Chương 9

**Chương 9**

---

---

**[PHẦN 1 - MỞ ĐẦU]**

Ánh sáng từ cánh cửa cuối cùng chói lòa như một đốm lửa đỏ rực. Hoàng Hải hít một hơi sâu, cảm giác cay xé ở ngực vẫn chưa tan. Bàn tay trái của cậu còn nắm chặt mảnh vỡ gạch đá – một biểu tượng cho sự lựa chọn vừa rồi. Cậu bước qua ngưỡng cửa, và thế giới quanh cậu như nứt vỡ thành từng mảnh vụn.

Cửa sau lưng đóng lại với một âm thanh rít rùng rợn, như thể có ai đó đang xé rách không gian. Hoàng Hải đứng giữa một khoảng trống vô định – không phải không khí, mà là thứ gì đó giống như một chất lỏng dày đặc, loãng màu xanh ngắt. Dưới chân cậu, những mảnh vỡ của bức tường cũ nay biến thành bong bóng to nhỏ, trôi nổi theo dòng chảy kỳ lạ. Chúng phát ra âm thanh khóc lóc – tiếng khóc của một đứa trẻ bị bỏ rơi, nhưng cũng có thể là tiếng cười khúc khích của một sinh vật nào đó không thuộc về thế giới này.

Cậu cắn môi, cảm giác đau đớn ở ngực như có ai đang dùng dao cắt từng lớp da thịt bên trong. Cậu nhớ lại lời nói của người đàn ông kia: *"Ngươi đã bỏ rơi tôi"*. Khi ấy, cậu chỉ nghĩ đó là một ảo tưởng do quá trình tâm lý bị kích động khi đối mặt với bức tường – nhưng giờ đây, mọi thứ dường như thật hơn rất nhiều.

Cậu nhìn quanh, cố gắng tìm kiếm dấu hiệu của sự sống. Dưới chân, những bong bóng vỡ ra, tạo thành hàng nghìn điểm sáng nhỏ lấp lánh – mỗi điểm sáng giống như một ký ức, một mảnh vụn của quá khứ. Cậu cắn mạnh vào môi dưới, máu trào ra và rơi xuống, hòa vào chất lỏng xanh ngắt. Một bong bóng to hơn bao giờ hết nổi lên gần chân cậu, trong đó hiện ra hình ảnh của một đứa trẻ – chính là Hoàng Hải năm tuổi, ngồi khóc giữa một khu rừng chết lặng. Bên cạnh cậu là một người đàn ông mặc áo choàng đen, tay cầm thanh kiếm gãy khúc.

Cậu giật mình, há miệng thở dốc. Chẳng phải… đó là hình ảnh từ giấc mơ tối thứ ba của mình sao? Nhưng tại sao nay nó lại hiện lên như một thực thể sống? Cậu cố gắng bước đi, nhưng chất lỏng xanh ngắt như thể có lực hút mạnh mẽ kéo chân cậu xuống.

*"Đừng di chuyển!"* Một giọng nói vang lên từ phía sau. Cậu quay người – và thấy người đàn ông kia đứng đó, tay cầm một thanh kiếm gãy khúc đang phát ra ánh sáng xanh lục. "Ngươi đã bước vào nơi cuối cùng của thế giới," hắn cười, nhưng nụ cười ấy không còn mang theo sự thương hại như trước, mà đầy vẻ khinh miệt. "Bây giờ, ta sẽ dạy ngươi bài học về sự thật."

Cậu chưa kịp phản ứng thì chất lỏng xanh quanh mình đột ngột sôi trào, tạo thành một dòng sông khổng lồ cuốn cậu theo. Trong cơn hỗn loạn, cậu cố giữ chặt mảnh vỡ gạch đá – vật duy nhất còn sót lại từ thế giới cũ.

---

**[PHẦN 2 - CAO TRÀO]**

Dòng chất lỏng xanh ngắt cuốn Hoàng Hải đi như một con sóng dữ. Cậu cảm thấy cơ thể mình bị kéo giãn, mỗi tế bào đều phát ra tiếng kêu đau đớn. Trong màng nước ấy, những hình ảnh hiện lên – không phải ký ức, mà là *hình ảnh sống động* của quá khứ:

Một cậu bé tám tuổi đứng giữa quảng trường trống trải, tay cầm một lá cờ đỏ trắng đang bay phấp phới trong gió. Bên cạnh cậu là người đàn ông áo choàng đen – **cha** của cậu, nhưng cũng là kẻ đã bỏ rơi cậu khi còn nhỏ. Trong lúc đó, một bóng dáng nữ nhân hiện ra từ phía sau – mẹ cậu, người phụ nữ từng bị thương tích nặng nề sau vụ cháy nhà năm xưa.

*"Mẹ ơi, tại sao anh ấy lại không cứu em?"* Cậu nhớ mình đã hỏi như thế. Người đàn ông áo choàng đen chỉ cười khẩy: *"Ngươi là một mảnh vỡ không đáng sống."* Và rồi, ông ta đã rời đi – để lại cậu và mẹ trong căn nhà đang bốc cháy.

Trong cơn cuồng phong của dòng chất lỏng, Hoàng Hải cảm thấy nước mắt trào ra – nhưng chúng không rơi xuống, mà biến thành những giọt ánh sáng xanh lục, hòa vào dòng chảy. Cậu cố gắng kêu lên: *"Đừng làm thế! Tôi đã chọn sống sót!"* Nhưng âm thanh của cậu vỡ vụn ngay khi thoát khỏi miệng – như thể không có ai nghe thấy.

Người đàn ông áo choàng đen đứng giữa dòng chất lỏng, tay cầm thanh kiếm gãy khúc. Trong ánh sáng xanh lục, thân hình hắn biến đổi – từ một người đàn ông trưởng thành trở thành cậu bé tám tuổi giống như trong ký ức. Hắn cười, ánh mắt đầy sự đau đớn: *"Ngươi đã quên mất điều gì?"*

Cậu chưa kịp đáp lại thì dòng chất lỏng đột ngột ngừng chảy. Hoàng Hải rơi xuống mặt đất – một mặt đất khô ráo, không còn chất lỏng xanh, mà là một khung cảnh hoàn toàn mới. Trước mặt cậu là một căn nhà gỗ nhỏ bị cháy rụi, những mảnh vỡ từ bức tường đổ sập, và giữa đống đổ nát, người đàn ông áo choàng đen đang đứng đó – nhưng lần này, hắn không cười nữa.

Cậu chạy đến gần, tay nắm chặt mảnh gạch đá. Hắn quay lại, ánh mắt lạnh lùng như băng: *"Ngươi đã chọn quên tôi để sống sót."*

*"Tôi không quên anh!"* Hoàng Hải giật mình nói, giọng run rẩy. "Tôi chỉ… chỉ muốn sống sót cho mẹ và em trai của tôi…"

"Vậy thì sao? Tại sao ngươi lại bỏ rơi tôi?" Hắn tiến lại gần, thanh kiếm gãy khúc chĩa thẳng vào cổ cậu. "Ngươi có biết mẹ ngươi đã chết vì cái gì không? Vì cô ấy muốn cứu *tôi* – người đã rời bỏ bà trong đám cháy! Ngươi đã sống sót bằng cách quên tôi, nhưng giờ đây, ngươi phải chọn lại: hoặc giết tôi để tiếp tục sống, hoặc sống với tôi và chấp nhận rằng con mẹ ngươi sẽ chết một lần nữa!"

Cậu lùi lại vài bước, tay run rẩy. Trong đầu cậu, hàng loạt ký ức ùa về – mẹ cậu chết trong vụ cháy vì cố gắng kéo người đàn ông áo choàng đen ra khỏi ngọn lửa, nhưng ông ta không chịu rời đi. Cậu đã bỏ chạy, để lại tất cả phía sau…

*"Tôi không thể giết anh được!"* Cậu khẽ nói, giọng đầy tuyệt vọng. "Tôi sẽ mất mẹ một lần nữa – như thế là đủ rồi."

Người đàn ông áo choàng đen cười khẩy: *"Vậy thì ngươi sẽ chết như bà ta!"* Hắn ném thanh kiếm gãy khúc vào không trung, và cùng lúc đó, một vụ nổ xé toạc không gian – **một quang cầu sáng chói xuất hiện từ phía sau Hoàng Hải.**

Cậu nhắm mắt lại, chuẩn bị cho cái chết, nhưng rồi… ánh sáng biến mất. Thay vào đó, cậu cảm thấy có ai đó đang nắm lấy tay mình – một bàn tay mềm mại, ấm áp. Cậu mở mắt, thấy mẹ mình đứng đó – **một người phụ nữ trẻ tuổi, không còn dấu vết thương tích, với đôi mắt ánh lên niềm vui.**

"Con trai à," bà mỉm cười, "con đã đến lúc phải chọn lựa."

Cậu quay lại, nhìn người đàn ông áo choàng đen đang đứng phía sau mẹ mình – nhưng giờ đây, hắn không còn là kẻ thù mà trở thành một bóng dáng xa lạ, như thể bị ánh sáng của mẹ chìm vào quên lãng.

*"Mẹ… tại sao con đã bỏ rơi bà?"* Cậu khóc nức nở.

"Vì con trai đã cố gắng sống sót," mẹ cậu ôm lấy cậu, giọng run rẩy. "Dù có đau đớn đến đâu, mẹ cũng tin rằng con sẽ chọn đúng con đường."

Người đàn ông áo choàng đen đứng im lặng, ánh mắt đầy sự xúc động – rồi từ từ biến mất vào hư không.

Cậu thấy mình đang dần tan chảy, từng mảnh vỡ của cơ thể hóa thành ánh sáng xanh lục. Nhưng trước khi hoàn toàn biến mất, cậu nghe mẹ nói: *"Con trai à, hãy nhớ rằng… nơi cuối cùng của thế giới chỉ là khởi đầu mới cho ngươi."*

---

**[PHẦN 3 - KẾT CHƯƠNG]**

Ánh sáng xanh lục bao quanh Hoàng Hải như một lớp sương mỏng. Cậu cảm thấy cơ thể mình đang biến mất – không phải chết, mà là **phá vỡ**, từng nguyên tử bị tách rời và hòa vào không gian vô tận. Trong cơn mờ mắt, cậu nhìn thấy những hình ảnh cuối cùng:

- Một bức tường đá khổng lồ với hàng nghìn cánh cửa mở ra, mỗi cửa là một đoạn ký ức của cậu – từ lúc được sinh ra đến khi bỏ chạy khỏi căn nhà cháy.
- Mẹ cậu đứng ở giữa không gian, tay nắm chặt một mảnh vỡ của bức tường – đó chính là thanh kiếm gãy khúc mà người đàn ông áo choàng đen từng cầm.
- Một bóng hình cao lớn xuất hiện phía sau mẹ cậu – không phải người đàn ông áo choàng đen, mà là **một phiên bản trẻ hơn của Hoàng Hải**, với đôi mắt đầy quyết tâm.

Cậu cố gắng kêu gọi: *"Mẹ ơi! Hãy cứu con!"* Nhưng âm thanh của cậu bị nuốt chìm trong gió lốc xanh ngắt.

Trong lúc ấy, một tiếng nổ mạnh vang lên – **một cửa lớn phía cuối không gian mở ra**, và từ bên trong, một giọng nói trầm vang vọng:

*"Ngươi đã vượt qua thử thách của thế giới, nhưng giờ đây… ngươi sẽ phải đối mặt với sự thật về chính bản thân mình."*

Cậu cảm thấy cơ thể đang bị kéo vào cửa lớn. Trước khi hoàn toàn biến mất, cậu nhìn lại – và thấy mẹ mình đứng đó, ánh mắt đầy yêu thương: *"Con trai à… con đã chọn đúng rồi."*

Sau đó, mọi thứ chìm vào bóng tối.

---

Khi Hoàng Hải tỉnh dậy, đầu tiên là âm thanh – một tiếng cười khúc khích vang lên từ phía trước. Cậu mở mắt, thấy mình đang nằm trên sàn một căn phòng trống trải, những bức tường xung quanh không còn là gạch đá mà là **một lớp sương mờ**, như thể tất cả chỉ là ảo ảnh.

*"Thế giới cuối cùng đã kết thúc,"* người đàn ông áo choàng đen nói từ phía sau, tay cầm thanh kiếm gãy khúc. *"Nhưng ngươi còn phải đối mặt với điều gì đó lớn hơn."*

Cậu quay lại – và thấy một **bức tường khổng lồ** đứng trước mặt, nhưng không phải bức tường đá mà là **một tấm gương phản chiếu vô hạn**, trong đó hiện lên hàng nghìn hình ảnh của chính cậu – những phiên bản khác nhau: có người đang cười, có người đang khóc, có người đang chiến đấu, và một số thì… *đang chết*.

Cậu nắm chặt tay, cảm thấy một lực hấp dẫn mạnh mẽ kéo cậu tiến về phía gương. Trong ánh mắt đầy hoảng loạn, cậu nhìn thấy **bản thân mình trong gương** – nhưng đó không phải là Hoàng Hải mà là **một sinh vật có hai đôi mắt, một nửa người và một nửa… bóng tối**.

*"Chào mừng ngươi đã đến thế giới mới,"* giọng nói vang lên từ mọi hướng. *"Bây giờ, ngươi sẽ chọn: sống như một mảnh vỡ không còn ý nghĩa, hay trở thành con quái vật của quá khứ?"*

Cậu cố gắng chạy, nhưng chân cậu bị dính chặt vào sàn. Trong lúc tuyệt vọng nhất, cậu nghe thấy tiếng gọi từ phía sau – **một giọng nói quen thuộc, đầy yêu thương:**

*"Con trai à… mẹ ở đây rồi."*

---
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập