Chương 12

Ánh sáng từ thi thể của Lý Phong không tan biến vào không khí, mà nó chui vào da thịt Trần Nam.

Cảm giác đầu tiên không phải là sức mạnh, mà là lạnh.

Một cái lạnh thấu xương, như thể máu trong tĩnh mạch anh đang đóng băng bởi sự xâm nhập của một thực thể ngoài hành tinh.

Trần Nam quỳ xuống, hai tay ôm chặt lấy đầu, ngón tay cào vào mái tóc ẩm ướt, cố gắng giữ lấy ý thức trước khi nó bị cuốn trôi vào dòng chảy ký ức của người khác.

Lý Phong đã chết.

Nhưng cái chết của một Kiếm Thần trong thế giới này không phải là sự kết thúc, mà là sự chuyển giao.

*"Đừng để nó ăn mòn anh, Nam,"* giọng nói của Lý Phong vang lên, không phải từ bên ngoài, mà từ sâu trong não bộ, nơi ranh giới giữa Trần Nam (Sáng) và Trần Nam (Tối) mỏng manh nhất.

*"Hư Không không tha thứ cho sự do dự.

Nếu anh không kiểm soát được nó, nó sẽ kiểm soát anh."*

Trần Nam nghiến răng, hàm răng anh kêu răng rắc.

Anh cảm thấy cơ thể mình đang giãn ra, như thể mỗi tế bào đang bị kéo dãn bởi một lực vô hình.

Body Clock của anh—cơ chế đồng bộ hóa nhịp sinh học—bắt đầu quay cuồng.

Thời gian xung quanh chậm lại, nhưng bên trong cơ thể anh, mọi thứ diễn ra với tốc độ ánh sáng.

Anh đứng dậy, chân tay run rẩy.

Căn hộ cũ giờ đây không còn là nơi trú ẩn, mà là một phòng thí nghiệm sống.

Những mảnh kính vỡ trên sàn nhà bắt đầu rung động, phát ra những âm thanh cao tần mà tai người thường không thể nghe thấy.

Đó là tiếng vọng của Hư Không đang phản ứng với sự hiện diện của một dị năng cấp cao vừa thức tỉnh.

Trần Nam nhìn xuống đôi tay mình.

Làn da xám tro mờ ảo từ chương trước giờ đây đã chuyển sang màu đen bóng, như mực tàu刚刚 được pha loãng.

Những đường vân năng lượng xanh lam không còn lan tỏa dưới da nữa, mà nổi bật lên như những mạch máu phát sáng, đập thình thịch theo nhịp tim của anh.

"Đau," anh lẩm bẩm, giọng khàn đặc.

"Nhưng không phải là đau thể xác."

Đau là sự nhận thức.

Anh có thể cảm thấy sự hiện diện của hàng ngàn linh hồn lang thang trong thành phố này.

Chúng không còn là những tiếng thì thầm hỗn độn nữa.

Chúng là những sợi dây, những sợi dây vô hình nối kết giữa quá khứ và hiện tại, và giờ đây, Trần Nam đang nắm giữ đầu dây kia.

Anh cần một nơi yên tĩnh để phân tích.

Căn hộ này quá ồn ào.

Tiếng vọng của những cư dân cũ—những người đã chết vì bạo lực, vì bệnh tật, vì cô đơn—đang cố gắng kéo anh vào những ký ức của họ.

Anh không thể để điều đó xảy ra.

Anh cần sự tĩnh lặng tuyệt đối để hiểu rõ thứ sức mạnh mà Lý Phong đã để lại.

Trần Nam bước ra khỏi căn hộ, di chuyển về phía hành lang chung cư.

Cửa sắt bị gỉ sét kêu lên một tiếng creak dài, chói tai, nhưng anh không dừng lại.

Anh biết nơi mình cần đến.

Nơi duy nhất trong thành phố này mà Hội đồng Điều Khiển Dị Năng chưa từng chạm tới, bởi vì đó là nơi mà chính họ cũng sợ hãi.

Nhà máy Aether cũ.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập