Chương 11

**Chương 11**

---

---

**PHẦN 1 - MỞ ĐẦU**

Ánh sáng mờ ảo như sương mù trôi qua khe hở giữa những bức tường xám xịt. Hoàng Hải lắc đầu, cố gắng đưa mắt quen với không gian lạ lẫm này. Sàn nhà dưới chân cậu lạnh buốt, thấm vào da thịt như thể nó đang nuốt từng tế bào. Cậu cố đứng dậy, nhưng cơ thể nặng trĩu, như một xác chết được kéo từ đáy biển lên mặt nước.

Căn phòng rộng lớn đến mức mắt không thể nhìn thấy điểm cuối, những bức tường dường như bao quanh cậu theo vòng tròn vô tận. Không có cửa, không có vật dụng nào, chỉ còn lại ánh sáng xám xịt và tiếng cười khúc khích vang lên từ đâu đó phía sau lưng. Cậu quay người lại – và giật mình khi thấy một con người đang đứng cách đó vài bước.

Đó là người đàn ông áo choàng đen. Tóc của anh ta dài đến thắt lưng, màu bạc như những sợi tơ nhện, phủ đầy bụi bặn. Trong tay anh cầm thanh kiếm gãy khúc, lưỡi dao uốn cong kỳ quái như một loài rắn bị chặt đầu. Ánh mắt anh ta không phải là con người – đó là những ngọn lửa xanh đỏ đan xen trong đôi mắt sâu thẳm.

"Chào mừng ngươi đã đến thế giới mới," người đàn ông nói, giọng vang lên như tiếng gió cuốn qua đồng cỏ khô héo. "Bây giờ, ngươi sẽ chọn: sống như một mảnh vỡ không còn ý nghĩa, hay trở thành con quái vật của quá khứ?"

Hoàng Hải mở miệng, nhưng chẳng thể phát ra âm thanh. Cậu cảm thấy cổ họng mình khô rát đến mức từng tế bào nước trong cơ thể đều bay mất. Cậu cố gắng nghĩ rằng đây chỉ là một giấc mơ – một ảo ảnh do sự sợ hãi tạo nên. Nhưng khi cậu đưa tay chạm vào tường, cảm giác lạnh lẽo lan từ ngón tay lên tận tim, không hề giống như mộng mị nào từng trải qua.

Cậu nhìn xuống đôi chân mình. Từng mảng da bị xé rách, lộ ra những sợi dây vàng óng – đó là thứ gì? Một loại lông vũ? Hay là xương? Cậu cắn một cái vào ngón tay, và máu chảy ra không phải màu đỏ quen thuộc mà mang tím thẫm như mực.

"Ngươi đã biến đổi," người đàn ông cười khẩy, giơ thanh kiếm gãy khúc lên cao. "Không cần phải hét lên nữa, vì giờ đây tiếng kêu của ngươi sẽ không còn ai nghe thấy."

Cậu lùi lại, cảm giác cơ thể đang run rẩy như lá khô dưới chân tay. Nhưng đột nhiên, một âm thanh quen thuộc vang lên – giọng nói mẹ anh. "Con trai à… mẹ ở đây rồi."

Hoàng Hải giật mình quay lại, nhưng trước mặt không còn ai. Chỉ có những bức tường xám xịt và ánh sáng mờ ảo. Cậu cảm thấy nước mắt đang tuôn ra, nhưng không biết đó là vì sợ hãi hay vì niềm hy vọng cuối cùng.

"Không… không phải mẹ," cậu thì thầm. "Mẹ đã mất từ lâu rồi…"

Người đàn ông áo choàng đen nheo mắt, tay siết chặt thanh kiếm. "Vậy ngươi sẽ chọn gì? Đứng yên và để mình xử lý ngươi, hay chiến đấu?"

Cậu không biết phải nói gì, nhưng trong khoảnh khắc đó, một hình ảnh hiện lên trong đầu – đôi mắt mẹ anh, ánh sáng dịu dàng trong đêm mưa gió. Cậu nhớ lại ngày mẹ mất, khi cô bị cuốn vào dòng nước lũ. Cậu cố gắng đứng dậy, dù cơ thể đau nhức đến mức từng xương khớp như sắp vỡ vụn.

"Ta… ta sẽ chiến đấu," Hoàng Hải đáp, giọng run rẩy nhưng không còn yếu đuối như trước.

Người đàn ông cười lớn, tiếng cười ấy khiến cả căn phòng rung động. "Chính xác! Chiến đấu là điều duy nhất ngươi còn có thể làm."

---

**PHẦN 2 - CAO TRÀO**

Một làn sóng âm thanh xé toạc không gian, như một tiếng sấm nổ trong lòng đất. Những bức tường xám xịt bỗng chuyển động, hóa thành những khối hình lập phương xoay tròn theo một nhịp điệu kỳ quái. Hoàng Hải cảm thấy chân mình bị dính chặt vào sàn nhà – như thể có thứ gì đó đang kéo anh ta xuống tận đáy của thế giới này.

"Ngươi không thể chạy đâu," người đàn ông áo choàng đen nói, bước tới gần hơn. "Vì ngươi đã là một phần của nó rồi."

Cậu nhìn về phía trước, nơi một tấm gương khổng lồ đang hiện ra từ hư không. Mặt gương phản chiếu vô hạn, mỗi hình ảnh đều là một phiên bản khác nhau của Hoàng Hải: có người cười sằng sặc, có người khóc nức nở, có người chiến đấu dữ dội với thứ gì đó không nhìn thấy được, và một số thì… đang đứng im lặng trong bóng tối.

"Đây là nơi mà ngươi đã đến," giọng nói vang lên từ mọi hướng, như thể nó không thuộc về bất kỳ ai. "Tất cả những khả năng của ngươi – sự sống, cái chết, sự sợ hãi, hy vọng – đều được ghi lại trong tấm gương này."

Hoàng Hải cố gắng bước tới, nhưng chân cậu bị dính chặt vào sàn. Cậu cảm thấy một lực hút mạnh mẽ từ phía gương – như thể nó đang cố kéo anh ta vào bên trong. Trong lúc tuyệt vọng, cậu nhìn lại, và thấy người đàn ông áo choàng đen đã biến mất, để lại chỉ một thanh kiếm gãy khúc nằm trên nền nhà.

"Giữ chặt!" Một giọng nói vang lên – đó là giọng của mẹ anh.

Cậu quay lại, nhưng không có ai ở đó. Chỉ còn lại tiếng cười khúc khích vang vọng trong căn phòng trống trải. Tấm gương phản chiếu vô hạn bắt đầu run rẩy, như thể nó đang cố gắng bẻ cong thực tại.

"Ngươi không thể thoát khỏi đây," giọng nói vang lên lần nữa, nhưng lúc này, nó có âm hưởng của người đàn ông áo choàng đen. "Bởi vì ngươi đã là một phần của thế giới này."

Hoàng Hải nắm chặt tay, cảm thấy những sợi dây vàng óng trên cơ thể mình đang run rẩy theo từng nhịp tim. Cậu nhắm mắt lại, cố gắng tập trung vào ký ức cuối cùng về mẹ anh – ánh sáng dịu dàng của bà trong đêm mưa gió.

"Ngươi sẽ chọn gì?" Tiếng nói vang lên lần nữa, nhưng giờ đây nó không còn là một giọng nói duy nhất, mà như thể có hàng nghìn người đang tham gia vào cuộc đối thoại. "Sống như một mảnh vỡ không còn ý nghĩa, hay trở thành con quái vật của quá khứ?"

Cậu mở mắt, và lần đầu tiên nhìn thấy rõ hình ảnh trong gương – một sinh vật với hai đôi mắt, một nửa là người, một nửa là bóng tối. Đôi mắt kia đang nhìn chằm chằm vào anh, như thể nó đang chờ đợi câu trả lời của mình.

"Không… ta sẽ không để điều đó xảy ra," Hoàng Hải nói lớn, giọng run rẩy nhưng đầy quyết tâm. "Ta sẽ không để bản thân trở thành một con quái vật!"

Một làn sóng âm thanh bùng nổ từ phía gương, như thể nó đang cố gắng tiêu diệt anh. Cậu cảm thấy cơ thể mình bị kéo về phía tấm gương – những sợi dây vàng óng trên da bắt đầu phát sáng dữ dội. Trong lúc tuyệt vọng nhất, cậu giơ tay lên và chạm vào mặt gương.

Một tiếng nổ lớn vang lên, như thể có một quả cầu lửa được bắn ra từ trong gương. Hoàng Hải bị đẩy lùi, té ngã xuống nền nhà, nhưng không hề cảm thấy đau đớn. Thay vào đó, anh cảm nhận được một sức mạnh mới đang trào dâng từ bên trong cơ thể mình – một sức mạnh của sự sống, của ánh sáng, và cả của bóng tối.

"Ngươi đã chọn điều gì?" Người đàn ông áo choàng đen xuất hiện lại phía sau, ánh mắt đầy khinh miệt. "Ta không nghĩ ngươi đủ can đảm để chiến đấu."

Hoàng Hải đứng dậy, ánh mắt lấp lánh một thứ ánh sáng kỳ lạ – như thể anh đã kết hợp giữa cái thiện và cái ác trong cơ thể mình. Cậu giơ tay lên, và những sợi dây vàng óng bao quanh bàn tay, phát ra những tia sáng chói lòa.

"Ta không cần can đảm," Hoàng Hải đáp, giọng đầy tự tin. "Ta chỉ cần sự thật."

Một trận chiến dữ dội nổ ra – giữa Hoàng Hải và hình ảnh trong gương của anh. Những tia sáng xé toạc không gian, những khối hình lập phương xoay tròn theo nhịp điệu cuồng loạn. Người đàn ông áo choàng đen đứng im, như một người chứng kiến trận chiến mà mình đã tạo ra.

Trong lúc đấu tranh giữa ánh sáng và bóng tối, Hoàng Hải cảm thấy bản thân đang dần thay đổi – không phải về mặt thể chất, mà về mặt tâm hồn. Cậu nhớ lại những khoảnh khắc của mẹ anh, sự hy vọng, niềm tin, và cả nỗi đau khi mất đi người duy nhất trong đời.

"Ta sẽ không để điều đó xảy ra," cậu thì thầm. "Mẹ ơi… ta sẽ tìm thấy con đường trở về!"

---

**PHẦN 3 - KẾT CHƯƠNG**

Trận chiến giữa Hoàng Hải và hình ảnh của chính anh trong gương kết thúc bằng một làn sóng ánh sáng xé toạc không gian. Những khối hình lập phương ngừng xoay tròn, hóa thành bụi mờ tan vào hư vô. Tấm gương khổng lồ bắt đầu vỡ vụn từng mảnh – mỗi mảnh đều phản chiếu một phiên bản khác nhau của Hoàng Hải: có người đang cười, có người khóc, có người chiến đấu… và một số thì chết.

Người đàn ông áo choàng đen đứng im lặng, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc. "Không thể… ngươi đã phá vỡ thế giới này!"

Hoàng Hải nhìn xuống bàn tay của mình – những sợi dây vàng óng giờ đây không còn phát sáng nữa, chỉ là một thứ gì đó vô hình bao quanh cơ thể anh. Cậu cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều, nhưng trong lòng vẫn đầy lo lắng.

"Tôi đã phá vỡ thế giới này," Hoàng Hải đáp, giọng mang theo sự mệt mỏi. "Nhưng tôi chưa tìm được con đường trở về."

Người đàn ông áo choàng đen cười khẩy, tay giơ thanh kiếm gãy khúc lên cao. "Vậy ngươi sẽ chọn gì? Tiếp tục chiến đấu, hay chấp nhận số phận?"

Cậu lắc đầu. "Tôi không cần chọn lựa. Tôi đã có đáp án rồi."

Một làn sóng âm thanh xé toạc không gian một lần nữa – nhưng lần này, nó không còn mang theo sự hủy diệt mà là một thứ gì đó nhẹ nhàng như gió. Tấm gương cuối cùng cũng vỡ vụn hoàn toàn, để lại phía sau chỉ những mảnh vỡ nhỏ li ti bay lả tả trong không trung.

"Ngươi đã chọn sống," người đàn ông nói, giọng đầy sự thán phục. "Nhưng liệu ngươi có thể sống sót trong thế giới này?"

Hoàng Hải không trả lời. Cậu quay lại – và thấy mình đang đứng trước một cửa lớn bằng ánh sáng trắng. Cửa đó mở ra một con đường vô tận, dẫn về phía một nơi nào đó xa xăm.

"Đó là con đường trở về," người đàn ông nói, bước tới gần hơn. "Nhưng ngươi sẽ không thể quay lại thế giới cũ được nữa."

Cậu nhìn vào cửa, ánh mắt đầy quyết tâm. "Tôi không cần quay lại. Tôi chỉ cần tìm thấy mẹ."

"Ngươi sẽ không bao giờ tìm thấy bà," người đàn ông cười khẩy, tay giơ thanh kiếm gãy khúc lên cao. "Bởi vì bà đã chết – và ngươi cũng sẽ chết nếu đi theo con đường đó!"

Hoàng Hải nở một nụ cười nhẹ. "Tôi không sợ cái chết."

Cậu bước vào cửa ánh sáng trắng, để lại phía sau những mảnh vỡ của thế giới cũ. Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi bóng tối nuốt chửng anh, cậu nghe thấy giọng nói quen thuộc – nhưng lần này, nó không phải là mẹ anh:

"Chào mừng ngươi đã đến thế giới mới."
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập