← Quay lại

Chương 8

Thiên Đạo Tu Chân | Chương 8

Hoàng Hải mở mắt, đầu óc vẫn mờ đục như thể vừa tỉnh dậy từ cơn mộng du. Cơ thể anh bị trói chặt trong một mạng lưới ánh sáng xanh lục, mỗi sợi dây đều phát ra âm thanh lách cách như tiếng đá xé nhau từ thời cổ đại. Không khí nặng trĩu mùi đất ẩm và bụi thời gian, xung quanh là những bức tường đá vôi uốn quanh như dãy núi hùng vĩ, phía trên là bầu trời đen kịt, những ngôi sao băng lấp lánh như những mũi tên lạnh nhọn nhắm về phía anh.

Một giọng nói vang lên, không phải từ đâu, mà như vỡ ra từ chính không gian. "Chào mừng đến Bảo Ngục Cửu Thiên, nơi những kẻ dám thách thức trời đất sẽ được trao quyền lực… hoặc bị xé xác." Lời nói mang theo âm hưởng của một thứ ngôn ngữ cổ xưa, như tiếng gió thổi qua hang động đá vôi, khiến da thịt Hoàng Hải tê dại.

Đột ngột, một vệt sáng đỏ bùng lên từ hư không, hóa thành hình hài của một con rắn khổng lồ. Da nó phủ đầy vảy sừng, từng mảng da phản chiếu ánh sáng như gương vỡ. Mắt nó đỏ như máu, ánh nhìn xuyên thấu qua không gian vô tận, khiến Hoàng Hải cảm thấy như thể linh hồn mình đang bị xé nát. Con rắn chậm rãi di chuyển, thân thể uốn lượn như dòng sông khổng lồ, miệng há rộng phun ra những tia lửa đỏ rực, từng đợt nhiệt độ khủng khiếp lan tỏa, thiêu đốt không khí xung quanh.

Hoàng Hải vùng vẫy, nhưng lưới ánh sáng xanh lục siết chặt hơn, như thể từng sợi dây đều có thể xé nát cơ bắp và xương cốt của anh. Anh cố hít thở, nhưng không khí dường như đang bị ngạt thở bởi áp lực vô hình. Trong khoảnh khắc cận kề tử thần, một giọng nói điện tử vang lên trong đầu anh: "Nhiệm vụ mới: Sống sót qua thử thách của Cửu Thiên Bảo Ngục. Thất bại = phế bỏ tu vi."

Con rắn chậm rãi tiến lại gần, miệng há rộng đến mức lộ ra những chiếc răng nhọn như dao cạo. Tia lửa đỏ bùng lên, hóa thành một luồng nhiệt độ khủng khiếp, xé toạc không gian. Hoàng Hải cố gắng di chuyển, nhưng cơ thể như bị giam cầm trong một cái bẫy không thể phá vỡ. Anh nhìn thẳng vào mắt đỏ của con rắn, cảm nhận được sự hủy diệt đang đến gần.

Đột nhiên, một âm thanh lạ vang lên từ phía sau anh—không phải từ con rắn, mà từ chính lưới ánh sáng. Một tiếng gầm rú dữ dội, như thể có thứ gì đó đang cố gắng bứt phá khỏi những sợi dây xanh lục. Hoàng Hải không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng anh biết một điều: nếu anh không tìm ra cách thoát khỏi đây trong vài giây tới, thân xác anh sẽ bị nướng thành tro bụi.

Con rắn lao đến, tia lửa đỏ bao phủ toàn bộ không gian… và rồi mọi thứ chìm vào im lặng.

---

Khi con rắn sừng mím chặt hàm răng, chuẩn bị cắn xuyên tim Hoàng Hải, một luồng máu đen thẫm bất ngờ bùng nổ từ giữa ngực anh. Nó không phải máu người, mà là thứ chất lỏng sền sệt, rực rỡ ánh đỏ như ngọn lửa, phun trào qua các hốc mắt, lỗ tai, kẽ miệng. Ký sinh trùng Huyết Mạch Thao Truyền – thứ đã âm thầm cắn xé tu vi của anh suốt ba năm trời – bỗng dưng không còn chịu đựng nổi, bùng nổ dữ dội.

Đóa hoa máu khổng lồ nở rộ, bao quanh cả Hoàng Hải và con rắn sừng như một lớp vỏ kín. Những cánh hoa bằng máu tươi khép lại, tạo thành một vòng tròn kín, trong đó có thể nghe thấy tiếng rên rỉ của con rắn và tiếng thở dốc của người đàn ông trẻ. Rồi đột nhiên, đóa hoa nổ tung, tạo ra một vụ nổ bùng nổ như mặt trời lặn.

Trong khoảnh khắc hỗn loạn đó, Hoàng Hải cảm thấy cơ thể mình nhẹ nhàng bay lơ lửng giữa không trung. Từ tay phải anh, một thanh kiếm bằng sương tinh lóe lên, lấp lánh như những tinh thể băng. Đó là thanh kiếm của cha anh – thứ di sản cuối cùng trong dòng họ đã thất truyền từ nghìn năm nay.

"Kỹ năng mới: Huyết Mạch Tinh Tú. Tu vi bị hút đi sẽ được biến thành sức mạnh chiến đấu." Giọng hệ thống vang lên, khô khốc như tiếng gió núi.

Con rắn sừng kêu rên, thân thể nó bị hoa máu đốt cháy, từng mảnh da rụng xuống, hóa thành tro bụi đen kịt. Nhưng rồi, từ trong tro bụi, một giọng nói khẽ khàng vang lên, như vọng từ tận đáy lòng đất: "Chào mừng, Hoàng Hải. Chúng ta đã chờ đợi ngươi rất lâu."

Hương khói tro bụi bao quanh Hoàng Hải, nhưng anh không thể nhìn thấy ai. Chỉ có thanh kiếm sương tinh trong tay anh lấp lánh, và tiếng nói đó – thứ âm thanh quen thuộc, như một lời hứa đã được gieo từ thuở nhỏ.

Một cơn gió lạnh bỗng thổi qua, cuốn sạch tro bụi, để lộ ra một bóng hình mờ ảo phía chân trời. Hoàng Hải nắm chặt tay, mắt nhìn về phía đó, tim đập nhanh như muốn vỡ.

Chúng ta… là ai?

Khi thanh kiếm bằng sương tinh đâm xuyên không gian, Hoàng Hải cảm thấy dòng máu đen trong cơ thể mình đột ngột chuyển hướng, như những con sóng dữ dội bị hút vào lưỡi kiếm. Ánh sáng bạc của kiếm phản chiếu ánh đỏ từ đóa hoa máu, tạo thành một luồng năng lượng kỳ lạ – nơi âm dương giao thoa, nơi sự sống và cái chết hòa quyện. Con rắn sừng, dù đang trong cơn đau dữ dội, vẫn không ngừng vươn móng vuốt dài ngoằn ngoèo về phía anh. Nhưng lần này, những đòn tấn công của nó bị lưỡi kiếm băng cắt ngang, tạo ra những tia sáng xanh lục bắn ra như chớp.

Thân thể con rắn bỗng nhiên run rẩy, da thịt nó bong tróc từng mảng, phơi bày ra những mạch máu đỏ thẫm – cũng giống như cơ thể Hoàng Hải. Một tiếng gào thét dữ dội vang lên, nhưng không phải từ rắn, mà từ chính Hoàng Hải. Anh cảm thấy mình đang bị kéo vào một dòng chảy thời gian ngược, hình ảnh cha anh – người từng bị giết bởi chính loài rắn này – hiện lên trong đầu. Ký ức về trận chiến năm xưa, về thanh kiếm băng bị vùi dưới đáy hồ sâu, về lời hứa “khi dòng máu của con trai tôi trào ra, thanh kiếm sẽ thức giấc” – tất cả đập mạnh vào tâm trí anh.

Con rắn sừng bỗng ngừng di chuyển. Nó mở to mắt, ánh sáng đỏ trong hốc mắt nó dần biến mất, thay vào đó là một đôi mắt xanh lục – giống như màu của lưỡi kiếm. Một giây sau, nó quỳ gối, đầu cúi xuống, như đang kính phục. Hoàng Hải đứng dậy, nắm chặt thanh kiếm, biết rằng trận chiến chưa kết thúc. Trong lòng anh, một lời thì thầm âm ỉ: *“Huyết Mạch Thao Truyền chưa chết. Nó chỉ đang chờ đợi người kế thừa.”*

---

Hoàng Hải thở gấp, tay vẫn còn dính máu từ vết thương vừa rồi, nhưng cái nóng rát lan từ ngực như có ngàn mũi kim đâm xuyên từng tế bào. Bóng đen khổng lồ đứng giữa không trung, đôi mắt không phải mắt, mà là hai hố sâu âm u, ánh sáng xuyên qua chúng như lưỡi dao lạnh. Thanh kiếm đen bằng xương khô ném xuống, bỗng vỡ ra thành từng mảnh xương vụn, rồi tự ráp lại thành một con rồng khổng lồ, da xám xịt, răng nhọn như dao, thân thể lắc lư trong không gian như thể đang nuốt cả thời gian.

"Đừng động vào tôi!" Hoàng Hải hét lên, chân chân tay tay co giật, nhưng cơ thể như bị khóa chặt. Huyết Mạch Tinh Tú – thứ mà anh từng coi là sức mạnh – giờ lại trở thành ngọn lửa thiêu đốt từ bên trong. Anh cảm thấy máu đang sôi, tim đập như muốn vỡ, từng tế bào kêu cứu.

Bóng đen nhe răng, tiếng cười khàn đặc vang lên như gió lùa qua hang động tối tăm: "Ngươi có biết mình là ai không? Con trai của kẻ đã phản bội ta, đứa trẻ được ta nuôi dưỡng để chờ ngày ngươi trốn khỏi Lăng Hư Tụ. Nhưng ngươi đã chạy, đã quên đi lời hứa với cha mẹ ngươi."

"Cha mẹ...?" Hoàng Hải lắp bắp, đầu óc trống rỗng. Anh nhớ lại những ký ức mờ nhạt: một căn phòng tối, mùi khét của lửa, tiếng gào thét của người đàn ông mặc áo choàng đen… Nhưng điều đó không thể là thật.

"Chúng đã chết vì ngươi," Thần Cổ nói, giọng như sương giá. "Ngươi từng là một phần của ta. Nhưng ngươi trốn, và ta đã chờ đợi. Bây giờ, ta sẽ lấy lại thứ thuộc về ta."

Con rồng bằng xương lao về phía Hoàng Hải, mồm há rộng, răng cùn lóe sáng. Hoàng Hải cố gắng di chuyển, nhưng cơ thể như bị vặn vẹo, từng tế bào bị Huyết Mạch Tinh Tú đốt cháy. Anh nhìn xuống tay, da thịt đang bong tróc, dưới lớp da là những vệt đỏ thẫm, như máu đang chảy ngược lên.

"Ngươi không thể thắng được ta," Thần Cổ cười, tay vươn ra, bắt đầu rút từng sợi xương từ thân rồng, kéo dài như dây thừng. "Vì ngươi là một phần của ta, và ta sẽ hủy diệt ngươi bằng chính sức mạnh mà ngươi từng tự hào."

Bỗng, một tiếng nổ vang lên từ trong cơ thể Hoàng Hải. Huyết Mạch Tinh Tú bỗng phát sáng, ánh sáng đỏ thẫm bao phủ toàn thân anh. Thần Cổ giật mình, con rồng bằng xương ngừng lao động, những khớp xương phát ra tiếng nứt vỡ.

"Ngươi... không thể kiểm soát được nó nữa," Thần Cổ thì thầm, ánh mắt lần đầu lộ ra nỗi sợ.

Một tiếng cười khàn đặc vang lên từ trong ngực Hoàng Hải, như có ai đó đang phá vỡ từng lớp xương thịt từ bên trong.

---

Hoàng Hải hít một hơi thật sâu, cơ bắp tay co thắt, thanh kiếm sương tinh trong tay bỗng chớp lên ánh sáng trắng lạnh như tinh thể băng. Hệ thống vang lên âm thanh lanh lảnh: *"Kích hoạt kỹ năng: Sương Tinh Hủy Diệt. Tu vi hiện tại: 100%."* Anh không kịp suy nghĩ, kiếm phong bùng nổ theo một đường cong tròn, ánh sáng trắng xóa lan rộng như mặt trời nổ tung. Không gian xung quanh rung động, những vệt sáng như tơ nhện bao phủ toàn bộ Bảo Ngục Cửu Thiên. Thần Cổ kia hét lên, cơ thể đen kịt như bóng đêm bị xé toạc thành hàng triệu mảnh vụn, mỗi mảnh đều phát ra tiếng nổ nhỏ như pháo hoa.

Nhưng ngay khi ánh sáng dịu dần, một giọng nói âm u vang lên trong đầu Hoàng Hải, như tiếng vọng từ tận đáy lòng: *“Ngươi không thể giết được ta, vì ta chính là ngươi.”* Câu nói đó khiến anh ngừng lại, chân tay run rẩy. Mảnh vỡ của Thần Cổ vẫn còn bay lả tả, nhưng không khí bỗng trở nên nặng nề, như có một lực lượng vô hình đang đè nén.

Thần Cổ đã biến mất, nhưng toàn bộ Bảo Ngục Cửu Thiên bắt đầu rung động dữ dội. Những bức tường đá vỡ ra từng mảnh, lộ ra một lối đi tối đen như hố sâu địa ngục. Hoàng Hải nhìn xuống, chân anh đang đứng trên mặt đất nứt vỡ, bụi đá rơi từng mảng. Trong bóng tối đen kịt, một cánh tay trắng xóa vươn ra từ phía sau, bàn tay không móng vuốt, không máu, chỉ toàn da thịt mịn màng như tơ lụa.

Cánh tay đó nắm chặt vai anh, lực đạo mạnh đến mức xương sườn như sắp vỡ vụn. Hoàng Hải cố giật mình thoát khỏi cái nắm, nhưng thân thể anh bất động, như bị một thứ gì đó hút chặt vào. Trong đầu anh, giọng nói kia lại vang lên, lần này rõ ràng hơn: *“Chào lại, Hoàng Hải. Ta đã chờ ngươi rất lâu.”*

Anh mở mắt, nhìn xuống bàn tay đang nắm chặt mình. Đôi mắt anh phản chiếu ánh sáng từ những mảnh vụn còn sót lại, nhưng dưới ánh sáng đó, anh thấy rõ: tay đó… giống hệt tay anh.

Bỗng nhiên, từ phía sau, một bóng đen khác xuất hiện, không phải Thần Cổ, mà là một hình bóng giống hệt Hoàng Hải, nhưng ánh mắt lại lạnh lùng như băng. Bóng đó mỉm cười, chậm rãi bước tới, và nói: *“Bây giờ, ngươi sẽ biết mình là ai.”*

Hoàng Hải không còn kịp phản ứng.

vành, như một vòng xoáy không tận cùng. Những cột sáng xanh lục từ trung tâm Bảo Ngục bỗng chớp lên, tạo thành hàng ngàn con mắt khổng lồ lấp lánh trong bóng tối. Hoàng Hải cảm thấy đầu mình đau nhói, như có hàng nghìn mũi kim đâm xuyên não, và trong khoảnh khắc đó, hình ảnh một thiếu niên áo đen với đôi mắt giống hệt mình hiện lên, đang đứng giữa đống đổ nát của Thần Cổ.

*"Ngươi không thể giết ta, vì ta chính là ngươi."* Giọng nói đó lại vang lên, nhưng lần này kèm theo tiếng cười khàn đặc, như tiếng gió thổi qua hang động đá. Hoàng Hải cố gắng di chuyển, nhưng chân hắn dẫm phải một mảnh vỡ còn sót lại, làm hắn ngã sấp xuống nền đất bằng băng. Mắt hắn nhìn lên, thấy mình đang bị bao vây bởi hàng trăm bóng đen giống hệt mình, mỗi bóng đều giơ kiếm sương tinh, ánh sáng trắng phản chiếu trong đôi mắt không hồn.

*"Chúng ta là một phần của ngươi,"* giọng nói vang lên từ tất cả những bóng đen đó, *"mỗi quyết định, mỗi nỗi đau, mỗi vệt máu... tất cả đều thuộc về ngươi."*

Thần Cổ đã biến mất, nhưng cái gọi là "người" đang đứng trước mặt Hoàng Hải, với thân hình không hoàn chỉnh, nửa xác người, nửa bóng ma, đang chậm rãi vươn tay về phía anh. Trong lòng Hoàng Hải, một nỗi sợ hãi lạnh buốt lan tỏa – nếu hắn giết kẻ này, liệu hắn có còn là chính mình? Hay hắn chỉ đang tự hủy diệt bản thân?

---

Hoàng Hải hít một hơi sâu, ngực đau như có ngàn mũi kim đâm xuyên. Cánh cửa đá cổ chấn động, rung lên từng âm thanh vỡ vụn như tiếng xương sườn gãy. Dưới chân anh, bụi bẩn vung lên thành những vệt sáng mờ ảo, tựa như máu đang chảy ngược lên trời. Hệ thống vang lên lần nữa, giọng nó giờ nghe như tiếng gió quỷ quái thổi qua kẽ răng: *"Đánh đổi linh hồn, hay sống mãi trong cõi vô thức? Hãy chọn, trước khi thời gian cạn!"*

Anh nhìn xuống tay mình. Lưỡi kiếm sương tinh run rẩy, từng tia sáng xanh lam lấp lánh như những giọt nước mắt của một vị thần bị bỏ rơi. Trong trí nhớ, hình ảnh mẹ anh hiện lên – bà đứng giữa rừng cây đổ nát, tay nắm chặt một thanh kiếm cũ kỹ, nói: *"Con không bao giờ được sợ hãi, Hải ơi. Vì sợ hãi là kẻ thù của linh hồn."*

Giọng Thần Cổ vang lên từ phía sau, chậm rãi như tiếng sấm rền: *"Ngươi đã quên ta chưa? Ta là người đã dạy ngươi cách chiến đấu, cách yêu, cách... tồn tại."* Bóng đen của nó phình to, hóa thành một hình người cao cả mét, da mặt rạn nứt như vỡ vụn, mắt lấp lánh ánh sáng xanh kỳ lạ. "Ngươi chọn gì, con trai?"

Hoàng Hải bước tới, chân chạm vào nền đá lạnh. Anh cảm thấy linh hồn mình đang bị kéo ra, như một sợi dây vô hình vặn vẹo. Trong đầu, những ký ức ùa về: trận chiến với yêu quái ở núi Tuyết Băng, cái chết của người bạn thân vì anh không kịp cứu, tiếng cười khẩy của kẻ địch khi anh bại trận... Tất cả đều vỡ vụn, hòa vào âm thanh của hệ thống: *"Linh hồn của ngươi sẽ trở thành chìa khóa, hay trở thành giam cầm?"*

Anh nắm chặt tay, giọng run rẩy: *"Tôi... tôi muốn mở cửa."*

Thần Cổ cười, tiếng cười vỡ vụn như kính nứt. *"Rốt cuộc, ngươi cũng hiểu rồi."* Nó vươn tay, ánh sáng xanh lục bao phủ toàn thân Hoàng Hải. Trong khoảnh khắc, anh thấy mình đang đứng giữa hai con đường: một bên là ánh sáng rực rỡ, một bên là bóng tối vô tận.

Cánh cửa đá bắt đầu phát ra âm thanh kỳ lạ, như tiếng tim đập của một sinh vật khổng lồ. Dòng chữ bằng máu trên cửa bắt đầu phát sáng, từng chữ nứt vỡ, thay bằng dòng chữ mới: *"Chào mừng ngươi, người kế thừa."*

Nhưng đột nhiên, thanh kiếm sương tinh trong tay anh bỗng phát ra một tiếng gào thét, ánh sáng xanh lam bùng lên, xé toạc không gian. Thần Cổ giật mình, ánh mắt nó tối sẫm. *"Ngươi... ngươi không phải người của ta!"*

Hoàng Hải cười, nhưng nụ cười đó không thuộc về anh. Trong tay, thanh kiếm đang lóe lên một màu máu đỏ thẫm. Hệ thống im lặng. Cánh cửa đá run rẩy, như đang chuẩn bị mở... hay nổ tung?
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

Bình luận

Đánh giá (5.0/5):
⚠️ Không chèn link trong bình luận
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc