Chương 14

Chương 14 — Tiếng Vọng Hư Không: Phân Thân Sinh Tử

Không gian tại trung tâm Nhà máy Aether cũ không còn tuân theo các định luật vật lý mà Trần Nam từng học ở trường phổ thông.

Ở đây, trọng lực là một lời khuyên thay vì một quy tắc.

Trần Nam đứng trên một mảnh bê tông lơ lửng, cách mặt đất ba mươi mét, nhưng anh không cảm thấy nguy hiểm.

Sự sợ hãi đã bị thay thế bằng một sự tập trung lạnh lùng, sắc bén như lưỡi dao.

Trước mặt anh, thực thể mà những lời thì thầm trong Hư Không gọi là "Kiếm Thần" đang tồn tại.

Nó không có khuôn mặt, không có cơ thể xác thịt.

Nó là một khoảng trống hình người, một lỗ hổng trong thực tại nơi ánh sáng bị nuốt chửng.唯 nhất còn lại là thanh kiếm ánh bạc dài chục mét, lơ lửng ngang tầm ngực của nó.

Thanh kiếm đó không phải bằng kim loại.

Nó được tạo thành từ hàng nghìn mảnh vỡ ký ức, những Echo của những dị năng đã chết trong đau đớn và tuyệt vọng.

Tiếng rung của thanh kiếm vang lên, không phải là âm thanh, mà là một tần số cảm xúc.

Nó là nỗi sợ.

Nỗi sợ nguyên thủy của con người khi đối mặt với cái chết.

Trần Nam nhắm mắt lại.

Anh cần sự tĩnh lặng.

Anh cần nghe rõ hơn.

"Body A, giảm tải cảm giác," anh ra lệnh cho chính mình.

Giọng nói của anh vang lên trong đầu, lạnh lùng và phân tích.

Đây là mặt Trần Nam (Sáng).

Mặt của lý trí.

Cảm giác từ bàn chân anh dần biến mất.

Tiếng gió rít qua khe hở của những tòa nhà đổ nát trở nên xa vời.

Thế giới vật lý đang mờ dần, nhường chỗ cho thế giới của Hư Không.

Trong bóng tối của tâm trí, một ý thức khác bắt đầu thức dậy.

Lý Tiểu Phong.

Không, không hoàn toàn là Tiểu Phong.

Đó là phần bóng tối của chính Trần Nam, được nuôi dưỡng bởi sự thù hận và nỗi đau mất mát.

*“Nó không phải là kẻ thù,”* giọng nói của Trần Nam (Tối) vang lên, đầy hung bạo.

*“Nó là một cánh cửa.

Và cánh cửa này đang mở.”*

Trần Nam mở mắt.

Đôi mắt anh giờ đây không còn màu đen.

Chúng chuyển sang màu xám tro, giống như màu của tro tàn sau một vụ cháy lớn.

Anh nhìn thấy những sợi dây năng lượng mỏng manh nối liền thanh kiếm với khoảng không xung quanh.

Những sợi dây đó là những Echo.

Chúng đang kéo năng lượng từ không gian, từ ký ức của những người đã chết, để duy trì sự tồn tại của thực thể này.

Anh bước về phía trước.

Mảnh bê tông dưới chân anh nứt vỡ, nhưng anh không rơi.

Trọng lực ở đây đang bị thanh kiếm ánh bạc chi phối.

Mỗi bước chân của anh đều làm rung động không khí, tạo ra những gợn sóng màu tím nhạt lan tỏa ra xung quanh.

Kiếm Thần không di chuyển.

Nó không cần phải di chuyển.

Sự hiện diện của nó đã là một lời đe dọa.

Thanh kiếm rung lên mạnh hơn, phát ra một âm thanh giống như tiếng khóc của một đứa trẻ bị bỏ rơi.

Âm thanh đó xé toạc màng tai Trần Nam, nhưng anh không lùi bước.

Anh đang tìm kiếm điểm yếu.

Anh đang tìm kiếm sự thật.


Thanh kiếm ánh bạc bắt đầu di chuyển.

Nó không quay về phía Trần Nam.

Nó quay về phía khoảng không phía sau anh.

Một lực lượng vô hình đang kéo nó lại.

Trần Nam quay đầu lại.

Đằng sau anh, không gian đang xé toạc.

Những mảnh vỡ của thực tại bay ra xung quanh, tạo thành một cơn lốc xoáy.

Và từ trong cơn lốc đó, một bóng đen khổng lồ đang xuất hiện.

Nó không có hình dạng cụ thể.

Nó là sự hỗn loạn.

Là sự hủy diệt.

Đó là những gì Hư Không đang cố gắng ngăn chặn.

Đó là mối đe dọa từ bên ngoài vũ trụ mà cha anh đã nhắc đến.

Kiếm Thần, thực thể được tạo thành từ những Echo của người chết, đang chiến đấu để bảo vệ thế giới này khỏi mối đe dọa đó.

Và Trần Nam, vô tình, đã đứng giữa trận chiến.

*“Chạy đi,”* giọng nói của Lý Tiểu Phong vang lên trong đầu anh.

*“Đừng cố trở thành anh hùng.

Đó là tất cả những gì anh cần làm.”*

Trần Nam mỉm cười.

Một nụ cười lạnh lùng, đầy sự mỉa mai.

“Không,” anh nói.

Giọng nói của anh vang lên trong không gian tĩnh lặng, rõ ràng và dứt khoát.

“Tôi không đến đây để chạy trốn.

Tôi đến đây để tìm ra sự thật.”

Anh bước về phía bóng đen đang xuất hiện.

Không phải để chiến đấu.

Mà để đối diện.

Kiếm Thần quay lại.

Thanh kiếm ánh bạc hướng thẳng về phía Trần Nam.

Lần này, nó không còn là một lời đe dọa.

Đó là một lời mời gọi.

*“Hãy chọn,”* giọng nói của Kiếm Thần vang lên, không phải bằng âm thanh, mà bằng cảm xúc.

*“Chọn giữa sự kiểm soát và sự tự do.

Chọn giữa sự sống và cái chết.”*

Trần Nam nhìn vào thanh kiếm.

Anh nhìn vào những mảnh vỡ ký ức trên lưỡi kiếm.

Anh thấy hình ảnh của Lý Tiểu Phong.

Anh thấy hình ảnh của cha mình.

Và anh thấy hình ảnh của chính mình, trong tương lai.

Trong tương lai đó, anh không phải là một anh hùng.

Anh không phải là một kẻ phản diện.

Anh là một người đàn ông đơn độc, đứng giữa hai thế giới, mang theo gánh nặng của cả hai.

Và anh chấp nhận nó.

Trần Nam giơ tay lên.

Không phải để phòng thủ.

Mà để bắt lấy thanh kiếm.

Năng lượng dị năng trong cơ thể anh bùng nổ.

Không phải màu xanh lam của lý trí.

Mà là màu đỏ của sự thù hận.

Màu đen của bóng tối.

Màu trắng của sự thuần khiết.

Ba màu sắc đó đan xen vào nhau, tạo thành một luồng năng lượng chưa từng có.

Cơ thể anh bắt đầu nứt vỡ.

Da thịt anh chuyển màu.

Xương cốt anh phát ra ánh sáng.

Anh đang biến đổi.

Không phải thành một dị nhân.

Mà thành một thứ gì đó khác.

Một thứ gì đó nằm giữa con người và Hư Không.

Kiếm Thần lùi lại.

Lần đầu tiên, thực thể đó biểu lộ cảm xúc.

Và từ trong bóng đen phía sau, một giọng nói khác vang lên.

Một giọng nói đầy sự tức giận, đầy sự hủy diệt.

*“Cuối cùng...

ngươi đã đến.”*

Trần Nam dừng lại.

Anh không quay đầu.

Anh biết rằng mình không thể thắng cả hai.

Nhưng anh cũng biết rằng, nếu anh không thử, anh sẽ không bao giờ biết liệu mình có thể thay đổi thế giới hay không.

Anh bước tiếp.

Và khi anh bước qua ranh giới giữa ánh sáng và bóng tối, thế giới xung quanh anh sụp đổ.

Không phải vì một vụ nổ.

Mà vì sự im lặng.

Và trong sự im lặng đó, Trần Nam nghe thấy một tiếng vọng.

Một tiếng vọng nhỏ, yếu ớt, nhưng đầy sự quyết tâm.

*“Chào mừng ngươi trở về, Trần Nam.”*

Và rồi, anh mất ý thức.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập