Chương 67
Căn hộ cũ kỹ chìm trong một sự im lặng không phải là sự vắng lặng, mà là sự ngưng thở của chính không gian.
Không khí nặng nề, mùi ẩm mốc của tường vôi剥落 và mùi kim loại gỉ sét từ những đường ống nước rỉ máu hòa quyện thành một hương vị đặc trưng của sự bỏ rơi.
Tiểu Hoa đứng trước chiếc gương phòng khách, nhưng anh không nhìn thấy hình bóng của mình.
Ít nhất, không phải là hình bóng mà anh mong đợi.
Chiếc gương này không phản chiếu ánh sáng.
Nó phản chiếu *thời gian*.
Bề mặt kính lạnh lẽo, bám đầy bụi bặm của những năm tháng qua, đang rung động nhẹ nhàng.
Không phải do địa chấn, mà do sự hiện diện của một ký ức quá tải.
Tiểu Hoa đưa tay lên chạm vào mặt kính.
Lạnh như xác chết vừa mới được vớt lên từ đáy sông.
Anh cảm thấy một cơn run rẩy chạy dọc sống lưng, không phải vì sợ hãi, mà vì sự nhận thức rằng cơ thể anh đang phản ứng với một mối đe dọa mà lý trí không thể nắm bắt.
Anh nhìn xuống tay mình.
Bàn tay phải đang run cầm cập, ngón tay cái trắng bệch vì siết chặt một con dao nhỏ bằng nhựa màu hồng.
Nó trông ngây thơ, vô hại, giống như đồ chơi trẻ em.
Nhưng lưỡi dao bằng nhựa đó đã cắt qua ba lớp vải dày và một phần da thịt của anh trong ảo cảnh trước đó.
Đây là vật chứng.
Một vật chứng cho sự điên loạn đang lan tỏa trong vùng đất ký ức này.
"Đừng lo," Tiểu Hoa tự nhủ, giọng anh khàn đặc, vang lên trong căn phòng trống trải nghe như tiếng vọng của một người khác.
"Chỉ là một cơn co thắt cơ.
Cơ thể đang cố gắng thích nghi với thực tại mới.
Hoặc có lẽ là thực tại cũ đang quay lại để đòi nợ."
Anh quay lại, nhìn quanh căn phòng.
Những bức tường sơn trắng đã ngả vàng, nứt nẻ như da người già.
Trên sàn nhà, những tấm ván gỗ phát ra tiếng groan mỗi khi anh di chuyển, như thể chúng đang than phiền về trọng lượng của những bí mật bị chôn vùi.
Tiểu Hoa bước đi, không phải để trốn chạy, mà để tìm kiếm.
Anh đang tìm kiếm nguồn gốc của cơn đau.
Trong Vùng Đất Ký Ức, đau đớn không phải là cảm giác, nó là một bản đồ.
Và anh cần biết mình đang đứng ở đâu trên tấm bản đồ đó.
Không gian xung quanh vòng tròn mực đen bắt đầu nứt vỡ.
Những khe hở màu tím sẫm xuất hiện trong không khí, phát ra tiếng xì xào như thể khí gas đang thoát ra.
Từ một trong những khe hở đó, một bóng người bước ra.
Đó không phải là một con người.
Đó là "Người Kiểm Soát" — một thực thể cao cấp, không có hình dáng cố định.
Thân hình của hắn là sự kết hợp của hàng trăm vết xăm đen từ nhiều người trùng sinh khác nhau, những đường nét đó liên tục chuyển động, biến đổi, như thể hắn đang sống trong một trạng thái hỗn loạn vĩnh cửu.
Hắn không có khuôn mặt, chỉ có một khoảng trống đen kịt nơi đầu理应 là.
Hắn không muốn giết Tiểu Hoa.
Hắn muốn *khôi phục*.
"Cậu đang phá vỡ quy tắc," Người Kiểm Soát nói.
Giọng nói của hắn vang lên như tiếng kim loại cọ xát vào đá, gây khó chịu cho tai nhưng lại resonant trong xương sống của Tiểu Hoa.
"Ký ức này không thuộc về cậu.
Nó là của những kẻ đã thất bại.
Nếu cậu tiếp tục chạm vào nó, cậu sẽ trở thành một phần của họ.
Một bóng ma trong vòng lặp."
Tiểu Hoa đứng dậy, lau mồ hôi trên trán.
Anh nhìn Người Kiểm Soát với vẻ mặt bình thản đáng ngạc nhiên.
"Vậy thì hãy để tôi vào.
Nếu tôi đã chết, tôi muốn biết tôi đã chết như thế nào.
Nếu tôi đã thất bại, tôi muốn biết tại sao."
"Đau khổ là nguồn gốc của mọi tội ác," Người Kiểm Soát nói, giọng điệu lạnh lùng, thiếu cảm xúc.
"Giáo Chủ Quên Đi không xấu.
Anh ấy đang cứu nhân loại khỏi chính họ.
Bằng cách xóa bỏ ký ức, anh ấy đang loại bỏ nỗi đau.
Và nếu không có nỗi đau, không có tội lỗi.
Nếu không có tội lỗi, không có chiến tranh.
Cậu đang chống lại sự bình yên."
"Bình yên của những con búp bê," Tiểu Hoa đáp lại, nụ cười đen tối hiện lên trên môi.
"Tôi không cần bình yên.
Tôi cần sự thật.
Dù sự thật đó có làm tôi phát điên đi nữa."
Người Kiểm Soát đưa tay ra.
Những vết xăm đen trên cánh tay hắn bắt đầu tỏa sáng, phát ra một lực hút mạnh mẽ.
"Nếu cậu không từ bỏ, tôi sẽ buộc cậu phải quên.
Tôi sẽ xóa cậu khỏi dòng chảy thời gian.
Cậu sẽ trở thành một khoảng trống.
Một lỗ hổng trong ký ức của thế giới này."
Tiểu Hoa không lùi bước.
Anh cảm thấy sức mạnh của Người Kiểm Soát, một sức mạnh áp đảo, như đại dương so với một giọt nước.
Nhưng trong sự tuyệt vọng đó, anh tìm thấy một sự bình yên kỳ lạ.
Nếu anh chết, anh sẽ chết như một người đàn ông.
Nếu anh sống, anh sẽ sống như một kẻ điên.
Và trong Vùng Đất Ký Ức, sự điên loạn là thứ duy nhất có thể chạm vào sự thật.
Tiểu Hoa ngã xuống, cơ thể run rẩy.
Vết xăm trên ngực dần mờ đi, như thể hệ thống đang "sửa lỗi" cho anh.
Anh nằm trên sàn nhà, nhìn lên chiếc gương trong phòng khách.
Trong gương, không còn bóng người cười.
Chỉ có Tiểu Hoa, với đôi mắt trống rỗng, vô hồn.
Những gì anh vừa làm đã lấy đi quá nhiều từ anh.
Anh đã trao đổi ký ức để đánh bại ảo ảnh, và giờ thì anh gần như trống rỗng.
Nhưng rồi, từ phía sau lưng Tiểu Hoa trong gương, một bàn tay đen kịt, có Vết Xăm, từ từ đưa ra.
Nó không phải là bàn tay của anh.
Nó thuộc về một thực thể khác, một thứ gì đó đã nằm潜伏 trong bóng tối của ký ức anh suốt nhiều năm.
Bàn tay đó chạm vào vai anh.
Và trong khoảnh khắc đó, Tiểu Hoa thấy khuôn mặt của chính mình trong gương mỉm cười.
Nhưng đó không phải là nụ cười của anh.
Đó là nụ cười của Giáo Chủ Quên Đi.
Và rồi, gương vỡ.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận