Chương 10
---
---
**PHẦN 1 - MỞ ĐẦU**
Ánh sáng từ gương phản chiếu lóa mắt như những tia chớp đỏ thẫm, xé toạc không gian vốn dĩ đã mờ nhạt. Hoàng Hải cố gắng mở mắt ra, nhưng mọi thứ xung quanh vẫn lung linh như một ảo ảnh – hoặc tệ hơn, như một cơn ác mộng kéo dài không hồi kết. Cậu cảm thấy cơ thể mình chìm trong một sự cô độc đến khủng khiếp. Không có gió, không có tiếng động, chỉ có tiếng cười khúc khích đó vang lên từ phía sau, như một âm thanh kỳ quái được ghi lại bằng chất liệu nào đó không thuộc thế giới thực.
Cậu cố gắng nhấc chân, nhưng sàn nhà dường như không còn là vật thể cứng rắn nữa mà trở thành một lớp sương mỏng bao phủ toàn bộ nền phòng. Mỗi bước di chuyển đều để lại dấu vết lún sâu vào chất lỏng trong suốt, giống như đang đi bộ trên mặt nước. Cậu thở gấp, tim đập thình thịch, cảm giác sợ hãi lan rộng từ đầu óc xuống tận chân tay.
"Chào mừng ngươi đã đến thế giới mới," giọng nói đó vang lên lần nữa – không phải từ một con người cụ thể nào mà như một âm thanh tràn ngập mọi khoảng trống trong phòng. "Bây giờ, ngươi sẽ chọn: sống như một mảnh vỡ không còn ý nghĩa, hay trở thành con quái vật của quá khứ?"
Câu hỏi ấy khiến Hoàng Hải run rẩy. Cậu cố gắng tập trung vào từng từ ngữ, nhưng càng nghe lại cảm thấy bản thân đang dần tan ra – giống như một bức tranh vẽ bằng cát trên nền gió. Cậu nhớ về mẹ, nhớ về những khoảnh khắc cô đơn trong căn nhà nhỏ sau khi bố mất tích, nhớ về tiếng gọi của mẹ trong trận gió lốc xanh ngắt kia… nhưng tất cả chỉ còn là mảnh vụn rời rạc, không thể khâu lại thành một bức tranh hoàn chỉnh.
Đột nhiên, một âm thanh khác vang lên – nhẹ nhàng như tiếng thầm thì từ người thân quen. "Con trai à… mẹ ở đây rồi."
Cậu quay đầu nhanh chóng, nhưng phía sau cậu chỉ là bóng tối không gian, không có ai tồn tại. Cậu thở dài, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng ngay lập tức cảm thấy một luồng lực vô hình đang cuốn lấy chân tay cậu, kéo dọc theo các khớp xương như thể muốn xé toạc từng miếng thịt.
"Con trai à… mẹ ở đây rồi." Tiếng gọi lại vang lên lần nữa, nhưng lần này, nó không còn mang vẻ yêu thương mà thay vào đó là một âm thanh lạnh lùng, như thể đang cười nhạo sự yếu đuối của cậu. Hoàng Hải cảm thấy đôi mắt mình đột ngột đau rát, và trong khoảnh khắc ấy, cậu nhìn thấy một hình ảnh hiện lên trên mặt gương – không phải bản thân mình, mà là một cái bóng người phụ nữ mặc chiếc áo dài đỏ, mái tóc đen như mực, nở một nụ cười đầy ma quái.
"Thế giới này không còn mẹ của con đâu," cái bóng người đàn bà nói bằng giọng khàn đặc, "mẹ đã chết từ lâu, cùng với bố con."
Cậu hoảng hốt, chân tay run rẩy. Cậu cố gắng gọi lại: "Không… không phải như vậy! Mẹ vẫn đang ở đây, tôi biết mẹ còn sống!" Nhưng lời nói của cậu dường như không thể vang lên – hoặc có lẽ đã bị hấp thụ vào âm thanh kỳ lạ kia.
Trong khi đó, gương phản chiếu bắt đầu thay đổi. Những hình ảnh vô số phiên bản Hoàng Hải trong gương dần biến mất, thay vào đó là những cảnh tượng kinh khủng hơn: cậu thấy mình chiến đấu với một sinh vật có thân thể rắn lỏi như giao long, thấy mình đứng trước một tòa án tối cao với đôi mắt ánh sáng xanh lạnh, thấy mình nằm bất động trên mặt đất, bị hàng loạt mũi tên đâm xuyên cơ thể…
Một cơn đau dữ dội bỗng nhiên xé toạc não bộ Hoàng Hải. Cậu ngã quỵ xuống sàn, tay nắm chặt đầu như thể muốn ngăn chặn những hình ảnh đó tiến vào trong tâm trí. Cậu cảm thấy sự thật đang dần được hé lộ – nhưng càng gần với sự thật, cậu lại càng sợ hãi hơn.
"Thế giới này không phải là một thử thách," giọng nói vang lên từ phía sau, "nó là một cái bẫy dành cho ngươi, một bẫy để buộc ngươi phải đối mặt với chính bản thân."
Cậu quay đầu nhìn lại, và lần này, anh ta thấy một hình ảnh rõ ràng – người đàn ông mặc áo choàng đen đứng đó, tay cầm thanh kiếm gãy khúc. Mắt anh ta ánh lên một thứ gì đó vừa đáng sợ vừa tràn đầy cảm thông.
"Ngươi không cần phải lựa chọn," người đàn ông nói, "ngươi đã là cả hai – một mảnh vỡ và một con quái vật."
Cậu cắn chặt môi, cố gắng giữ bình tĩnh. Cậu hiểu rằng mình đang bị lừa dối, nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu cậu từ chối sự thật? Nếu cậu từ chối chấp nhận rằng mẹ đã chết, rằng bố cũng đã không còn tồn tại, và rằng bản thân mình là một con quái vật được sinh ra từ cơn ác mộng của người khác?
Cậu cảm thấy cơ thể đang bị kéo vào gương. Càng gần hơn, cậu càng thấy rõ hình ảnh con quái vật trong đó – đôi mắt to xác, một nửa thân người và một nửa bóng tối, môi mím chặt lại như thể không muốn phát ra âm thanh nào.
"Chào mừng ngươi đã đến thế giới mới," giọng nói lần nữa vang lên từ mọi hướng. "Bây giờ, ngươi sẽ chọn: sống như một mảnh vỡ không còn ý nghĩa, hay trở thành con quái vật của quá khứ?"
Cậu gào thét, nhưng tiếng gọi của cậu bị nuốt chìm trong gió lốc xanh ngắt – giống như đã từng xảy ra trong thế giới cuối cùng.
---
**PHẦN 2 - CAO TRÀO**
Tất cả các hình ảnh trong gương bắt đầu di chuyển nhanh hơn, như thể chúng đang cố gắng kéo Hoàng Hải vào một chiều không gian khác. Cậu cảm thấy cơ thể mình đang bị phân mảnh – từng miếng thịt, từng xương khớp được tách ra như những mảnh vụn rời rạc. Trong khoảnh khắc ấy, cậu nhớ lại đêm cuối cùng mà mẹ mất tích: cô đang đứng trên cầu, giọng nói của cô vang lên trong gió lớn, "Con trai ơi… con hãy đợi mẹ một chút!" Rồi sau đó là tiếng nổ kinh hoàng và mọi thứ chìm vào bóng tối.
"Ngươi đã chọn sai từ đầu rồi," người đàn ông áo choàng đen nói với giọng đầy vẻ tiếc nuối. "Thay vì chấp nhận sự thật, ngươi lại cố gắng trốn chạy trong những ảo tưởng."
Cậu vội vàng quay về phía người đàn ông – nhưng đột nhiên, một âm thanh khác vang lên từ phía sau. Cậu quay đầu và thấy một hình ảnh mới xuất hiện trong gương: mẹ cậu đang đứng đó, áo dài đỏ được thổi bay bởi cơn gió xanh ngắt. Mái tóc của bà giờ đây đã bạc trắng, nhưng ánh mắt vẫn đầy yêu thương.
"Con trai à… mẹ ở đây rồi," bà nói, giọng nhẹ nhàng như thể đang hát một bài ca ru. "Mẹ sẽ đưa con về nhà."
Cậu run rẩy, chân tay không thể cử động. Cậu muốn chạy đến phía mẹ, nhưng toàn bộ cơ thể cậu dường như bị khóa chặt trong một lớp sương mỏng. Cậu cố gắng kêu gọi: "Mẹ ơi! Hãy cứu con!" Nhưng lời nói của cậu lại biến mất trong gió lốc xanh ngắt – giống như những gì đã xảy ra trong thế giới cuối cùng.
Trong lúc đó, người đàn ông áo choàng đen tiến lại gần hơn, thanh kiếm gãy khúc trong tay anh ta phát sáng một cách kỳ lạ. "Ngươi không thể trốn tránh sự thật mãi được," anh nói. "Ngươi đã thấy rồi – con quái vật trong gương đó chính là ngươi."
Cậu nhìn lại vào gương và cảm thấy một cơn lạnh buốt lan từ tim ra toàn thân. Hình ảnh con quái vật trong đó giờ đây rõ ràng hơn bao giờ hết: một sinh vật có đôi mắt phát sáng, một nửa thân người và một nửa bóng tối, môi mím chặt như thể không muốn phát ra âm thanh nào. Cậu cảm thấy những hình ảnh kinh khủng của bản thân mình trong gương đang dần thay đổi – từ hình ảnh của một thiếu niên trẻ tuổi thành một con quái vật dữ dội hơn.
"Thế giới này là nơi ngươi được sinh ra," người đàn ông nói, "nơi mà ngươi đã chọn sống như một mảnh vỡ không còn ý nghĩa."
Cậu gào thét, nhưng tiếng kêu của cậu lại bị nuốt chìm trong gió lốc xanh ngắt. Cậu cảm thấy cơ thể mình đang dần biến đổi – từng miếng thịt, từng xương khớp được tách ra và thay thế bằng những mảnh vỡ của con quái vật trong gương.
"Không! Mẹ ơi! Hãy cứu con!" Cậu kêu gọi một lần nữa, nhưng âm thanh của cậu không còn tồn tại. Trong lúc tuyệt vọng nhất, cậu cảm thấy đôi mắt của mình đang dần bị che khuất bởi một lớp bóng tối – và rồi mọi thứ chìm vào bóng tối.
---
**PHẦN 3 - KẾT CHƯƠNG**
Khi Hoàng Hải tỉnh lại, đầu tiên là âm thanh – một tiếng cười khúc khích vang lên từ phía trước. Cậu mở mắt, thấy mình đang nằm trên sàn một căn phòng trống trải, những bức tường xung quanh không còn là gạch đá mà là một lớp sương mờ, như thể tất cả chỉ là ảo ảnh.
"Thế giới cuối cùng đã kết thúc," người đàn ông áo choàng đen nói từ phía sau, tay cầm thanh kiếm gãy khúc. "Nhưng ngươi còn phải đối mặt với điều gì đó lớn hơn."
Cậu quay lại – và thấy một bức tường khổng lồ đứng trước mặt, nhưng không phải bức tường đá mà là một tấm gương phản chiếu vô hạn, trong đó hiện lên hàng nghìn hình ảnh của chính cậu – những phiên bản khác nhau: có người đang cười, có người đang khóc, có người đang chiến đấu, và một số thì… đang chết.
Cậu nắm chặt tay, cảm thấy một lực hấp dẫn mạnh mẽ kéo cậu tiến về phía gương. Trong ánh mắt đầy hoảng loạn, cậu nhìn thấy bản thân mình trong gương – nhưng đó không phải là Hoàng Hải mà là một sinh vật có hai đôi mắt, một nửa người và một nửa… bóng tối.
"Chào mừng ngươi đã đến thế giới mới," giọng nói vang lên từ mọi hướng. "Bây giờ, ngươi sẽ chọn: sống như một mảnh vỡ không còn ý nghĩa, hay trở thành con quái vật của quá khứ?"
Cậu cố gắng chạy, nhưng chân cậu bị dính chặt vào sàn. Trong lúc tuyệt vọng nhất, cậu nghe thấy tiếng gọi từ phía sau – một giọng nói quen thuộc, đầy yêu thương: "Con trai à… mẹ ở đây rồi."
Nhưng lần này, khi cậu quay lại, không có ai tồn tại. Chỉ có bóng tối và gương phản chiếu vô tận đang chờ đợi anh ta bước vào.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận