Chương 61
Nó là tiếng xương va vào xương, một âm thanh khô khốc, giòn tan, vang lên từ sâu trong nội tạng của Tiểu Hoa.
Anh ngồi bệt xuống sàn gỗ mục rữa, hai tay bám chặt vào mép thảm cũ kỹ.
Móng tay cái của anh đang chuyển màu trắng bệch, như thể máu đã rút hết, để lộ ra bộ xương bên dưới.
Cảm giác "vui" mà chương trước nhắc đến — một thứ cảm xúc lạ lẫm, xa rời thực tại — giờ đây tan biến nhanh chóng, thay thế bằng một nỗi trống rỗng lạnh lẽo.
Không phải sợ hãi.
Sợ hãi đòi hỏi sự tồn tại của cái "tôi".
Và cái "tôi" của Tiểu Hoa đang bị xé toạc thành từng mảnh vụn ký ức.
Anh cố gắng hít thở.
Hơi thở vào lồng ngực, nhưng phổi anh không phồng lên.
Thay vào đó, không khí lạnh lẽo đi thẳng vào những khoảng trống trong cơ thể, tạo ra những tiếng rít khe khẽ, giống như gió thổi qua một ống sáo vỡ.
"Thời gian là kẻ thù," anh tự nhủ, giọng nói của anh nghe xa xăm, như thể phát ra từ một chiếc loa cũ kỹ bị chập chờn.
"Nhưng kẻ thù này...
lại có vẻ rất thân thiện."
Anh nhìn xuống đôi chân mình.
Chúng không còn hình dáng con người nữa.
Da thịt tan chảy, chảy xuống sàn nhà như sáp nến bị đốt, để lộ ra những chiếc xương trắng ngà, nhưng những chiếc xương ấy cũng đang vỡ vụn, biến thành những mảnh kính sắc nhọn.
Mỗi mảnh kính phản chiếu một khoảnh khắc khác nhau: một nụ cười của mẹ, một giọt nước mắt của chính anh, và cái bóng đen đang quấn quanh cổ anh từ chương trước.
Tiểu Hoa đứng dậy.
Không có tiếng bước chân.
Anh trượt đi trên sàn nhà, những mảnh xương dưới chân cắt vào gỗ, nhưng không có máu.
Chỉ có bụi trắng bay lên, mùi hương của tro tàn và hoa tử đinh hương thối rữa.
Anh cần di chuyển.
Cần tìm hiểu xem "Người Thu Thập" kia là ai.
Nếu anh là cái bẫy, thì con mồi đang đứng ở đâu?
Một âm thanh rè rè vang lên từ đâu đó trong nhà.
Tiếng của "Người Thu Thập".
Tiếng bước chân trên cầu thang.
Mỗi bước chân là một nhịp đập của trái tim Tiểu Hoa.
Mỗi bước chân là một ký ức bị xóa bỏ.
Anh nhớ đến mùi hương của bữa tối cuối cùng.
Mùi cà ri và thịt nướng.
Anh nhớ đến tiếng đĩa bát va vào nhau.
Anh nhớ đến giọng nói của "Mẹ" nói: "Ăn đi, con.
Con cần năng lượng."
Năng lượng cho điều gì?
Tiểu Hoa quay lại, nhìn về phía cầu thang.
Bóng tối ở cuối hành lang đang dày đặc hơn.
Một hình dáng cao lớn, mặc bộ đồ bảo hộ màu xám tro, bước xuống.
Mặt hắn đeo một chiếc mặt nạ kim loại, không có mắt, chỉ có hai lỗ thở nhỏ xíu.
Tay hắn cầm một chiếc thiết bị quét phát ra ánh sáng xanh lam, quét qua từng góc khuất của căn phòng.
Hắn không phải là một kẻ ác độc.
Hắn di chuyển với sự thận trọng, tôn trọng, như thể đang bước vào một nhà thờ.
Hắn tin rằng việc xóa bỏ những thực thể "lỗi thời" là cần thiết để duy trì sự ổn định của thế giới.
Hắn là một bác sĩ phẫu thuật, và ký ức đau thương là khối u cần được cắt bỏ.
"Người Thu Thập," Tiểu Hoa gọi, giọng nói bình thản.
"Hắn không phải là một kẻ ác độc, mà là một người làm đúng nhiệm vụ của mình.
Hắn tin rằng việc xóa bỏ những thực thể 'lỗi thời' là cần thiết để duy trì sự ổn định của thế giới."
Người Thu Thập dừng bước.
Ánh sáng xanh từ thiết bị quét chiếu thẳng vào mặt Tiểu Hoa.
Ánh sáng đó không ấm áp.
Nó lạnh lẽo, vô cảm, như ánh sáng của một ngôi sao chết.
"Tiểu Hoa," Người Thu Thập nói.
Giọng nói của hắn qua bộ đàm, bị bóp méo bởi tĩnh điện.
"Con đã đến giai đoạn cuối.
Không còn cách nào khác.
Ký ức của con đang ăn mòn hiện tại.
Nếu không xóa bỏ, con sẽ kéo cả khu vực này vào trong ảo cảnh vĩnh viễn."
"Và nếu tôi không muốn bị xóa?" Tiểu Hoa hỏi, nhún vai.
"Tôi còn nhiều chuyện chưa làm.
Tôi chưa uống xong ly cà phê sáng nay.
Tôi chưa hẹn hò với cô bạn hàng xóm.
Tôi chưa...
chết một cách ngoạn mục."
Người Thu Thập bước lại gần hơn.
"Đó là lý do tại sao chúng ta tồn tại.
Để đảm bảo rằng cái chết không phải là một sự hỗn loạn, mà là một trật tự."
Tiểu Hoa nhìn vào chiếc gương trên bàn.
Bóng người trong gương đang cười lớn.
Cười đến mức nước mắt chảy dài.
"Trật tự," Tiểu Hoa lặp lại.
"Trật tự là kẻ thù của sự sống.
Sự sống là hỗn loạn.
Sự sống là đau khổ.
Và đau khổ là thứ duy nhất khiến ta cảm thấy mình đang sống."
Anh bước về phía Người Thu Thập.
Những mảnh xương dưới chân anh cắt sâu vào sàn nhà, tạo ra một vệt máu trắng.
"Để tôi xem thiết bị của anh ấy," Tiểu Hoa nói.
"Tôi muốn biết xem anh ấy định xóa đi điều gì trước tiên."
Tiểu Hoa nhìn vào Người Thu Thập, đôi mắt của anh giờ đây đã trở nên trống rỗng, giống hệt bóng người trong gương.
Cô không còn nhớ mình là ai, mà chỉ cảm thấy một nỗi buồn sâu thẳm.
Người Thu Thập bước ra khỏi nhà, đóng cửa lại.
Hắn không nói gì, mà chỉ nhìn vào chiếc gương vỡ.
Trong gương, bóng người của Tiểu Hoa đang mỉm cười.
Nhưng nụ cười đó không còn nữa.
Thay vào đó, trên mặt gương, một dòng chữ mới hiện ra, viết bằng máu tươi:
*"Tôi đã về nhà."*
Người Thu Thập quay lại, nhìn vào căn phòng tối tăm.
Và trong bóng tối, một tiếng cười vang lên.
Tiếng cười của một đứa trẻ.
Tiếng cười của chính anh, từ khi còn nhỏ.
"Tiểu Hoa ơi," tiếng cười thì thầm.
"Con nghĩ con đã chết sao?"
Người Thu Thập cảm thấy lạnh run.
Hắn nhìn xuống bàn tay mình.
Trên mu bàn tay, một vết xăm hình con mắt bắt đầu nóng lên.
Và từ trong bóng tối, một bàn tay xương xẩu vươn ra, nắm lấy cổ hắn.
Chương này kết thúc không phải với sự giải thoát, mà với sự bắt đầu của một vòng xoáy mới.
Tiểu Hoa không chết.
Anh chỉ thay đổi hình dạng.
Và bây giờ, anh là kẻ săn mồi.
Và Người Thu Thập...
là con mồi tiếp theo.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận