Chương 45

Cơn đau xé toạc trong lồng ngực của Trần Nam chưa kịp nguôi, nhưng không có thời gian cho sự suy nhược.

Tiếng vọng của Hư Không vẫn còn vang lên, một âm thanh chói tai giống như kính vỡ dưới áp lực cực đại.

Lần này nó không đến từ bên ngoài mà phát ra trực tiếp từ sâu thẳm trong ý thức anh.

Trần Nam quỳ xuống trên nền bê tông lạnh giá.

Những mảnh vụn của kho chứa cũ kỹ lấm tấm xung quanh, phản chiếu ánh sáng tím nhạt đang le lói từ vết thương nơi ngực áo anh.

Máu không chảy thành dòng mà bốc lên dưới dạng hơi đen kịt, mang theo mùi ozone và hương vị kim loại tanh tưởi đặc trưng của năng lượng dị năng bị nhiễm độc.

Hắn hít thở sâu, cố gắng kiểm soát nhịp đập tim đang loạn xạ.

Lý Tiểu Phong vẫn im lặng trong tâm trí anh.

Sự vắng lặng đó đáng sợ hơn cả những lời khiêu khích thông thường nó hay đưa ra trước đây.

Nó giống như một kẻ quan sát lạnh lùng, chờ đợi khoảnh khắc mà Trần Nam hoàn toàn sụp đổ để nhảy vào chiếm lấy cơ thể này.

"Đừng can thiệp," Trần Nam thầm nói trong đầu, giọng điệu lạnh băng.

"Nếu ngươi muốn sống, hãy giữ im lặng."

Không có câu trả lời.

Chỉ có sự tĩnh mịch nặng nề bao trùm lấy anh.

Nhưng ngay khi hắn chuẩn bị đứng dậy, một bóng đen phía trước bắt kỳ co lại.

Không phải là ảo ảnh do thiếu máu gây ra mà là một thực thể vật lý đang cố gắng hình thành từ chính những mảng tối trong kho chứa.

Trần Nam nheo mắt nhìn kỹ hơn.

Bóng tối không tấn công trực tiếp mà bao vây.

Hắn nhận ra rằng những thực thể này không phải là quái vật vật lý thông thường.

Chúng là "Echo" — Tiếng Vọng của những Dị Năng đã chết trước đây, bị thu hút bởi nguồn năng lượng khổng lồ vừa thức tỉnh trong cơ thể anh.

Chúng giống như những con ruồi đến với mùi thịt thối.

Nhưng thay vì tấn công để ăn thịt, chúng đang cố gắng hòa nhập.

Trần Nam cảm nhận được sự xâm lấn nhẹ nhàng nhưng dai dẳng vào biên giới ý thức của mình.

Mỗi lần hắn chớp mắt, hình ảnh một khuôn mặt bị biến dạng sẽ lóe lên trong tầm nhìn ngoại vi.

Đó là ký ức của kẻ đã chết.

Nỗi sợ hãi tột độ lúc lâm chung.

Sự tuyệt vọng khi năng lượng dị năng thiêu đốt cơ thể từ bên trong cho đến khi mọi tế bào đều nổ tung.

Trần Nam nghiến chặt răng, cố gắng đẩy những cảm xúc lạ xâm nhập đó ra khỏi tâm trí mình.

Đây không phải là cuộc chiến bằng lực lượng vật lý.

Đây là một bài kiểm tra về ý chí và khả năng chịu đựng của linh hồn.

Nếu anh để cho những Echo này tràn vào mà không có sự kiểm soát, Trần Nam sẽ mất đi chính mình.

Hắn trở thành một cái vỏ rỗng chứa đầy tiếng kêu cứu của hàng trăm người đã khuất.

Hắn đưa tay lên chạm vào vết thương trên ngực.

Hơi đen đang lan rộng ra hai bên cánh tay theo mạch máu.

Năng lượng từ vụ nổ nhà máy Aether trước đó vẫn còn tồn tại trong cơ thể anh, giờ đây nó trở thành một cái móc câu cho những linh hồn lang thang này bám víu lấy.

"Phân thân sinh tử," Trần Nam thì thầm, nhớ lại cụm từ kỳ lạ mà cha hắn từng viết trên tờ giấy cũ kỹ ngày 14 tháng Bảy.

"Không phải là chết đi để sống lại.

Mà là chia sẻ sự tồn tại."

Hắn hiểu ra một phần của bí mật này.

Cha anh đã không tự sát vì tuyệt vọng hay bị ép buộc đơn thuần.

Ông ấy đã chủ động xé toạc ranh giới giữa thế giới người sống và Hư Không, biến chính cơ thể mình thành một cánh cổng để nhốt những thực thể nguy hiểm nhất lại với nhau.

Và giờ đây, Trần Nam đang đứng trước ngưỡng cửa đó.

Những Echo xung quanh bắt đầu chuyển động nhanh hơn, tạo thành một xoáy nước bóng tối quay cuồng quanh anh.

Ánh sáng tím từ vết thương càng ngày càng rực rỡ, chiếu rọi lên những khuôn mặt méo mó trong bóng tối.

Trần Nam không né tránh khi một ảo ảnh tiến về phía anh.

Hình dạng đó giống hệt chính hắn ở tuổi mười tám, với mái tóc rối bời và ánh mắt hoang dại đầy sát khí.

Đó là phiên bản Tối của anh — Trần Nam (Tối) — nhưng được tạo thành từ những mảnh vỡ ký ức của nạn nhân vụ nổ nhà máy Aether.

Ảo ảnh giơ tay lên, nắm chặt lại thành một quyền đấm không phải vào thể xác mà nhắm thẳng vào linh hồn.

Cú va chạm tinh thần khiến Trần Nam khựng lại, máu chảy ra từ khóe mũi anh trong thực tại vật lý.

Nỗi đau không đến từ cơ bắp hay xương cốt mà từ sự xé rách của nhận thức bản thân.

Hắn đóng mắt lại, cắt đứt mọi kết nối cảm giác với thế giới bên ngoài.

Trong bóng tối sâu thẳm nhất của tâm trí mình, Trần Nam đối diện trực tiếp với Lý Tiểu Phong lần đầu tiên kể từ khi hai ý thức hợp nhất sau vụ nổ.

"Ngươi thấy gì?" Giọng nói của Lý Tiểu Phong vang lên, không còn vẻ vui vẻ giả tạo nữa mà đầy lo lắng và sợ hãi thực sự.

"Tôi thấy cái giá chúng ta phải trả," Trần Nam đáp lại trong suy nghĩ, giọng điệu lạnh lùng nhưng ổn định hơn bình thường.

"Và tôi biết cách lấy nó về."

Hắn mở mắt ra.

Đôi mắt của anh giờ không còn màu đen thông thường mà chuyển sang một sắc tím nhạt kỳ lạ, phản chiếu ánh sáng từ vết thương trên ngực.

Trần Nam nâng tay lên, không phải để phòng thủ mà để nắm giữ.

Anh đang kéo những Echo xung quanh vào trong cơ thể mình thay vì đẩy chúng ra.

Đây là bước đi liều lĩnh nhất của đời anh.

Nếu thất bại, não bộ sẽ bị quá tải và hắn sẽ biến thành một cái xác không hồn — một thùng chứa cho hàng trăm linh hồn ma quái.

Nhưng nếu thành công.

Hắn sẽ trở thành chủ nhân thực sự của Hư Không trong phạm vi ảnh hưởng này.

Những bóng tối lao vào cơ thể Trần Nam như những dòng sông ngầm chảy ngược về nguồn.

Cảm giác tê buốt lan tỏa khắp toàn thân, từng tế bào đều kêu gào phản đối nhưng ý chí của anh giữ chúng lại ở trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối.

Hắn tưởng tượng ra một lồng sắt vô hình trong tâm trí mình, giam cầm tất cả những tiếng vọng kia vào đó dưới sự kiểm soát tuyệt đối của hắn.

Lý Tiểu Phong hét lên trong đau đớn khi phải chứng kiến cảnh này, nhưng nó không rời đi.

Nó bám lấy Trần Nam như một mỏ neo duy nhất giữ cho ý thức anh không bị cuốn trôi vào vực thẳm ký ức hỗn loạn.

Sự hy sinh thầm lặng đầu tiên từ người bạn đồng hành bất đắc dĩ này khiến Trần Nam cảm thấy một sự ấm áp hiếm hoi giữa biển cả băng giá của Hư Không.

Khi cơn bão năng lượng cuối cùng lắng xuống, kho chứa trở nên tĩnh mịch hoàn toàn.

Những bóng tối biến mất không dấu vết.

Chỉ còn lại Trần Nam đứng chơ vơ giữa đống đổ nát, thở gấp như một người mới vừa lặn sâu dưới đáy biển và ngoi lên mặt nước lấy hơi.

Hậu quả của việc thu phục Echo là tàn khốc nhưng mang lại một lợi thế bất ngờ.

Trần Nam không còn bị xâm nhập bởi những ký ức lạ, nhưng anh cũng không hoàn toàn là chính mình nữa.

Anh cảm thấy được những dòng chảy của Hư Không xung quanh mình như thể chúng là những sợi dây thần kinh mở rộng ra từ cơ thể hắn.

Hắn giơ bàn tay lên nhìn trong ánh sáng mờ ảo.

Những đường vân trên lòng bàn tay giờ đây phát sáng nhẹ màu tím, giống như một mạng lưới mạch năng lượng sống đang hoạt động bên dưới da thịt.

Năng lượng dị năng không còn là thứ anh cần hấp thụ mà đã trở thành một phần máu thịt của anh — hoặc ít nhất là vậy cho đến khi nó ăn mòn hết tất cả mọi thứ khác trong người anh.

Trần Nam bước ra khỏi đống đổ nát, không khí xung quanh anh trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ.

Những bóng tối trước đó đã lui đi, nhưng anh biết rằng chúng chỉ đang chờ đợi ở rìa biên giới của Hư Không.

Hắn cảm thấy một sự thay đổi trong không gian, một sự rung động nhẹ nhàng giống như tiếng chuông từ rất xa vang lên báo hiệu cho một cái gì đó lớn lao hơn sắp xảy ra.

Hắn quay lại nhìn về phía kho chứa cũ kỹ nơi vừa diễn ra cuộc chiến sinh tử bên trong tâm trí mình.

Trên nền bê tông lạnh lẽo, có thứ gì đó (lấp lánh) giữa những mảnh kính vỡ và bụi bẩn đen ngòm.

Trần Nam cúi xuống nhặt nó lên.

Đó không phải là một vật phẩm dị năng thông thường mà là một chiếc chìa khóa kim loại cổ xưa, khắc đầy những ký tự Hư Không méo mó mà anh chưa từng thấy ở bất kỳ tài liệu nào của Tổ chức Thanh Tẩy trước đây.

Chiếc chìa khóa nóng hổi trong lòng bàn tay anh, dường như đang nhịp đập theo cùng tần số với trái tim hắn.

Và ngay khi Trần Nam chạm vào nó, một dòng thông tin dữ dội vào tâm trí anh — không phải là ký ức hay cảm xúc mà là một tọa độ địa lý chính xác và tên của một người sống còn từ vụ nổ nhà máy Aether bốn năm trước: *Lý Tiểu Phong*.

Hắn sững lại.

Lý Tiểu Phong?

Tên người bạn đồng hành luôn hiện diện trong tâm trí anh, kẻ vừa mới hy sinh ý thức để giữ cho Trần Nam không bị điên khùng lúc nãy.

có phải là chính tên của hắn ta không?

Hay đây chỉ là một trùng hợp ngẫu nhiên đáng sợ do Hư Không sắp đặt trước từ lâu đời rồi?

Trần Nam nhìn chăm chằm vào chiếc chìa khóa trong tay, cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng.

Hắn vừa mới thu phục được sức mạnh của những người chết, nhưng giờ thì hắn nhận ra rằng kẻ thù thực sự có thể đang đứng ngay bên cạnh anh — hoặc tệ hơn nữa là đã nằm sâu bên trong chính tâm trí anh từ rất lâu trước cả khi mọi chuyện bắt đầu bùng nổ như ngày hôm nay này.

Kẻ bên cạnh hắn bỗng quay sang, nụ cười méo mó lộ ra hàm răng đen ngòm.

Hắn giật mình lùi lại, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Những bóng hình trong đầu anh ta bắt đầu
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập