Chương 68

Hành lang của Tòa nhà Ghi Nhận số 7 không có mùi mốc meo hay ẩm ướt như những nơi khác trong vùng đất này.

Thay vào đó, nó mang mùi của ozone và giấy cũ, một mùi hương của sự phân hủy có trật tự.

Tiểu Hoa bước đi, đôi bàn chân trần chạm lên sàn đá lạnh giá, tạo ra những âm thanh lạo xạo khô khốc vang vọng trong không gian tĩnh lặng đến đáng sợ.

Không khí ở đây loãng, không phải vì thiếu oxy, mà vì thực tại đang bị "lấy đi".

Mỗi bước chân anh đi, không gian xung quanh như bị nén lại, ép buộc anh phải thở nông hơn, tim đập nhanh hơn, như thể chính không khí đang cố gắng thoát khỏi sự hiện diện của anh.

Trên mu bàn tay phải, vết máu đen từ chương trước vẫn chưa khô hẳn.

Nó không đóng vón cục mà cứ thế lan tỏa, thấm vào da thịt, tạo thành những đường gân đen nhánh chằng chịt giống như rễ cây đang hút chất dinh dưỡng từ một mảnh đất chết.

Tiểu Hoa nâng tay lên, ngắm nghía nó dưới ánh sáng yếu ớt từ những ngọn nến ảo ảnh lơ lửng trên tường.

"Đẹp đấy," anh thì thầm, giọng điệu bình thản đến mức đáng sợ.

"Như thể ai đó vẽ một bức tranh thủy mặc lên da tôi.

Chủ đề là 'sự tan vỡ'."

Anh không hoảng loạn.

Đối với Tiểu Hoa, cái chết không phải là một mối đe dọa, mà là một hạn chót cần được quản lý hiệu quả.

Nếu anh phải chết, thì ít nhất anh muốn biết mình đã chết vì lý do gì, và ai là người nhận được lợi ích từ cái chết đó.

Vết xăm hình con mắt trên đáy mắt trái của anh bắt đầu ngứa ngáy, một cảm giác rát bỏng nhẹ nhàng nhưng dai dẳng, như thể có một kim khâu nhỏ đang khâu từng mũi chỉ vào võng mạc của anh.

Anh tiếp tục đi sâu vào hành lang.

Các căn phòng hai bên đều mở cửa, nhưng bên trong chỉ là những khoảng trống trắng xóa.

Không có đồ đạc, không có bóng người, chỉ có những ký ức bị loại bỏ đang trôi nổi như những bọt khí trong nước.

Tiểu Hoa đưa tay ra, chạm vào một trong những bọt khí đó.

Tức thì, một cơn đau nhói chạy dọc theo cột sống.

Anh thấy mình đang ngồi trong một căn phòng ấm áp, cười nói cùng những người thân mà anh không nhớ mặt.

Cảm giác hạnh phúc ấy ngọt ngào đến mức đáng sợ, như thể một liều thuốc độc được bao phủ bởi đường ngọt.

"Không cảm ơn," Tiểu Hoa nói, rút tay lại.

"Tôi thích nỗi đau của tôi hơn.

Nó thực tế hơn."

Anh dừng lại trước một cánh cửa lớn bằng sắt đen, không có tay nắm, chỉ có một lỗ khóa hình dạng kỳ lạ, giống như một con mắt đang mở to.

Đây là phòng chứa dữ liệu trung tâm, nơi mà Kẻ Mù đã nhắc đến khi còn ở bên ngoài di tích.

"Nơi mà những điều không muốn bị nhớ lại được giam cầm," Kẻ Mù đã nói.

Và giờ, Tiểu Hoa sắp tự mình mở nó ra.


Cánh cửa đá vỡ tung.

Không phải từ bên trong, mà từ bên ngoài.

Một bóng người bước vào, không mang theo bất kỳ năng lượng nào, chỉ mang theo sự tĩnh lặng đáng sợ.

Đó là Giám đốc K.

Hắn mặc một bộ vest chỉnh tề, màu xám tro, không hề có một vết bẩn dù vừa bước qua một cánh cửa đang sụp đổ.

Trong tay hắn là một cây bút máy bằng vàng, đầu bút đang tỏa ra một luồng sáng trắng mờ ảo.

Hắn không nhìn Tiểu Hoa với vẻ thù hận, mà với vẻ tiếc nuối, như thể đang nhìn một tác phẩm nghệ thuật sắp bị phá hủy.

"Tiểu Hoa," K nói, giọng điệu nhẹ nhàng, gần như ân cần.

"Em đang phá hủy chính nền tảng giữ em tồn tại."

Tiểu Hoa đứng im, tay vẫn đặt trên tấm bảng đá đang nứt vỡ.

Anh nhìn K, cảm thấy một sự kỳ lạ trong trái tim mình.

Hắn không phải là kẻ thù.

Hắn là một phần của hệ thống.

Một người bảo vệ.

"Nền tảng?" Tiểu Hoa hỏi, giọng điệu bình thản.

"Anh đang nói về nỗi đau à?

Hay về sự thật?"

"Về sự ổn định," K đáp lại, bước chậm rãi tiến về phía trước.

"Mọi thứ đều có một chỗ trong hệ thống.

Ký ức là dữ liệu.

Dữ liệu cần được lưu trữ, không phải được giải phóng.

Em đang giải phóng những dữ liệu nguy hiểm.

Em đang gây ra lỗi hệ thống."

"Lỗi hệ thống," Tiểu Hoa lặp lại, nụ cười đen tối hiện lên trên môi.

"Hay là sự thức tỉnh?"

K dừng lại, cách Tiểu Hoa vài bước chân.

Ánh sáng từ cây bút máy chiếu lên khuôn mặt anh, làm cho những vết xăm đen trên cơ thể anh nổi bật hơn.

"Em không hiểu," K nói, giọng điệu vẫn bình tĩnh, nhưng có một sự căng thẳng nhỏ trong đó.

"Giáo Chủ Quên Đi không xấu.

Anh ấy đang cứu nhân loại khỏi chính họ.

Bằng cách xóa bỏ ký ức, anh ấy đang loại bỏ nỗi đau.

Và nếu không có nỗi đau, không có tội lỗi.

Nếu không có tội lỗi, không có chiến tranh.

Em đang chống lại sự bình yên."

"Bình yên của những con búp bê," Tiểu Hoa đáp lại.

"Tôi không cần bình yên.

Tôi cần sự thật.

Dù sự thật đó có làm tôi phát điên đi nữa."

K lắc đầu.

"Sự thật là một gánh nặng.

Em không thể mang nó.

Em sẽ sụp đổ."

"Thì tôi đã sụp đổ từ lâu rồi," Tiểu Hoa nói.

"Giờ thì tôi đang xây dựng lại.

Từ những mảnh vỡ."

K đưa cây bút máy ra.

Đầu bút bắt đầu tỏa sáng mạnh hơn, tạo ra một lực hút mạnh mẽ.

"Nếu em không từ bỏ, tôi sẽ buộc em phải quên.

Tôi sẽ xóa em khỏi dòng chảy thời gian.

Em sẽ trở thành một khoảng trống.

Một lỗ hổng trong ký ức của thế giới này."

Tiểu Hoa không lùi bước.

Anh cảm thấy sức mạnh của K, một sức mạnh áp đảo, như đại dương so với một giọt nước.

Nhưng trong sự tuyệt vọng đó, anh tìm thấy một sự bình yên kỳ lạ.

Nếu anh chết, anh sẽ chết như một người đàn ông.

Nếu anh sống, anh sẽ sống như một kẻ điên.

Và trong Vùng Đất Ký Ức, sự điên loạn là thứ duy nhất có thể chạm vào sự thật.


Tiểu Hoa bước ra khỏi tòa nhà, cơ thể nhẹ bẫng.

Cánh cửa sắt đóng lại sau lưng anh, không có tiếng động, như thể nó chưa bao giờ mở ra.

Anh đứng trên con đường dài, nhìn lên bầu trời tối đen.

Không có sao, không có trăng, chỉ có sự trống rỗng.

Anh không còn nhớ K là ai.

Anh không còn nhớ lý do tại sao mình lại ở đó.

Vết máu đen trên tay anh khô lại, biến thành một vết sẹo hình con mắt.

Nó không đau, nhưng nó ấm, như thể nó đang sống.

Tiểu Hoa nhìn xuống con đường dài, cảm thấy một cơn đói mới bùng lên, nhưng lần này, nó không phải là đói thức ăn, mà là đói cho *kỷ niệm*.

Anh nhớ mùi máu của Tuyết Sơn.

Anh nhớ tiếng khóc của những đứa trẻ.

Anh nhớ sự cô đơn của những đêm dài không ngủ.

Và anh nhớ một thứ khác.

Một thứ mà anh chưa bao giờ nhớ trước đây.

Anh nhớ khuôn mặt của chính mình, khi anh còn là một đứa trẻ.

Anh nhớ một bàn tay nắm lấy tay anh, dẫn anh đi vào bóng tối.

Và anh nhớ một giọng nói, thì thầm vào tai anh: *"Tiểu Hoa, em không thể quên.

Vì em là người duy nhất có thể nhớ."*

Anh dừng lại.

Một bóng người đứng ở đầu con đường.

Đó là Tuyết Sơn.

Cô ấy đang mỉm cười, nhưng đôi mắt cô ấy thì đầy nước mắt.

Và phía sau cô ấy, bóng dáng của Giáo Chủ Quên Đi đang vươn tay ra, xóa bỏ mọi thứ.

Tiểu Hoa không hoảng loạn.

Anh bước về phía trước, với một nụ cười đen tối trên môi.

"Đến nào," anh thì thầm.

"Chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo?"

Và trong bóng tối, một giọng nói khác vang lên, không phải từ Tuyết Sơn, không phải từ Giáo Chủ Quên Đi, mà từ chính bên trong anh.

*"Chương cuối cùng đã bắt đầu."*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập