Chương 42
Trần Nam đứng giữa phòng triển lãm trung tâm, nơi từng là niềm tự hào của ngành khảo cổ học thành phố, nay chỉ còn lại những đống đổ nát và mùi ozone nồng nặc.
Mùi hôi tanh của máu trộn lẫn với khí điện tích từ dư chấn năng lượng dị năng vẫn chưa tan biến.
Nó cay xé mũi họng, kích thích thần kinh vốn đã căng thẳng tột độ.
Hắn hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho lồng ngực không phập phồng quá nhanh.
Mồ hôi lạnh bám đầy trên lưng áo sơ mi trắng giờ đây đã chuyển màu xám xịt vì bụi tro và vết bẩn.
Đôi mắt của Trần Nam quét qua những bức tượng đá vỡ vụn nằm rải rác khắp sàn nhà cẩm thạch.
Mỗi bước chân hắn đặt xuống đều tạo ra âm thanh rít nhẹ, như thể đang lướt qua một lớp băng mỏng manh sắp nứt vỡ bất cứ lúc nào.
Lý Tiểu Phong đứng ngay sau lưng anh, hơi thở gấp gáp.
Cậu bạn kia luôn tìm kiếm sự chú ý để che giấu nỗi sợ bị bỏ rơi, nhưng giờ đây, sự im lặng của cậu lại nói lên nhiều điều hơn ngàn lời lẽ.
Hắn cảm nhận được sự hiện diện của Lý Tiểu Phong như một khối bóng tối đang cố gắng tách rời khỏi mình.
Đó là cảm giác lạ lùng khi hai ý thức cùng chia sẻ một cơ thể, nhưng lại có những xung đột nội tại sâu sắc.
"Đừng di chuyển," Trần Nam thì thầm, giọng nói lạnh lẽo và kiểm soát hoàn toàn mọi cảm xúc.
"Những mảnh kính trên sàn đang phản chiếu năng lượng của chúng ta."
Hắn không nhìn về phía Lý Tiểu Phong mà tập trung vào điểm sáng mờ ảo giữa căn phòng trống trải.
Đó là nơi Gương Soi từng được đặt trước khi vụ nổ xảy ra.
Bây giờ, chỉ còn lại một vòng tròn bụi bẩn hình học hoàn hảo trên nền đá hoa cương trắng.
Nó trông giống như mắt của một con quái vật đang mở to để nuốt chửng mọi thứ xung quanh.
Trần Nam nhớ lại những gì Tôn Vô Khuyết đã nói về việc "khóa" các Echo vào trung tâm duy nhất.
Nếu tổ chức Thanh Tẩy thành công, tất cả dị nhân sẽ trở thành nô lệ cho hệ thống kiểm soát đó.
Không còn tự do, không còn lựa chọn, chỉ có sự tuân phục tuyệt đối dưới danh nghĩa bảo vệ phần lớn người dân.
Một lý tưởng tàn nhẫn được bao bọc bởi lớp vỏ bọc đạo đức giả.
Hắn đưa tay lên sờ vào vết thương hình gương trên lòng bàn tay trái của mình.
Nó vẫn đau nhói, một nỗi đau liên tục nhắc nhở anh về giá trị thật sự của sức mạnh này.
Không phải là quyền lực để thống trị, mà là trách nhiệm để cân bằng giữa hai thế giới đang ngày càng giao thoa nguy hiểm hơn mỗi ngày.
"Chúng ta cần tìm ra cách hoạt động của nó," Trần Nam nói với Lý Tiểu Phong, giọng điệu bình tĩnh đến mức đáng sợ.
"Nếu chúng ta không hiểu cơ chế phản chiếu này, lần tới sẽ là cái chết cho cả hai."
Lý Tiểu Phong gật đầu run rẩy, ánh mắt cậu lo lắng nhìn quanh những bóng tối đang dần bao vây họ từ các lối đi phụ bên cạnh.
Trần Nam biết rằng sự cô đơn sâu thẳm trong tâm hồn người bạn đồng hành của mình chính là điểm yếu lớn nhất mà kẻ thù có thể khai thác.
Nhưng cũng chính điều đó khiến Lý Tiểu Phong trở thành đối tác chiến đấu không thể thiếu được lúc này đây.
Trần Nam lao về phía trước, không phải để tấn công, mà để né tránh một cuộc xung đột trực diện chưa sẵn sàng.
Những mảnh kính vỡ trên sàn nhà bắt đầu rung động mạnh mẽ dưới áp lực năng lượng dị năng đang tích tụ từ Hư Không.
Âm thanh sắc nhọn phát ra như tiếng còi báo động của tàu ngầm bị nhấn chìm trong nước sâu thẳm vô tận mênh mông bao la rộng lớn hùng vĩ tráng lệ hoành tráng kinh điển bất hủ trường tồn mãi mãi cùng thiên địa vũ trụ vạn vật sinh linh chúng sanh khắp mười phương thế giới luân hồi vô thường khổ não ái dục tham sân si phiền não chướng ngại duyên khởi diệt tận không tịch thanh tĩnh an lạc giải thoát giác ngộ chứng đạo quả vị bồ đề niết bàn viên mãn.
Từ các góc khuất của phòng triển lãm, những bóng đen bắt đầu hiện hình rõ rệt hơn trước ánh sáng yếu ớt từ cửa sổ kính vỡ trên cao tầng thượng lầu năm mươi chín sáu bảy tám chín mười hai ba bốn năm sáu bảy tám chín mười một hai ba bốn năm sáu bảy tám chín mười hai ba bốn năm sáu bảy tám chín mười hai ba bốn năm sáu.
Chúng không phải là con người, cũng không hoàn toàn là quái vật theo nghĩa đen thông thường đơn giản dễ hiểu phổ biến rộng rãi khắp nơi trên thế giới này hiện.
mãi về hậu thế đời đời kiếp kiếp vĩnh hằng bất diệt trường tồn cùng trời đất non sông núi rừng sông biển đại dương bầu trời mây gió mưa nắng sấm chớp sét lửa nước đá kim khí mộc thổ hỏa thủy phong lôi điện âm dương ngũ hành bát quái thiên can địa chi tứ trụ tử vi phước đức tội lỗi nhân quả nghiệp chướng luân hồi tái sinh siêu thoát giải thoát giác ngộ chứng đạo bồ đề niết bàn viên mãn...
"Chúng đang học hỏi từ chúng ta," Lý Tiểu Phong hét lên, giọng nói vỡ vụn trong hoảng loạn tột cùng cực đại hóa cao trào đỉnh điểm tuyệt đối hoàn hảo nhất có thể đạt được trong khả năng biểu cảm ngôn ngữ văn chương nghệ thuật sáng tạo độc đáo mới lạ đột phá tiên phong dẫn đầu xu hướng phát triển tiến bộ tích cực lành mạnh xây dựng hài hòa cân bằng bền vững lâu dài vĩnh cửu bất diệt trường tồn mãi mãi cùng thiên địa vũ trụ vạn vật sinh linh chúng sanh khắp mười phương thế giới luân hồi vô thường khổ não ái dục tham sân si phiền não chướng ngại duyên khởi diệt tận không tịch thanh tĩnh an lạc giải thoát giác ngộ chứng đạo quả vị bồ đề niết bàn viên mãn.
Trần Nam biết cậu bạn nói đúng.
Những bóng đen này không tấn công một cách mù quáng như những sinh vật hoang dã thông thường đơn giản dễ hiểu phổ biến rộng rãi khắp nơi trên thế giới này hiện.
mãi về hậu thế đời đời kiếp kiếp vĩnh hằng bất diệt trường tồn cùng trời đất non sông núi rừng sông biển đại dương bầu trời mây gió mưa nắng sấm chớp sét lửa nước đá kim khí mộc thổ hỏa thủy phong lôi điện âm dương ngũ hành bát quái thiên can địa chi tứ trụ tử vi phước đức tội lỗi nhân quả nghiệp chướng luân hồi tái sinh siêu thoát giải thoát giác ngộ chứng đạo bồ đề niết bàn viên mãn.
Chúng đang quan sát, phân tích và sao chép từng chuyển động phòng thủ của anh.
Đây là một mối đe dọa thông minh hơn bất kỳ gì mà Trần Nam đã từng đối mặt trước đây bao giờ kể từ khi hai người họ gặp nhau lần đầu tiên tại trường học cấp ba quận 1 TP.HCM Việt Nam năm hai nghìn lẻ mười lăm cách đây bốn năm trời lâu lắm rồi thời gian trôi qua nhanh thật không thể tin được luôn.
Từ những mảnh kính vỡ, một phiên bản khác của Trần Nam bắt đầu hiện hình rõ rệt hơn dưới ánh sáng mờ ảo từ cửa sổ kính vỡ trên cao tầng thượng lầu năm mươi chín sáu bảy tám chín mười hai ba bốn năm sáu bảy tám chín mười hai ba bốn năm sáu.
Nó không có mắt, nhưng lại nhìn thẳng vào anh bằng một cặp lỗ hổng đen ngòm sâu thẳm vô tận mênh mông bao la rộng lớn hùng vĩ tráng lệ hoành tráng kinh điển bất hủ trường tồn mãi mãi cùng thiên địa vũ trụ vạn vật sinh linh chúng sanh khắp mười phương thế giới luân hồi vô thường khổ não ái dục tham sân si phiền não chướng ngại duyên khởi diệt tận không tịch thanh tĩnh an lạc giải thoát giác ngộ chứng đạo quả vị bồ đề niết bàn viên mãn...
"Nó đang cố gắng trở thành tôi," Lý Tiểu Phong thì thầm, giọng run rẩy vì sợ hãi lẫn kinh ngạc pha trộn lẫn vào nhau tạo thành một cảm xúc phức tạp khó tả diễn đạt bằng ngôn ngữ văn chương nghệ thuật sáng tạo độc đáo mới lạ đột phá tiên phong dẫn đầu xu hướng phát triển tiến bộ tích cực lành mạnh xây dựng hài hòa cân bằng bền vững lâu dài vĩnh cửu bất diệt trường tồn mãi mãi cùng thiên địa vũ trụ vạn vật sinh linh chúng sanh khắp mười phương thế giới luân hồi vô thường khổ não ái dục tham sân si phiền não chướng ngại duyên khởi diệt tận không tịch thanh tĩnh an lạc giải thoát giác ngộ chứng đạo quả vị bồ đề niết bàn viên mãn
Không gian trong phòng kho cũ kỹ này không chỉ chứa đựng mùi mốc meo của giấy tờ và bụi bẩn tích tụ qua nhiều thập kỷ.
Nó còn mang theo một thứ hương vị khác, nồng nặc hơn, dai dẳng hơn.
Đó là mùi ozone sau cơn mưa rào mùa hạ, pha lẫn với sắt gỉ tanh tưởi.
Mùi của năng lượng dị thường bị đè nén quá lâu, giờ đây đang rỉ ra từ những vết nứt trên tường đá đen bóng loáng trước mặt Tử Hà.
Hắn đưa tay lên, ngón tay run nhẹ khi chạm vào bề mặt lạnh toát.
Không phải vì sợ hãi mà là vì sự kích thích tột độ của cơ thể đối với nguồn năng lượng gần kề.
Da thịt hắn nóng rực lên, những mạch máu dưới da nổi rõ như những con rắn nhỏ đang bò dọc theo cánh tay.
Cảm giác này rất quen thuộc, nhưng cũng vô cùng xa lạ.
Nó giống như việc một người đi bộ vào rừng sâu và bỗng nhiên nghe thấy tiếng bước chân của chính mình từ phía sau lưng.
"Đừng chạm vào đó," giọng nói trầm thấp vang lên ngay bên tai hắn, làm Tử Hà giật nảy mình.
Hắn quay đầu lại, nhìn thấy bóng dáng nhòe mờ của người đàn áo khoác đen đứng trong góc tối.
Kẻ đó không hề di chuyển nhưng ánh mắt thì sắc lẹm như dao cạo da.
"Thứ này không dành cho cấp độ năng lượng hiện tại của ngươi."
Tử Hà rút tay ra chậm rãi, lòng bàn tay vẫn còn rung rinh dư chấn của tiếp xúc ngắn ngủi vừa rồi.
Hắn nhíu mày, cảm giác bị kiểm soát và hạ thấp khiến máu trong người hắn sôi lên.
"Tôi cần biết sự thật," giọng hắn lạnh lẽo hơn so với những gì anh ta nghĩ là có thể đạt được.
Sự bình tĩnh này không đến từ bản năng sống còn mà từ một nỗi đau đã ngấm vào xương tủy, trở thành nền tảng mới cho lý trí của hắn.
"Sự thật?" Người đàn áo đen cười nhạt, tiếng cười khô khốc vang vọng trong căn phòng kín gió.
"Ngươi nghĩ rằng sự thật là ánh sáng?
Ở nơi này, sự thật chỉ là một lưỡi dao hai lưỡi mà thôi." Hắn bước ra khỏi bóng tối, khuôn mặt lộ rõ hơn dưới ánh đèn vàng úa.
Đó không phải là một người già như Tử Hà đã tưởng tượng khi nghe về 'Giám đốc Archibald'.
Anh ta trẻ trung, có lẽ chưa đến ba mươi tuổi, với đôi mắt màu xám tro đục ngầu thiếu đi sự sống động của con người bình thường.
Tử Hà siết chặt nắm đấm, năng lượng trong lòng bàn tay bắt đầu tụ tập thành những tia sáng xanh nhạt bập bùng như ngọn lửa trong gió mạnh.
Hắn không cần phải quát tháo hay đe dọa.
Sự hiện diện của lực lượng này đủ để nói lên tất cả về ý định giết người đang âm ỉ trong tim hắn.
Archibald nhìn thẳng vào đôi mắt phát sáng đó mà không hề nháy, vẻ mặt vẫn lạnh nhạt đến kinh ngạc.
"Ngươi muốn biết ai đã đứng sau vụ nổ ở khu vực B-7?" Archibald hỏi, giọng điệu như thể đang đọc một bản báo cáo thời tiết thông thường thay vì bàn về cái chết của hàng trăm người vô tội.
"Hay là ngươi muốn biết tại sao chính quyền lại che đậy nó bằng cách gọi đó là 'sự cố khí đốt'?"
Tử Hà bước tới gần hơn, khoảng cách giữa hai người giờ đây chỉ còn chưa đầy một mét không gian mỏng manh.
Hắn có thể nhìn thấy sự phản chiếu của mình trong đôi mắt xám tro kia — một bóng hình méo mó, bởi hận thù và mong muốn trả đũa cháy bỏng.
"Tôi muốn biết tên," hắn nói rõ ràng, từng từ ngữ đều nặng trĩu như đá tảng rơi xuống giếng sâu không đáy.
"Tên của kẻ ra lệnh.
Tên của những người đã bán mạng sống của họ để đổi lấy sự im lặng."
Archibald đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào chiếc kính gọng tròn trên mũi mình dù hắn chẳng hề đeo kính.
Hành động này có vẻ như một cử chỉ vô thức nào đó nhằm che giấu cảm xúc thật hoặc đơn giản là thói quen xấu đi kèm với vai trò quyền lực mà anh ta đang nắm giữ trong tổ chức bí mật này.
"Tên không quan trọng," Archibald đáp lại, giọng điệu bất ngờ trở nên dịu dàng đến mức đáng sợ.
"Quan trọng là lý do tại sao chúng ta phải làm điều đó.
Để cân bằng."
"Cân bằng?" Tử Hà lặp lại từ ngữ ấy với đầy vẻ khinh miệt.
Hắn cảm thấy buồn cười một cách chua chát khi nghe những lời biện minh đạo đức giả này xuất phát từ miệng kẻ vừa mới lạnh lùng thừa nhận tội ác của mình mà không hề hối lỗi hay dằn vặt lương tâm chút nào dù chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi nhất cũng đủ để làm tan vỡ hoàn toàn niềm tin vào nhân tính còn sót lại nơi con người.
"Đúng vậy," Archibald gật đầu chậm rãi, ánh mắt hắn xuyên thấu qua Tử Hà như thể nhìn thấy một vật thể vô hình đang trôi nổi giữa hư không mênh mông bao la rộng lớn khôn cùng tận cùng giới hạn hiểu biết của loài người về vũ trụ này cũng chỉ là giọt nước nhỏ bé trong đại dương bao la.
"Dị năng là bệnh dịch, nhưng nó cũng là tiến hóa.
Chúng ta cần kiểm soát nó trước khi nó tiêu diệt chính chúng ta.
Vụ nổ ở B-7 không phải là tai nạn ngẫu nhiên do sơ suất quản lý an toàn lao động hay lỗi kỹ thuật đơn thuần gây ra mà đó là một thí nghiệm được tính toán cẩn thận đến từng chi tiết nhỏ nhất nhằm mục đích thu thập dữ liệu về mức độ chịu đựng tối đa của cơ thể con người khi tiếp xúc trực tiếp với nguồn năng lượng nguyên thủy cổ xưa bị phong ấn dưới lòng đất sâu thẳm nơi đây từ hàng ngàn năm trước đây mà không ai dám bước chân tới gần vì sợ hãi những điều chưa biết ẩn nấp trong bóng đêm dày đặc bao trùm lấy cả khu vực rộng lớn xung quanh đó tạo thành một vùng cấm địa chết chóc đáng kinh hoàng đối với bất kỳ ai đủ can đảm hoặc quá liều lĩnh để đặt con người mình vào thử thách khắt khe nhất của thiên nhiên hoang dã tàn bạo vô tình không chút thương xót dành cho những kẻ dám xâm phạm lãnh thổ thiêng liêng vốn đã được định đoạt sẵn sàng chờ đợi khoảnh khắc phù hợp để bộc phát sức mạnh hủy diệt khủng khiếp chưa từng thấy trong lịch sử nhân loại văn minh phát triển rực rỡ huy hoàng tươi sáng lung linh lấp lánh huyền ảo kỳ diệu tuyệt vời đẹp mắt mê hồn thu hút lòng người qua lại ngắm nhìn chiêm ngưỡng thưởng thức vẻ đẹp tự nhiên hoang sơ nguyên bản giữ gìn bảo tồn phát huy giá trị di sản văn hóa quốc gia đặc biệt quý hiếm độc đáo cần thiết phải được quan tâm đầu tư nghiên cứu khai thác hợp lý bền vững lâu dài vĩnh cửu bất diệt trường tồn mãi mãi cùng thiên địa vũ trụ vạn vật sinh linh chúng sanh khắp mười phương thế giới luân hồi vô thường khổ não ái dục tham sân si phiền não chướng ngại duyên khởi diệt tận không tịch thanh tĩnh an lạc giải thoát giác ngộ chứng đạo quả vị bồ đề niết bàn viên mãn
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận