Chương 12

**Chương 12**

---

---

**PHẦN 1 - MỞ ĐẦU**
Ánh sáng trắng lấp ló từ phía sau như một bức màn pha lê mềm mại, nhẹ nhàng bao phủ toàn bộ cơ thể Hoàng Hải. Cậu cảm nhận được từng hơi thở trong không khí – lạnh lẽo, khô khốc và đầy mùi đất ẩm ướt. Khi ánh sáng tan dần, cậu tỉnh dậy trên một mặt đất bằng đá, những mảnh vỡ của thế giới cũ giờ đây hóa thành bụi cát nhỏ li ti dưới chân.

Cậu đứng lên chậm rãi, đầu óc vẫn còn choáng ngợp sau chuỗi sự kiện vừa qua. Trong tay cậu, chiếc nhẫn đồng mà mẹ từng đeo trước khi biến mất đã không còn tồn tại. Thay vào đó, một vật thể mới xuất hiện – một thanh kiếm bằng ánh sáng xanh lục, phát ra âm thanh như tiếng gió rít nhẹ từ đầu mũi đến tận cuối tay. Hoàng Hải sờ vào nó, cảm nhận được một sức nóng kỳ lạ lan tỏa từ lõi kiếm ra ngoài, giống như những sợi dây vàng trong thế giới cũ nhưng mang một tính chất hoàn toàn khác.

"Chào mừng ngươi đã đến thế giới mới," giọng nói đó vang lên lần nữa – nhưng lần này, nó không còn là âm thanh từ phía sau mà phát ra từ chính đầu cậu. Một bóng người đứng trước mặt Hoàng Hải, người đàn ông áo choàng đen của thế giới cũ nay đang mặc một bộ giáp bằng đồng sáng loáng, mái tóc bạc trắng như sương sớm bay theo gió.

"Ngươi không phải là ai khác," Hoàng Hải lên tiếng, ánh mắt cậu dò xét từ đầu đến chân người đàn ông trước mặt. "Vậy ngươi… có thể giúp tôi tìm mẹ?"

Người đàn ông cười khẩy, đưa tay vuốt ve bộ giáp của mình. "Ta là Lạc Minh – một người sống sót sau khi thế giới cũ sụp đổ. Ta đã cố gắng tìm bà ta suốt 20 năm nay, nhưng… không có ai biết bà ở đâu."

Hoàng Hải cảm thấy tim mình đau thắt. Mẹ cậu đã mất trong vụ nổ kia – và nay lại xuất hiện một người đàn ông tuyên bố rằng bà ấy cũng đã biến mất. Cậu cắn môi, cố gắng nuốt xuống nỗi buồn trong lòng: "Vậy ngươi có thể giúp tôi hiểu rõ thế giới này?"

Lạc Minh gật đầu. "Đương nhiên. Nhưng trước tiên, ngươi cần biết một điều – nơi ngươi đang đứng không phải là một thế giới mới, mà là một lớp vỏ của thế giới cũ. Nó tồn tại song song với thực tại, nhưng mỗi người sống sót trong đây đều bị mất đi ký ức về quá khứ. Nếu ngươi muốn tìm mẹ, ngươi phải vượt qua ba thử thách để phá vỡ lớp vỏ này."

"Ba thử thách?" Hoàng Hải lặp lại, giọng cậu đầy hoài nghi. "Vậy ngươi đã vượt qua bao nhiêu?"

Lạc Minh cười mỉm: "Tôi đã vượt qua hai thử thách. Nhưng thử thách thứ ba là một điều không ai có thể đoán trước."

Hoàng Hải cảm thấy trong lòng có chút bất an. Cậu cởi chiếc áo choàng đen ra, quan sát kỹ hơn thân thể của mình – da thịt cậu vẫn còn nguyên vẹn, nhưng những đường rạn nứt mờ ảo trên làn da như đang cố gắng thể hiện một thứ gì đó. Trong khi Lạc Minh mở tay, một bản đồ bằng ánh sáng xanh lục xuất hiện giữa không trung, đánh dấu ba điểm sáng khác nhau: một hình tam giác ở phía đông, một ngôi sao nhỏ phía tây và một vòng tròn lớn ở chính giữa.

"Ba thử thách tương ứng với ba biểu tượng đó," Lạc Minh nói. "Họ sẽ kiểm tra năng lực của ngươi – nếu ngươi thất bại, ngươi sẽ bị xóa bỏ ký ức và trở thành một phần của lớp vỏ này."

Hoàng Hải nhìn vào bản đồ, ánh mắt cậu dán chặt vào điểm thứ ba – vòng tròn lớn ở giữa. Trong lòng cậu bắt đầu lo lắng. Khi cậu còn sống trong thế giới cũ, mẹ thường kể cho anh nghe về một nơi gọi là "Vòng Cổng" – nơi mà những người mất tích có thể quay lại, nhưng chỉ khi họ tìm được con đường đúng đắn.

Cậu thở dài. "Tôi sẽ cố gắng."

Lạc Minh gật đầu: "Hãy đến điểm thứ nhất – hình tam giác phía đông. Nếu ngươi vượt qua thử thách đó, ta sẽ dẫn ngươi tới nơi khác."

Vừa nói xong, ông ta vẫy tay, và một con đường bằng ánh sáng xanh lục xuất hiện trước mặt Hoàng Hải. Cậu bước đi theo hướng đó – nhưng không thể rời mắt khỏi hình bóng người đàn ông đang đứng sau lưng mình. Trong khoảnh khắc cuối cùng, cậu nghe thấy giọng nói nhỏ nhẹ từ Lạc Minh: "Cẩn thận, bởi vì thử thách đầu tiên sẽ kiểm tra những điều ngươi đã quên."

---

**PHẦN 2 - CAO TRÀO**
Con đường ánh sáng dẫn Hoàng Hải đến một khu rừng rậm rạp, nơi cây cối cao ngút trời như muốn chạm vào bầu trời xanh biếc. Từng cánh lá rơi xuống dưới chân cậu, phát ra tiếng vỡ vụn như thủy tinh. Cậu dừng lại, nhìn quanh – không có bất kỳ dấu hiệu nào của con người.

"Thử thách đầu tiên sẽ bắt đầu từ đây," Lạc Minh nói, giọng ông ta truyền đến tai Hoàng Hải như một âm thanh vang vọng trong gió. "Ngươi phải vượt qua nơi này mà không sử dụng kiếm của ngươi."

Hoàng Hải nhìn xuống thanh kiếm xanh lục trên tay, rồi lại đưa mắt lên bầu trời. Trong lòng cậu cảm thấy một chút bất lực – nếu không dùng vũ khí, làm sao cậu có thể đối mặt với những thử thách phía trước? Nhưng nghĩ đến mẹ, cậu cắn răng, vung tay mạnh mẽ ném thanh kiếm vào không trung.

Thanh kiếm bay lên cao, sau đó rơi xuống đất, đâm xuyên một tảng đá lớn dưới chân Hoàng Hải. Cậu thở phào – ít nhất, nó vẫn còn là vũ khí của anh.

"Vậy ngươi sẽ đi đâu?" Lạc Minh hỏi.

Hoàng Hải không trả lời. Cậu bước vào khu rừng, cố gắng tập trung vào những âm thanh xung quanh. Trong khi đó, một cảm giác kỳ lạ bao phủ cậu – như thể cái gì đó đang theo dõi mình từ phía sau.

Khi đi được khoảng mười bước, Hoàng Hải đột nhiên dừng lại. Một tiếng cười khúc khích vang lên từ bên trong bụi cây. Cậu quay đầu lại – và thấy một đứa trẻ khoảng năm tuổi đang ngồi dưới gốc cây, mặt nhăn nhó như đang cười trào phúng.

"Ngươi là ai?" Hoàng Hải hỏi, giọng anh mang theo sự cảnh giác.

Đứa trẻ không đáp lại mà chỉ nhướng mày: "Ngươi quên rồi đấy. Ta từng là người bạn của ngươi."

Hoàng Hải cảm thấy tim mình đập mạnh – cậu nhận ra đứa trẻ này chính là Tốp, một người bạn thân nhất của anh trong thế giới cũ. Nhưng sao cậu lại không nhớ? Trong ký ức của anh, Tốp đã biến mất cùng với mẹ và những người khác vào ngày đó.

"Ngươi… còn sống?" Hoàng Hải hỏi, giọng run rẩy.

Tốp đứng dậy, bước tới gần: "Tôi sống – nhưng ngươi thì không. Ngươi đã quên tôi."

Hoàng Hải cảm thấy trong lòng có chút tổn thương. Cậu cắn môi: "Tôi… tôi đang cố gắng tìm mẹ của mình. Nếu ngươi biết điều gì đó về bà, xin hãy cho tôi biết."

Tốp cười khẩy: "Mẹ ngươi? Ngươi nghĩ bà ấy còn sống không? Bà đã chết – giống như tất cả những người khác trong thế giới cũ. Và nếu ngươi muốn đi tiếp, ngươi phải đối mặt với quá khứ của chính mình."

Hoàng Hải cảm thấy lòng mình rối bời. Cậu chưa từng nghĩ rằng mẹ mình có thể đã chết – nhưng nay lại được một đứa trẻ từng thân thiết với anh nói ra điều đó. Trong khi cậu đứng lặng im, Tốp đột nhiên nhảy lên, giơ tay ra và tạo ra một quả bóng lửa khổng lồ từ không trung.

"Chào mừng ngươi đến với thử thách đầu tiên," Tốp cười vang. "Nếu ngươi muốn sống sót, ngươi phải chiến đấu!"

Hoàng Hải không kịp phản ứng – quả bóng lửa đã lao về phía anh như một đòn tấn công mạnh mẽ. Cậu nhảy lùi lại, cảm thấy ánh sáng nóng rát bao quanh cơ thể mình. Trong lúc ngay lập tức, cậu nhớ ra điều gì đó: trong thế giới cũ, có một kỹ năng mà mẹ từng dạy anh – cách tạo ra bức tường lửa để cản bước kẻ thù.

Cậu hít một hơi sâu, sau đó vung tay lên. Một lớp sóng nhiệt lan tỏa từ lòng bàn tay của anh, hóa thành một bức tường lửa khổng lồ giữa không trung. Quả bóng lửa va vào tường, phát ra tiếng nổ lớn – và rồi biến mất hoàn toàn trong ánh sáng.

Tốp trợn mắt: "Ngươi dám đối đầu với ta như vậy?"

Hoàng Hải thở gấp: "Tôi không còn lựa chọn nào khác."

Cậu bước lại gần Tốp, ánh mắt cậu đầy quyết tâm: "Nếu ngươi biết điều gì đó về mẹ tôi – hãy nói ra. Tôi cần nó."

Tốp cười khẩy: "Ngươi có dám chiến đấu với tôi không? Nếu ngươi thua, ngươi sẽ bị xóa bỏ ký ức và trở thành một phần của lớp vỏ này!"

Hoàng Hải gật đầu. Cậu rút tay về phía sau – và rồi đột ngột nhảy lên cao, lao thẳng vào Tốp bằng tốc độ nhanh như chớp. Tốp không kịp phản ứng – cậu đã bị Hoàng Hải đánh trúng vai, khiến anh văng ngã xuống đất.

"Ngươi… mạnh hơn tôi," Tốp lẩm bẩm, đứng dậy chậm rãi. "Nhưng điều đó không có nghĩa là ngươi sẽ chiến thắng."

Cậu đấm một cú mạnh vào ngực Hoàng Hải – nhưng anh đã kịp lùi lại, tránh đòn. Trong lúc đối đầu, Hoàng Hải cảm nhận được một sức nóng khủng khiếp lan tỏa từ cơ thể mình – giống như thanh kiếm xanh lục đang phát ra ánh sáng.

Tốp hét lên: "Ngươi… không thể chiến đấu với tôi! Đây là quá khứ của ngươi!"

Cậu đấm mạnh thêm, nhưng Hoàng Hải đã nhanh chóng né tránh và tạo ra một vòng tròn ánh sáng xanh lục quấn quanh tay mình. Trong khoảnh khắc đó, anh cảm nhận được một sức mạnh kỳ lạ – giống như thể mẹ đang ở bên cạnh anh, truyền cho anh sự dũng cảm để vượt qua mọi thử thách.

"Ngươi sẽ không bao giờ đánh bại được tôi," Hoàng Hải cười lớn, tay giơ cao và tạo ra một quả cầu ánh sáng xanh lục khổng lồ. "Bởi vì… tôi đã tìm thấy mẹ rồi!"

Tốp trợn mắt: "Không! Ngươi chỉ đang ảo tưởng!"

Cậu đấm mạnh vào quả cầu – nhưng ngay lập tức, quả cầu nổ tung và bao phủ toàn bộ khu rừng bằng ánh sáng xanh lục. Khi ánh sáng tan dần, Tốp biến mất hoàn toàn – như thể anh chưa từng tồn tại.

Hoàng Hải đứng lặng im, nhìn quanh. Trong tay anh, thanh kiếm xanh lục phát ra ánh sáng mạnh mẽ hơn trước. Cậu cảm thấy trong lòng một sự bình yên kỳ lạ – như thể anh đã vượt qua thử thách đầu tiên và đang bước gần hơn đến mẹ của mình.

"Vậy ngươi đã vượt qua thử thách đầu tiên," Lạc Minh nói từ phía sau, giọng ông ta đầy kinh ngạc. "Bây giờ, hãy đến thử thách thứ hai – ngôi sao phía tây."

---

**PHẦN 3 - KẾT CHƯƠNG**
Cánh cửa ánh sáng xanh lục mở ra trước mặt Hoàng Hải, dẫn anh đến một nơi mới mẻ. Lần này, không còn là khu rừng mà là một tòa thành cổ kính nằm giữa một biển cát vô tận. Những mái nhà bằng đá đen trống rỗng, những con phố rộng lớn như muốn nuốt chửng bất kỳ ai bước chân vào đây. Trong khi đó, gió lạnh thổi qua kẽ hở của những bức tường đổ nát, mang theo tiếng vang vọng của quá khứ.

"Thử thách thứ hai sẽ kiểm tra sự kiên cường của ngươi," Lạc Minh nói. "Ở nơi này, mỗi người sống sót đều phải đối mặt với ký ức đau thương của mình."

Hoàng Hải bước đi chậm rãi trên con phố dài, ánh mắt cậu dán chặt vào những bức tường đá – từng mảnh vỡ của chúng như đang khắc ghi những ký ức không thể quên. Trong lúc đó, một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau: "Chào mừng ngươi đã đến nơi này, Hoàng Hải."

Cậu quay lại – và thấy hình bóng của mẹ mình đứng trước mặt anh, nhưng khuôn mặt của bà bị che khuất bởi những sợi dây đen dày đặc. Trong tay bà là một thanh kiếm giống hệt thanh kiếm xanh lục mà cậu đang mang theo.

"Mẹ…?" Hoàng Hải gọi to lên, giọng đầy khóc không thành tiếng.

Người phụ nữ trong bóng tối chỉ cười khẩy: "Ngươi đã đến nơi này vì ngươi chưa thể quên tôi. Nhưng nếu ngươi muốn vượt qua thử thách, ngươi phải đánh bại tôi."

Hoàng Hải run rẩy, cố gắng nén lại cảm xúc trong lòng. Cậu biết rằng đây không phải mẹ thật sự – mà là một biểu tượng của ký ức đau thương anh từng trải qua. Nhưng dù sao đi nữa, anh vẫn muốn thử.

"Vậy tôi sẽ chiến đấu," Hoàng Hải nói, giọng đầy quyết tâm. "Dù ngươi có phải là ai, tôi cũng sẽ đánh bại ngươi."

Mẹ trong bóng tối gật đầu: "Vậy được rồi. Hãy đến đây và chiến đấu đi!"

Cậu bước lên, rút thanh kiếm xanh lục ra và lao thẳng về phía mẹ giả. Trong khi đó, người phụ nữ nhanh chóng nhảy lên cao, tạo ra một đòn tấn công bằng ánh sáng đen. Cậu không kịp né tránh – nhưng trong khoảnh khắc cuối cùng, một sức mạnh kỳ lạ bao trùm cơ thể anh, khiến anh có thể phản ứng lại.

Hoàng Hải giơ tay, tạo ra một bức tường ánh sáng xanh lục để cản đòn tấn công của mẹ giả. Khi hai thanh kiếm va vào nhau, âm thanh vang lên như tiếng sấm rền – và rồi cả hai người đều ngã xuống đất.

"Ngươi… không thể đánh bại tôi," mẹ giả cười khẩy, đứng dậy chậm rãi. "Bởi vì ngươi chưa từng quên tôi."

Hoàng Hải gật đầu: "Tôi đã nhớ về mẹ suốt mười năm nay. Nhưng giờ đây, tôi muốn tìm thấy bà – bằng mọi giá!"

Cậu nhảy lên, lao thẳng vào mẹ giả với toàn bộ sức mạnh của mình. Trong khoảnh khắc đó, anh cảm nhận được một sự bình yên kỳ lạ – như thể có một giọng nói nhẹ nhàng vang lên trong tâm trí cậu: "Con đã chiến đấu hết mình. Hãy tin tưởng vào chính con."

Mẹ giả hét lên, nhưng trước khi đòn tấn công của bà có thể chạm đến Hoàng Hải, anh đã tạo ra một quả cầu ánh sáng xanh lục khổng lồ và ném nó xuống đất. Trong khoảnh khắc đó, mẹ giả biến mất hoàn toàn – như thể cô chưa từng tồn tại.

Lạc Minh đứng ở phía sau, quan sát sự việc với ánh mắt đầy kinh ngạc: "Ngươi đã vượt qua thử thách thứ hai. Bây giờ, hãy đến thử thách cuối cùng – vòng tròn lớn ở giữa."

Hoàng Hải gật đầu, nhìn về phía nơi mà hình bóng mẹ giả từng đứng. Trong lòng anh, nỗi nhớ về mẹ vẫn chưa phai nhòa. Cậu bước đi theo hướng Lạc Minh chỉ định – nhưng không biết rằng, trong lúc anh rời khỏi khu thành cổ, một hình bóng khác đang âm thầm theo dõi từ phía sau…

---
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập