Chương 63
Cộc.*
Không phải tiếng gõ của ngón tay, cũng không phải tiếng va chạm của vật thể cứng.
Đó là âm thanh của xương khớp đập vào gỗ mục, khô khốc và vô hồn.
Mỗi tiếng gõ đều tạo ra một rung động nhẹ trên mặt bàn gỗ mun, khiến ly trà đá trước mặt Tiểu Hoa rung lên bần bật, những hạt bụi li ti bay lên trong không khí tĩnh lặng.
Tiểu Hoa ngồi đó, lưng tựa vào thành ghế, hai tay đặt phẳng trên mặt bàn.
Anh không nhìn về phía cánh cửa sứt sẹo đang run rẩy dưới áp lực của những cú gõ.
Anh đang nhìn vào cổ tay trái của mình.
Vết xăm hình con mắt, thứ đã từng là biểu tượng của sự "ghi nhận" và ràng buộc anh vào thế giới này, giờ đây đã mờ nhạt đến mức gần như biến mất.
Nó trông giống như một vết nám do tuổi tác, hoặc một vết mực bị phai màu bởi nước mưa.
"Mười hai giờ," Tiểu Hoa nói, giọng điệu bình thản như thể đang bình luận về thời tiết.
"Giờ này, kẻ thù thường không gọi điện.
Chúng đến trực tiếp.
Hoặc chúng đã chết từ lâu."
Anh nhấc ly trà lên, uống một ngụm.
Vị trà đắng chát, tanh tưởi, giống như mùi của ký ức bị thối rữa.
Anh đặt ly xuống, nghe tiếng *clink* vang lên trong căn phòng chết chóc.
Tiếng gõ cửa ngừng lại.
Sự im lặng kéo dài ba giây.
Đủ lâu để trái tim của một người bình thường bắt đầu đập loạn nhịp, nhưng với Tiểu Hoa, đó chỉ là khoảng thời gian để anh đếm ngược.
*Ba.*
*Cánh cửa không mở ra từ bên ngoài.*
*Một.*
*Khung cửa bắt đầu nứt ra.
Những vết nứt lan tỏa như mạng nhện, không phải từ lực tác động cơ học, mà từ bên trong cấu trúc gỗ.
Nó mềm ra, biến thành một chất nhờn màu nâu sẫm, bốc lên mùi hương của đất ẩm và xác hoa thối.*
*Không.*
Cánh cửa tan biến.
Không có tiếng động, không có mảnh vỡ.
Chỉ có một khoảng trống hình chữ nhật dẫn vào một hành lang tối đen, nơi ánh sáng từ căn phòng này không thể chạm tới.
Và từ trong bóng tối đó, một bóng người bước ra.
Tiểu Hoa không đứng dậy.
Anh chỉ nghiêng đầu, ánh mắt sắc lẹm quét qua dáng người đó.
Đó là Kẻ Mù.
Người đàn ông mặc bộ vest cũ kỹ, vạt áo bạc màu, tay cầm một cây gậy trúc đã bạc phếch.
Đôi mắt của hắn được che phủ bởi một dải vải đen, nhưng miệng hắn lại cong lên một nụ cười mỉa mai, đầy vẻ khinh thường.
"Chào mừng đến với phòng chờ cuối cùng, Tiểu Hoa," Kẻ Mù nói.
Giọng hắn khàn đặc, như tiếng ma sát của giấy nhám.
"Con nghĩ con đang trốn chạy?
Con chỉ đang di chuyển đến một nơi mà ký ức của con dày đặc hơn thôi."
Tiểu Hoa nhếch mép.
"Anh đến để bán vé cho chuyến tàu địa ngục sao, ông già?
Hay là để nhắc nhở tôi rằng tôi đã nợ anh bao nhiêu lần 'nhìn thấy' thứ không nên thấy?"
Kẻ Mù khập khiễng bước vào phòng, cây gậy đập xuống sàn gạch men với tiếng *cộc* đều đặn.
Mỗi bước chân hắn đặt xuống, sàn nhà lại xuất hiện một vết lõm nhỏ, như thể thực tại đang bị đè nén bởi trọng lượng của quá khứ.
"Tôi không bán vé," Kẻ Mù dừng lại cách Tiểu Hoa năm bước chân.
Hắn ngửi không khí, mũi nhăn lại.
"Mùi này...
mùi của sự từ bỏ.
Con đang chuẩn bị xóa bỏ nó, phải không?
Ký ức về cô bé đó.
Ký ức về Tuyết Sơn.
Ký ức về chính con."
Tiểu Hoa cảm thấy một cơn đau nhói nhẹ ở thái dương.
Không phải đau đầu, mà là cảm giác như có một cây kim đang cào xát vào vỏ não, cố gắng đào bới một lỗ hổng nào đó.
"Xóa bỏ là một lựa chọn," Tiểu Hoa đáp, giọng nói lạnh lùng.
"Giống như việc lau sạch một vết bẩn trên áo.
Nếu vết bẩn đó làm bạn xấu hổ, tại sao phải giữ nó?"
"Vì vết bẩn đó là bằng chứng rằng bạn đã sống," Kẻ Mù gầm lên, giọng nói đột ngột sắc nhọn, xé toạc sự tĩnh lặng.
"Và trong Vùng Đất Ký Ức, nếu bạn không có vết bẩn, bạn sẽ trở thành...
trống rỗng.
Và thứ trống rỗng thì dễ bị nuốt chửng nhất."
Hắn giơ tay lên, chỉ vào vết xăm mờ nhạt trên cổ tay Tiểu Hoa.
"Đó không phải là sự phai màu, Tiểu Hoa.
Đó là sự ăn mòn.
Giáo Chủ Quên Đi không cần phải dùng đến phép thuật cao siêu.
Chỉ cần thời gian.
Chỉ cần sự nghi ngờ của chính con.
Con đang tự hủy hoại mình.
Con đang trở thành một trang giấy trắng, sẵn sàng để hắn viết lên những lời dối trá ngọt ngào."
Tiểu Hoa nhìn vào cổ tay mình.
Đúng là vậy.
Vết xăm không chỉ mờ đi, mà da xung quanh nó đang trở nên nhẵn bóng, trắng hếu, như thể không còn thuộc về cơ thể anh nữa.
Một cảm giác lạnh lẽo, tê liệt lan từ cổ tay lên cánh tay, như dòng máu đang bị đóng băng.
Anh đứng dậy.
Chuyển động chậm rãi, nhưng mang một sức nặng đáng sợ.
Không khí trong phòng trở nên nặng nề, áp suất tăng lên khiến lồng ngực Tiểu Hoa hơi khó chịu.
"Anh sợ hãi," Tiểu Hoa nói, bước về phía Kẻ Mù.
"Anh sợ rằng nếu tôi quên, anh cũng sẽ quên.
Vì ký ức của anh gắn liền với ký ức của tôi.
Chúng ta là những mảnh vỡ của cùng một chiếc gương vỡ."
Kẻ Mù không lùi lại.
Hắn vẫn đứng đó, nụ cười mỉa mai trên môi, nhưng cơ thể hắn run rẩy nhẹ.
Không phải vì sợ hãi, mà vì kích động.
"Đúng," Kẻ Mù thừa nhận.
Nhưng tôi không sợ cái chết.
Tôi sợ sự lãng quên.
Và hôm nay, Tiểu Hoa, con sẽ phải chọn.
Hoặc là con nhớ, và chịu đựng nỗi đau đến tận cùng.
Hoặc là con quên, và trở thành nô lệ của sự hạnh phúc giả tạo."
Tiểu Hoa dừng lại trước mặt Kẻ Mù.
Anh cúi xuống, nhìn thẳng vào dải vải đen che mắt người đàn ông.
"Con không chọn," Tiểu Hoa nói, giọng nói vang lên như một bản án.
"Con chỉ quan sát.
Và quan sát là cách duy nhất để sống sót trong một thế giới mà mọi thứ đều là ảo ảnh."
Anh đưa tay phải ra, chạm nhẹ vào cây gậy trúc của Kẻ Mù.
Trong khoảnh khắc tiếp xúc, một luồng năng lượng đấu khí bùng nổ.
Không phải từ Tiểu Hoa, mà từ chính cây gậy.
Những ký ức bị khóa chặt trong gỗ khô héo bỗng nhiên vỡ tung, tràn vào đầu Tiểu Hoa như một cơn lũ.
Anh thấy một ngôi làng cháy rực.
Anh thấy một đứa trẻ khóc giữa đống tro tàn.
Anh thấy một người đàn ông mù mắt, bế đứa trẻ đó trên lưng, chạy trốn khỏi những bóng đen khổng lồ.
Và anh thấy khuôn mặt của chính mình, trong một kiếp trước, đang đứng nhìn cảnh tượng đó với ánh mắt thờ ơ.
Tiểu Hoa rùng mình.
Anh rút tay ra, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo.
"Đó là ký ức của cha anh," Tiểu Hoa nói, giọng khàn đặc.
"Hay là ký ức của tôi?"
Kẻ Mù im lặng.
Hắn đưa tay lên, chạm vào dải vải đen trên mắt.
"Không quan trọng," hắn thì thầm.
"Trong Vùng Đất Ký Ức, ranh giới giữa 'tôi' và 'người khác' chỉ là một ảo tưởng.
Chúng ta đều là những kẻ mắc kẹt trong cùng một giấc mơ."
Bỗng nhiên, không gian xung quanh bắt đầu rung chuyển.
Những bức tường của căn phòng bắt đầu sụp đổ, không phải thành gạch vụn, mà thành những mảnh vỡ của thời gian.
Những hình ảnh quá khứ, hiện tại và tương lai chồng chéo lên nhau, tạo thành một bức tranh hỗn độn, đáng sợ.
Tiểu Hoa nhìn về phía sau.
Cánh cửa dẫn ra hành lang đã biến mất.
Thay vào đó là một bức tường gương lớn, phản chiếu hình ảnh của anh và Kẻ Mù.
Nhưng trong gương, hình ảnh của Tiểu Hoa không giống với thực tế.
Trong gương, Tiểu Hoa không có mặt.
Chỉ có một khoảng trống đen kịt, hình dạng của một con người, nhưng không có đặc điểm nhận dạng.
Và từ khoảng trống đó, một giọng nói vang lên, không phải từ miệng, mà từ chính nội tâm của anh.
*"Con đã quên mất rồi, phải không?"*
Tiểu Hoa quay lại nhìn Kẻ Mù.
Người đàn ông mù mắt đang nhìn về phía bức gương, dù anh ta không thể thấy.
"Đừng nhìn," Kẻ Mù hét lên.
"Đừng nhìn vào nó!
Nếu con nhìn vào khoảng trống đó, con sẽ trở thành một phần của nó!"
Nhưng Tiểu Hoa đã nhìn.
Anh nhìn vào khoảng trống đen kịt trong gương.
Và anh thấy...
chính mình.
Một phiên bản của anh, với đôi mắt đỏ rực, miệng cười một nụ cười điên rồ, đang cầm một con dao găm, đâm vào tim của Tuyết Sơn.
Tiểu Hoa hét lên.
Tiếng hét của anh không vang lên trong không khí, mà vang lên trong đầu của mọi người trong bán kính một dặm.
Bức gương vỡ tan.
Những mảnh kính bay ra, cắt vào da thịt Tiểu Hoa, nhưng không có máu chảy ra.
Chỉ có ánh sáng.
Ánh sáng trắng xóa, chói lòa, nuốt chửng mọi thứ.
Khi ánh sáng tan biến, Tiểu Hoa đang đứng giữa một cánh đồng lúa mì vàng óng.
Gió thổi nhẹ, mang theo mùi hương của hoa dại và đất ẩm.
Trước mặt anh, Tuyết Sơn đang đứng đó, quay lưng lại, tóc bay phấp phới trong gió.
"Tuyết Sơn?" Tiểu Hoa gọi, giọng nói run rẩy.
Cô gái quay lại.
Khuôn mặt cô bình thản, không có biểu cảm.
Đôi mắt cô trống rỗng, như hai hồ nước tĩnh lặng.
"Chào buổi chiều, Tiểu Hoa," cô nói, giọng nói đều đều, không có cảm xúc.
"Anh đến muộn.
Cơm đã nguội rồi."
Tiểu Hoa nhìn xuống tay mình.
Vết xăm đã biến mất hoàn toàn.
Thay vào đó, trên mu bàn tay anh, một con số hiện lên, màu đỏ tươi, như được viết bằng máu: .
Không phải là bắt đầu.
Mà là sự kết thúc.
Và từ trong bóng tối phía xa, một bóng người bước ra.
Cao lớn, mảnh khảnh, mặc bộ đồ trắng tinh tươm tất.
Đó là "Kẻ Giám Sát".
Hắn mỉm cười.
Nụ cười không chạm đến mắt.
"Chào mừng trở lại, Chìa Khóa," hắn nói.
"Bây giờ, chúng ta sẽ bắt đầu nghi thức tái sinh.
Và lần này...
không có đường lui."
Tiểu Hoa nhìn vào Tuyết Sơn.
Cô gái vẫn đứng đó, bất động, như một bức tượng.
Và anh nhận ra một điều rợn người.
Cô ấy không phải là Tuyết Sơn.
Cô ấy là một cái bẫy.
Và anh vừa mới bước vào.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận