Chương 13
Không khí trong căn phòng chờ của nhà máy Aether không chỉ là tĩnh lặng.
Đó là sự vắng lặng của một chiếc mộ chưa được lấp, nơi những lời thì thầm bị bịt kín bằng đất sét và máu.
Trần Nam đứng bất động, cuốn sổ tay da cũ kỹ trong tay anh lạnh đến mức các đầu ngón tay tê cứng, nhưng nhiệt độ bên trong lồng ngực anh lại đang bùng cháy.
Những dòng chữ trên trang cuối cùng của cuốn sổ đã thay đổi.
Không phải do mực bị nhòe đi, mà như thể chính thực tại đang phản chiếu lại những ký ức đen tối nhất của anh.
Hình ảnh Lý Tiểu Phong với đôi mắt đỏ ngầu, miệng mở to trong tiếng hét câm lặng, và những bóng đen kéo dài như những cánh tay của cái chết đang quấn lấy cổ người bạn duy nhất của anh.
"Lý Tiểu Phong không chết vì anh," giọng nói của phiên bản Trần Nam từ năm năm trước vang lên, lạnh lẽo và vô cảm, như một bản án đã được tuyên từ lâu.
"Anh ta chết vì anh đã không đủ mạnh để giữ anh ta lại."
Trần Nam nghiến răng, hàm cơ bắp căng cứng đến mức đau nhói.
Sự thật này cắt vào tim anh sâu hơn bất kỳ vết thương nào mà Hư Không có thể gây ra.
Anh đã xây dựng cả một hệ thống thù hằn, một mục tiêu trả thù dựa trên niềm tin rằng Lý Tiểu Phong là nạn nhân của sự vô tình và sự tàn bạo của Tổ chức Thanh Tẩy.
Nhưng nếu điều đó không đúng?
Nếu cái chết của Lý Tiểu Phong là hệ quả tất yếu của sự yếu đuối?
"Tôi không yếu," Trần Nam nói, giọng anh khàn đặc, vang vọng trong căn phòng trống trải.
"Tôi đã sống sót.
Tôi đang đứng đây."
Phiên bản Trần Nam kia cười.那是一个 nụ cười đầy sự khinh miệt, nhưng cũng chứa đựng một nỗi đau sâu thẳm mà Trần Nam nhận ra ngay lập tức.
Đó là nỗi đau của chính anh.
"Sống sót không phải là sức mạnh," người đó đáp lại, bước chậm rãi về phía trước.
Mỗi bước chân của anh ta không tạo ra tiếng động, nhưng không gian xung quanh lại rung động, như thể thực tại đang bị xé rách bởi sự hiện diện của anh ta.
"Sống sót là sự chấp nhận.
Và anh đã chấp nhận sai lầm.
Anh chấp nhận rằng cha anh là một nạn nhân.
Anh chấp nhận rằng Tôn Vô Khuyết là một kẻ độc tài.
Và anh chấp nhận rằng Lý Tiểu Phong đã chết vô nghĩa."
Trần Nam lùi lại một bước, gót chân chạm vào vòng tròn xác chết.
Mùi thối rữa của xác người và mùi kim loại của máu cũ xông vào mũi anh, nhưng anh không quay đi.
Anh cần phải hiểu.
Anh cần phải biết.
"Vậy thì nói cho tôi biết sự thật," Trần Nam nói, giọng anh bình tĩnh hơn anh nghĩ.
Sự lý trí của Trần Nam (Sáng) đang cố gắng kiểm soát cơn bão cảm xúc đang cuộn xoáy bên trong.
"Nếu cha tôi không phải là nạn nhân, và Tôn Vô Khuyết không phải là kẻ thù...
thì ai là kẻ thù?"
Người đó dừng lại, cách Trần Nam chỉ còn vài mét.
Ánh sáng từ cửa sổ cao vút chiếu xuống, cắt đôi khuôn mặt của anh ta, một nửa chìm trong bóng tối, một nửa lộ ra những vết sẹo ngang dọc trên má.
Những vết sẹo đó giống hệt những vết nứt năng lượng trên tay Trần Nam khi anh sử dụng dị năng.
"Kẻ thù là sự cân bằng," người đó nói.
"Và sự cân bằng đang bị phá vỡ."
Trần Nam nhíu mày.
"Ý anh là gì?"
"Cha anh, Trần Minh, không tự sát để thức tỉnh một thực thể Hư Không để cứu thế giới," người đó nói, giọng nói của anh ta hòa lẫn với tiếng vọng của Hư Không, tạo thành một âm thanh đa chiều, như thể nhiều người đang nói cùng lúc.
"Anh ta tự sát để *giải phóng* nó.
Hư Không không phải là một lớp không gian song song.
Nó là một ý thức.
Một ý thức cổ xưa, đói khát, và bị giam cầm bởi chính những linh hồn của chúng ta.
Tiếng Vọng của người chết không phải là những mảnh vỡ ký ức.
Chúng là *lương thực*."
Trần Nam cảm thấy một cơn chóng mặt kéo đến.
Những gì anh nghe thấy mâu thuẫn hoàn toàn với những gì anh đã học, những gì anh đã tin.
Nhưng cuốn sổ trong tay anh, và những ký ức từ cha anh, đang xác nhận điều đó.
"Khi một dị năng cao cấp chết, hoặc một cái chết đầy cảm xúc cực đoan xảy ra," người đó tiếp tục, "linh hồn không tan biến.
Nó trở thành một Echo.
Và Echo đó cung cấp năng lượng cho Hư Không.
Nhưng Hư Không không chỉ ăn.
Nó học từ nỗi sợ, từ sự hối hận, từ tình yêu và sự thù hận.
Và giờ, nó đã đủ mạnh để thức tỉnh."
"Và Tôn Vô Khuyết?" Trần Nam hỏi, giọng anh run nhẹ.
"Tôn Vô Khuyết biết điều đó," người đó nói.
"Anh ta không cố gắng kiểm soát dị năng để bảo vệ con người khỏi dị nhân.
Anh ta cố gắng kiểm soát dị năng để *đói* Hư Không.
Bằng cách 'khóa' tất cả các Echo vào một trung tâm duy nhất, anh ta ngăn chặn Hư Không tiêu thụ chúng.
Anh ta đang cố gắng giữ cho thế giới này không bị nuốt chửng."
Trần Nam nhìn xuống cuốn sổ tay.
Những dòng chữ trên trang cuối cùng đang mờ dần, thay vào đó là một hình ảnh mới.
Đó là hình ảnh của một thành phố, nhưng không phải là thành phố mà anh biết.
Đó là một thành phố bị bao phủ bởi một lớp sương đen, và từ giữa lớp sương đó, những cánh tay khổng lồ đang vươn ra, xé nát các tòa nhà.
"Và cha tôi?" Trần Nam hỏi, giọng anh nghẹn lại.
"Cha anh đã tạo ra một lỗ hổng," người đó nói.
"Một lỗ hổng mà Hư Không có thể sử dụng để bước vào thế giới này.
Và giờ, nó đang mở rộng.
Và nó cần một người dẫn đường.
Một người có đủ sức mạnh để phá vỡ các rào cản mà Tôn Vô Khuyết đã xây dựng."
Trần Nam cảm thấy tim mình như ngừng đập.
"Tôi?"
"Không," người đó nói, lắc đầu.
"Anh không đủ mạnh.
Nhưng *tôi* thì có."
Trần Nam nhìn chăm chú vào người trước mặt mình.
Anh nhận ra rằng người đó không chỉ là một phiên bản của anh từ quá khứ.
Anh ta là một phần của anh.
Một phần đã bị Hư Không chiếm hữu, đã bị ăn mòn bởi sự tuyệt vọng và sự thù hận.
"Tôi là Trần Nam," người đó nói, giọng nói của anh ta trở nên hung dữ hơn.
"Tôi là Trần Nam đã không thể cứu Lý Tiểu Phong.
Tôi là Trần Nam đã không thể ngăn chặn cha anh tự sát.
Và tôi là Trần Nam sẽ phá hủy mọi thứ để lấy lại quyền kiểm soát."
Trần Nam cảm thấy một cơn đau nhói chạy dọc theo sống lưng.
Đó không phải là đau thể xác.
Đó là sự nhận thức.
Anh đang đối mặt với chính mình.
Một phiên bản của anh đã thất bại, đã bị Hư Không nuốt chửng, và giờ đây, nó đang trở lại để hoàn tất công việc.
"Anh muốn gì?" Trần Nam hỏi, giọng anh bình tĩnh hơn anh nghĩ.
"Anh muốn tôi chết," người đó nói, mỉm cười.
"Nhưng trước khi anh làm điều đó, hãy nhìn vào đôi mắt của anh ta."
Người đó chỉ tay về phía cuốn sổ tay trên tay Trần Nam.
Trần Nam cúi xuống nhìn cuốn sổ.
Những dòng chữ trên trang cuối cùng đang thay đổi.
Mực đen lan tỏa, tạo thành một hình ảnh.
Đó là khuôn mặt của Lý Tiểu Phong.
Nhưng không phải Lý Tiểu Phong vui vẻ, thích chơi đùa mà anh biết.
Đó là Lý Tiểu Phong với đôi mắt đỏ ngầu, miệng mở to trong một tiếng hét câm lặng.
Và xung quanh anh ta, là những bóng đen đang kéo dài ra, như những cánh tay của cái chết.
*"Lý Tiểu Phong không chết vì anh,"* giọng nói của người đó vang lên, lạnh như băng.
*"Anh ta chết vì anh đã không đủ mạnh để giữ anh ta lại."*
Trần Nam cảm thấy tim mình như ngừng đập.
"Anh đang nói gì?" anh hỏi, giọng anh run rẩy.
Người đó bước vào tầm với của Trần Nam, và chạm nhẹ vào trán anh.
"Anh đang nói rằng," người đó thì thầm, "chúng ta không có thời gian để tranh luận.
Hư Không đang thức tỉnh.
Và lần này, nó không cần một người dẫn đường.
Nó cần một cái huyệt."
Và rồi, thế giới sụp đổ.
Không phải vì một vụ nổ, mà vì sự im lặng.
Trần Nam cảm thấy ý thức của mình bị kéo xuống sâu, sâu hơn bất kỳ lần nào trước đây.
Anh rơi vào một vực thẳm không đáy, nơi mà những tiếng vọng của người chết không còn là tiếng thì thầm, mà là những tiếng gào thét.
Khi anh tỉnh lại, anh đang nằm trên sàn nhà của căn hộ cũ kỹ của mình.
Ánh sáng ban mai len lỏi qua khe cửa sổ, chiếu lên những hạt bụi đang lơ lửng trong không trung.
Anh ngồi dậy, tay run rẩy chạm vào đầu.
Không có vết thương.
Không có đau đớn.
Chỉ có một cảm giác trống rỗng, như thể một phần của anh đã bị xóa sổ.
Anh nhìn quanh căn phòng.
Mọi thứ vẫn y nguyên.
Chiếc bàn cũ, chiếc giường rách nát, và bức ảnh của Lý Tiểu Phong treo trên tường.
Nhưng có gì đó khác.
Không khí nặng nề hơn.
Và những tiếng vọng...
chúng không còn là tiếng thì thầm nữa.
Chúng là những lời mời gọi.
Trần Nam đứng dậy, bước đến trước gương.
Khuôn mặt anh vẫn quen thuộc, nhưng đôi mắt anh thì không.
Chúng xám tro, mờ ảo, và đầy sự trống rỗng.
Anh nhìn thấy chính mình, nhưng cũng nhìn thấy một bóng tối đang潜伏 bên trong.
"Cái huyệt," anh thì thầm.
Anh nhớ lại những gì người đó đã nói.
Hư Không không cần một người dẫn đường.
Nó cần một cái huyệt.
Một nơi để nó có thể bước vào thế giới này.
Và anh vừa mới tạo ra nó.
Trần Nam nắm chặt tay, móng tay cắm vào lòng bàn tay đến mức chảy máu.
Anh không thể để điều đó xảy ra.
Anh phải tìm ra cách để đóng lại cái huyệt đó.
Nhưng để làm được điều đó, anh cần phải hiểu rõ hơn về Hư Không.
Và để hiểu về Hư Không, anh cần phải tìm ra nơi mà nó mạnh nhất.
Anh nhìn vào bức ảnh của Lý Tiểu Phong.
Khuôn mặt vui vẻ của người bạn đã khuất đang nhìn anh với ánh mắt đầy sự tò mò.
"Lý Tiểu Phong," Trần Nam nói, giọng anh khàn đặc.
"Nếu anh còn ở đây, hãy giúp tôi."
Không có câu trả lời.
Chỉ có sự im lặng.
Nhưng trong sự im lặng đó, Trần Nam nghe thấy một tiếng vọng.
Một tiếng vọng nhỏ, yếu ớt, nhưng đầy sự quyết tâm.
*Đừng tin anh ta.*
Trần Nam đóng mắt lại.
Anh biết rằng mình không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy.
Nhưng anh cũng biết rằng mình không thể bỏ qua nó.
Anh bước ra khỏi căn hộ, đóng cửa lại phía sau lưng.
Bước chân của anh nặng nề, nhưng quyết liệt.
Anh không biết mình sẽ đi đâu, nhưng anh biết rằng mình không thể ở lại đây.
Hư Không đang thức tỉnh.
Và anh phải chuẩn bị cho một cuộc chiến mà anh không biết liệu mình có thể thắng hay không.
Trên đường phố, những người đi lại vội vã, không ai biết rằng một trong số họ đang mang theo một phần của cái chết trong mình.
Và họ cũng không biết rằng, cái chết đó đang dần thức tỉnh.
Trần Nam bước vào dòng người, hòa mình vào sự hỗn loạn của thành phố.
Anh cần thông tin.
Anh cần biết nơi mà Hư Không mạnh nhất.
Và anh biết nơi để bắt đầu.
Nhà máy Aether.
Nơi mà tất cả mọi thứ đã bắt đầu.
Và nơi mà tất cả mọi thứ sẽ kết thúc.
Trần Nam nhìn lên bầu trời xám xịt.
Những đám mây dày đặc, che khuất mặt trời.
Và trong bóng tối đó, anh thấy một thứ gì đó đang di chuyển.
Một bóng đen, lớn hơn bất kỳ thứ gì anh từng thấy trước đây.
Nó đang nhìn anh.
Và nó đang cười.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận