Chương 44

Cơn đau xé toạc lồng ngực Trần Nam vẫn chưa dứt khi anh rơi xuống nền bê tông lạnh lẽo của kho chứa cũ kỹ.

Không khí nơi đây dày đặc mùi kim loại gỉ sét và máu tanh, nhưng cái đáng sợ hơn là sự tĩnh lặng chết chóc.

Tiếng vọng của Hư Không như những ngón tay vô hình đang cào xé lấy ý thức của anh.

Anh nằm ngửa, mắt nhìn lên trần nhà đầy vết nứt và rỉ sắt.

Ánh sáng từ khe hở trên mái chiếu xuống, tạo thành một cột bụi mờ ảo trong không gian tối om.

Trần Nam cố gắng hít thở sâu, nhưng mỗi lần phổi co lại đều kèm theo cảm giác như có vô số mảnh kính vỡ đang cứa vào phế quản.

Lý Tiểu Phong xuất hiện bên tai anh, giọng nói vang lên không phải từ môi miệng mà trực tiếp trong não bộ.

Nó nghe vui vẻ đến rợn người, hoàn toàn trái ngược với tình cảnh bi đát này.

"Chào mừng trở lại thế giới thực, Nam-à," Lý Tiểu Phong cười cợt.

"Ngươi cảm thấy sao?

Có muốn thử nghiệm thêm chút nữa không?"

Trần Nam nghiến răng, cố gắng ngồi dậy.

Cơ thể anh run rẩy, không phải vì lạnh mà vì sự kiệt quệ năng lượng tột độ.

Anh nhìn xuống đôi bàn tay của mình.

Da thịt đang biến đổi màu sắc, chuyển từ trắng bệch sang một sắc đen nhánh như obsidian, rồi lại trở về bình thường chỉ trong vài giây.

"Im đi," Trần Nam gằn ra từng chữ.

Giọng anh khàn đặc, đầy vẻ đe dọa.

"Hãy nói cho ta biết những thứ bóng tối kia là gì."

Lý Tiểu Phong ngừng cười.

Không khí xung quanh như đóng băng.

Sự vui đùa giả tạo biến mất, để lộ ra một sự lạnh lùng tính toán hiếm khi thấy ở ý thức này.

"Đó không phải là quái vật," Lý Tiểu Phong đáp lại, giọng trầm xuống thấp hơn hẳn.

"Đó là những mảnh vỡ của ký ức bị loại bỏ.

Những Echo đã chết nhưng từ chối tan biến."

Trần Nam nhíu mày.

Anh nhớ lại cảnh tượng vừa rồi – những bóng đen tấn công anh không phải vì thù hận mà giống như đang cố gắng.

chạm vào anh.

Chúng kéo lê chân, miệng mấp máy những âm thanh vô nghĩa, nhưng sâu thẳm trong linh giác dị năng của Trần Nam, anh cảm nhận được nỗi đau.

Một nỗi đau dữ dội đến mức làm tê liệt cả cơ thể thường nhân.

Anh đứng dậy, bước chậm rãi về phía trung tâm kho chứa.

Tại đó, một khối đá đen đang lơ lửng giữa không trung, phát ra những rung động tần số thấp khiến răng của Trần Nam ê ẩm.

Khối đá này khác hẳn với các hiện tượng dị năng anh từng gặp trước đây.

Nó không mang tính công kích mà lại tỏa ra sức hút mạnh mẽ.

"Nơi chôn cất," Lý Tiểu Phong trả lời ngắn gọn.

"Và cũng là nơi sinh."

Trần Nam tiến gần hơn.

Khi anh đến cách khối đá ba mét, những dòng chữ bắt đầu hiện lên trên bề mặt đen nhánh của nó.

Chúng không phải tiếng Việt, cũng không phải tiếng Anh hay bất kỳ ngôn ngữ nào mà Trần Nam biết.

Nhưng đáng kinh ngạc thay, anh lại *hiểu* ý nghĩa của chúng chỉ bằng cách nhìn vào.

*KHÔNG CÒN GÌ ĐỂ MẤT.*
*TẤT CẢ SẼ TRỞ VỀ Hư KHÔNG.*
*NHAO LẠI NHỮNG NGƯỜI CON LẠNG DÁNH.*

Trần Nam cảm thấy máu trong người mình nóng lên.

Không phải vì sợ hãi, mà vì một sự liên kết kỳ lạ đang hình thành giữa anh và khối đá này.

Anh giơ tay ra, ngón tay run rẩy khi chạm vào bề mặt lạnh giá của nó.

Cảm giác đầu tiên là nỗi cô đơn.

Một nỗi cô đơn sâu thẳm đến mức làm tê liệt tâm trí.

Tiếp theo là sự tuyệt vọng của hàng ngàn linh hồn bị mắc kẹt trong vòng xoán thời gian.

Và cuối cùng, một giọng nói quen thuộc vang lên từ bên trong khối đá, hòa lẫn với tiếng thì thầm của Lý Tiểu Phong.

Trần Nam giật thót người, rút tay lại như thể vừa chạm vào lửa.

Tim anh đập mạnh đến mức có nguy cơ nổ tung lồng ngực.

Giọng nói đó.

nó giống hệt giọng.

Nhưng cũng mang theo một sự xa lạ, cổ xưa và đáng sợ mà Trần Nam chưa từng trải nghiệm trước đây.

Lý Tiểu Phong không đáp ngay.

Nó im lặng trong vài giây dài như những thế kỷ.

Khi nó lên tiếng, giọng nói của nó đầy vẻ tôn kính pha lẫn sự kinh hãi.

"Hắn đã không chết, Nam-à," Lý Tiểu Phong thì thầm.

"Hắn đã trở thành một phần của Hư Không để bảo vệ chúng ta khỏi điều gì đó lớn hơn nhiều."

Trần Nam đứng sững người.

Những mảnh ghép trong ký ức bắt đầu di chuyển vào đúng vị trí của chúng.

Vụ nổ nhà máy Aether không phải là tai nạn.

Nó cũng không phải là sự tự sát đơn thuần.

Đó là một nghi thức.

Một hy sinh vĩ đại để niêm phong một mối đe dọa mà con người bình thường thậm chí còn chưa thể hình dung ra được tồn tại.

Anh cúi đầu nhìn vào khối đá đen.

Những dòng chữ trên đó đang thay đổi, chuyển thành những ký hiệu quen thuộc hơn – chính là mã gen dị năng của anh.

Mã gen mà Tổ chức Thanh Tẩy đã tìm cách xóa bỏ và phong ấn trong suốt nhiều năm qua.

"Đây không phải là phòng thí nghiệm," Trần Nam tự nhủ với mình.

"Đây là lăng mộ."

Anh quay lại, ánh mắt sắc lạnh quét khắp căn kho chứa rộng lớn.

Những gì anh từng nghĩ là nơi cất giữ thiết bị cũ kỹ hóa ra lại là một đền thờ bí mật được xây dựng ngay dưới lòng thành phố hiện đại này.

Và giờ đây, cánh cửa đã mở.

Trần Nam nhận ra rằng phòng thủ thụ động là cái chết chắc.

Năng lượng của những Hollows này mang tính ăn mòn, chúng không phá hủy vật chất mà hủy diệt ý chí và linh hồn.

Anh cố gắng triệu hồi thanh kiếm năng lượng, nhưng chỉ lóe lên một tia sáng yếu ớt rồi tắt ngấm.

Cơ thể anh đang bị kiệt quệ nhanh chóng.

Anh cần tìm ra nguồn gốc của sự kiểm soát này.

Tại sao cha mình lại chọn cách hy sinh?

Và tại sao Tổ chức Thanh Tẩy lại muốn che giấu điều này đến mức xóa sổ cả lịch sử gia đình của anh?

Trần Nam nhắm mắt lại, tập trung vào dòng chảy năng lượng bên trong cơ thể.

Anh cảm nhận được sự hiện diện của Lý Tiểu Phong đang cố gắng can thiệp, nhưng lần này, Trần Nam đẩy nó ra xa hơn nữa.

Đây là khoảnh khắc mà hai ý thức phải tách rời để anh có thể tiếp cận nguồn gốc thực sự của dị năng mình sở hữu.

Một cơn đau dữ dội xé toạc tâm trí anh.

Không phải từ bên ngoài, mà từ sâu thẳm trong tiềm thức.

Hình ảnh cha anh xuất hiện trước mắt – không như người đàn ông gầy guộc, bệnh tật mà Trần Nam nhớ trong ký ức tuổi thơ, mà là một chiến binh với đôi mắt rực cháy màu tím điện tử.

*"Ngươi phải chấp nhận sự thật,"* giọng nói của cha vang lên rõ ràng hơn bao giờ hết.

*"Sự kiểm soát không đến từ luật pháp hay tổ chức.

Nó đến từ chính nỗi sợ hãi bên trong lòng mỗi người."*

Trần Nam mở mắt ra.

Những khối đá đen xung quanh bắt đầu vỡ vụn, giải phóng những luồng khí tím nhạt lan tỏa khắp nơi.

Chúng bay vào cơ thể anh, không gây đau đớn mà mang lại cảm giác no ấm kỳ lạ.

Như thể anh đang uống một ly nước mát giữa sa mạc cháy nắng.

Anh hiểu ra rồi.

Sức mạnh này không phải là quà tặng của thiên nhiên hay đột biến gen ngẫu nhiên.

Nó là di sản.

Một gánh nặng được truyền từ đời này sang đời khác, với giá trị đền bù bằng sự cô đơn và mất mát.

Trần Nam nhận ra rằng sức mạnh anh đang sử dụng không phải là kỹ năng mới, mà là khả năng "Đồng Hóa" — anh có thể tạm thời kiểm soát Echo bên trong chính cơ thể mình, nhưng cái giá là anh phải chịu đựng nỗi đau của tất cả những linh hồn đã từng sở hữu nó.

Anh sấp người xuống gối trên nền đất lạnh lẽo.

Nỗi đau ấy không chỉ là vật lý mà còn là tâm trí.

Hàng ngàn ký ức lạ lẫm ùa vào đầu anh – tiếng cười của một đứa trẻ, nước mắt của một người mẹ, cơn thịnh nộ của một chiến binh thất bại.

Tất cả đều chảy qua ý thức Trần Nam như dòng sông lũ lụt, đe dọa nhấn chìm nhân tính còn lại cuối cùng trong anh.

Lý Tiểu Phong cố gắng giữ cho anh tỉnh táo.

Đừng để chúng kéo ngươi xuống!" giọng nói của Lý Tiểu Phong giờ đây nghe tuyệt vọng và thật thà hơn bất kỳ lúc nào trước đó.

Nó không còn là kẻ thù hay người đối tác chiến đấu nữa, mà giống như một người bạn đang cầu cứu trong cơn bão tố tâm trí.

Trần Nam nghiến răng chặt đến mức hàm đau nhói.

Anh tập trung vào hình ảnh của chính mình – Trần Nam lạnh lùng, tính toán và kiên nhẫn đến tàn nhẫn.

Người đàn ông không để cảm xúc chi phối hành động.

Hắn dùng lý trí như một con dao mổ, cắt bỏ từng mảnh ký ức ngoại lai đang xâm nhập.

"Ta biết chúng là ai," Trần Nam thì thầm, giọng nói vang lên trong sự tĩnh lặng của tâm trí mình.

"Chúng là những người đã thất bại trước nỗi sợ."

Anh đứng dậy chậm rãi.

Cơ thể anh không còn run rẩy nữa.

Thay vào đó, một sức mạnh mới đang tuôn chảy qua từng tế bào – một loại năng lượng ổn định hơn, lạnh lẽo hơn và đáng sợ hơn nhiều so với dị năng thô bạo mà anh đã sử dụng trước đây.

Đôi mắt của Trần Nam chuyển sang màu tím sẫm, phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ các khe hở trên trần nhà.

Anh nhìn vào khối đá trung tâm – nay chỉ còn là một đống tro tàn đen xì.

Bí ẩn về nguồn gốc cha mình vẫn chưa được giải đáp hoàn toàn, nhưng anh đã tìm ra manh mối quan trọng nhất: Tổ chức Thanh Tẩy không chỉ đang kiểm soát dị nhân.

Họ đang che giấu sự thật rằng Hư Không là một thực thể sống, và những người như Trần Nam chính là những tế bào miễn dịch của nó.

Trần Nam cảm thấy lạnh buốt trong lòng.

Nếu đó là sự thật, thì việc anh giết chết kẻ thù không chỉ đơn thuần là trả thù hay tự vệ.

Đó là hành động bảo vệ hệ sinh thái dị năng khỏi sự can thiệp sai lầm của con người – những người nghĩ rằng họ có thể kiểm soát điều mà mình thậm chí chưa hiểu rõ.

Khi ánh sáng tắt dần, kho chứa trở nên yên tĩnh trở lại.

Trần Nam đứng giữa đống đổ nát, cơ thể anh không còn vết thương nào.

Những Hollows đã biến mất, không để lại dấu vết nào ngoài những vệt đen trên sàn nhà đã khô cứng.

Anh cảm thấy trống rỗng nhưng cũng đầy đủ một cách kỳ lạ.

Anh biết rằng mình vừa chạm vào biên giới của sự hiểu biết về thế giới này.

Và phía bên kia ranh giới đó là những bí mật mà ngay cả cha anh – người đàn ông đã hy sinh mạng sống để bảo vệ – cũng không dám hé lộ cho đến phút chót.

Trần Nam bước ra khỏi kho chứa, không khí bên ngoài lạnh giá hơn bình thường.

Trên bầu trời, những đám mây đen đang tụ tập, không phải do thời tiết, mà do sự xáo trộn trong Hư Không.

Anh biết rằng hành động của mình vừa rồi đã đánh thức điều gì đó lớn lao và nguy hiểm hơn nhiều so với bất kỳ tổ chức nào trên mặt đất này.

Lý Tiểu Phong im lặng hoàn toàn lần đầu tiên kể từ khi hai ý thức hợp nhất.

Sự vắng lặng của nó nói lên nhiều điều hơn cả ngàn lời cảnh báo.

Trần Nam nhìn về phía chân trời nơi những tia sét tím đang chập chờn, biết rằng cuộc chiến thực sự mới chỉ vừa bắt đầu.

Và rồi, một mảnh giấy cũ kỹ bay từ trong túi áo anh ra ngoài, bị gió cuốn theo dòng không khí hỗn loạn của Hư Không.

Trên đó là chữ ký.

– cùng với ngày tháng mà Tổ chức Thanh Tẩy tuyên bố anh đã chết: *Ngày 14 Tháng 7.*
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập