Chương 66

Chương 66: "Tiểu Hoa"

Ánh sáng từ tấm gương không phải là một cánh cửa mở ra, mà là một vết rách xé toạc thực tại.

Tiểu Hoa cảm thấy da thịt mình bị xé lẻn, từng sợi cơ, từng mạch máu bị kéo dãn qua một khoảng không gian không có định nghĩa về chiều sâu.

Khi anh rơi xuống, thế giới không còn mùi hoa nhài giả tạo hay mùi máu khô.

Nó có mùi của đất ẩm, của nấm mốc cổ xưa, và nặng nhất là mùi của sự quên lãng.

Tiểu Hoa đứng dậy,掸掸 bụi trên áo.

Anh không hoảng loạn.

Sự hoảng loạn là một đặc quyền của những người có tương lai.

Anh đang sống trong hiện tại, và hiện tại thì rất ngắn ngủi.

"Chào buổi sáng," anh nói với không khí lạnh lẽo.

Giọng anh vang lên trong hốc đá, tạo ra tiếng vang kỳ lạ, như thể có ai đó đang lặp lại lời nói của anh sau một độ trễ vài giây.

Không có câu trả lời.

Chỉ có tiếng bước chân của Kẻ Mù.

Kẻ Mù ngồi trên một tảng đá nứt nẻ, tay cầm cây gậy trekking bằng gỗ sồi đen.

Đôi mắt anh ta nhắm lại, nhưng đầu nghiêng về phía Tiểu Hoa, như thể đang lắng nghe nhịp đập của thời gian.

"Cậu đi vào sâu hơn nữa," Kẻ Mù nói, giọng trầm đục, mang theo sự mệt mỏi của một người đã nhìn thấy quá nhiều thứ không nên thấy.

"Đây là Vùng Ký Ức Thứ Ba.

Nơi mà những con người thời tiền sử vẫn còn mơ màng trong cơn ngủ đông của lịch sử.

Cậu không nên ở đây, Tiểu Hoa.

Thời gian ở đây không chảy theo kim đồng hồ.

Nó chảy theo nỗi sợ."

"Nỗi sợ là một hương vị tuyệt vời," Tiểu Hoa đáp, nhún vai.

Anh bước về phía trước, bàn chân chạm vào lớp đất mềm.

"Nhưng tôi thích hương vị của sự thật hơn.

Dù nó có đắng đến đâu."

Kẻ Mù cười nhạt.

"Sự thật ở đây không đắng.

Nó trống rỗng.

Và sự trống rỗng, nếu không cẩn thận, sẽ nuốt chửng cậu."

Tiểu Hoa không đáp.

Anh quan sát xung quanh.

Đây là một hang động rộng lớn, nhưng không phải là hang động tự nhiên.

Những bức tường đá được khắc chạm những hình thù kỳ lạ — không phải là văn tự, mà là những cảm xúc.

Tiểu Hoa có thể cảm thấy nỗi đau khi chạm vào đá.

Một nỗi đau của sự mất mát, của sự chờ đợi vô vọng.

"Chúng ta đang tìm gì?" Tiểu Hoa hỏi, dù anh biết câu trả lời.

Anh đang tìm chính mình.

Hoặc ít nhất là những mảnh vỡ của nó.

Kẻ Mù đứng dậy, cây gậy của anh ta gõ nhẹ vào đất.

Toc.* Âm thanh đó không vang lên trong không khí, mà vang lên trong đầu Tiểu Hoa.

"Chúng ta đang tìm điểm gãy," Kẻ Mù nói.

"Nơi mà dòng chảy ký ức bị đứt đoạn.

Và cậu, Tiểu Hoa, là người duy nhất có thể bước vào đó mà không bị san bằng."

Tiểu Hoa mỉm cười.

Một nụ cười đen tối, đầy sự châm biếm.

"Vậy thì dẫn đường đi.

Tôi không thích chờ đợi.

Mỗi giây trôi qua, tôi cảm thấy mình đang già đi."

Kẻ Mù bước đi, và Tiểu Hoa theo sau.

Họ đi qua những hành lang hẹp, nơi những bóng ma của quá khứ lởn vởn.

Tiểu Hoa thấy một cặp vợ chồng trẻ đang ôm nhau khóc.

Anh thấy một người cha đang cố gắng giữ con mình khỏi một con quái vật vô hình.

Anh thấy chính mình, ở một phiên bản khác, đang cầm con dao xương, mắt đỏ ngầu.

Anh không dừng lại.

Anh không chạm vào họ.

Chạm vào ký ức là nguy hiểm.

Nó có thể làm cậu mất đi bản thân.

Và Tiểu Hoa không muốn mất đi bản thân, dù bản thân đó có đầy rẫy những sai lầm.


Kẻ Mù đứng bên ngoài tấm gương, nhìn vào bóng hình của Tiểu Hoa đang ngồi trong căn phòng ánh sáng giả tạo.

Anh ta biết rằng Tiểu Hoa đang tự hủy hoại chính mình.

Nhưng anh ta không thể làm gì được.

Đây là quy luật của Vùng Đất Ký Ức.

Để hiểu, phải chịu đau.

Để sống, phải nhớ.

"Bóng Người," Kẻ Mù gọi.

Từ trong bóng tối phía sau tấm gương, một hình bóng bước ra.

Đó không phải là Tiểu Hoa.

Đó là một thực thể không có khuôn mặt, không có tên.

Nó là sự hiện diện của sự quên lãng.

"Nó đang tiến gần hơn," Bóng Người nói.

Giọng nói của nó vang lên từ khắp mọi hướng, như thể nó đang ở trong đầu của Kẻ Mù.

"Để nó vào," Kẻ Mù nói.

"Nếu Tiểu Hoa không nhớ ra, anh sẽ không bao giờ tìm thấy cha mẹ mình."

Bóng Người gật đầu.

Nó bước vào tấm gương, hòa vào ánh sáng giả tạo của căn phòng.

Tiểu Hoa cảm thấy sự hiện diện của nó.

Anh không quay lại.

Anh biết đó là gì.

Đó là phần của anh muốn quên.

Đó là nỗi sợ.

Đó là sự yếu đuối.

"Cậu đến đây để giết tôi?" Tiểu Hoa hỏi.

"Không," Bóng Người đáp.

"Tôi đến đây để cứu cậu."

"Giết tôi là cách duy nhất để cứu tôi," Tiểu Hoa nói.

"Vì chỉ khi tôi chết, tôi mới không phải nhớ."

Bóng Người không đáp.

Nó đưa tay ra, chạm vào vai Tiểu Hoa.

Và trong khoảnh khắc đó, Tiểu Hoa thấy tất cả.

Anh thấy cha mẹ mình chết trong tay Giáo Chủ Quên Đi.

Anh thấy Tuyết Sơn hy sinh để cứu anh.

Anh thấy chính mình, đã chọn sự quên lãng thay vì sự thật.

"Nếu cậu nhớ," Bóng Người nói, "cậu sẽ không thể sống."

"Thì tôi sẽ chết," Tiểu Hoa nói.

"Nhưng tôi sẽ chết như một người đàn ông."

Anh đứng dậy.

Vết xăm đen bao phủ toàn bộ cơ thể anh.

Nó không còn là một hình xăm.

Nó là một lời nguyền.

Một lời nguyền của sự tỉnh thức.

Tiểu Hoa quay lại, nhìn vào Bóng Người.

Và anh thấy khuôn mặt của chính mình.

"Chào cậu," anh nói.

"Tôi nhớ cậu rồi."

Bóng Người mỉm cười.

Và rồi, nó tan biến.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập