← Quay lại

Chương 7

Thiên Đạo Tu Chân | Chương 7

Hoàng Hải đứng giữa rừng già, hơi thở dồn dập, tay phải còn nắm chặt mảnh giấy lụa đã rách nát. Mùi đất ẩm và mùi máu khô bám đầy trên áo quần anh, nhưng anh chẳng còn cảm giác đau đớn nữa—nó đã bị nuốt chửng bởi nỗi sợ hãi đang dâng trào. Đôi mắt đỏ rực phía trước như hai ngọn lửa thiêu đốt không gian, lấp lánh giữa bóng tối dày đặc. Anh cố gắng dịch chuyển, nhưng chân như dính chặt vào đất, từng bước đi đều vấp ngã, như thể rừng già đang cố giữ anh lại.

Tiếng gió thổi qua tán cây vang lên như tiếng cười khẩy, chia cắt sự yên tĩnh đến đáng sợ. Trong tay anh, thanh kiếm bằng sương tinh—món di sản duy nhất anh còn lại từ cha—nay chỉ còn là những mảnh vụn sắc nhọn, lấp lánh như sương sớm. Mảnh giấy lụa màu xanh nhạt trong tay anh run rẩy, dòng chữ cổ in trên đó như một lời thách thức: *“Bảo ngục Cửu Thiên, chờ người xứng đáng”*. Anh không hiểu chữ nghĩa, nhưng ký ức về cha mẹ lại ùa về dữ dội—mặt cha anh bị chém nát, mẹ anh nằm bất động dưới ánh trăng lạnh, và bóng đen kia, bóng đen kia…

Đột nhiên, một tiếng rít gào vang lên từ phía sau. Hoàng Hải quay lại, tim đập thình thịch. Bóng đen lao đến như một cơn gió dữ, tay cầm thanh đao bằng sương tinh—giống hệt thanh kiếm anh vừa vỡ. Ánh sáng đỏ từ đôi mắt của kẻ đó lóe lên, khiến anh phải cúi xuống né đỡ. Mảnh đao găm trúng cành cây, văng một vệt tia sáng xanh lục.

“Ngươi… là ai?” Hoàng Hải hét lên, giọng run rẩy.

Bóng đen không trả lời. Nó chỉ cười—một nụ cười đầy ám ảnh, như thể đang cười vào nỗi đau của anh. Đao phong vung xuống, gió thổi mạnh khiến mảnh giấy lụa bay tung lên, rơi xuống đất, bay về phía bóng đen.

Hoàng Hải giật mình, vội nhặt mảnh giấy, nhưng tay anh chạm vào một thứ gì đó… lạnh lẽo. Một hình in trên giấy, một con mắt đỏ rực, giống hệt đôi mắt kia.

Bỗng, bóng đen ngừng đao, đứng cách anh ba bước. Nó chậm rãi rút một tấm mặt nạ đen khỏi mặt, lộ ra khuôn mặt quen thuộc—một khuôn mặt anh đã từng nhìn thấy trong ký ức cuối cùng của mẹ: *Mặt của kẻ đã giết cha mẹ anh.*

“Con trai… của tôi,” người đàn ông nói, giọng trầm ấm như dòng sông mùa đông. “Cuối cùng, chúng ta cũng gặp lại.”

Hoàng Hải không hiểu gì nữa. Trong tay anh, mảnh giấy lụa bắt đầu phát sáng, ánh sáng xanh nhạt lan tỏa, bao phủ cả rừng già…

đen kia—đã quay lại, như một bóng ma không bao giờ rời xa. Anh cố giật mạnh tay, nhưng mảnh giấy lụa trượt khỏi lòng bàn tay, bay lên trong gió, rơi xuống giữa đống lá khô. Một tiếng nổ vang lên, như sấm chớp vỡ tan không gian. Từ dưới lòng đất, một luồng ánh sáng xanh lục bùng lên, lan tỏa thành những vệt sương mờ, quấn quanh chân anh. Đôi mắt đỏ rực kia bỗng chốc hóa thành hai vầng trăng tròn, ánh sáng của chúng thấm vào da thịt, khiến anh đau nhói như bị đốt cháy từ bên trong.

"Con trai của người giữ bảo ngục… cuối cùng cũng đến," giọng nói vang lên, không phải từ miệng, mà từ không khí, từ từng cành cây, từ đất đá. Hoàng Hải muốn chạy, nhưng chân anh không thể di chuyển. Trong khoảnh khắc đó, anh nhìn thấy hình ảnh cha mình—một người đàn ông gầy gò, áo choàng sương tinh, đứng trên đỉnh núi cao, tay nắm chặt một thanh kiếm bằng ánh sáng. Cha anh quay đầu, ánh mắt đầy thất vọng: "Mày không đủ mạnh… không đủ dũng khí để mở bảo ngục."

Nhưng rồi hình ảnh đó biến mất, thay bằng một cánh cửa bằng đá đen, xuất hiện giữa rừng, phía sau anh. Trên cửa, dòng chữ *“Bảo ngục Cửu Thiên”* được khắc bằng máu. Hoàng Hải nắm chặt tay, cảm nhận dòng máu nóng chảy xuống, trộn lẫn với những giọt sương tinh còn sót lại trên áo. Anh biết mình không còn lựa chọn—bước tới, hoặc chết trong nỗi sợ hãi. Và thế là anh đi, từng bước chân nặng trĩu, như bước vào lòng đất mẹ, để tìm lại điều gì đó đã mất từ thuở ấu thơ.

---

Hoàng Hải lùi lại, chân đạp trúng một tảng đá nhọn, cơ thể văng bổng lên không trung rồi ngã sấp xuống đất. Cơn đau lan từ vai xuống chân, nhưng anh không thể cử động. Trong khoảnh khắc ánh mắt mờ đi, hình ảnh cha mẹ anh hiện ra – người cha với ánh mắt nghiêm khắc như thể đang phán xét, người mẹ dịu dàng nhưng ánh mắt đầy nỗi sợ. Bóng đen bao quanh họ, tay thọc vào cổ họng, siết chặt đến mức xương vụn nát. Tiếng khóc rên của họ vang vọng, nhưng Hoàng Hải chỉ có thể đứng lặng, tay nắm chặt vào đất, như thể nếu buông ra là sẽ mất đi tất cả.

Khi tỉnh lại, anh thấy mình nằm giữa một khu rừng tối tăm, thân thể đau nhói. Trước mặt là bóng đen – một hình thể cao lớn, mặt không có gì, chỉ là một khối tối tăm, nhưng ánh mắt lấp lánh như sao. Trong tay nó, một vật thể phát sáng lấp lánh, giống như một mảnh bảo ngục Cửu Thiên mà anh từng nghe người cha kể lại.

"Cha mẹ em… đã chết vì bảo ngục?" Anh hỏi, giọng run rẩy, tay run run với tay ra phía trước.

Bóng đen cười khẩy, tiếng cười như tiếng gió thổi qua rừng rậm, vỡ vụn và lạnh lẽo. "Họ không xứng đáng. Chỉ có người biết mở bảo ngục mới có thể sống sót."

Hoàng Hải giật mình. "Thế… em có phải người đó không?"

Bóng đen ngừng cười, ánh mắt lấp lánh như đang nhìn thấu tim anh. "Người đó… là ai?" Nó nói, giọng như gió thoảng. "Người biết mở bảo ngục không phải là em. Mà là… em có thể là một phần của nó."

Hoàng Hải lùi lại, chân lại đạp trúng một tảng đá khác. Trong tay bóng đen, mảnh bảo ngục phát sáng dữ dội, như đang phản chiếu thứ gì đó từ sâu trong lòng đất. Anh cố gắng đứng dậy, nhưng chân đau nhói, đầu óc mờ đi. "Nếu em không phải người đó… thì ai?"

Bóng đen chậm rãi đưa tay, mảnh bảo ngục phát ra ánh sáng xanh lục. "Người đó… đã chết cách đây mười năm. Và em, Hoàng Hải, sẽ là người kế thừa. Hoặc… sẽ là phần còn lại của nó."

Hoàng Hải mở to mắt. "Cái gì?"

Bóng đen không nói nữa, chỉ đưa tay ra, ánh sáng lấp lánh bao phủ cả khu rừng. Trong khoảnh khắc, anh nghe thấy tiếng cười khàn đặc – tiếng cười của chính mình, vang lên từ đâu đó phía sau.

khắc như tiếng sét chớp.

"Cha mẹ em đã chết vì *không thể buông bỏ* bảo ngục," bóng đen đáp, giọng như gió thổi qua hang động, "Họ đã tìm cách hủy diệt nó, nhưng chính họ đã trở thành nạn nhân. Bảo ngục không phải là vũ khí, mà là *lời thề* của một thế hệ trước. Nó chứa đựng linh hồn của những kẻ đã phản bội trời đất, và mỗi người cầm nó đều phải trả giá bằng máu."

Hoàng Hải siết chặt nắm tay, móng tay cắm vào thịt. "Tôi không muốn nó. Tôi sẽ không để nó làm hại ai nữa!"

Bóng đen chậm rãi bước lại, ánh mắt lấp lánh như những vì sao rơi từ trời xuống. "Đó là điều em *muốn* nói, nhưng em biết em sẽ làm gì không? Em sẽ chạy, như cha em đã làm. Nhưng chạy đến đâu? Bảo ngục đã theo em từ khi sinh ra, như một con quái vật trong tim. Em có thể giết nó, nhưng em cũng sẽ chết theo."

Một cơn gió lạnh thổi qua rừng, lá khô xào xạc như tiếng khóc. Hoàng Hải cảm thấy cơ thể mình run rẩy, như thể có thứ gì đó đang trào ra từ trong ngực anh, thứ gì đó âm ỉ, dữ dội, và *gây nghiện*. Anh nhìn xuống tay, thấy một vệt sáng lấp lánh dọc theo da – hình dạng của bảo ngục đang in hằn lên cơ thể anh.

"Chọn đi," bóng đen nói, tay giơ cao vật thể phát sáng. "Lấy nó, và em sẽ có sức mạnh để trả thù. Hoặc từ chối, và em sẽ chết như cha mẹ em – nhưng không ai sẽ biết em từng tồn tại."

Hoàng Hải hít một hơi dài, ánh mắt tối sầm. Trong lòng anh, một giọng nói nhỏ vang lên: *Lấy nó đi... để họ không phải chết vô ích.*

---

Đêm tối như mực, gió lạnh thổi qua những tán cây khô xác. Hoàng Hải đứng giữa rừng cây, tay phải siết chặt một thanh kiếm gãy nứt, vết thương trên tay phải chảy máu đen rỉ xuống. Trong cơn đau dữ dội, anh nghe thấy tiếng cười khàn đặc vang lên từ bóng đen phía sau.

"Ngươi có nghĩ mình đủ mạnh để chống lại nó không?" Bóng đen ném một vật thể bằng kim loại, nặng nề lao về phía anh. Hoàng Hải giơ tay trái đỡ, cả cơ thể như bị một chùm lửa nung chảy, xương tay vỡ vụn, máu bắn tung tóe. Anh gào lên, nhưng âm thanh kia bị bóp nghẹt trong cổ họng. Trong cơn mê man, hình ảnh cha mẹ anh hiện lên – cha bị đâm xuyên ngực bằng một thanh kiếm giống hệt vật thể vừa ném, mẹ ngã xuống đất, máu loang ra thành một vũng đỏ thẫm.

"Vì sao… vì sao lại là em?" Hoàng Hải hét, giọng khàn đặc, nước mắt trào ra. Bóng đen không đáp, chỉ cười lạnh, môi mím chặt như một vết cắt sâu.

"Ngươi là con trai của người đã từng xé nát bảo ngục," bóng đen nói, giọng vang vọng như tiếng sấm. "Dù sao, ngươi cũng sẽ chết như họ."

Hoàng Hải cố gắng đứng dậy, chân run rẩy, nhưng tay trái vẫn giữ chặt thanh kiếm gãy. Anh rút ra một thanh kiếm mới từ túi áo – kiếm bạc có hình khắc rồng bay. Cơn đau trong cơ thể khiến anh gần như ngất xỉu, nhưng ánh mắt vẫn sáng lên.

"Ngươi nghĩ cái bảo ngục đó là của ai?" Bóng đen cười khẩy, tay phải đưa ra, một đốm sáng lóe lên. Hoàng Hải nhảy lùi, nhưng quá chậm. Một lực lượng khổng lồ xé nát không gian, anh bị hất văng về phía sau, lưng đập mạnh vào thân cây.

Bóng đen biến mất, chỉ còn lại một mảnh giấy lụa màu đen, bay nhẹ trong gió. Hoàng Hải vội bò dậy, nhặt mảnh giấy, nhìn dòng chữ được viết bằng mực đỏ: **"Bảo ngục không phải của ngươi, mà là của nó."**

Anh giật mình, tay run rẩy. "Cái gì…?"

Đột nhiên, tiếng bước chân vang lên phía sau. Hoàng Hải quay lại, nhưng không còn bóng đen. Thay vào đó, một bóng người khác hiện ra từ bóng tối – một thiếu nữ mặc áo choàng đen, tóc dài che mặt. Trong tay cô, một thanh kiếm giống hệt thanh kiếm mà anh vừa rút ra.

"Ngươi đã đọc được lời cảnh báo," cô nói, giọng nhẹ nhàng nhưng đầy lạnh lùng. "Giờ thì, hãy chọn – sống, hay chết?"

Hoàng Hải mở miệng, nhưng không nói được gì. Cô tiến lại gần, ánh mắt sắc như dao. Trong tay cô, thanh kiếm lấp lánh ánh sáng đỏ rực.

"Chào mừng đến với bảo ngục," cô cười, và đâm kiếm về phía anh.

...chết như họ," bóng đen tiếp tục, giọng khàn đặc như gió rít qua khe hở. "Vì ngươi đã lấy đi thứ mà chúng ta bảo vệ. Ngươi có biết vì sao ta phải giết họ không?"

Hoàng Hải cố đứng dậy, chân run rẩy, máu đen loang rộng trên nền đất. Anh không trả lời. Đau đớn và nỗi sợ đang bóp nghẹt tim anh, nhưng trong sâu thẳm, một thứ gì đó đang bùng cháy – một cơn giận dữ dâng lên từ cội rễ của ký ức.

"Ngươi không nhớ sao?" Bóng đen bước lại gần, ánh mắt như hai ngọn lửa đỏ rực. "Khi ngươi còn nhỏ, ngươi đã trốn trong bảo ngục ấy, lén lấy đi linh hồn của một con rắn thần. Nó đã giết cha mẹ ngươi, nhưng ngươi – ngươi đã dùng nó để nuôi dưỡng sức mạnh của mình!"

Hoàng Hải trợn mắt. Linh hồn rắn thần? Anh không hề nhớ. Nhưng trong đầu anh, hình ảnh một đứa trẻ nhỏ, tay nắm chặt một mảnh vải xé từ áo mẹ, chạy tháo thân trong bóng tối – nỗi sợ hãi đã khiến anh quên đi mọi thứ.

"Thế nên, ngươi không xứng đáng sống," bóng đen cười khẩy, tay phải giơ lên, một lưỡi kiếm bằng ánh sáng đen tuyền xuất hiện. "Hãy chết như một con rắn, như cha mẹ ngươi đã chết!"

Hoàng Hải không còn thời gian suy nghĩ. Cơn đau từ tay trái lan lên vai, nhưng anh vẫn nhảy người về phía trước, kiếm gãy trong tay phải vung mạnh. Đòn đánh không đủ sức, nhưng trong khoảnh khắc ánh sáng đen bao trùm, anh thấy một thứ gì đó lóe lên – một hình ảnh cũ, một ký ức bị lãng quên: cha anh, đứng giữa bảo ngục, tay nắm một thanh kiếm giống hệt vật thể mà bóng đen ném về phía mình…

"Cha! Đừng!" Anh hét, nhưng âm thanh không thoát khỏi miệng.

Bóng đen cười, rồi đâm kiếm xuống.

Và trong khoảnh khắc đó, Hoàng Hải cảm thấy một thứ gì đó – một sức mạnh từ quá khứ – bùng lên trong tim mình.

---

Hoàng Hải nắm chặt tờ giấy lụa, tay run rẩy đến độ giấy gần như rách nát. Mùi đất ẩm và mùi hương thảo mộc cũ kỹ từ hang động thổi vào mũi anh, khiến anh nhớ đến mùi hương cha mình từng dùng để xoa dịu vết thương của mẹ khi bà bị thương trong trận chiến năm nào. Bức phù chú cổ xưa treo trên vách đá, ánh sáng xanh lục nhấp nháy như tim đập, in hình một con yêu quái với đôi mắt đỏ như máu, miệng há to cắn chặt một thanh kiếm gãy.

“Nếu ngươi mở bảo ngục, nó sẽ thức giấc.” Tiếng nói vang lên như từ đáy lòng, vỡ vụn từng tiếng. Hoàng Hải giật mình quay lại, nhưng bóng đen đã đứng ngay sau lưng anh từ lúc nào. Không phải bóng đen của kẻ thù, mà là hình bóng một người đàn ông mặc áo choàng đen, khuôn mặt ẩn sau tấm lụa mỏng, chỉ để lộ đôi mắt đỏ như ngọn lửa.

“Cha…?” Hoàng Hải lắp bắp, giọng run rẩy. Bóng đen không trả lời, chỉ chậm rãi bước tới, từng bước chân phát ra tiếng vỡ vụn như bước trên những mảnh sương giá. Anh nhớ lại đêm hôm đó, khi cha mình bị một bóng đen xé toạc tim, máu nhuộm đỏ cả trời sao. Nhưng giờ đây, bóng đen trước mặt anh không còn vẻ hung ác như hồi ấy.

“Ngươi không hiểu,” giọng nói vang lên, trầm ấm như một lời thì thầm từ quá khứ. “Bảo ngục Cửu Thiên không phải nơi giam cầm yêu quái, mà là nơi giam cầm chính con người – những kẻ đã từng là yêu quái.”

Hoàng Hải cảm thấy đầu óc quay cuồng. Mẹ anh từng nói, cha là một người đàn ông bình thường, không có huyết mạch yêu quái. Nhưng giờ đây, mọi thứ anh biết dường như đang bị xé toạc. Bóng đen vươn tay, chạm vào tấm giấy lụa trong tay anh. Giây phút đó, anh thấy một dòng chữ hiện lên trên giấy – dòng chữ mà anh từng thấy trong giấc mơ: “Hải nhi, ngươi là con của ta.”

“Ngươi là… cha?” Hoàng Hải khẽ hỏi, giọng run rẩy.

Bóng đen mỉm cười, nhưng nụ cười đó khiến anh muốn nôn mửa. “Không, ta là người từng yêu mẹ ngươi. Và ngươi… là con của ta.”

Đột nhiên, bức phù chú phát sáng dữ dội, ánh sáng xanh lục lan rộng, khiến Hoàng Hải phải che mắt. Khi anh mở mắt, bóng đen đã biến mất, chỉ còn lại một lời thì thầm vang vọng: “Đừng mở bảo ngục, nếu không… ngươi sẽ trở thành nó.”

Trong tay anh, tờ giấy lụa giờ đang in hình một con yêu quái – chính hình dạng của anh.

rơi xuống như mưa. Bóng đen đưa tay, ngón tay dài như gai nhọn chạm vào vai anh, lạnh thấu xương.

“Ngươi không hiểu gì về nó, con trai tôi,” giọng nói khàn đặc vang lên, như tiếng gió cuốn qua đá rỗng. “Con yêu quái kia không phải kẻ thù, mà là... phần của ta. Năm xưa, ta đã buộc nó vào thân mình để cứu mạng ngươi, nhưng giờ, nó đã trào ra, và sẽ nuốt cả ngươi vào trong.”

Hoàng Hải ngã xuống, tay siết chặt tấm giấy lụa, những chữ cổ xưa trên đó bắt đầu phát sáng, rung động như một lời kêu cứu. Bỗng, tiếng gầm rú vang lên từ sâu trong hang động, vách đá rung động, bụi bẩn rơi xuống từng mảnh. Từ phía sau bức phù chú, con yêu quái kia bắt đầu bò ra, thân thể rắn như giun, miệng há rộng, những chiếc răng gãy nham nhại nhả ra ánh sáng xanh lục.

“Nó đã thức giấc,” người đàn ông áo đen nở một nụ cười, như thể đó là điều anh mong chờ từ lâu. “Và giờ, ta sẽ chết để ngăn nó phá vỡ thế giới này.”

Hoàng Hải hét lên, cố gắng chạy, nhưng chân anh bị đất đá trượt, ngã ngửa. Ánh mắt con yêu quái đỏ như máu dính vào anh, và trong khoảnh khắc đó, anh thấy rõ khuôn mặt người đàn ông – không phải bóng đen, mà là cha mình, với đôi mắt đã tắt từ lâu, nay lại sống lại trong cơn giận dữ.

“Đừng động đến nó!” Hoàng Hải gào, nhưng quá muộn. Người đàn ông áo đen lao vào con yêu quái, thân xác anh tan thành bụi, những mảnh vỡ bao phủ lấy sinh vật kia, như một tấm vải che mắt. Trong im lặng, tiếng gào thét của yêu quái vang lên, nhưng rồi cũng tắt.

Hoàng Hải ngồi giữa bóng tối, tay nắm chặt tờ giấy lụa – giờ đã trống rỗng, chỉ còn lại một dấu chân đỏ, như máu, in lên nền đá.

---

Bóng đen giơ tay lên, lòng bàn tay đen kịt như một vệt mực phun ra từ địa ngục. Phù chú trong hang động bỗng nổ tung, tiếng nổ như sấm sét vang dội, khiến những tảng đá vỡ vụn, bụi bẩn tung lên như những bông hoa khô bay trong gió. Ánh sáng trắng xóa lan rộng, chói lóa đến mức Hoàng Hải phải khép mắt lại. Khi mở mắt ra, anh thấy một khung cảnh quái dị: cha mẹ mình đứng bên cạnh bóng đen, nhưng không còn vẻ đau khổ như những lần anh từng mơ thấy. Ánh mắt họ lấp lánh như sao, ánh sáng kỳ lạ phản chiếu trên khuôn mặt quen thuộc nhưng xa lạ.

"Con… con không hiểu gì cả," người cha nói, giọng như vọng từ cõi chết, thấp thoáng giữa tiếng sấm rền. "Bảo ngục Cửu Thiên không phải là nơi em được sinh ra, mà là nơi em đã chết." Hoàng Hải run rẩy, chân tay như bị đóng băng. Anh cố gắng bước lại gần, nhưng không gian xung quanh dường như co lại, như thể mọi thứ đang bị thu hút vào một lỗ đen khổng lồ.

"Đừng nói nữa!" anh hét lên, giọng run rẩy, tay vung về phía cha mẹ. Nhưng bóng đen cười khẩy, tiếng cười khô khốc như mảnh vỡ của một cái chuông cũ kỹ. "Ngươi đã chết từ lâu. Giờ đây, ngươi sẽ trở thành một phần của nó." Cánh tay của bóng đen chậm rãi vươn ra, đầu ngón tay đen kịt chạm vào vai Hoàng Hải. Cảm giác lạnh buốt lan từ điểm tiếp xúc, như thể một dòng sông băng đang tràn ngập cơ thể anh.

Trong khoảnh khắc đó, Hoàng Hải thấy mọi thứ xung quanh mình bỗng nhiên biến dạng. Những bức tường đá của hang động hóa thành những vệt ánh sáng lấp lánh, như sao băng rơi xuống. Cha mẹ anh đứng im, ánh mắt không còn là sự đau khổ, mà là sự bình thản lạnh lùng, như thể họ đang chứng kiến một vở kịch mà họ đã diễn từ lâu. "Con không thể chết," Hoàng Hải nói, giọng nghẹn lại, "con phải sống!"

Bóng đen không đáp lại. Thay vào đó, nó đưa tay ra, nắm chặt vai Hoàng Hải. Một cơn đau dữ dội xé toạc cơ thể anh, như thể từng tế bào đang bị thổi bay thành bụi. Trong cơn đau, anh thấy hình ảnh của chính mình — một đứa trẻ nhỏ bé, đang được đặt vào một cái lồng bằng ánh sáng, rồi dần dần biến mất.

Cả thế giới chìm vào bóng tối. Không còn tiếng động, không còn ánh sáng, chỉ còn một sự yên lặng kinh hoàng. Trong bóng tối đó, Hoàng Hải nghe thấy một tiếng thì thầm, như tiếng mẹ anh từng ru anh ngủ: "Con đã trở về, con yêu." Nhưng rồi mọi thứ bỗng chốc tan thành mảnh vỡ, và anh không còn biết mình đang ở đâu.

…Có phải anh đã chết? Hay anh đang sống trong một nơi nào đó mà không ai có thể tìm thấy?
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

Bình luận

Đánh giá (5.0/5):
⚠️ Không chèn link trong bình luận
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc