Chương 11
Đó không phải là sự im lặng của cái chết, mà là tiếng gào thét của hàng ngàn linh hồn bị mắc kẹt.
Cơ thể A của anh – thể xác ba mươi tuổi, vốn dĩ yếu ớt và mong manh trước sức mạnh của Hư Không – giờ đây đang vỡ vụn từng chút một dưới áp lực của sự thực tại này.
Những mảnh xương vỡ không còn gây đau đớn nữa, thay vào đó là cảm giác tê dại, như thể chúng đang tan biến vào không khí.
Trần Nam (Sáng) mở mắt.
Không có đồng tử, không có tròng trắng, chỉ còn lại hai hố sâu đen ngòm hút lấy ánh sáng xung quanh.
Anh không nhìn thấy gì bằng mắt, nhưng anh *nghe* thấy tất cả.
Tiếng vọng của người chết không còn là những âm thanh rời rạc, mà là một dòng chảy dữ dội, cuốn phăng mọi ý thức.
*"Chúng ta đang ở đâu?"* giọng nói lạnh lùng của phần Sáng vang lên, cố gắng phân tích tần số rung động của không gian.
*"Đây không phải là Hư Không thông thường.
Đây là lõi.
Nơi Tôn Vô Khuyết giữ chìa khóa."*
Trần Nam (Tối) cười khẽ, một âm thanh khàn khàn vang lên từ sâu thẳm trong não bộ.
Không, đây là nhà tù.
Và chúng ta vừa bị nhốt vào đây cùng với những con thú."*
Anh cố gắng đứng dậy, nhưng chân tay anh không còn cảm giác.
Thay vào đó, anh cảm nhận được sự hiện diện của hàng ngàn thực thể vô hình xung quanh.
Chúng không tấn công, mà chỉ...
Những đôi mắt vô hình đó nhìn anh với sự tò mò, sợ hãi, và cả một nỗi tuyệt vọng sâu thẳm.
Trần Nam nhận ra rằng, những Echo này không phải là ma quỷ.
Chúng là những dị năng đã chết, những người đã đánh mất bản thân vì sức mạnh, và giờ đây, họ bị khóa lại ở đây, trở thành nguồn năng lượng cho hệ thống kiểm soát của Tổ Chức Thanh Tẩy.
Một bóng hình khổng lồ hiện ra trước mặt anh.
Nó không có hình dạng cụ thể, mà giống như một đám mây sương mù dày đặc, cuộn xoáy trong ánh sáng trắng.
Từ trong đám mây đó, một giọng nói vang lên, không phải bằng âm thanh, mà bằng sự rung động trực tiếp lên não bộ Trần Nam.
*"Con trai của tôi.
Con đã đến."*
Trần Nam giật mình.
Giọng nói đó...
quen thuộc đến rợn người.
Nó giống như giọng của người cha anh, nhưng già cỗi, mệt mỏi, và đầy đau khổ.
Anh cố gắng lùi lại, nhưng cơ thể anh không thể cử động.
Bóng hình đó tiến lại gần, và trong khoảnh khắc đó, Trần Nam thấy rõ khuôn mặt ẩn sau lớp sương mù.
Đó là khuôn mặt của người cha anh, nhưng đôi mắt ông ta không còn màu nâu ấm áp nữa, mà là màu đen ngòm, giống hệt đôi mắt của Trần Nam (Tối) lúc này.
*"Cha?"* Trần Nam thốt lên, giọng nói run rẩy.
*"Tại sao cha lại ở đây?
Tại sao cha để mẹ con mình chết?"*
Người cha không trả lời ngay.
Ông ta chỉ đưa tay ra, một bàn tay trong suốt, làm bằng năng lượng thuần khiết.
*"Đừng hỏi.
Hãy nghe tiếng vọng của họ.
Nếu con không hiểu, con sẽ trở thành kẻ thù của chính mình."*
Trần Nam nuốt nước bọt, cố gắng giữ bình tĩnh.
Bóng hình khổng lồ đó không tấn công ngay.
Nó đứng yên, tạo ra một áp lực nặng nề khiến không khí xung quanh đông đặc.
Anh nhận ra đây không phải là một quái vật, mà là một Echo cấp cao, một thực thể đã tồn tại trong Hư Không đủ lâu để tích tụ sức mạnh và ý thức.
Nhưng tại sao ông ta lại có hình dạng của người cha anh?
Và tại sao ông ta lại gọi anh là "con trai"?
Trần Nam (Sáng) bắt đầu phân tích.
*"Đây là một bẫy.
Hoặc một ảo giác.
Tôn Vô Khuyết đang cố gắng làm suy yếu tâm lý của chúng ta.
Đừng tin vào nó."*
Nhưng Trần Nam (Tối) lại cảm thấy một sự thu hút kỳ lạ.
*"Không, đây là thật.
Ta cảm nhận được năng lượng của ông ta.
Nó giống như năng lượng của chúng ta.
Chúng ta cùng một máu."*
Trần Nam nhắm mắt lại, cố gắng lọc bỏ những tạp âm xung quanh.
Anh tập trung vào tiếng vọng của người cha.
Và trong khoảnh khắc đó, anh thấy một ký ức phân mảnh.
Một cảnh tượng từ quá khứ, nơi người cha anh đang đứng trước một chiếc máy móc khổng lồ, với đôi mắt đỏ ngầu vì máu.
Ông ta đang hét lên điều gì đó, nhưng âm thanh bị bóp nghẹt bởi tiếng nổ rung chuyển cả thành phố.
Và sau đó, là sự im lặng.
Sự im lặng của cái chết.
*"Sự thật không phải là điều bạn nghĩ, Nam à,"* giọng nói của người cha vang lên, nhẹ nhàng hơn.
*"Tôi không tự sát.
Tôi bị giết.
Và kẻ giết tôi...
chính là người đang cố gắng cứu thế giới này."*
Trần Nam mở mắt, đôi mắt đen ngòm của anh sáng lên một tia giận dữ.
*"Tôn Vô Khuyết?"*
*"Đúng,"* người cha gật đầu.
*"Nhưng đừng hiểu lầm.
Anh ta không xấu.
Anh ta chỉ...
Sợ hãi sức mạnh của chúng ta.
Sợ hãi sự hỗn loạn.
Và vì sợ hãi, anh ta đã chọn con đường tàn nhẫn nhất: kiểm soát tuyệt đối."*
Bất chợt, không gian Hư Không rung chuyển dữ dội.
Ánh sáng trắng ở phía xa bắt đầu chuyển sang màu đỏ thẫm, giống như máu tươi.
Trần Nam quay lại, thấy một nhóm ba người đang bước vào từ một cổng không gian mở ra phía sau.
Họ mặc đồng phục đen, mang mặt nạ không biểu cảm, nhưng Trần Nam nhận ra họ.
Đó là những Cleaner cấp cao, những kẻ săn lùng dị nhân tinh nhuệ nhất của Tổ Chức Thanh Tẩy.
Và đi đầu trong họ là một người đàn ông cao lớn, mặc bộ vest đen sang trọng, khuôn mặt lạnh lùng và sắc sảo.
Tôn Vô Khuyết.
*"Trần Nam,"* Tôn Vô Khuyết nói, giọng nói bình thản nhưng đầy uy lực.
*"Con đã đến đúng lúc.
Tôi đã chờ đợi khoảnh khắc này rất lâu."*
Trần Nam nhìn Tôn Vô Khuyết, rồi nhìn lại bóng hình người cha.
*"Tại sao cha không ngăn cản hắn?"*
*"Vì tôi không thể,"* người cha trả lời, giọng nói đầy buồn bã.
*"Tôi đã bị khóa lại ở đây, cùng với hàng ngàn Echo khác.
Tôi chỉ có thể quan sát.
Và giờ, con phải chọn.
Chọn bên nào?
Bên của sự tự do, hay bên của trật tự?"*
Trần Nam không né tránh.
Anh nhắm mắt lại, tập trung vào hai nhịp tim trong cơ thể.
*Nhịp tim ban ngày: Yếu ớt, sắp tắt.*
*Nhịp tim ban đêm: Mạnh mẽ, hung bạo.*
Anh không dùng năng lượng để phá vỡ xiết kim loại.
Thay vào đó, anh *đồng bộ* hai nhịp tim đó.
Anh để cho sự hung bạo của Trần Nam (Tối) và sự lý trí của Trần Nam (Sáng) hòa quyện vào nhau, tạo nên một tần số rung động mới, một tần số mà cả hai phần tính cách đều chấp nhận.
Đó là tần số của sự cân bằng.
*"Tôi không chọn bên nào,"* Trần Nam mở mắt, giọng nói của anh giờ đây vang lên như một bản hợp xướng của hai giọng nói.
*"Tôi chọn con đường của riêng mình."*
Anh đưa tay ra, không phải để tấn công, mà để chạm vào bóng hình người cha.
Trong khoảnh khắc đó, một luồng năng lượng mạnh mẽ truyền từ người cha vào cơ thể anh.
Đó không phải là sức mạnh, mà là *ký ức*.
Ký ức về vụ nổ nhà máy Aether, về sự thật đằng sau cái chết của người mẹ anh, và về mối đe dọa thực sự từ bên ngoài vũ trụ mà người cha anh đã cố gắng cảnh báo.
Trần Nam hiểu ra.
Tôn Vô Khuyết không chỉ muốn kiểm soát dị năng.
Anh ta muốn *xóa bỏ* chúng, để ngăn chặn sự thức tỉnh của một thực thể cổ xưa, một thực thể mà người cha anh gọi là "Hư Không Vĩ Đại".
Thực thể đó không xấu, nhưng nó không thể kiểm soát được.
Và nếu nó thức tỉnh, nó sẽ hủy diệt thế giới này, cùng với cả Hư Không.
*"Con đã hiểu chưa?"* người cha hỏi.
*"Đã,"* Trần Nam trả lời.
*"Nhưng tôi sẽ không để Tôn Vô Khuyết quyết định số phận của chúng ta.
Tôi sẽ tìm ra cách khác.
Một cách để cân bằng giữa hai thế giới."*
Tôn Vô Khuyết bước lại gần, ánh mắt sắc lẹm.
*"Con đang mơ mộng, Trần Nam.
Không có cách nào khác.
Hoặc là kiểm soát, hoặc là hủy diệt.
Đó là lựa chọn duy nhất."*
Trần Nam cười, một nụ cười lạnh lùng và tàn nhẫn.
Có một lựa chọn thứ ba.
Đó là sự tiến hóa."*
Anh quay lại, nhìn vào những Cleaner đang chuẩn bị tấn công.
Và trong khoảnh khắc đó, anh cảm nhận được sự hiện diện của Lý Tiểu Phong.
Người bạn đồng hành, kẻ quản lý cơ thể B, đang ở đâu đó ngoài kia, trong thế giới thực.
Anh ta đang lo lắng, sợ hãi, nhưng cũng đang chờ đợi.
Chờ đợi một tín hiệu.
Trần Nam gửi một tín hiệu qua kết nối tinh thần.
*"Phong, chuẩn bị đi.
Chúng ta sẽ về nhà."*
Không gian Hư Không bắt đầu sụp đổ, những bức tường trắng xóa nứt nẻ, lộ ra bầu trời đêm đen kịt bên ngoài.
Trần Nam đứng dậy, cơ thể anh đổ xuống vì kiệt sức.
Body Clock ban đêm đang tắt dần, nhường chỗ cho sự mệt mỏi của thể xác ban ngày.
Nhưng trong đôi mắt anh, vẫn còn ánh sáng của sự quyết tâm.
Và từ trong bóng tối, một giọng nói vang lên, không phải của người cha, cũng không phải của Tôn Vô Khuyết.
Mà là giọng của chính anh, nhưng từ một tương lai xa xôi.
*"Cẩn thận, Nam à.
Kẻ thù thực sự không phải là Tôn Vô Khuyết.
Kẻ thù thực sự...
là chính con."*
Tiếng nói ấy không vang lên trong không khí, mà trực tiếp xâm nhập vào tủy sống của Trần Nam, lạnh lẽo như một mũi dao phẫu thuật cắt ngang qua dây thần kinh.
Anh rùng mình, cơ bắp co rút lại trong phản xạ sinh tồn bản năng.
Không phải là sợ hãi, mà là sự nhận ra rợn người về một sự thật bị chôn vùi.
Trần Nam khạc ra một ngụm máu lẫn đất, mùi kim loại tanh tưởi lan tỏa trong khoang miệng.
Anh quỳ sụp xuống, hai tay bám chặt vào nền gạch vỡ vụn.
Những mảnh kính từ cửa sổ vỡ nát lủng lẳng trên mép tường, phản chiếu ánh trăng bạc liêu, tạo nên những đốm sáng chói lòa như những con mắt đang soi mói.
"Body Clock..." anh lẩm bẩm, giọng khàn đặc vì đau đớn.
Đó là thuật ngữ mà Hội đồng Điều Khiển Dị Năng dùng để gọi cơ chế đồng bộ hóa nhịp sinh học với trường năng lượng dị năng.
Khi Body Clock hoạt động, thời gian dường như chậm lại đối với người sử dụng năng lực, cho phép họ phản ứng nhanh hơn giới hạn sinh học con người.
Nhưng khi nó tắt, cái giá phải trả là sự sụp đổ hoàn toàn của thể xác.
Trần Nam cố gắng đứng dậy, nhưng đôi chân anh run rẩy như lá cây trong gió bão.
Anh cần phải di chuyển.
Nơi đây không an toàn.
Những "Tiếng Vọng" của người chết không chỉ là tiếng thì thầm vô tri; chúng là những bản ghi dữ liệu cảm xúc và ký ức bị mắc kẹt trong không gian, và chúng đang trở nên ồn ào hơn.
*“...đau...
tại sao lại là máu...”*
*“...anh ấy đã hứa...”*
*“...không thể tin được...”*
Những giọng nói chồng chéo lên nhau, tạo thành một bản hòa tấu hỗn độn của sự tuyệt vọng.
Chúng không phải là tiếng của những người đã chết trong trận chiến vừa rồi, mà là tiếng của những nạn nhân từ quá khứ, những người đã bị Hội đồng tiêu diệt để duy trì "cân bằng".
Trần Nam nhắm chặt mắt, cố gắng lọc bỏ những tạp âm đó.
Kỹ thuật này gọi là "Cắt Tắt Tần Số", một phương pháp tự học đầy rủi ro mà anh đã phát triển trong những năm tháng ẩn náu.
Anh hít một hơi sâu, không khí lạnh buốt tràn vào phổi, mang theo mùi ẩm mốc của bê tông cũ kỹ và mùi ozone của năng lượng dị năng dư thừa.
Trong bóng tối, hình ảnh của Tôn Vô Khuyết vẫn còn in hằn trong tâm trí anh.
Không phải là khuôn mặt lạnh lùng, tàn nhẫn mà anh đã nhìn thấy trước đây, mà là ánh mắt của một người đàn ông đang gánh vác một gánh nặng kinh hoàng.
Tôn Vô Khuyết không giết người vì thú vui.
Anh ta giết người vì tin rằng đó là cách duy nhất để ngăn chặn sự sụp đổ của thế giới dị năng.
Đó là bi kịch của một kẻ bảo vệ trật tự, sẵn sàng hy sinh cá nhân để duy trì hệ thống.
Và Trần Nam, với tư cách là một "lỗi" trong hệ thống đó, là mối đe dọa phải bị loại bỏ.
Nhưng nếu kẻ thù thực sự là chính anh, thì điều đó có nghĩa là gì?
Trần Nam mở mắt, đôi mắt anh giờ đây không còn màu đen bình thường, mà chuyển sang một sắc thái xám tro mờ ảo.
Đó là dấu hiệu của việc anh đang bắt đầu sử dụng năng lực "Echo Walker" – khả năng bước vào dòng thời gian của những ký ức còn sót lại trong không gian.
Anh bước đi, từng bước một, chậm rãi và cẩn thận.
Mỗi bước chân đều khiến những mảnh kính dưới giày kêu lên những âm thanh sắc nhọn, như những tiếng than vãn nhỏ bé.
Anh đang đi vào sâu hơn trong tòa nhà bỏ hoang này, nơi mà theo hồ sơ mật mà anh đã đánh cắp từ phòng an ninh của Hội đồng, là nơi diễn ra cuộc thí nghiệm "Project Silence" – dự án nhằm loại bỏ hoàn toàn Tiếng Vọng của người chết.
Cánh cửa sắt ở cuối hành lang bị gỉ sét nặng, nhưng vẫn còn nguyên vẹn.
Trần Nam đặt tay lên bề mặt lạnh lẽo của nó.
Ngay lập tức, một cơn đau nhói chạy dọc theo cánh tay anh.
Những ký ức từ quá khứ của cánh cửa này bắt đầu tràn vào đầu anh.
*Tiếng hét.
Tiếng súng.
Máu chảy ra từ những vết thương sâu thẳm.
Và sau đó, là sự im lặng chết chóc.*
Trần Nam nghiến răng, cố gắng giữ ý thức của mình.
Anh không muốn bị cuốn vào dòng chảy ký ức đó.
Anh cần thông tin, không phải cảm xúc.
Anh đẩy mạnh cánh cửa, nó mở ra với một tiếng creak dài, chói tai.
Bên trong là một căn phòng lớn, trần cao, với những chiếc ghế kim loại được sắp xếp thành hàng dọc.
Ở giữa phòng là một cái bục tròn, với một chiếc ghế đơn đặt ở chính giữa.
Trên chiếc ghế đó, có một vết đốm màu nâu sẫm, đã khô và đóng vảy theo thời gian.
Trần Nam bước vào phòng, cảm giác bất an bao trùm lấy anh.
Không khí ở đây dày đặc hơn, nặng nề hơn, như thể không gian đang bị nén ép bởi một sức mạnh vô hình.
Anh đi đến gần chiếc ghế, mắt anh quét qua những chi tiết nhỏ bé xung quanh.
Trên tường, có những dòng chữ khắc bằng móng tay, sâu và gượng gạo.
*"Họ nói rằng sự im lặng là ân điển.
Nhưng sự im lặng chỉ là cái chết của sự thật."*
Trần Nam chạm nhẹ vào những dòng chữ đó.
Ngay lập tức, một hình ảnh hiện ra trước mắt anh.
Một người đàn ông, gầy gò, mắt trũng sâu, đang ngồi trên chiếc ghế này.
Anh ta đang khóc, nhưng không có tiếng khóc.
Anh ta đang cố gắng nói điều gì đó, nhưng giọng nói của anh ta bị nuốt chửng bởi một lực lượng vô hình.
Đó là cha của Trần Nam.
Trần Nam lùi lại một bước, tim anh đập thình thịch.
Anh đã biết cha mình bị bắt cóc và giết hại bởi Hội đồng, nhưng anh chưa bao giờ biết được chi tiết cuối cùng của cuộc đời người đàn ông đó.
Và giờ, anh đang nhìn thấy nó.
Người đàn ông trên ghế – cha anh – đang nhìn về phía trước, mắt anh ta hướng về một điểm nào đó trong không trung.
Và ở điểm đó, Trần Nam thấy một bóng dáng.
Tôn Vô Khuyết.
Nhưng Tôn Vô Khuyết không phải là kẻ đứng đó một mình.
Bên cạnh anh ta, có một người khác.
Một người phụ nữ, với mái tóc dài đen nhánh và đôi mắt màu đỏ thẫm.
Trần Nam nhận ra khuôn mặt đó.
Đó là mẹ anh.
Nhưng mẹ anh đã chết khi anh còn nhỏ.
Ít nhất, đó là điều anh đã tin.
"Hoàn toàn không thể," Trần Nam thì thầm, giọng anh run rẩy.
Người phụ nữ trên hình ảnh ký ức đang mỉm cười.
Một nụ cười lạnh lùng, xa lạ.
Cô ấy đưa tay ra, chạm vào vai của Tôn Vô Khuyết.
Và trong khoảnh khắc đó, một luồng năng lượng màu tím sẫm chảy từ tay cô ấy vào cơ thể Tôn Vô Khuyết.
Trần Nam cảm thấy như thế giới đang quay cuồng.
Những mảnh ghép trong đầu anh bắt đầu sắp xếp lại theo một cách mà anh không muốn tin.
Mẹ anh không chết.
Mẹ anh đã gia nhập Hội đồng.
Và cô ấy là người đã truyền cho Tôn Vô Khuyết sức mạnh để kiểm soát anh.
Và nếu vậy, thì "kẻ thù thực sự là chính con" có nghĩa là gì?
Trần Nam nhìn xuống bàn tay mình.
Những vết nứt năng lượng màu xanh lam đang lan tỏa dưới da anh, như những rễ cây đang phát triển.
Đó là dấu hiệu của sự đột biến dị năng.
Nhưng nó cũng là dấu hiệu của sự mất kiểm soát.
Anh nhớ lại lời cảnh báo từ giọng nói trong tương lai.
*"Kẻ thù thực sự...
là chính con."*
Có phải anh đang trở thành thứ mà Hội đồng sợ hãi nhất?
Một thực thể có khả năng xóa bỏ ranh giới giữa sinh và tử, giữa tiếng nói và sự im lặng?
Trần Nam quay người, chuẩn bị rời đi.
Anh cần phải suy nghĩ.
Anh cần phải tìm ra sự thật.
Nhưng trước khi anh bước ra khỏi phòng, anh nghe thấy một tiếng động nhỏ từ phía sau.
Tiếng bước chân.
Nhưng rõ ràng.
Trần Nam quay lại, mắt anh mở to.
Ở góc tối nhất của căn phòng, một bóng dáng bước ra.
Không phải là cha anh, không phải là mẹ anh, và cũng không phải là Tôn Vô Khuyết.
Đó là một người trẻ tuổi, có ngoại hình giống hệt Trần Nam.
Người đó nhìn anh, với đôi mắt xám tro mờ ảo, giống hệt đôi mắt của anh lúc này.
"Chào anh, Trần Nam," người đó nói, giọng nói lạnh lùng và xa lạ.
"Hoặc nên gọi là...
phiên bản trước của tôi."
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận