Chương 10

Trần Nam tỉnh dậy trong một cơn đau xé toạc cơ thể.

Không phải đau đớn vật lý thông thường, mà là sự xé lẻ của chính bản ngã.

Anh nằm trên nền gạch vụn của căn hộ bỏ hoang, nơi không khí ẩm mốc hòa quyện với mùi ozone nồng nặc còn sót lại sau trận chiến.

Cơ thể anh run rẩy dữ dội, từng thớ cơ bắp co quắp như thể đang cố gắng thoát khỏi một vỏ bọc quá chật hẹp.

Hai "đồng hồ sinh học" bên trong anh – Body Clock A và Body Clock B – đang chạy đua theo hai hướng đối nghịch.

Một bên đập thình thịch, nhanh gấp đôi nhịp bình thường, đổ mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo, dấu hiệu của sự kích thích tột độ thuộc về Trần Nam (Sáng).

Bên kia lại tĩnh lặng đến rợn người, nhịp tim chậm lại, máu lạnh lẽo, mang theo sự hung bạo và kiểm soát tuyệt đối của Trần Nam (Tối).

Anh cố gắng hít thở, nhưng không khí trong phổi cảm giác như cát mịn.

Trần Nam (Sáng) lên tiếng trong đầu, giọng nói lạnh lùng và phân tích: *"Chúng ta đã mở cánh cửa.

Không thể đóng lại ngay bây giờ.

Hãy quan sát."* Trần Nam (Tối) cười nhạo, tiếng cười khàn khàn vang lên trong xương tủy: *"Quan sát cái gì?

Chúng ta vừa nuốt chửng cả một đám ma.

Giờ thì ăn no rồi, hãy đi tìm đồ ăn tiếp theo."*

Trần Nam nhắm mắt lại, cố gắng cân bằng hai luồng năng lượng mâu thuẫn này.

Anh cảm nhận được sự hiện diện của "Hư Không" – lớp không gian song song mà Vương Kham đã nhắc đến.

Nó không còn là một khái niệm trừu tượng nữa.

Nó đang bám vào da thịt anh, len lỏi qua từng lỗ chân lông, như những sợi chỉ vô hình đang khâu nối anh với thế giới của những kẻ đã chết.

Tiếng vọng.

Hàng trăm, hàng nghìn tiếng vọng.

Chúng không còn là những âm thanh hỗn loạn, mà là một bản hòa ca đầy đau khổ.

Anh nghe thấy tiếng khóc của một đứa trẻ, tiếng gào thét của một người lính, tiếng thì thầm tuyệt vọng của một kẻ tự sát.

Tất cả đều dồn nén, chờ đợi một ai đó để lắng nghe.

Trần Nam mở mắt.

Đôi mắt anh giờ đây hoàn toàn đen ngòm, không còn tròng trắng, không còn đồng tử.

Chúng như hai hố sâu hút ánh sáng, phản chiếu lại sự trống rỗng của căn phòng.

Hắn – hay đúng hơn là phiên bản "Tối" đang chiếm ưu thế tạm thời – đứng dậy.

Hắn không bước đi như một con người, mà trượt qua không gian, nhẹ nhàng và đáng sợ.

Hắn hướng về phía Vương Kham, kẻ đang quỳ gục ở góc phòng, run rẩy vì sợ hãi và kiệt sức.

Nhưng Trần Nam không định tấn công.

Hắn bước thẳng qua Vương Kham, như thể gã đàn ông đó chỉ là một bóng ma.

Khi đi xuyên qua cơ thể Vương Kham, Trần Nam cảm nhận được một luồng dữ liệu lạnh giá.

Đó không phải là ký ức của Vương Kham, mà là dấu vết của Hư Không còn sót lại trên cơ thể nạn nhân.

Anh thấy những mảnh vỡ ký ức của các Echo bị khóa lại.

Chúng như những tấm gương vỡ, mỗi mảnh phản chiếu một khoảnh khắc chết chóc.

Một người phụ nữ nhìn thấy chồng mình biến dạng trước khi chết.

Một đứa trẻ thấy mẹ mình bị biến thành đá.

Những hình ảnh đó không nói lời nào, nhưng chúng truyền tải nỗi đau trực tiếp vào não bộ Trần Nam.

Anh nghiến răng, mồ hôi tuôn rơi.

Đây là cái giá phải trả cho sức mạnh.

Mỗi khi anh chạm vào Hư Không, anh phải chịu đựng nỗi đau của hàng trăm linh hồn.

Nhưng anh không né tránh.

Trần Nam (Sáng) phân tích từng mảnh vỡ, tìm kiếm mẫu hình, tìm kiếm sự thật.

Trần Nam (Tối) thì chỉ muốn hủy diệt nguồn gốc của nỗi đau đó.

Hai phần tính cách này đang hợp lực, tạo nên một cỗ máy thu thập thông tin đáng sợ.

Trần Nam nhận ra rằng, Hư Không không phải là nơi trú ngụ của ma quỷ, mà là một nhà tù.

Và Tôn Vô Khuyết là典狱长 (điện trưởng) của nó.

Bất ngờ, cánh cửa kính vỡ tan.

Những bóng đen mặc đồng phục đen, mang mặt nạ không biểu cảm bước vào.

Đây là đơn vị đặc nhiệm "Cleaner" của chính phủ, những kẻ săn lùng dị nhân.

Họ không mang súng đạn thông thường.

Trong tay họ là những cây gậy điện từ đặc biệt, phát ra tần số cao, làm tê liệt não bộ của dị nhân.

Ánh sáng xanh lam từ đầu gậy quét qua căn phòng, tạo ra một âm thanh rè rè khó chịu, như tiếng côn trùng kêu.

"Vương Kham, giao nộp đối tượng," tiếng nói lạnh lùng vang lên từ bộ đàm của họ, vang vọng trong căn phòng hẹp.

"Đối tượng Trần Nam là mối đe dọa cấp 5.

Tiêu diệt nếu cần thiết."

Vương Kham hoảng sợ, hắn cố gắng đứng dậy, nhưng chân tay run rẩy không thể cử động.

Hắn nhìn Trần Nam với ánh mắt cầu cứu, như thể anh là người duy nhất có thể cứu hắn.

Nhưng Trần Nam không nhìn hắn.

Anh nhìn vào những tên Cleaner.

Anh cảm nhận được sự sợ hãi trong chúng, nhưng cũng cảm nhận được sự quyết tâm sắt đá.

Chúng tin rằng mình đang làm điều đúng đắn.

Chúng tin rằng việc loại bỏ Trần Nam là cần thiết để bảo vệ trật tự.

Và có lẽ, trong mắt chúng, điều đó là thật.

Trần Nam đặt tay lên vai Vương Kham.

Anh không đánh hắn.

Anh dùng khả năng Echo để xâm nhập vào ký ức của Vương Kham.

Trong khoảnh khắc đó, thời gian như dừng lại.

Trần Nam thấy một cảnh tượng kinh hoàng: Vương Kham không phải là kẻ phản diện thuần túy.

Hắn là một cựu lính Cleaner, người đã chứng kiến sự hủy diệt của một thành phố do một dị năng cấp 5 mất kiểm soát gây ra.

Hắn đã nhìn thấy hàng nghìn người chết, nhìn thấy con cái mình biến thành xác thịt nát bươm.

Từ đó, hắn trở thành một nô lệ của sự kiểm soát, tin rằng chỉ có trật tự tuyệt đối mới có thể ngăn chặn thảm kịch lặp lại.

Nhưng trong ký ức sâu thẳm nhất của Vương Kham, có một hình ảnh khác.

Một người đàn ông, khuôn mặt giống hệt Trần Nam, nhưng già hơn, mắt đỏ ngầu vì máu.

Người đàn ông đó đang nói với Vương Kham: *"Nếu con muốn cứu thế giới, hãy khóa chúng lại.

Đừng để chúng thức tỉnh.

Đừng để chúng tự do."*

Trần Nam giật lùi lại, tim đập thình thịch.

Người đàn ông đó...

là cha anh.

Người cha đã mất trong vụ nổ nhà máy Aether.

Người cha đã tự sát để "thức tỉnh" một thực thể Hư Không vĩ đại.

Nhưng tại sao?

Tại sao người cha lại yêu cầu Vương Kham khóa lại những Echo?

Tại sao anh ta lại sợ sự tự do của chúng?

Những tên Cleaner tiến lại gần, cây gậy điện từ sáng rực.

Trần Nam đứng dậy, bước ra khỏi căn hộ.

Bên ngoài, bầu trời thành phố đang chuyển sang màu cam rực rỡ của bình minh.

Cơ thể A bắt đầu thức dậy, gây ra cơn đau dữ dội.

Anh phải chạy.

Nhưng trước khi rời đi, anh nhìn lại Vương Kham một lần nữa.

Trong ánh mắt của gã đàn ông đó, Trần Nam thấy sự tuyệt vọng, nhưng cũng thấy một tia hy vọng mong manh.

Hy vọng rằng một ngày nào đó, sự thật sẽ được phơi bày.

Khi anh bước xuống cầu thang, một tiếng động lạ vang lên từ điện thoại di động của anh – một chiếc điện thoại cũ mà anh tìm thấy trong túi áo của Vương Kham.

Màn hình sáng lên, hiển thị một tin nhắn từ một số ẩn danh.

Nội dung chỉ có một dòng chữ:

*"Con đã nghe thấy tiếng gọi chưa?

Cha đang chờ con ở trung tâm.

Đừng để họ khóa lại những Echo.

Hãy giải phóng chúng.

Hãy để chúng tự do.

Đó là cách duy nhất để cứu thế giới."*

Trần Nam đứng sững lại.

Tim anh đập mạnh.

Cha anh còn sống?

Hay đây chỉ là một bẫy?

Và nếu cha anh còn sống, thì ai là kẻ đứng sau vụ nổ nhà máy Aether?

Ai mới là kẻ thù thực sự?

Tiếng vọng của người chết vang lên trong đầu anh, lớn hơn bao giờ hết, như một lời cảnh báo, hoặc một lời mời gọi.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập