Chương 13

**Chương 13**

---

---
**PHẦN 1 - MỞ ĐẦU**

Mây đen dày đặc bao trùm bầu trời, chia cắt ánh sáng yếu ớt từ mặt trăng đang lặn dần phía chân trời. Hoàng Hải bước đi dọc theo con đường đá xám xịt, tiếng chân nhẹ nhàng vang lên như hồi chuông báo hiệu một trận chiến sắp xảy ra. Qua lớp sương mù dày đặc bao quanh, hình ảnh toà lâu đài trung tâm của khu thành cổ dần hiện rõ – một vòng tròn khổng lồ bằng đá đen, xung quanh là những hàng cột trụ chạm khắc hình rồng uốn lượn như đang trào dâng sức mạnh.

Cậu dừng lại bên mép đường, ánh mắt không rời khỏi toà lâu đài. Trong lòng, nỗi nhớ về mẹ vẫn cứ lẩn quẩn. Khi bàn tay đặt lên thanh kiếm xanh lục của mình, cậu cảm nhận được một dòng năng lượng ấm áp lan tỏa từ lõi kiếm ra ngoài – như thể thanh kiếm này đang thấu hiểu nỗi đau và khát vọng của anh.

"Chúng ta đã đến rồi," Lạc Minh đứng phía sau, giọng nói trầm ấm vang lên. "Vòng tròn cuối cùng chính là nơi chứa đựng câu trả lời cho những ký ức bị lãng quên – nhưng cũng có thể là nơi hủy diệt hoàn toàn linh hồn ngươi."

Hoàng Hải quay lại, ánh mắt nhìn Lạc Minh như thể đang đánh giá một kẻ thù tiềm ẩn. "Ngươi nói gì vậy?"

Lạc Minh mỉm cười, đôi mắt của ông ta phản chiếu ánh sáng dịu dàng từ những ngọn đèn treo trên cột trụ. "Ngươi đã vượt qua thử thách thứ hai – chiến đấu với ký ức đau thương của chính mình. Nhưng thử thách cuối cùng sẽ không cho phép ngươi trốn chạy nữa. Nó sẽ buộc ngươi phải đối mặt với sự thật về quá khứ."

Cậu quay trở lại, ánh mắt hướng về vòng tròn đá đen phía trước. Trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ – như thể có ai đó đang đứng bên cạnh mình, thủ thỉ những lời không ai nghe được. Nhưng khi cậu quay đầu nhìn lại, chỉ còn bóng đêm trống trải.

"Chúng ta đi," Hoàng Hải nói, giọng trầm xuống. "Tôi muốn biết sự thật."

Lạc Minh gật đầu, nhưng ánh mắt của ông ta chứa đựng một vẻ buồn bã khó hiểu. "Hãy cẩn trọng, Hoàng Hải. Vòng tròn này không phải nơi để tìm kiếm mẹ – nó là nơi để tìm kiếm chính ngươi."

Cậu bước đi, từng bước chân chậm rãi như đang đặt lên một tấm gương vỡ. Dù biết rằng Lạc Minh có thể đang cố gắng cảnh báo anh, nhưng Hoàng Hải đã không còn sợ hãi nữa. Dù cái giá phải trả là gì, anh cũng sẽ chấp nhận để tìm lại mẹ – bất kể đó là sự thật hay ảo tưởng.

Khi cậu chạm vào cổng đá, một luồng sáng xanh lục bùng lên, như thể có ai đó đang mở cánh cửa cho anh bước vào. Tuy nhiên, trong khoảnh khắc ấy, cảm giác lạnh buốt lan tỏa khắp cơ thể – như thể mọi ký ức đau thương của anh đều được đánh thức lại.

"Chào mừng ngươi đến với nơi cuối cùng," một giọng nói vang lên từ phía trong vòng tròn, trầm và đầy uy lực. "Hãy cẩn thận – bởi vì nơi này sẽ không cho phép ngươi rời đi nếu ngươi không vượt qua thử thách."

Cậu hít sâu một hơi, bước vào vòng tròn đá đen. Trong khoảnh khắc đó, mọi thứ xung quanh như bị thu nhỏ lại, chỉ còn lại âm thanh của trái tim anh đập rộn ràng – như thể đang chạy đua với thời gian.

---
**PHẦN 2 - CAO TRÀO**

Trong bóng tối dày đặc của vòng tròn đá, Hoàng Hải cảm thấy cơ thể mình bị kéo về phía trước – như một dòng nước cuốn phăng anh vào sâu trong lòng đất. Ánh sáng xanh lục từ thanh kiếm của cậu bỗng nhiên trở nên mờ nhạt, như thể đang dần tan biến giữa không gian u ám.

"Đây là… nơi mà mẹ từng bị bắt giữ?" Cậu thốt lên, giọng run rẩy. Trong lúc đó, hình ảnh cũ hiện ra – một căn phòng nhỏ bằng đá lạnh lẽo, cửa đóng kín, và bên trong là một phụ nữ đang khóc trên nền đất.

"Ngươi không thể bước vào đây," giọng nói vang lên lần nữa, nhưng giờ đây nó như đến từ chính tâm trí Hoàng Hải. "Nếu ngươi muốn tìm mẹ, hãy đối mặt với sự thật – chứ không phải những ký ức đã được sửa đổi."

Hoàng Hải giật mình, nhìn quanh – và phát hiện ra rằng nơi này là một bản sao hoàn hảo của căn phòng mà anh từng thấy trong giấc mơ. Nhưng giờ đây, mọi thứ đều sống động hơn: âm thanh tiếng gió thổi qua khe hở cửa đá, mùi hương của đất ẩm, và cả hình ảnh người phụ nữ đang khóc – nhưng không phải mẹ anh.

"Ngươi là ai?" Cậu bước tới gần, tay nắm chặt thanh kiếm.

Hình ảnh người phụ nữ ngừng khóc, quay lại nhìn anh với ánh mắt đầy đau đớn. "Tôi… tôi là người đã đưa mẹ ngươi đến đây," cô nói, giọng run rẩy như thể đang cố gắng kìm nén những ký ức kinh hoàng.

Hoàng Hải nhíu mày: "Ngươi nói gì? Mẹ tôi bị ai bắt cóc?"

"Chính tay ngươi đã bắt giữ bà ấy," người phụ nữ đáp lại, giọng khàn đặc. "Mười năm trước, khi ngươi còn nhỏ, ngươi đã giết mẹ ngươi để cứu một đứa trẻ khác – một đứa trẻ mà ngươi không biết rằng đó là em gái của chính mình."

Cậu ngã xuống đất, đầu óc như bị vỡ vụn. Trong khoảnh khắc ấy, hình ảnh của mẹ anh – người phụ nữ có mái tóc đen và đôi mắt dịu dàng – hiện lên trong trí nhớ. Nhưng giờ đây, mọi thứ dường như trở nên khác lạ: anh không còn là một đứa trẻ vô tội, mà là kẻ sát nhân.

"Đừng tin vào những lời nói này," Lạc Minh vang vọng trong đầu anh, nhưng giọng nói ấy đã trở nên mờ nhạt hơn. "Nếu ngươi cho phép bản thân bị cuốn theo ký ức giả tạo, ngươi sẽ mất đi linh hồn."

Hoàng Hải đứng dậy, mắt đỏ bừng lên vì sự tức giận và tuyệt vọng. "Đó là dối trá! Mẹ tôi không phải kẻ xấu! Nếu có ai đáng chết, thì đó là… là…"

"Chính ngươi," người phụ nữ nói, giọng đầy u ám. "Ngươi đã giết mẹ để cứu một đứa trẻ – nhưng rồi em gái của ngươi cũng chết vì tay ngươi."

Cậu gào thét, nhưng không thể làm gì hơn ngoài việc vung kiếm ra. Ánh sáng xanh lục từ thanh kiếm bùng lên, tạo thành một bức tường chắn giữa anh và hình ảnh người phụ nữ kia. Tuy nhiên, trong khoảnh khắc ấy, cảm giác đau đớn lan tỏa khắp cơ thể – như thể có ai đó đang rút đi linh hồn của anh.

"Ngươi đã chọn sai con đường," người phụ nữ nói, giọng đầy thương xót. "Mẹ ngươi sẽ không bao giờ quay lại nếu ngươi không dám đối mặt với sự thật."

Hoàng Hải ngã xuống, tay siết chặt thanh kiếm như thể muốn bóp vỡ nó. Trong lòng anh, nỗi đau và sự giận dữ trộn lẫn – nhưng vẫn còn một góc nhỏ nào đó chưa bị xóa sạch: hình ảnh mẹ anh, với đôi mắt dịu dàng nhìn vào anh trong ký ức.

"Không… không thể là thật được," anh nói, giọng run rẩy. "Tôi sẽ tìm thấy bà – dù phải giết chết chính mình."

Lúc đó, thanh kiếm xanh lục bỗng nhiên phát ra một tia sáng mạnh mẽ, như đang phản kháng lại sự trói buộc của ký ức giả tạo. Trong khoảnh khắc ấy, hình ảnh người phụ nữ biến mất – chỉ còn lại bóng tối sâu thẳm và tiếng nói vang lên từ phía sau:

"Chào mừng ngươi đến với sự thật cuối cùng," giọng nói trầm ấm như đang mỉm cười. "Bây giờ, hãy đối mặt với linh hồn của chính ngươi."

---
**PHẦN 3 - KẾT CHƯƠNG**

Hoàng Hải mở mắt ra, và anh đang đứng trước một bức tường đá trống trải – không có cửa, không có ánh sáng, chỉ có bóng tối dày đặc bao quanh. Tuy nhiên, trong khoảnh khắc đó, anh cảm nhận được một sự hiện diện khác – một thứ gì đó đang đứng sau lưng mình, theo dõi từng bước chân của anh.

"Ngươi đã vượt qua thử thách," giọng nói vang lên từ phía trước, nhưng không phải từ người phụ nữ kia nữa. "Bây giờ, hãy đối mặt với kẻ thật sự đã cướp đi mẹ ngươi."

Cậu quay đầu lại – và một bóng dáng cao lêu nghêu hiện ra từ bóng tối. Đó là một nam nhân trung niên, mặc áo choàng đen, mái tóc bạc phơ như sương mù. Trong ánh sáng yếu ớt phản chiếu từ thanh kiếm của anh, khuôn mặt của người đàn ông đó lộ rõ – và Hoàng Hải nhận ra ngay: đó là chính mình – nhưng ở một phiên bản khác, không phải tuổi trẻ mà là vẻ ngoài già cỗi, đầy nỗi đau.

"Chào mừng ngươi đến với nơi cuối cùng," giọng của người đàn ông nói, như thể đang cười khẩy. "Ngươi đã giết mẹ – và giờ đây, ngươi sẽ phải chịu sự trừng phạt."

Hoàng Hải cảm thấy một lực mạnh mẽ bỗng dưng bóp chặt cổ họng anh – như thể có ai đó đang siết chặt từ phía sau. Anh cố gắng chạy, nhưng chân anh không còn khả năng di chuyển nữa. Trong lúc ấy, người đàn ông tiến lại gần, tay phải của hắn vung ra và tạo thành một luồng ánh sáng đen bao trùm toàn bộ cơ thể Hoàng Hải.

"Ngươi đã chọn con đường sai lầm," người đàn ông nói, giọng đầy u ám. "Bây giờ, hãy chết đi như mẹ ngươi đã từng."

Cậu cảm thấy thân thể mình đang dần bị phân rã – nhưng trong khoảnh khắc cuối cùng, một hình ảnh hiện lên trong trí nhớ: mẹ anh – người phụ nữ dịu dàng với đôi mắt không bao giờ rời khỏi anh. Và rồi, tiếng hét vang lên từ phía sau:

"Không! Đừng để cho hắn giết anh!"

Từ bóng tối, một giọng nói quen thuộc vang lên – và Hoàng Hải nhận ra rằng đó là mẹ anh – nhưng lần này, không phải trong giấc mơ hay ký ức, mà là thật sự.

---
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập