Chương 62

Tiểu Hoa mở mắt.

Không có tiếng thở dài, không có sự hoảng hốt.

Chỉ có một cảm giác tê liệt lan tỏa từ ngón tay cái đến đỉnh đầu, giống như ai đó vừa rót xi măng lỏng vào tĩnh mạch của anh.

Anh nằm trên sàn nhà lạnh lẽo, nơi những mảnh xương dưới chân anh từng cào xé tạo thành vệt máu trắng giờ đã khô cứng, chuyển thành màu xám xịt như tro tàn.

Ánh sáng đèn huỳnh quang trên trần nhà nhấp nháy.

Tíc.* Không phải nhịp điệu đều đặn của một chiếc đồng hồ, mà là nhịp đập của một trái tim đang dần ngừng đập.

Mỗi lần ánh sáng tắt, bóng tối nuốt chửng căn phòng trong một khoảnh khắc vĩnh cửu.

Mỗi lần ánh sáng bật lên, thế giới xung quanh thay đổi một chút.

Góc tường bên trái giờ đây cong vẹo như một cái cổ bị bẻ gập.

Cửa sổ, vốn dĩ chỉ là một khung gỗ mục, giờ lại phản chiếu một bầu trời đen kịt với những vì sao nhấp nháy như mắt cá chết.

Tiểu Hoa cố di chuyển ngón tay.

Nó không nghe lời.

Cơ thể anh, thứ mà anh vừa mới tuyên bố là "Ảo Ảnh Ký Ức", giờ lại nặng trĩu như chì.

Anh quay cổ, một chuyển động khó khăn phát ra tiếng lạo xạo như xương cá va vào nhau.

Trên cổ tay phải, nơi da thịt本该 mỏng manh và trong suốt, một vết đen đang lan rộng.

Nó không phải là mực, cũng không phải là máu.

Đó là một hình xăm tự nhiên mọc lên từ bên trong, có hình dạng của một con mắt khép hờ, nhưng đồng tử lại là một cái hố sâu thẳm, hút lấy mọi ánh sáng xung quanh.

"Chà," Tiểu Hoa thì thầm, giọng nói khàn đặc như giấy nhám chà xát lên đá.

"Thế ra khi là một câu chuyện, ta cũng có thể bị xăm hình quảng cáo sao?

Hay đây là dấu hiệu của việc...

hết hạn sử dụng?"

Anh cố mỉm cười, nhưng khuôn mặt anh không hợp tác.

Cơ mặt cứng đờ, như bị đóng băng bởi một thứ lạnh hơn cả cái chết.

Anh nhìn vào vết xăm.

Nó không đau.

Một sự lạnh lẽo xâm nhập vào tủy xương, làm tê dại mọi giác quan còn lại.

Anh nhớ đến lời của Người Thu Thập: *"Con là một lỗi trong hệ thống."* Nếu anh là một lỗi, thì vết xăm này là gì?

Một bản vá?

Hay một thông báo lỗi cuối cùng trước khi hệ thống sập?


Kẻ Giám Sát không di chuyển.

Hắn đứng yên như một bức tượng, hai tay đặt sau lưng.

Khi Tiểu Hoa tiến lại gần, anh mới nhận ra khuôn mặt của hắn.

Không có mắt.

Không có mũi.

Chỉ có một bề mặt da trơn láng, màu trắng ngà, giống như một chiếc mặt nạ sứ chưa được vẽ.

Nhưng ở vị trí của miệng, có một đường nứt nhỏ, từ đó phát ra những âm thanh rè rè mà anh vừa nghe thấy.

"Con đến muộn," Kẻ Giám Sát nói.

Giọng nói của hắn không qua môi, mà vang lên trực tiếp trong đầu Tiểu Hoa, lạnh lùng và vô cảm.

"Thời gian là kẻ thù, Tiểu Hoa.

Và con đang để nó thắng."

"Thắng cái gì?" Tiểu Hoa hỏi, dừng lại cách hắn ba bước chân.

Anh nhìn chăm chú vào vết nứt trên khuôn mặt sứ của Kẻ Giám Sát.

Dưới lớp da căng mịn đó, anh thấy những vết rạn nứt nhỏ li ti, như gốm sứ bị vỡ do nhiệt độ thay đổi đột ngột.

Và từ những vết nứt đó, một chất lỏng màu đen, đặc quánh, đang rỉ ra chậm chạp.

"Thắng cuộc chiến giữa ký ức và lãng quên," Kẻ Giám Sát đáp.

Hắn giơ tay chỉ vào vết xăm trên cổ tay Tiểu Hoa.

"Con nghĩ đó là một lỗi?

Đó là một món quà.

Con là Chìa Khóa, Tiểu Hoa.

Nhưng chìa khóa cần ổ khóa.

Và ổ khóa của con đang bị gỉ sét."

Tiểu Hoa nhếch mép.

Hay là con đang nói về chính mình?

Trông con giống như một cái bình gốm sắp vỡ tan."

Kẻ Giám Sát không tức giận.

Hắn chỉ mỉm cười, đường nứt trên mặt mở rộng hơn, để lộ ra những hàm răng nhỏ xíu, nhọn hoắt, giống như răng của một con rắn.

"Tôi là hiện thân của trật tự.

Trật tự cần sự cứng nhắc.

Và sự cứng nhắc thì dễ vỡ.

Nhưng con...

con là hỗn loạn.

Con là sự sống.

Và sự sống thì dẻo dai."

Hắn bước lại gần hơn, xâm nhập vào khoảng không an toàn của Tiểu Hoa.

Mùi thuốc sát trùng nồng nặc hơn, trộn lẫn với mùi máu tanh.

"Tôi có thể xóa bỏ ký ức về cuộc tấn công vừa rồi.

Tôi có thể lau sạch nỗi sợ hãi, nỗi tội lỗi, và sự hoang mang trong đầu con.

Con sẽ trở lại chu kỳ an toàn.

Con sẽ quên rằng con là một ảo ảnh.

Con sẽ tin rằng con là một con người thật.

Và con sẽ sống hạnh phúc, trong một thế giới không có đau khổ."

Tiểu Hoa nhìn vào đôi tay của Kẻ Giám Sát.

Chúng cũng có những vết nứt.

Chất lỏng đen rỉ ra từ các khớp ngón tay, nhỏ xuống sàn nhà, tạo ra những vệt đen bóng loáng.

"Hạnh phúc?" Tiểu Hoa lặp lại, giọng nói đầy vẻ châm biếm.

"Một thế giới không có đau khổ thì cũng giống như một bữa tiệc không có gia vị.

Ngon thì ngon, nhưng nhàm chán chết người.

Và quan trọng hơn..."

Anh cúi xuống, nhìn vào vệt chất lỏng đen trên sàn nhà.

Nó không khô đi.

Nó đang *bò*.

Nó bò về phía chân Tiểu Hoa, như thể muốn quấn lấy anh.

"...con không muốn quên," Tiểu Hoa nói, mắt anh sáng lên một ánh sáng kỳ lạ.

"Con muốn nhớ.

Con muốn nhớ mùi cà ri, nhớ tiếng khóc, nhớ cả nỗi đau.

Vì đó là thứ duy nhất chứng minh rằng con đã tồn tại.

Nếu con quên tất cả, thì con còn gì khác biệt với một cái máy?"

Kẻ Giám Sát im lặng.

Đường nứt trên mặt hắn mở rộng hơn nữa, để lộ ra một khoảng trống đen kịt bên trong.

"Vậy thì con chọn cái chết," hắn nói, giọng nói giờ đây đầy vẻ thương hại.

"Con chọn để ký ức ăn mòn con cho đến khi không còn gì lại."

"Không," Tiểu Hoa cười, một nụ cười điên rồ, đầy quyết tâm.

"Con chọn để ký ức định hình con.

Con chọn để trở thành một câu chuyện có kết thúc, dù kết thúc đó có bi thảm đến đâu.

Tốt hơn là trở thành một trang giấy trắng vô nghĩa."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập