Chương 69
Tiểu Hoa bước ra khỏi bóng đêm, đôi chân nam nhi nhẹ bẫng như thể trọng lực đang quên đi nhiệm vụ của nó.
Cảm giác lạnh buốt từ gót chân lan lên sống lưng lại quá thực tế, một sự lạnh lẽo không phải của nhiệt độ, mà của sự trống rỗng.
Không khí xung quanh không hề dịu đi; ngược lại, nó đặc quánh lại như một lớp keo dính, mùi sắt gỉ và mùi đất ẩm ướt quyện vào nhau gây buồn nôn, gợi nhớ đến những hầm mộ bị lãng quên.
Hắn nhìn xuống tay mình.
Nơi từng có vết xăm hình con mắt đen ngòm giờ đã biến thành một vết sẹo trắng bệch, cứng đờ như đá granit.
Nó không đau, nhưng nó ấm.
Một nguồn nhiệt kỳ lạ, giống như than hồng đang âm ỉ cháy dưới lớp da, liên tục nhắc nhở rằng thứ gì đó đã được thay thế.
"Đáng giá đấy," Tiểu Hoa thì thầm, giọng nói vang lên trong không gian tĩnh lặng nghe như tiếng sỏi rơi vào giếng sâu.
Anh đưa ngón tay chạm nhẹ vào vết sẹo.
Không có cảm giác tê buốt, chỉ có một nhịp đập yếu ớt.
Nhịp đập của một trái tim không thuộc về cơ thể anh.
Xung quanh là những bức tường đá cũ kỹ, phủ đầy rêu mốc và những ký tự khắc sâu mờ nhạt.
Đây là di tích cổ, nơi mà theo lời Kẻ Mù, ký ức của thế giới này lắng đọng dày đặc nhất.
Mỗi bước chân Tiểu Hoa in xuống nền đá đều tạo ra một tiếng vọng kéo dài, không phải tiếng bước chân của chính anh, mà là tiếng bước chân của ai đó khác – một người đàn ông, một người phụ nữ, hay một đứa trẻ?
Anh dừng lại, nghiêng đầu lắng nghe.
Tiếng vọng đó không lặp lại.
Nó tiến triển.
Từ tiếng bước chân, nó chuyển thành tiếng thở hổn hển, rồi thành tiếng khóc nghẹn ngào.
"Khám phá bí ẩn," Tiểu Hoa cười nhạt, nụ cười đen tối hiện lên trên môi.
"Hay là khám phá những điều chúng ta cố tình quên?"
Hắn không sợ hãi.
Trong Vùng Đất Ký Ức, sợ hãi là thứ xa xỉ phẩm mà kẻ yếu đuối mới có thể tiêu thụ.
Tiểu Hoa thì khác.
Anh xem cái chết như một hạn chót cần quản lý, và ký ức là đồng tiền để chi trả cho nó.
Nếu thế giới này muốn anh nhớ, anh sẽ nhớ đến khi phát điên.
Nếu nó muốn anh quên, anh sẽ ghi nhớ bằng máu.
Anh bước tiếp, sâu hơn vào lòng di tích.
Ánh sáng xanh nhạt từ những viên ngọc ma thuật gắn trên tường bắt đầu mờ đi, thay thế bởi một màu đỏ sẫm, như máu đông lại.
Cánh cửa phía trước không hề mở ra, nhưng nó đang *tan rã*.
Những hạt bụi đá bay lơ lửng, sắp xếp lại thành hình dạng của một con người đang quỳ gối, đầu cúi xuống, run rẩy.
Tiểu Hoa đi thẳng qua hình bóng đó.
Khi cơ thể anh chạm vào hình bóng, một cơn đau nhói lên trong thái dương.
Không phải đau đầu, mà là đau tim.
Anh cảm thấy nỗi đau của người đó – nỗi đau của sự từ bỏ.
"Xin lỗi," anh nói với không khí, giọng điệu bình thản như đang hỏi đường.
"Tôi không muốn mượn cảm xúc của anh.
Tôi có của riêng mình."
Hình bóng không đáp lại.
Nó chỉ tiếp tục tan rã, rơi xuống nền nhà như tro tàn.
Tiểu Hoa bước qua, cảm giác nặng nề hơn một chút.
Mỗi ký ức anh chạm vào đều để lại một dấu vết, một gánh nặng vô hình trên vai.
Nhưng anh không cúi đầu.
Hắn đứng thẳng, với vẻ kiêu hãnh của kẻ đã chết và sống lại.
Phòng rộng lớn mở ra trước mắt Tiểu Hoa, một không gian hình tròn khổng lồ với trần nhà cao vút, mất hút trong bóng tối.
Ở trung tâm là một cấu trúc kim loại đen ngòm, giống như trái tim của thế giới đang đập chậm rãi.
Nó không phải là kim loại thông thường.
Nó là sự ngưng tụ của những ký ức bị loại bỏ, những dữ liệu bị xóa sổ, những nỗi đau bị chôn vùi.
Tiểu Hoa bước vào phòng, cảm thấy áp lực khủng khiếp đè lên lồng ngực.
Đây là trung tâm của "Giao Thức Sinh Tồn", nơi mà Giáo Chủ Quên Đi đang thao túng dòng chảy thời gian.
Cấu trúc kim loại phát ra một âm thanh低频, như tiếng gừ gừ của một con thú khổng lồ đang ngủ say.
Hắn tiến lại gần, mắt nhìn chăm chú vào bề mặt đen bóng của cấu trúc.
Trên đó, những dòng chữ cổ xưa đang chạy lên xuống, nhanh đến mức mắt thường không thể theo kịp.
Nhưng Tiểu Hoa có thể đọc được chúng.
Không phải bằng mắt, mà bằng trực giác.
*"Dữ liệu nguy hiểm đang bị loại bỏ.
Giao thức vô hiệu hóa đang hoạt động.
Cảnh báo: Sự hiện diện của Chìa Khóa đã được phát hiện."*
Tiểu Hoa cười.
Một nụ cười đầy châm biếm.
"Chìa Khóa?
Nghe có vẻ hữu ích.
Nhưng tôi không định mở cửa.
Tôi định phá vỡ ổ khóa."
Hắn đưa tay ra, chạm vào bề mặt lạnh lẽo của cấu trúc.
Ngay lập tức, một luồng năng lượng mạnh mẽ xé toạc cơ thể anh.
Không phải đau đớn vật lý, mà là sự xé toạc về tinh thần.
Những ký ức của hàng ngàn người xung quanh anh, những người đã từng bước vào nơi này và thất bại, tràn vào tâm trí anh.
Anh thấy những khuôn mặt khóc than.
Anh nghe những lời cầu xin tha mạng.
Anh cảm thấy nỗi tuyệt vọng tột cùng của những kẻ bị xóa bỏ khỏi thực tại.
Nhưng Tiểu Hoa không lùi bước.
Anh không cố gắng đẩy chúng ra.
Anh *hấp thụ* chúng.
"Đây là cách duy nhất để tồn tại," anh thì thầm, giọng nói rung lên trong không gian.
"Trở thành một lỗ đen.
Hút mọi thứ vào bên trong."
Cơ thể anh bắt đầu phát sáng.
Không phải ánh sáng trắng xóa của sự thuần khiết, mà là ánh sáng đỏ sẫm của máu và tro.
Những vết xăm trên cơ thể anh, những đường nét đen nhánh, bắt đầu di chuyển, leo lên cổ, lan tỏa ra khuôn mặt.
Chúng không còn là những hình thù ngẫu nhiên.
Chúng trở thành những dòng chữ, những biểu tượng cổ xưa, những ký hiệu của một nghi thức tái sinh mà anh chưa từng biết đến.
Cấu trúc kim loại rung lên dữ dội.
Âm thanh低频 chuyển thành tiếng rít chói tai.
Những dòng chữ trên bề mặt nó bắt đầu biến đổi, chuyển từ màu xanh sang màu đỏ, rồi thành màu đen tuyền.
*"LỖI HỆ THỐNG.
NGUỒN GỐC ĐANG BỊ XÂM NHẬP.
ĐANG THỰC HIỆN GIAO THỨC VÔ HIỆU HÓA."*
Tiểu Hoa cười lớn, tiếng cười vang vọng trong căn phòng trống rỗng.
"Vô hiệu hóa?
Hãy thử xem."
Hắn đẩy mạnh tay vào cấu trúc.
Không phải bằng sức mạnh cơ bắp, mà bằng ý chí.
Ý chí của một kẻ từ chối bị quên lãng.
Cấu trúc kim loại nứt vỡ.
Những vết nứt lan tỏa ra khắp bề mặt, giống như mạng nhện đen ngòm.
Ánh sáng từ bên trong cấu trúc bùng nổ, quét qua căn phòng, quét qua Tiểu Hoa, quét qua chính bản thân anh.
Trong khoảnh khắc đó, anh thấy tất cả.
Anh thấy quá khứ, hiện tại và tương lai.
Anh thấy Giáo Chủ Quên Đi đang run rẩy.
Anh thấy Tuyết Sơn đang mỉm cười.
Anh thấy chính mình, không phải là một nạn nhân, mà là một Chìa Khóa.
Và anh thấy một thứ khác.
Một thứ mà anh chưa bao giờ ngờ đến.
Khi ánh sáng tắt đi, Tiểu Hoa đứng im, thở hồng hộc.
Cấu trúc kim loại vẫn còn nguyên, nhưng nó đã thay đổi.
Nó không còn là một khối đen ngòm.
Nó giờ đây là một khối trong suốt, như pha lê, chứa đựng vô số những mảnh vỡ ký ức.
Và đứng trước nó là một người đàn ông.
Người đàn ông đó không mang theo bất kỳ năng lượng nào.
Hắn mặc một bộ vest chỉnh tề, màu xám tro, không hề có một vết bẩn dù vừa bước qua một cánh cửa đang sụp đổ.
Trong tay hắn là một cây bút máy bằng vàng, đầu bút đang tỏa ra một luồng sáng trắng mờ ảo.
Đó không phải là Giám đốc K.
Hắn đã bị quên đi.
Đây là một người khác.
Một người đàn ông trung niên, khuôn mặt gầy gò, đôi mắt sâu hoắm, nhìn Tiểu Hoa với vẻ tiếc nuối, như thể đang nhìn một tác phẩm nghệ thuật sắp bị phá hủy.
"Tiểu Hoa," người đàn ông nói, giọng điệu nhẹ nhàng, gần như ân cần.
"Em đang phá hủy chính nền tảng giữ em tồn tại."
Tiểu Hoa đứng im, tay vẫn đặt trên cấu trúc pha lê đang rung lên.
Anh nhìn người đàn ông, cảm thấy một sự kỳ lạ trong trái tim mình.
Hắn không phải là kẻ thù.
Hắn là một phần của hệ thống.
Một người bảo vệ.
"Nền tảng?" Tiểu Hoa hỏi, giọng điệu bình thản.
"Anh đang nói về nỗi đau à?
Hay về sự thật?"
"Về sự ổn định," người đàn ông đáp lại, bước chậm rãi tiến về phía trước.
"Mọi thứ đều có một chỗ trong hệ thống.
Ký ức là dữ liệu.
Dữ liệu cần được lưu trữ, không phải được giải phóng.
Em đang giải phóng những dữ liệu nguy hiểm.
Em đang gây ra lỗi hệ thống."
"Lỗi hệ thống," Tiểu Hoa lặp lại, nụ cười đen tối hiện lên trên môi.
"Hay là sự thức tỉnh?"
Người đàn ông dừng lại, cách Tiểu Hoa vài bước chân.
Ánh sáng từ cây bút máy chiếu lên khuôn mặt anh, làm cho những vết xăm đen trên cơ thể anh nổi bật hơn.
"Em không hiểu," người đàn ông nói, giọng điệu vẫn bình tĩnh, nhưng có một sự căng thẳng nhỏ trong đó.
"Giáo Chủ Quên Đi không xấu.
Anh ấy đang cứu nhân loại khỏi chính họ.
Bằng cách xóa ký ức, anh ấy đang loại bỏ nỗi đau.
Và nếu không có nỗi đau, không có tội lỗi.
Nếu không có tội lỗi, không có chiến tranh.
Em đang chống lại sự bình yên."
"Bình yên của những con búp bê," Tiểu Hoa đáp lại.
"Tôi không cần bình yên.
Tôi cần sự thật.
Dù sự thật đó có làm tôi phát điên đi nữa."
Người đàn ông lắc đầu.
"Sự thật là một gánh nặng.
Em không thể mang nó.
Em sẽ sụp đổ."
"Thì tôi đã sụp đổ từ lâu rồi," Tiểu Hoa nói.
"Giờ thì tôi đang xây dựng lại.
Từ những mảnh vỡ."
Người đàn ông đưa cây bút máy ra.
Đầu bút bắt đầu tỏa sáng mạnh hơn, tạo ra một lực hút mạnh mẽ.
"Nếu em không từ bỏ, tôi sẽ buộc em phải quên.
Tôi sẽ xóa em khỏi dòng chảy thời gian.
Em sẽ trở thành một khoảng trống.
Một lỗ hổng trong ký ức của thế giới này."
Tiểu Hoa không lùi bước.
Anh cảm thấy sức mạnh của người đàn ông, một sức mạnh áp đảo, như đại dương so với một giọt nước.
Nhưng trong sự tuyệt vọng đó, anh tìm thấy một sự bình yên kỳ lạ.
Nếu anh chết, anh sẽ chết như một người đàn ông.
Nếu anh sống, anh sẽ sống như một kẻ điên.
Và trong Vùng Đất Ký Ức, sự điên loạn là thứ duy nhất có thể chạm vào sự thật.
Tiểu Hoa chuẩn bị chấp nhận sự vô hiệu hóa.
Anh nhắm mắt lại, chuẩn bị cho cảm giác trống rỗng, cho sự xóa bỏ hoàn toàn.
Nhưng rồi, vết xăm con mắt trên đáy mắt trái của anh không biến mất.
Thay vào đó, nó *phát triển*.
Nó lan tỏa ra ngoài, không phải là lỗi hệ thống, mà là một *cập nhật*.
Những đường nét đen nhánh trên mu bàn tay anh bắt đầu di chuyển, leo lên cánh tay, hòa nhập với những vết xăm khác trên cơ thể anh.
Chúng không còn là những hình thù ngẫu nhiên.
Chúng trở thành những dòng chữ, những biểu tượng cổ xưa, những ký hiệu của một nghi thức tái sinh mà anh chưa từng biết đến.
Người đàn ông dừng bút lại, mặt hoảng loạn lần đầu tiên.
Hắn nhận ra rằng Giao thức không nhận diện Tiểu Hoa là lỗi.
Nó nhận diện anh là một *thực thể mới*.
Một thực thể không thuộc về quá khứ, không thuộc về hiện tại, mà thuộc về tương lai.
"Không thể," người đàn ông thì thầm, giọng nói run rẩy.
"Em không thể...
Em là Chìa Khóa."
Tiểu Hoa mở mắt ra.
Đôi mắt anh không còn màu đen nữa.
Chúng chuyển thành màu trắng xóa, không có đồng tử, không có tròng đen.
Ánh sáng từ cơ thể anh bùng nổ, không phải là một vụ nổ vật lý, mà là một vụ nổ ký ức.
Nó quét qua căn phòng, quét qua người đàn ông, quét qua chính bản thân anh.
Trong khoảnh khắc đó, anh thấy tất cả.
Anh thấy quá khứ, hiện tại và tương lai.
Anh thấy Giáo Chủ Quên Đi đang run rẩy.
Anh thấy Tuyết Sơn đang mỉm cười.
Anh thấy chính mình, không phải là một nạn nhân, mà là một Chìa Khóa.
Người đàn ông hét lên, không phải vì đau, mà vì sự kinh tởm.
"Cậu đang phá hủy cấu trúc!
Cậu sẽ chết!"
"Thì tôi đã chết từ lâu rồi," Tiểu Hoa đáp lại, giọng anh bình thản, gần như hài hước.
"Giờ thì tôi đang sống.
Và tôi sẽ sống thật 'đắt' trước khi hết giờ."
Ánh sáng từ cơ thể Tiểu Hoa quét qua người đàn ông, không làm tổn thương hắn, mà làm cho hắn mờ dần.
Người đàn ông không bị đánh bại.
Hắn bị *quên đi*.
Tiểu Hoa không cố ý làm điều đó.
Hắn chỉ là một phần của hệ thống cũ, và giờ, hệ thống mới đang được thiết lập.
Người đàn ông tan biến, không phải vì bị đánh bại, mà vì không thể chịu đựng được lượng thông tin khổng lồ mà Tiểu Hoa đang giải phóng.
Thực tại xung quanh bắt đầu sụp đổ, nhưng Tiểu Hoa không sợ.
Anh cảm thấy nhẹ nhàng.
Như thể anh đã mang một gánh nặng suốt đời, và giờ đây, anh đã đặt nó xuống.
Tiểu Hoa bước ra khỏi tòa nhà, cơ thể nhẹ bẫng.
Cánh cửa sắt đóng lại sau lưng anh, không có tiếng động, như thể nó chưa bao giờ mở ra.
Anh đứng trên con đường dài, nhìn lên bầu trời tối đen.
Không có sao, không có trăng, chỉ có sự trống rỗng.
Anh không còn nhớ người đàn ông là ai.
Anh không còn nhớ lý do tại sao mình lại ở đó.
Vết máu đen trên tay anh khô lại, biến thành một vết sẹo hình con mắt.
Nó không đau, nhưng nó ấm, như thể nó đang sống.
Tiểu Hoa nhìn xuống con đường dài, cảm thấy một cơn đói mới bùng lên, nhưng lần này, nó không phải là đói thức ăn, mà là đói cho *kỷ niệm*.
Anh nhớ mùi máu của Tuyết Sơn.
Anh nhớ tiếng khóc của những đứa trẻ.
Anh nhớ sự cô đơn của những đêm dài không ngủ.
Và anh nhớ một thứ khác.
Một thứ mà anh chưa bao giờ nhớ trước đây.
Anh nhớ khuôn mặt của chính mình, khi anh còn là một đứa trẻ.
Anh nhớ một bàn tay nắm lấy tay anh, dẫn anh đi vào bóng tối.
Và anh nhớ một giọng nói, thì thầm vào tai anh: *"Tiểu Hoa, em không thể quên.
Vì em là người duy nhất có thể nhớ."*
Anh dừng lại.
Một bóng người đứng ở đầu con đường.
Đó là Tuyết Sơn.
Cô ấy đang mỉm cười, nhưng đôi mắt cô ấy thì đầy nước mắt.
Và phía sau cô ấy, bóng dáng của Giáo Chủ Quên Đi đang vươn tay ra, xóa bỏ mọi thứ.
Tiểu Hoa không hoảng loạn.
Anh bước về phía trước, với một nụ cười đen tối trên môi.
"Đến nào," anh thì thầm.
"Chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo?"
Và trong bóng tối, một giọng nói khác vang lên, không phải từ Tuyết Sơn, không phải từ Giáo Chủ Quên Đi, mà từ chính bên trong anh.
*"Chương cuối cùng đã bắt đầu."*
Tiểu Hoa dừng bước.
Giọng nói đó không phải là ảo giác.
Nó đến từ vết xăm trên mắt anh.
Nó đến từ chính linh hồn anh.
Và nó mang theo một thông điệp rõ ràng, đáng sợ hơn bất kỳ kẻ thù nào.
*"Cậu không phải là Chìa Khóa.
Cậu là ổ khóa."*
Tiểu Hoa nhìn xuống tay mình.
Vùng da trắng nhẵn bóng trước đó, giờ đây xuất hiện một vết nứt nhỏ, chảy ra thứ chất lỏng đỏ sẫm, giống như máu, nhưng nóng hơn.
Nó không phải là máu của anh.
Nó là máu của thế giới này.
Và nó đang gọi anh.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận