay thế bằng ánh nắng chói chang của một buổi trưa hè năm 1989.
Anh đứng giữa một cánh đồng lúa mì vàng óng.
Gió thổi nhẹ, mang theo mùi hương ngọt ngào của hoa dại.
Nhưng mùi hương đó nhanh chóng chuyển thành mùi thối rữa.
Mùi của xác chết đang phân hủy dưới lớp đất cày bừa.
Trước mặt anh, một người phụ nữ đang cúi xuống, nhổ một cái cây nhỏ.
Cô ấy mặc chiếc áo dài màu xanh lam, tóc buộc gọn sau gáy.
Nhưng không phải là người mẹ trong ký ức mờ nhạt, phai màu theo thời gian.
Đây là người mẹ sống động, thực tế, với từng sợi tóc, từng nếp nhăn ở khóe mắt.
"Con à," cô ấy nói, không quay đầu lại.
Giọng nói của cô ấy bình thản đến đáng sợ, như thể đang nói về thời tiết.
"Con đã đến rồi."
Tiểu Hoa mở miệng muốn gọi, nhưng không có âm thanh nào thoát ra.
Cổ họng anh bị nghẹn lại bởi một khối u vô hình.
Anh cố gắng bước tới, nhưng đôi chân như bị đóng đinh vào mặt đất.
Cánh đồng lúa mì bắt đầu mọc cao hơn, nhanh chóng bao phủ lấy anh.
Những chiếc lá sắc nhọn cắt vào da thịt, nhưng anh không cảm thấy đau.
Anh chỉ cảm thấy...
sự hiện diện.
Một sự hiện diện khác.
Đằng sau người phụ nữ, trong bóng đổ của chính cô ấy, một hình dáng đen kịt đang dần tách ra.
Nó không có hình dạng rõ ràng, chỉ là một đốm tối hơn bóng tối, một khoảng trống trong thực tại.
Nó không di chuyển.
Nó chỉ *tồn tại*.
Và sự tồn tại của nó làm cho không khí trở nên nặng nề, khó thở.
"Mẹ," Tiểu Hoa cố gắng thì thào.
Người phụ nữ quay lại.
Khuôn mặt của cô ấy không có biểu cảm.
Không có mắt.
Không có mũi.
Chỉ có một cái miệng rộng mở, cười toe toét, lộ ra hàm răng nhọn hoắt như răng cá mập.
"Con không phải là con," cô ấy nói, giọng nói vang lên từ khắp mọi hướng, từ trong lòng đất, từ trên bầu trời.
"Con là lỗ hổng.
Con là thứ mà thời gian không thể nuốt chửng được."
Tiểu Hoa lùi lại.
Cánh đồng lúa mì biến mất.
Anh lại đứng trong căn phòng tối tăm, với dòng chữ khắc trên tường.
Nhưng lần này, dòng chữ thứ hai đã thay đổi.
*Đừng tin vào bóng đổ của chính mình.*
Anh nhìn xuống chân mình.
Bóng đổ của anh không nằm dưới chân.
Nó nằm trên tường, phía sau anh, kéo dài ra xa như một cái đuôi.
Và cái đuôi đó đang cử động.
Nó đang quấn quanh cổ anh.
Tiểu Hoa hét lên.
Anh vung tay ra phía sau, cố gắng xé nát thứ bóng tối đó.
Tay anh chạm vào không khí lạnh giá.
Không có gì cả.
Chỉ có không khí.
Nhưng cảm giác nghẹt thở vẫn còn đó.
Anh quay lại.
Không có gì trên tường.
Chỉ có bóng tối.
"Hallucination," anh tự nhủ.
"Đây chỉ là ảo giác.
Ký ức bị bóp méo."
Nhưng rồi, từ trong bóng tối, một tiếng cười vang lên.
Tiếng cười của một đứa trẻ.
Tiếng cười của chính anh, từ khi còn nhỏ.
"Tiểu Hoa ơi," tiếng cười thì thầm.
"Con nghĩ con đang kiểm soát nó sao?
Con nghĩ con là người quan sát?"
Tiếng cười tắt ngấm.
Im lặng bao trùm.
Tiểu Hoa thở hổn hển.
Tim anh đập thình thịch, như thể muốn phá vỡ lồng ngực.
Anh nhìn vào đôi tay mình.
Chúng run rẩy.
Trên mu bàn tay, vết xăm hình con mắt bắt đầu nóng lên.
Nóng đến mức da thịt anh phồng rộp.
Anh nhìn vào con số trên màn hình kỹ thuật số.
Chỉ còn năm phút để...
Để sinh ra?
Để trở thành thứ gì đó khác?
Anh bước tới cánh cửa.
Lần này, nó không khóa.
Nó mở một khe nhỏ.
Một luồng ánh sáng yếu ớt lọt vào, chiếu rọi lên bậc thang dẫn xuống dưới.
Nơi mà "Mẹ" đã chết.
Nơi mà tất cả những ký ức này bắt đầu.
Tiểu Hoa hít một hơi thật sâu.
Không khí ở đây loãng, thiếu oxy.
Anh cảm thấy chóng mặt.
Nhưng anh không quay lại.
Không có lối thoát.
Không bao giờ có.
Anh bước qua khe cửa.
Bậc thang bằng gỗ creak lên dưới trọng lượng của anh.
Mỗi bước chân là một lần nhớ lại.
Anh nhớ đến mùi hương của bữa tối cuối cùng.
Mùi cà ri và thịt nướng.
Anh nhớ đến tiếng đĩa bát va vào nhau.
Anh nhớ đến giọng nói của "Mẹ" nói: "Ăn đi, con.
Con cần năng lượng."
Năng lượng cho điều gì?
Tiểu Hoa xuống đến cuối cầu thang.
Trước mặt anh là một căn phòng nhỏ, vuông vức.
Không có cửa sổ.
Chỉ có một chiếc ghế gỗ ở giữa phòng, và trên ghế, một cuốn sách bìa da màu đen.
Anh tiến lại gần.
Cuốn sách mở ra.
Trang đầu tiên trống trơn.
Trang thứ hai cũng vậy.
Cho đến trang thứ mười.
Ở đó, có một dòng chữ viết bằng mực đỏ, tươi tắn như máu vừa mới đổ ra.
*Tên của con là gì?*
Tiểu Hoa nhìn vào dòng chữ.
Anh mở miệng để trả lời.
"Tiểu Hoa."
Nhưng giọng nói của anh không vang lên.
Thay vào đó, một giọng nói khác, sâu thẳm và cổ xưa, vang lên từ trong đầu anh.
"Sai rồi."
Tiểu Hoa nhìn vào cuốn sách.
Dòng chữ thay đổi.
*Tên của con là 'Nỗi Sợ'.
Và nỗi sợ không có tên.
Nó chỉ có hình dạng.*
Anh nhìn vào đôi tay mình.
Chúng đang biến đổi.
Da thịt tan chảy, lộ ra xương cốt trắng bệch.
Xương cốt vỡ vụn, biến thành những mảnh vỡ ký ức.
Những mảnh vỡ đó bay lên, xoay tròn xung quanh anh, tạo thành một xoáy ốc.
Anh nhìn thấy mình từ trên cao.
Một con người nhỏ bé, đứng giữa một căn phòng tối tăm, bị bao quanh bởi những bóng đen.
Và từ trong bóng tối, những bàn tay vô hình đang vươn ra, nắm lấy anh.
Tiểu Hoa cố gắng hét lên, nhưng không có âm thanh.
Anh cố gắng chạy, nhưng không có chân.
Anh chỉ còn là ý thức.
Một ý thức bị mắc kẹt trong một cơ thể đang tan biến.
Và rồi, từ trong xoáy ốc ký ức, một khuôn mặt xuất hiện.
Không phải khuôn mặt của Mẹ.
Không phải khuôn mặt của anh.
Đó là khuôn mặt của một người lạ.
Một người đàn ông với đôi mắt trống rỗng, nhìn thẳng vào anh.
Người đàn ông mỉm cười.
Cười giống như "Mẹ" đã cười.
"Chào mừng," người đàn ông nói.
"Đến thế giới thực."
Tiểu Hoa — hoặc thứ còn sót lại của anh — nhìn vào người đàn ông.
Và trong khoảnh khắc đó, anh hiểu ra.
Anh không bao giờ ở trong một ngôi nhà.
Anh không bao giờ ở trong một ký ức.
Anh đang ở trong một giấc mơ.
Và người đàn ông kia...
là người đánh thức anh.
Hoặc là kẻ giết chết anh.
Cuốn sách đóng sầm lại.
Và trong bóng tối, con số trên màn hình kỹ thuật số bắt đầu đếm ngược.
Rồi, một tiếng gõ cửa vang lên.
Từ bên ngoài.
Tiểu Hoa nhìn vào cánh cửa.
Nó không mở.
Nhưng tiếng gõ cửa vẫn tiếp tục.
Mỗi tiếng gõ là một nhịp đập của trái tim anh.
Mỗi tiếng gõ là một ký ức bị xóa bỏ.
Ai đó đang ở ngoài kia.
Vai trò của anh đã thay đổi.
Anh không còn là người khám phá.
Anh là cái bẫy.
Và kẻ săn mồi đang gõ cửa.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận