Chương 65

Tiểu Hoa không bước đi.

Đôi chân của anh lướt trên mặt sàn gỗ mục rữa, tạo ra một âm thanh kéo dài, giống như tiếng thở dài của một xác chết bị xé mở.

Mùi mốc đen ngòm, nồng nặc và dính đẫm, tràn vào mũi anh.

Nó không chỉ là mùi của sự phân hủy, mà là mùi của thời gian đã chết.

Vị đắng của viên thuốc xám vẫn còn sót lại trên đầu lưỡi, một dư vị kim loại và tro tàn.

Ký ức về cái tên — hay đúng hơn, là ký ức về *ai* đã đặt tên đó — đã biến mất như sương tan trong nắng trưa.

Không còn lại gì, chỉ trừ một khoảng trống hình dạng con người.

Trong mắt anh, thế giới không còn là một căn phòng.

Nó là một bản mã nguồn đang bị lỗi.

Những đường viền của những chiếc bàn cũ kỹ, những chồng sách sụp đổ, và những vệt bóng tối dài ngoằng trên tường, tất cả đều nhấp nháy.

Thực tại đang cố gắng tải lại dữ liệu, nhưng ổ cứng của nó đã bị ăn mòn bởi ký ức.

Tiểu Hoa dừng lại trước một khe hở trên tường.

Đó không phải là một vết nứt thông thường.

Nó là một vết thương trên không gian.

Từ bên trong khe hở, anh nghe thấy tiếng thì thầm.

Không phải tiếng người.

Mà là tiếng của giấy tờ bị xé toạc, tiếng của những lời hứa bị nuốt lời, và tiếng của những bước chân chạy trốn.

"Hắn nói là an toàn," Tiểu Hoa tự nhủ, giọng nói trong đầu anh vang lên khàn đặc, thiếu sự rõ ràng của một cơ thể thực.

"An toàn là từ được dùng nhiều nhất trước khi một cái bẫy đóng lại."

Anh đưa tay ra.

Ngón tay của anh, với con số đen ngòm đang lan tỏa từ mu bàn tay như mực tàu, chạm vào bề mặt gỗ mục.

Lạnh đến mức da thịt anh có cảm giác bị đóng băng ngay lập tức.

Nhưng sâu bên trong, dưới lớp da lạnh giá, là một sự nóng bỏng.

Một sự kháng cự.

Khe hở không muốn được mở.

Nó muốn giữ bí mật.

Nó muốn giữ sự im lặng.

Tiểu Hoa cười.

Một nụ cười mỏng manh, không chạm đến khóe môi.

"Tôi không hỏi ý kiến cô," anh thì thầm.

"Tôi đến để lấy lại thứ của tôi."

Anh đẩy mạnh.

Không phải bằng lực cơ bắp, mà bằng ý chí.

Bằng sự từ chối chấp nhận sự quên lãng.

Và thế giới xung quanh anh bắt đầu rên rỉ.


Không khí ở đây khác.

Nó không có mùi mốc.

Nó có mùi của hoa nhài.

Và mùi của máu đã khô từ lâu.

Tiểu Hoa đứng giữa căn phòng.

Người phụ nữ — Tuyết Sơn, hay thứ gì đó mang hình dáng của cô ấy — vẫn ngồi đó.

Nhưng lần này, cô ấy không viết thư.

Cô ấy đang giữ một cuốn sổ cái.

Cuốn sổ da màu nâu sẫm, dày cộp, với những trang giấy trắng xóa.

Đột nhiên, tiếng động cơ xe kéo nhẹ nhàng vang lên từ phía ngoài cửa sổ.

Tiếng bánh xe lăn trên cỏ khô.

Một người bước vào từ sân vườn.

Đó là ‘Người Quản Lý’.

Anh ta không phải là một quái vật.

Không có sừng, không có móng vuốt, không có ánh mắt đỏ ngầu.

Anh ta là một con người bình thường.

Mặc áo sơ mi trắng tinh tươm, quần tây chỉnh tề, và một chiếc đồng hồ đeo tay kim loại sáng bóng.

Anh ta cầm một cây bút mực.

Anh ta không nhìn Tiểu Hoa bằng ánh nhìn thù hận.

Mà bằng ánh nhìn của một nhân viên hành chính đang kiểm tra hồ sơ.

"Tiểu Hoa," Người Quản Lý nói, giọng nói đều đều, không cảm xúc.

"Cô đến sớm.

Tôi chưa kịp chuẩn bị giấy tờ cho chu kỳ này."

Tiểu Hoa nhìn anh ta.

Và anh thấy sự quen thuộc.

Không phải ở khuôn mặt.

Mà ở cách anh ta đứng.

Cách anh ta cầm bút.

Cách anh ta tránh ánh mắt của người khác.

"Anh là ai?" Tiểu Hoa hỏi.

Giọng anh lạnh lẽo.

"Anh là người ghi chép," Người Quản Lý đáp.

"Anh là người đảm bảo rằng mọi thứ đều đúng quy trình.

Không có sai sót.

Không có ngoại lệ."

Anh ta mở cuốn sổ cái.

Những trang giấy trắng bắt đầu xuất hiện chữ.

Chữ viết của Tiểu Hoa.

Những bản ghi chép về những chu kỳ trước.

Về những lần anh giết Tuyết Sơn.

Về những lần anh quên cô ấy.

Về những lần anh chọn sự bình yên thay vì nỗi đau.

"Cô thấy không?" Người Quản Lý hỏi, chỉ vào cuốn sổ.

"Đây là lịch sử.

Đây là sự thật.

Và sự thật là, cô không thể thay đổi nó.

Cô chỉ có thể chấp nhận nó."

Tiểu Hoa nhìn vào cuốn sổ.

Anh thấy tên của mình.

Và bên cạnh nó, là một dấu gạch ngang dài.

Dấu gạch ngang của sự xóa bỏ.

"Không," anh nói.

"Tôi không chấp nhận."

Người Quản Lý nhướn mày.

Lần đầu tiên, vẻ mặt vô cảm của anh ta bị xáo trộn.

"Cô không có lựa chọn, Tiểu Hoa.

Giao Thức đã được thiết lập.

Cô là một phần của nó.

Nếu cô phá vỡ nó, cô sẽ phá vỡ chính mình."

"Thì tôi sẽ phá vỡ," Tiểu Hoa nói.

"Dù phải tự xé xác."


Tiểu Hoa đứng yên, máu trên mặt khô lại.

Cô nhìn Người Quản Lý — nhìn cái bóng của mình đang nỗ lực giữ cô lại trong vòng lặp an toàn.

Trong khoảnh khắc đó, cô hiểu: Đánh bại anh ta đồng nghĩa với việc chấp nhận biến mất.

Nhưng nếu cô không đánh bại anh ta, cô sẽ sống trong tù đày của sự ‘an toàn’ này mãi mãi.

Cô từ từ đưa tay ra.

Không phải để đánh.

Mà để chạm.

Ngón tay cô chạm vào má Người Quản Lý.

Và trong khoảnh khắc đó, mọi thứ sụp đổ.

Căn phòng sáng sủa tan biến.

Mùi hoa nhài biến thành mùi máu.

Và Tiểu Hoa thấy mình đang đứng trước một tấm gương.

Trong gương, không có anh.

Chỉ có Tuyết Sơn.

Cô ấy đang cầm con dao xương.

Và cô ấy đang cười.

"Cuối cùng," cô ấy nói, giọng nói vang lên từ khắp mọi hướng.

"Cuối cùng thì anh cũng nhớ."

Tiểu Hoa nhìn vào con dao.

Và anh biết.

Anh không thể giết cô ấy lần này.

Vì anh không thể quên cô ấy nữa.

Và đó là lý do tại sao anh sẽ chết.

Tiểu Hoa mỉm cười.

Nụ cười của một người đàn ông biết mình sẽ chết, nhưng vẫn chọn sống.

"Được rồi," anh nói với Tuyết Sơn trong gương.

"Hãy bắt đầu lại."

Và anh bước vào gương.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập