Chương 15
Anh ngồi trên chiếc ghế nhựa lạnh lẽo, lưng thẳng tắp, đôi mắt nhắm lại.
Cơ thể vật lý của anh đang ở trạng thái nghỉ ngơi, nhưng ý thức thì đang bơi trong một đại dương hỗn loạn.
Cơn đau đầu không phải là những cơn đau quặn thắt thông thường.
Nó giống như có ai đó đang dùng búa nhỏ gõ vào thành ống sọ, cố gắng bẻ vỡ lớp vỏ bọc lý trí để giải phóng thứ gì đó bên trong.
Trần Nam (Sáng) — phần ý thức lạnh lùng, tính toán — đang cố gắng giữ vững sự kiểm soát.
Anh biết rằng nếu để Trần Nam (Tối) — phần ý thức hung bạo, cảm xúc — chiếm ưu thế lúc này, anh sẽ không còn là chính mình.
Anh sẽ trở thành một con thú hoang đường, một công cụ hủy diệt không có mục đích.
“Bình tĩnh,” anh tự nhủ.
Giọng nói trong đầu anh vang lên, rõ ràng và sắc bén như lưỡi dao cạo.
“Đừng để nó kéo anh vào.”
Nhưng tiếng vọng từ Hư Không không nghe lời.
Chúng là những mảnh vỡ ký ức của đặc vụ CID vừa chết, và chúng đang tràn vào cơ thể anh như nước lũ.
Trần Nam mở mắt ra.
Trước mắt anh không phải là bức tường trắng của bệnh viện, mà là một căn phòng tối tăm, đầy những bóng người mờ ảo.
Họ không nói chuyện.
Họ chỉ đứng đó, nhìn anh với ánh mắt trống rỗng, đầy sự kinh hoàng và tuyệt vọng.
Đây là kết quả của việc hấp thụ Echo mà không có sự chuẩn bị.
Trần Nam đã nghĩ rằng anh chỉ cần hấp thụ năng lượng.
Nhưng anh đã quên một quy tắc cơ bản của thế giới này: Năng lượng không bao giờ tự do.
Nó luôn mang theo ký ức.
Và ký ức của những người chết vì sợ hãi thì rất độc hại.
Trần Nam đứng dậy.
Bước chân anh chạm xuống sàn nhà, tạo ra một âm thanh vang vọng lạ thường.
Không phải tiếng bước chân của một người đàn ông bình thường.
Đó là tiếng bước chân của một kẻ mang theo bóng tối.
Anh nhìn xuống tay phải.
Cánh tay đó đang run lên.
Những mạch máu dưới da chuyển màu tím nhạt, giống như những con rắn nhỏ đang bò dưới bề mặt da thịt.
Anh cần tìm ra cách loại bỏ những ký ức này trước khi chúng ăn mòn lý trí của anh.
Anh cần một nơi yên tĩnh.
Một nơi mà tiếng vọng của người sống không thể xâm nhập.
Trần Nam rời khỏi bệnh viện.
Anh không gọi taxi.
Những ngọn đèn đường vàng vọt chiếu xuống mặt đường ướt sũng sau cơn mưa, tạo thành những vệt phản chiếu dài ngoằng.
Thành phố A thở nặng nhọc.
Những người đi đường vội vã, tránh né ánh mắt của anh.
Họ không biết rằng người đàn ông đang đi cạnh họ vừa chạm vào ranh giới giữa sự sống và cái chết.
Trần Nam hướng về phía khu công nghiệp cũ, nơi Nhà máy Aether từng đứng.
Đó là nơi tất cả bắt đầu.
Đó là nơi cha anh đã chết.
Và đó cũng là nơi anh tin rằng mình có thể tìm ra câu trả lời cho những gì đang xảy ra với cơ thể mình.
Việc bước vào thế giới của những Echo không giống như việc rơi xuống một hố sâu.
Nó giống như việc bị hút vào một dòng chảy thời gian.
Trần Nam cảm thấy cơ thể mình tan biến, hòa vào những mảnh vỡ ký ức xung quanh.
Anh không còn là một thực thể vật lý.
Anh là một ý thức.
Một điểm sáng trong bóng tối.
Và rồi, anh thấy anh ta.
Một người đàn ông đứng giữa thành phố ánh sáng.
Anh ta mặc một bộ vest đen, tóc trắng xóa, và đôi mắt anh ta thì trống rỗng.
Trần Nam nhận ra anh ta.
Đó là cha anh.
Nhưng không phải là cha anh mà anh biết.
Đó là phiên bản của cha anh trong thế giới Echo.
Phiên bản đã chết.
Trần Nam tiến về phía trước.
Bước chân anh không tạo ra âm thanh.
Không khí xung quanh im lặng tuyệt đối.
“Cha,” Trần Nam gọi.
Giọng nói của anh vang lên, nhưng nó không phải là âm thanh.
Nó là một rung động trong không gian.
Người đàn ông quay lại.
Đôi mắt trống rỗng của anh ta nhìn vào Trần Nam.
Và rồi, một nụ cười nhạt xuất hiện trên khuôn mặt anh ta.
“Con đã đến,” người đàn ông nói.
Giọng nói của anh ta vang lên trong đầu Trần Nam, rõ ràng và sắc bén.
“Con đã mạnh hơn nhiều so với lúc con rời đi.”
“Cha đã chết,” Trần Nam nói.
Giọng nói của anh lạnh lùng, nhưng bên trong, anh đang run lên.
“Tại sao cha lại ở đây?”
“Tôi không chết,” người đàn ông đáp.
“Tôi chỉ...
chuyển đổi.
Giống như con.”
Trần Nam nhíu mày.
“Chuyển đổi?
Ý cha là gì?”
“Hư Không không phải là nơi của cái chết,” người đàn ông nói.
“Nó là nơi của sự chuyển tiếp.
Và con, Trần Nam, con là người duy nhất có thể vượt qua ranh giới đó mà không bị hủy diệt.”
Trần Nam cảm thấy một cơn đau nhói trong đầu.
Những ký ức của đặc vụ CID đang xung đột với những ký ức của cha anh.
Anh cố gắng giữ vững lý trí.
“Tại sao?” Trần Nam hỏi.
“Tại sao cha lại tự sát?
Tại sao cha lại để mẹ chết?”
Người đàn ông im lặng.
Nụ cười trên khuôn mặt anh ta biến mất.
Thay vào đó là một vẻ buồn bã sâu thẳm.
“Tôi không thể cứu cô ấy,” người đàn ông nói.
“Nhưng tôi có thể ngăn chặn *nó*.”
“Nó là gì?” Trần Nam hỏi.
“Mối đe dọa từ bên ngoài,” người đàn ông đáp.
“Hư Không là một hệ miễn dịch.
Nó bảo vệ thế giới này khỏi những thứ không thuộc về nó.
Nhưng để hệ miễn dịch hoạt động, nó cần năng lượng.
Năng lượng từ những cái chết.
Năng lượng từ những Echo.”
Trần Nam cảm thấy lạnh sống lưng.
“Vậy Tổ chức Thanh Tẩy...”
“Đang cố gắng khóa lại hệ miễn dịch đó,” người đàn ông nói.
“Họ nghĩ rằng họ đang bảo vệ con người.
Nhưng họ đang bóp nghẹt sự sống.
Và khi hệ miễn dịch bị bóp nghẹt, mối đe dọa từ bên ngoài sẽ tràn vào.”
Trần Nam nhắm mắt lại.
Anh hiểu rồi.
Tất cả những gì anh đã làm, tất cả những gì anh đã chịu đựng, đều là một phần của một kế hoạch lớn hơn.
Một kế hoạch mà cha anh đã thiết lập từ lâu.
“Vậy thì con phải làm gì?” Trần Nam hỏi.
“Con phải phá vỡ sự cân bằng,” người đàn ông nói.
“Con phải giải phóng những Echo.
Và con phải đối mặt với kẻ thù thực sự.”
“Kẻ thù thực sự là ai?”
Người đàn ông quay lại, nhìn vào bầu trời của thế giới Echo.
Bầu trời đó không phải là màu xanh.
Nó là màu đỏ.
Màu của máu.
Màu của sự hủy diệt.
“Kẻ thù thực sự là chính chúng ta,” người đàn ông nói.
“Là sự sợ hãi của chúng ta.
Là sự kiểm soát của chúng ta.
Và là sự ích kỷ của chúng ta.”
Trần Nam mở mắt ra.
Anh nhìn vào cha mình.
Và lần đầu tiên, anh thấy sự sợ hãi trong đôi mắt của người đàn ông đó.
“Con không thể thắng,” người đàn ông nói.
“Nhưng con có thể thử.”
Và rồi, thế giới Echo sụp đổ.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận