Chương 43

Mùi ozone nồng nặc, hăng hắc và lạnh buốt, xộc thẳng vào mũi Trần Nam.

Nó không chỉ là mùi của năng lượng điện tích dư thừa sau một vụ nổ dị năng mà còn mang theo vị kim loại tanh tưởi — máu.

Và có lẽ cả những thứ khác nữa, những thứ đã từng sống nhưng giờ đây chỉ còn là tàn dư trong Hư Không.

Trần Nam đứng sững giữa đống đổ nát của tầng ba khu chung cư cũ số 7.

Ánh sáng từ cửa sổ vỡ vụn chiếu rọi vào căn phòng tối om, tạo thành những tia bụi vàng lơ lửng như bị đóng băng thời gian.

Cơ thể anh run rẩy.

Không phải vì sợ hãi.

Sợ hãi là cảm xúc xa lạ đối với phiên bản "Sáng" đang kiểm soát ý thức này.

Sự rung động ấy đến từ sự cộng hưởng quá mức của năng lượng dị năng trong các mạch máu, giống như một dây đàn bị kéo căng đến giới hạn đứt gãy.

Lý Tiểu Phong nằm co quắp bên cạnh, mặt trắng bệch.

Cậu ta đang cố gắng duy trì kết nối với cơ thể B, nhưng áp lực từ trường xung quanh quá lớn khiến ý thức của cậu gần như bị nhấn chìm trong vực thẳm tĩnh lặng.

chúng không đơn giản là kẻ bảo vệ," Lý Tiểu Phong thì thầm, giọng nói truyền trực tiếp vào đầu Trần Nam qua liên kết thần kinh yếu ớt.

nó giống như một phòng thí nghiệm."

Trần Nam nhướn mày.

Ánh mắt lạnh lẽo của anh quét ngang căn phòng.

Những bức tường bê tông vốn dĩ dày đặc nay bị khoét ra những lỗ hổng hình học hoàn hảo, không có dấu hiệu vỡ vụn do va chạm vật lý.

Chúng trông giống như những vết thương trên da thịt con người, nơi năng lượng đã thẩm thấu vào cốt lõi của tòa nhà.

"Phòng thí nghiệm," Trần Nam lặp lại từ ấy trong đầu.

Giọng điệu bình thản đến mức đáng sợ.

"Hay là một cái bẫy?"

Anh bước tiến lên.

Mỗi bước chân đặt xuống mảnh vỡ gạch đá đều gây ra tiếng động nhỏ, nhưng với sự nhạy bén của dị năng cấp 4 đang thức tỉnh phần nào trong anh, những âm thanh đó vang vọng như sấm sét trong không gian tĩnh mịch này.

Anh cần thông tin.

Tổ chức Thanh Tẩy luôn để lại dấu vết.

Không phải là dấu vân.

, mà là "Tiếng Vọng" — dư âm của ý chí và ký ức bị đóng ấn tại nơi xảy ra cái chết hoặc sự kiện dị năng lớn.

Trên bàn làm việc bằng gỗ đã mục rữa bên kia phòng, một vật thể kim loại sáng lấp lánh nằm giữa đống tro tàn.

Nó không giống bất kỳ thiết bị công nghệ nào mà Trần Nam từng thấy trong thế giới thường nhân hay cả những vũ khí thô sơ của các dị nhân đường phố.

Đó là một khối đa diện bằng thủy tinh đen, bề mặt phản chiếu ánh sáng mờ ảo từ bên ngoài, nhưng sâu thẳm bên trong nó lại cuộn xoáy những luồng năng lượng tím nhạt — màu sắc đặc trưng của Hư Không.

Trần Nam tiến gần hơn.

Cảm giác bất an len lỏi vào xương tủy.

Đây không phải là một chiến trường hỗn loạn sau trận giao tranh.

Đây là nơi được chuẩn bị kỹ lưỡng cho sự hy sinh, hoặc tệ hơn, một thí nghiệm kiểm soát linh hồn.

"Tiểu Phong," anh gọi tên đối tác của mình trong lòng.

"Chuẩn bị phòng thủ toàn diện.

Nếu thứ này kích hoạt bẫy, ta sẽ không có thời gian để thở."

Không có câu trả lời ngay lập tức.

Chỉ có sự im lặng nặng nề và tiếng rít nhẹ của năng lượng xung quanh khối thủy tinh đen đang tăng dần lên tần số cao hơn.

Trần Nam biết mình phải chạm vào nó.

Đây là cơ hội duy nhất để hiểu rõ kế hoạch thực sự của Tôn Vô Khuyết trước khi mọi thứ sụp đổ hoàn toàn.

Khi bàn tay trần của Trần Nam sắp sửa chạm vào bề mặt lạnh ngắt của khối đa diện, không khí đột ngột trở nên nặng chịch như chì.

Những tia bụi vàng lơ lửng trong phòng ngừng chuyển động, treo giữa không trung một cách phi lý.

Một áp lực vô hình đè lên lồng ngực anh, ép buộc cơ thể phải quỳ xuống.

Ba bóng đen xuất hiện từ những góc khuất của căn phòng.

Chúng không bước đi mà trượt trên sàn nhà, di chuyển với sự mượt mà đáng sợ như những giọt mực trong nước.

Những thủ hạ cấp cao của tổ chức "Mặt Nạ".

Trang phục của họ che kín toàn thân, chỉ để lộ đôi mắt phát sáng màu đỏ sẫm — dấu hiệu cho thấy chúng đã bị tước đoạt nhân tính và được điều khiển bởi một tín hiệu trung tâm duy nhất.

"Người xâm phạm," giọng nói từ ba bóng đen vang lên đồng loạt, tạo thành tiếng vọng ghê rợn như thể có hàng chục người đang nói cùng lúc.

"Quay lại trước khi linh hồn ngươi bị xé nát."

Trần Nam không đáp lời.

Anh chỉ nhún vai nhẹ nhàng, một cử động nhỏ nhưng chứa đựng toàn bộ sự tập trung của cơ thể.

Năng lượng trong các lỗ chân lông bùng nổ, tạo thành một lớp màng bảo vệ mỏng manh quanh da thịt anh.

Lớp màng này rung lên như mặt nước hồ khi ba lưỡi dao năng lượng cắt xé không khí bay tới.

Tiếng gió rít chói tai.

Trần Nam nghiêng người sang trái, tốc độ di chuyển của anh nhanh đến mức tạo ra ảo ảnh dư hình trên nền gạch vụn.

Những vết nứt xuất hiện trên sàn nhà ngay sau lưng anh nơi các lưỡi dao năng lượng đánh xuống, sâu đến mức có thể làm gãy xương ống chân nếu không né tránh kịp thời.

"Hắn quá nhanh," một trong những bóng đen nhận xét, giọng điệu lạnh băng thiếu cảm xúc.

"Mật độ năng lượng vượt chuẩn cho cấp 4."

"Thì vậy mới đáng để thu thập dữ liệu," tên thứ hai đáp lại.

Chúng đồng loạt tấn công, tạo ra một trận mưa lưỡi dao bao phủ mọi góc chết trong căn phòng nhỏ hẹp.

Trần Nam nhảy lên bàn làm việc mục rữa, dùng lực đẩy mạnh từ chân để lao về phía trước, tránh những cú cắt sát mặt.

Anh không thể đối đầu trực diện ngay lúc này.

Cơ thể anh vẫn đang chịu đựng sự phản ứng dữ dội sau vụ nổ Aether ở chương trước, và việc duy trì lớp màng bảo vệ liên tục đang tiêu hao nguồn năng lượng quý giá.

Anh cần tạo khoảng cách, hoặc tốt hơn nữa, tìm ra điểm yếu trong cấu trúc phòng thí nghiệm này.

Trần Nam rút một mảnh kính vỡ từ sàn nhà lên, ném nó về phía khối đa diện đen trên bàn.

Mảnh kính bay xoáy, cắt qua không khí và đâm thẳng vào bề mặt phản chiếu của vật thể bí ẩn.

Một âm thanh kỳ lạ vang lên, giống như tiếng chuông đồng hồ bị đánh lệch nhịp.

Ba bóng đen dừng lại ngay lập tức, ánh mắt đỏ sẫm của chúng chớp đốm loé sáng khi tập trung vào khối đa diện vừa bị kích hoạt bởi mảnh kính đó.

Đó là khoảnh khắc sơ hở duy nhất mà Trần Nam chờ đợi.

Anh lao xuống từ bàn làm việc, nhắm thẳng vào tên thủ hạ ở giữa.

Cú đấm mang theo sức nặng của toàn bộ cơ thể và năng lượng dị năng nén chặt tại điểm tiếp xúc nổ tung khi chạm vào lớp áo giáp đen kịt của kẻ địch.

Tên thủ hạ bay ngược lại, va mạnh vào tường rồi trượt xuống sàn, bất tỉnh.

Nhưng hai tên còn lại không hề nao núng.

Chúng bao vây Trần Nam từ hai phía, tạo thành một thế kẹp hoàn hảo hơn trước.

Không khí xung quanh chúng bắt đầu méo mó, biến dạng như hình ảnh qua thấu kính nhiệt.

Một nghi thức đang được thực hiện.

"Ngươi đã đánh thức nó," giọng nói của tên thủ hạ bên trái vang lên, lần này không còn lạnh lùng mà mang theo một sắc thái.

"Echo sẽ phán xét ngươi."

Trần Nam nhíu mày.

Từ đó gợi nhớ đến những ghi chép cũ về cách Tổ chức Thanh Tẩy khai thác linh hồn người chết để tạo ra nô lệ chiến đấu.

Nhưng thứ đang xảy ra ở đây khác biệt hoàn toàn.

Giữa không trung, ngay phía trên khối đa diện đen vừa bị kích hoạt, một bóng hình mờ ảo bắt đầu hiện ra.

Nó không phải là những thủ hạ mặc đồ đen kia mà là một cô gái trẻ trong bộ đồng phục học sinh cũ kỹ, tóc dài bay phất phơ dù ở trong phòng kín gió.

Khuôn mặt của cô ấy nhợt nhạt, đôi mắt nhắm nghiền và miệng đang mở rộng như thể đang hát hoặc cầu nguyện.

Đây không phải là Echo chiến đấu thông thường.

Đây là một thực thể ký ức được bảo quản nguyên vẹn nhất có thể.

Trần Nam nhận ra bộ đồng phục đó.

Trường Trung Học Quận 1.

Năm hai nghìn lẻ mười lăm.

Thời điểm trước khi sự kiện Aether xảy ra bốn năm trời.

Cô gái này.

đã từng sống trong cùng thành phố với anh, thậm chí có thể là nạn nhân của một vụ việc mà Tổ chức Thanh Tẩy che giấu dưới danh nghĩa "an ninh công cộng".

Cô gái mở mắt.

Đôi tròng đen không màu sắc, chỉ toàn là khoảng trống vô tận của Hư Không.

Ánh nhìn của cô xuyên thấu qua Trần Nam, không mang theo thù hận hay sự hung bạo thường thấy ở các Echo bị kiểm soát.

Nó đầy bi thương.

Một nỗi đau sâu thẳm đến mức khiến tim Trần Nam thắt lại bất chấp lý trí lạnh lùng đang cố gắng phân tích tình hình.

nghe thấy em không?" Tiếng nói của cô gái vang lên, không phải qua tai mà trực tiếp vào não bộ của tất cả mọi người trong phòng, bao gồm cả Lý Tiểu Phong đang nằm dưới sàn.

Giọng điệu ấy nhỏ bé, mong manh như tiếng thì thầm cuối cùng trước khi tắt thở.

Ba tên thủ hạ quỳ xuống, cúi đầu thấp hơn nữa.

Hành động này khiến Trần Nam kinh ngạc.

Chúng không phục tùng cô gái vì sợ hãi sức mạnh của cô ta mà chúng đang *bảo vệ* sự toàn vẹn của ký ức này khỏi thế giới bên ngoài.

"Nếu đây là phòng thí nghiệm," Trần Nam tự nhủ, mồ hôi lạnh bắt đầu thấm ướt lưng áo, "thì họ không muốn tiêu diệt Echo.

lưu trữ nó."

Suy nghĩ ấy làm anh rùng mình.

Nếu Tổ chức Thanh Tẩy đang xây dựng một ngân hàng ký ức từ những linh hồn người chết để khai thác sức mạnh hoặc kiểm soát lịch sử, thì sự thật về vụ nổ Aether sẽ tàn khốc hơn nhiều so với những gì anh tưởng tượng.

Cha của anh đã không tự sát vì điên loạn hay bị ép buộc đơn thuần.

Ông ấy có thể đã cố gắng phá hủy chính cơ sở này trước khi chết.

Trần Nam đưa tay ra phía bóng hình cô gái, một cử động đầy rủi ro nhưng cần thiết để xác minh bản chất năng lượng đang phát tán từ cô ta.

"Em là ai?" anh hỏi, giọng nói trầm thấp hơn bình thường.

Cô gái quay sang nhìn anh lần nữa.

Lần này, những ký ức không thuộc về Trần Nam bắt đầu tràn vào tâm trí anh dưới dạng hình ảnh chớp nhoáng: Một vụ cháy lớn trong phòng thí nghiệm ngầm.

Những người mặc áo trắng đang gào thét khi cơ thể họ bị hòa tan bởi năng lượng tím nhạt.

Và một người đàn ông — gương mặt của cha anh — đứng giữa vũng máu, cầm trên tay khối đa diện đen này, hét lên về sự cứu rỗi và hy sinh cần thiết cho thế giới bên ngoài vũ trụ.

Trần Nam thót tim.

Khối đa diện không phải là công cụ giam giữ.

Nó là *chìa khóa*.

Và cô gái trước mặt anh chính là người canh gác cánh cửa đó trong ký ức tập thể của thành phố này, một nạn nhân vô tội bị biến thành hiện vật trưng bày vĩnh cửu cho tham vọng điên rồ của Tôn Vô Khuyết.

"Ngươi không được phép biết sự thật!" Tên thủ hạ thứ hai gào lên, phá vỡ khoảnh khắc tĩnh lặng đầy kinh hoàng đó.

Hắn vung tay ra hiệu, và khối đa diện đen trên bàn bắt đầu xoay tròn với tốc độ chóng mặt, tạo ra một xoáy năng lượng hút mọi ánh sáng xung quanh vào bên trong nó.

Ánh mắt bi thương của cô gái Echo biến mất khi bóng hình tan rã thành vô số hạt bụi tím bay về phía khối đa diện.

Sóng xung kích năng lượng từ sự sụp đổ của hiện thực ký ức đó bùng nổ mạnh mẽ, đánh bật Trần.

Anh ngã đập xuống sàn nhà bê tông lạnh giá, cảm giác đau đớn xé toạc cơ bắp khi va chạm.

Cơ thể anh kiệt quệ hoàn toàn.

Việc tiếp xúc trực tiếp với luồng năng lượng từ khối đa diện và những ký ức xâm nhập đã làm cạn kiệt nguồn dự trữ dị năng vốn dĩ đã yếu ớt của một người thường nhân như anh.

Trần Nam cố gắng đứng dậy, nhưng tay chân run rẩy không tuân theo mệnh lệnh của não bộ.

Những tên thủ hạ cũng bị ảnh hưởng bởi sóng xung kích.

Áo giáp đen kịt của chúng nứt nẻ, và những vết phát sáng màu đỏ ở mắt tắt dần đi khi kết nối với tín hiệu trung tâm bị gián đoạn do sự hỗn loạn năng lượng trong phòng thí nghiệm nhỏ này.

Chúng không tấn công thêm mà lùi lại vào bóng tối sâu thẳm hơn của căn phòng, biến mất nhanh chóng như chúng đã xuất hiện để tránh tiếp xúc trực tiếp với khu vực đang phát nổ từ bên trong khối đa diện.

Trần Nam thở hổn hển.

Mùi ozone giờ đây pha lẫn mùi cháy khét của dây thần kinh bị quá tải.

Anh nhìn vào tay mình — bàn tay phải, nơi anh vừa chạm gần nhất vào luồng năng lượng khi cô gái Echo tan rã — đang rung động nhẹ nhàng.

Một cảm giác ấm áp kỳ lạ lan tỏa từ lòng bàn tay ra khắp cánh tay trái đối diện.

Anh không thể để những kẻ này lấy đi thứ gì thêm nữa.

Dù cơ thể kiệt sức, ý chí của Trần Nam (Sáng) vẫn sắc bén như lưỡi dao mới mài.

Anh bò lê từng centimet về phía khối đa diện đen đang xoay chậm dần lại trên bàn làm việc.

Nó giờ đây trông giống như một trái tim máy móc đập thình thững trong bóng tối.

Khi ngón tay anh chạm vào bề mặt lạnh giá lần thứ hai, không có tia lửa điện hay sóng xung kích nào xảy ra.

Thay vào đó, khối đa diện mở ra theo đường vân hình học tinh vi, lộ ra bên trong là một cuộn giấy da cũ kỹ và một chiếc thẻ nhận dạng quân đội đã mờ nhòe thời chiến tranh biên giới năm 1979 — đúng niên đại của cha anh trước khi ông mất tích.

Trần Nam nhặt lấy chiếc thẻ nhận dạng đó.

Tên trên thẻ không phải là tên người con trai mà anh đang mang, cũng không phải tên một nạn nhân ngẫu nhiên nào khác trong thành phố này.

Nó thuộc về chính Trần Nam hiện tại, nhưng ngày sinh được ghi lại thì sớm hơn ba mươi năm so với thực tế.

Trần Nam ngồi bệt xuống nền nhà lạnh lẽo, lưng dựa vào bức tường bê tông nứt nẻ.

Chiếc thẻ nhận dạng cũ kỹ nằm gọn trong lòng bàn tay run rẩy của anh, nặng chịch như chứa đựng cả một thiên địa sự thật bị bóp nghẹt.

Lý Tiểu Phong vẫn còn bất tỉnh bên cạnh, nhưng cơn im lặng chết chóc này không dành cho cậu ta mà là cho chính số phận của Trần Nam vừa bị lật ngược hoàn toàn trong khoảnh khắc ngắn ngủi qua đi.

Anh cúi đầu nhìn xuống ngực mình, nơi vết thương từ trận chiến trước chưa kịp lành hẳn đang có những biến đổi kỳ lạ.

Vết nứt năng lượng màu tím nhạt — thứ đã lan rộng trên cơ thể anh sau vụ nổ Aether ở chương 42 — giờ đây không còn là một tổn hại sinh học nữa mà trở thành một mạng lưới mạch máu mới, phát sáng mờ ảo dưới lớp da thịt.

Nó đang hấp thụ những hạt bụi Hư Không từ khối đa diện vừa tan rã và chuyển hóa chúng vào trong hệ tuần hoàn của anh theo cách tự nhiên nhất có thể tưởng tượng được.

"Đây không phải là bệnh," Trần Nam thì thầm với chính mình, giọng nói khàn vì mất nước nhưng đầy vẻ kinh ngạc pha lẫn sợ hãi tột độ chưa từng thấy trước đây bao giờ kể từ khi hai người họ gặp nhau lần đầu tiên tại trường học cấp ba quận 1 TP.HCM Việt Nam năm hai nghìn lẻ mười lăm cách đây bốn năm trời lâu lắm rồi.

"Đây là sự thích nghi."

Anh nhìn vào chiếc thẻ nhận dạng một lần nữa.

Dòng chữ khắc tên anh trên đó không phải do ai đó giả mạo hay nhầm lẫn hồ sơ nhân thân thông thường của cảnh sát điều tra mà nó mang dấu hiệu đặc trưng của dự án mã hóa gen dị năng cấp độ quốc gia — thứ mà chỉ có những người đứng đầu Tổ chức Thanh Tẩy mới được phép tiếp cận và thực hiện.

Và ngay khi suy nghĩ ấy vừa lóe lên trong tâm trí anh, một giọng nói quen thuộc nhưng đầy xa lạ vang vọng trực tiếp từ bên trong chính hộp sọ của Trần Nam, đè nặng lên tất cả những ký ức mà anh tin là thật cho đến giờ: *"Con trai ta.

cuối cùng ngươi cũng đã sẵn sàng để thừa kế quyền lực của Hư Không rồi."*

Lạnh toát, bàn.

rẩy chạm vào vết thương trên ngực, nơi máu không hề chảy ra mà đang bốc khói đen xì.

Một nụ cười tàn nhẫn nở trên môi khi anh nhận ra linh khí trong người đang tự ý tuân mệnh kẻ lạ.

"Đừng sợ, ta chỉ đang."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập