Chương 64

Cánh đồng lúa mì vàng óng không có mùi hương của hoa dại hay đất ẩm như Tiểu Hoa đã tưởng tượng.

Nó có mùi của giấy cũ, của bụi bặm và đặc biệt là mùi của sự phân hủy chậm chạp.

Những bông lúa không lay động theo gió, mà đứng chễm chệ, cứng đờ như những lưỡi dao găm được cắm ngược vào lòng đất.

Tiểu Hoa nháy mắt, cảm giác tê liệt từ cổ tay lan tỏa nhanh chóng, bao phủ toàn bộ cơ thể anh.

Anh không hoảng loạn.

Anh chỉ đơn giản là kiểm tra lại các giác quan.

Thị giác: bình thường, nhưng màu sắc quá mức rực rỡ, giống như một bức tranh sơn dầu bị pha loãng quá nhiều dung môi.

Thính giác: tiếng gió rít qua kẽ lá nghe giống như tiếng thì thầm của hàng ngàn người đang khóc.

Khứu giác: mùi thối rữa nhẹ nhàng, ngọt ngào.

"Chào buổi chiều, Tiểu Hoa," giọng nói đều đều vang lên từ phía sau.

Tuyết Sơn quay lại.

Khuôn mặt cô vẫn đẹp, nhưng thiếu đi sự sống.

Đôi mắt cô không phải là trống rỗng, mà là quá đầy.

Chúng chứa đựng hàng ngàn lớp ký ức chồng chéo lên nhau, làm cho tròng mắt cô trông như những cuộn phim đang quay chậm.

"Anh đến muộn.

Cơm đã nguội rồi."

Tiểu Hoa nhìn xuống bàn tay mình.

Vết xăm mờ nhạt trên cổ tay đã biến mất hoàn toàn.

Thay vào đó, trên mu bàn tay phải, một con số hiện lên, màu đỏ tươi, sẫm như máu đông: .

Không phải là bắt đầu.

Mà là sự kết thúc của một chu kỳ.

Anh nhếch mép, nụ cười lạnh lẽo nhưng không hề đáng sợ, mà đầy vẻ trêu chọc số phận.

"Cơm nguội thì tốt," anh nói, giọng nói vang lên khô khan trong không khí tĩnh lặng.

"Ít nhất nó không còn nóng đến mức có thể nấu chín não bộ của tôi.

Và anh, vị Giám Sát Viên đáng kính, có muốn ăn một phần không?

Hay anh chỉ thích đứng đó và ngắm nhìn sự suy tàn của tôi như một nhà phê bình nghệ thuật?"

Kẻ Giám Sát Viên bước ra từ bóng tối.

Bộ đồ trắng tinh tươm tít của hắn không hề bám bụi, dù xung quanh là một cánh đồng chết.

Hắn cao lớn, mảnh khảnh, khuôn mặt ẩn sau một lớp sương mù mỏng.

Nụ cười trên môi hắn không chạm đến mắt.

Đôi mắt của hắn là hai hố đen sâu thẳm, hút lấy mọi ánh sáng xung quanh.

"Chào mừng trở lại, Chìa Khóa," hắn nói, giọng điệu nhẹ nhàng như tiếng lụa xé rách.

"Bây giờ, chúng ta sẽ bắt đầu nghi thức tái sinh.

Và lần này...

không có đường lui."

Tiểu Hoa không di chuyển.

Anh quan sát.

Anh nhìn cách chân của Kẻ Giám Sát Viên chạm xuống đất.

Mỗi bước chân đặt xuống, những bông lúa mì xung quanh lập tức héo úa, chuyển từ màu vàng sang xám xịt, rồi tan rã thành bụi tro.

Thời gian đang bị ăn mòn.

Anh nhận ra rằng đây không phải là một ảo cảnh ký ức thông thường.

Đây là một phòng thí nghiệm.

Một nơi mà ký ức được mổ xẻ, phân tích và tái cấu trúc.

Và anh là chuột bạch.

"Tuyết Sơn," Tiểu Hoa gọi tên cô, nhưng giọng nói của anh không hề run rẩy.

"Cô có biết rằng cơm nguội thường bị mốc không?

Mốc là ký ức của thực phẩm về việc nó đã từng tươi ngon.

Và bây giờ, cô đang là mốc."

Tuyết Sơn không đáp.

Cô vẫn đứng đó, bất động, như một bức tượng đá được tạc từ nỗi đau.

Nhưng trong đôi mắt trống rỗng của cô, Tiểu Hoa thấy một tia chớp lóe lên.

Không phải của anh.


Tiểu Hoa rút tay ra khỏi không gian ảo.

Anh đang đứng trong một căn phòng rộng lớn, trần nhà cao vút, phủ đầy những tờ giấy cũ kỹ nhàu nát.

Chúng bay lơ lửng trong không khí, như những cánh bướm trắng bị mắc kẹt trong thời gian.

Mỗi tờ giấy đều có chữ viết.

Chữ viết của anh.

Những bản ghi chép về những chu kỳ trước.

"Tiểu Hoa," Kẻ Giám Sát Viên đứng trước anh, tay cầm một cuốn sổ da.

"Cô thấy không?

Nỗi đau này là cần thiết.

Nó buộc cô phải 'Ghi Nhận'.

Nếu cô quên, cô sẽ lặp lại sai lầm.

Sai lầm đó là khiến cô ấy chết."

Tiểu Hoa nhìn xuống sàn nhà.

Ở đó, nằm một con búp bê.

Con búp bê được làm từ vải vóc cũ kỹ, mặt bị rách nát, lộ ra những sợi bông trắng xóa bên trong.

Nhưng đôi mắt của nó là thật.

Đôi mắt của Tuyết Sơn.

"Kẻ thù của cô không phải là quái vật," Kẻ Giám Sát Viên tiếp tục, giọng điệu trầm ấm, đầy thuyết phục.

"Kẻ thù là sự quên lãng.

Và sự quên lãng là một món quà.

Một món quà mà tôi dành tặng cho nhân loại.

Để họ hạnh phúc.

Để họ không còn phải chịu đựng nỗi đau của ký ức."

Tiểu Hoa cúi xuống, nhặt con búp bê lên.

Nó nặng trĩu.

Nặng như một ký ức.

"Và tôi là gì?" anh hỏi, giọng nói lạnh lùng.

"Một người nhận quà?

Hay là người giao quà?"

"Cô là Chìa Khóa," Kẻ Giám Sát Viên đáp.

"Cô là người duy nhất có thể mở khóa kỷ nguyên mới.

Kỷ nguyên của sự bình yên.

Kỷ nguyên của sự trống rỗng."

Tiểu Hoa nhìn vào đôi mắt của con búp bê.

Anh thấy một tia sáng lóe lên.

Không phải của anh.

Mà của Kẻ Giám Sát Viên.

Anh thấy một người đàn ông trẻ tuổi, mặc bộ đồ trắng, đứng trước một ngôi mộ.

Trên mộ là tên của một cô gái.

Tên của Tuyết Sơn.

Người đàn ông khóc.

Khóc một cách đau đớn, tuyệt vọng.

Và sau đó, anh ta cười.

Cười một cách điên rồ.

Anh ta quyết định xóa bỏ ký ức về cô gái đó.

Không chỉ của mình.

Mà của cả thế giới.

"Anh không phải là kẻ cứu rỗi," Tiểu Hoa nói, giọng nói vang lên như một bản án.

"Anh là một kẻ chạy trốn.

Anh chạy trốn khỏi nỗi đau bằng cách giết chết ký ức.

tôi là công cụ của anh."

Kẻ Giám Sát Viên không đáp.

Hắn chỉ mỉm cười.

Nụ cười đó không còn lạnh lùng nữa.

Nó đầy bi kịch.

"Đúng vậy, Tiểu Hoa.

Tôi là một kẻ chạy trốn.

Nhưng cô...

cô là kẻ bị mắc kẹt.

Và hôm nay, cô sẽ phải chọn.

Hoặc là cô nhớ, và chịu đựng nỗi đau đến tận cùng.

Hoặc là cô quên, và trở thành nô lệ của sự hạnh phúc giả tạo."

Tiểu Hoa nhìn vào con búp bê.

Anh ôm chặt nó vào ngực.

Và trong khoảnh khắc đó, anh nhận ra sự thật.

Người đứng sau anh, người đã cười trong ký ức...

không phải là Kẻ Giám Sát Viên.

Đó là chính anh.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập