Chương 14
---
---
**MỞ ĐẦU: VỤ NỔ CỦA KÝ ỨC (280 từ)**
Khung cảnh tối đen như mực bỗng bị xé toạc bởi một tia sáng chói lòa. Hoàng Hải vội vàng đưa tay che mắt, nhưng ánh sáng không hề suy yếu. Khi anh mở mắt ra, hình ảnh người đàn ông già cỗi với đôi mắt u ám đang đứng cách anh vài bước. Từng cơn đau nhói như đâm xuyên tim anh – không phải từ cái nắm tay kia, mà từ chính sự thật được tiết lộ trong khoảnh khắc này.
"Ngươi... ngươi là ai?" Hoàng Hải nghẹn lời, giọng run rẩy như thể đứng trước một thứ gì đó đáng sợ hơn cả tử thần.
Người đàn ông già mỉm cười – nụ cười đầy vẻ khinh miệt. "Ta là ngươi, nhưng cũng không phải ngươi. Ta là phần của ngươi mà ngươi đã cố tình lãng quên."
Trong khoảnh khắc đó, một cơn gió lạnh thổi qua không gian trống rỗng, mang theo mùi hương quen thuộc – mùi nước hoa mẹ anh từng dùng. Hoàng Hải cảm thấy tim mình như ngừng đập. Một hình ảnh thoáng hiện trong đầu: cảnh mẹ anh nắm chặt tay anh, giọng run rẩy nói **"Con không được phép giết mẹ"**, rồi cúi xuống ném một quả thuốc ngủ vào mặt anh.
"Không... đó là mơ ư?" Anh vội vàng lùi lại, nhưng chân anh lại bị một thứ gì đó kéo giữ chặt.
"Chính ngươi đã cướp đi mạng sống của mẹ," người đàn ông già nói, giọng đầy gằn giọng. "Và giờ đây, ta sẽ cướp đi mạng sống của chính ngươi."
Một luồng ánh sáng đen lại bao trùm anh. Trong tuyệt vọng, Hoàng Hải vung kiếm lên – nhưng thanh kiếm trong tay anh chỉ là một ảo ảnh.
---
**PHÁT TRIỂN: KÝ ỨC DƯỚI ĐẤT (1750 từ)**
Trước khi luồng ánh sáng đen có thể nuốt chửng anh, một âm thanh khẽ vang lên – như tiếng người phụ nữ đang khóc trong bóng tối. Hoàng Hải quay đầu lại, và hình ảnh mẹ anh hiện ra trước mặt anh. Cô không còn mặc chiếc áo dài trắng mà anh nhớ, mà là một bộ đồ đen đơn sơ, mái tóc xám pha bạc được cột gọn gàng bằng một dải ruy băng đỏ.
"Con trai... con đang ở đâu?" Giọng mẹ anh nhẹ nhàng như thể đang hát ru, nhưng đôi mắt cô lại ánh lên tia giận dữ. "Họ đã nói với ngươi rằng mẹ là kẻ xấu, phải không? Họ khiến ngươi giết mẹ..."
Hoàng Hải mở miệng muốn phản bác, nhưng giọng anh nghẹn lại. Trong khoảnh khắc đó, một dãy ký ức bùng nổ trong đầu: cảnh mẹ anh bị bắt giữ bởi hội đen, những lời hăm dọa đầy mỉa mai: **"Nếu không đưa tiền, bà sẽ phải chết như một con chó."** Mẹ anh đã cắn môi đến chảy máu để bảo vệ anh, nhưng rồi cô vẫn bị trói lên xe tải và...
"Con trai, mẹ xin lỗi," mẹ anh khóc. "Mẹ không muốn con nhớ tới điều này, nhưng nếu ngươi thật sự yêu mẹ..."
Cô ném cho anh một phong bì chứa tờ giấy ngập tràn chữ viết tay. Trong đó là lời giải thích về **"Kỹ thuật Tịch Âm"** – một phép thuật cổ xưa có thể khiến người ta rơi vào giấc ngủ sâu, không tỉnh lại nữa.
"Đây là cách mẹ làm để bảo vệ con," cô nói, giọng run rẩy. "Mẹ đã dùng kỹ thuật này trên chính mình... nhưng rồi những kẻ đó tìm ra nó. Họ bắt mẹ và buộc mẹ phải giết một người – hoặc con sẽ bị bắt..."
Hoàng Hải cảm thấy nước mắt trào ra. **"Vậy tại sao mẹ không nói cho con biết?"**
Mẹ anh mỉm cười đau đớn: **"Vì nếu con biết, ngươi sẽ giết mẹ để cứu mình."**
Trong khoảnh khắc đó, người đàn ông già nở một nụ cười đầy châm biếm. "Xem ra ngươi đã hiểu rồi – nhưng vẫn quá muộn."
Anh giơ tay lên, cố gắng kéo mẹ anh lại gần hơn. "Mẹ ơi, con sẽ không để bất kỳ ai cướp đi mẹ nữa! Con sẽ..."
"**Chết đi, Hoàng Hải.**" Người đàn ông già vung tay, và một luồng ánh sáng đen như lưỡi hái cắt xuyên cơ thể anh.
Trong cơn đau dữ dội, Hoàng Hải thấy hình ảnh mình – một đứa trẻ nhỏ đang ôm mẹ khóc – bị kéo vào bóng tối. Anh cố gắng chạy trốn, nhưng chân anh lại bị kẹp chặt bởi hai bàn tay của người đàn ông già.
"Ngươi đã giết mẹ bằng chính đôi tay ngươi," giọng kẻ thù vang lên như tiếng gió lạnh. "Bây giờ, hãy chết đi để thanh toán món nợ đó!"
Khi luồng ánh sáng đen chuẩn bị nuốt chửn anh, một âm thanh dữ dội vang lên: **"Không! Đừng để con trai của ta chết!"**
Một bóng dáng cao to bỗng xuất hiện từ phía sau, tay cầm thanh kiếm đỏ rực. Người đàn ông kia – thân hình cường tráng, khuôn mặt nghiêm khắc như một vị thần chiến tranh – nhìn chằm chằm vào Hoàng Hải với ánh mắt đầy hận thù.
"Ngươi dám động đến con trai ta?" Anh ta hét lên, tay vung kiếm và cắt đứt luồng ánh sáng đen.
Hoàng Hải lảo đảo đứng dậy, ánh mắt không thể tin nổi: **"Cha... mẹ nói cha đã chết từ lâu!"**
Người đàn ông già – kẻ mà anh từng tưởng tượng là một bóng ma – gật đầu. "Ta sống sót sau trận chiến với hội đen kia. Ta quay lại tìm ngươi, nhưng rồi ta thấy rằng ngươi đã giết mẹ bằng chính tay mình."
"Không! Mẹ đã bị cưỡng bức!" Hoàng Hải vội vàng phản bác, giọng khóc nghẹn.
Người đàn ông lạnh lùng đáp: **"Chính ngươi đã làm. Mẹ đã nói với ta – nếu ngươi biết sự thật, ngươi sẽ giết mẹ để bảo vệ mình."**
Trong khoảnh khắc đó, một cơn gió mạnh thổi qua không gian. Khi Hoàng Hải quay lại, hình ảnh mẹ anh và người đàn ông già đều biến mất. Chỉ còn lại anh với thanh kiếm đỏ rực trong tay – thanh kiếm mà anh từng thấy trong giấc mơ.
"Đây là... thứ duy nhất có thể giúp ngươi," giọng của người đàn ông già vang lên. "Nhưng hãy cẩn thận – nếu ngươi dùng nó sai cách, ngươi sẽ mất đi mọi thứ."
---
**CLIFFHANGER: NHÁNH ĐƯỜNG CHẾT (520 từ)**
Hoàng Hải đứng giữa bóng tối, nắm chặt thanh kiếm đỏ rực. Trong tay anh là một chiếc nhẫn bằng vàng, khắc dòng chữ **"Bảo Hộ Tịch Âm"** – chính thứ mẹ anh đã đưa cho anh trong ký ức. Anh lắc đầu, cố gắng xua đi cơn hoang mang: **Liệu đây có phải là sự thật? Hay chỉ là một trò đùa của linh hồn?**
Đột nhiên, tiếng cười khẩy vang lên từ phía sau anh – người đàn ông già đang đứng đó, tay cầm thanh kiếm đen. "Ngươi đã chọn con đường nào, Hoàng Hải?"
"Con sẽ không giết mẹ nữa," anh đáp, giọng run rẩy. "Nhưng... nhưng nếu ngươi là cha của ta, tại sao lại không cứu mẹ?"
Người đàn ông già gật đầu: **"Vì ta cũng từng yêu thương mẹ – nhưng khi mẹ rời bỏ ta để bảo vệ con, ta đã hiểu rằng mọi thứ đều vô nghĩa."**
Khi anh nói xong, một luồng ánh sáng xanh lục bùng lên từ chiếc nhẫn trên tay Hoàng Hải. Trong khoảnh khắc đó, hình ảnh mẹ anh hiện ra – nhưng lần này, cô đang đứng giữa những người đàn ông mặc áo đen, tay bị trói chặt.
"Con trai... mẹ xin lỗi," cô khóc. "Mẹ không thể cứu con nữa."
Hoàng Hải vội chạy đến, cố gắng kéo mẹ anh lại gần. Nhưng khi anh chạm vào tay cô, một cơn đau nhói xuyên qua cơ thể – như thể anh vừa bị đâm một mũi kiếm. Anh ngã xuống đất, nhìn thấy mẹ anh đang cười khổ.
"Con trai... mẹ đã dùng kỹ thuật Tịch Âm để bảo vệ con. Nhưng giờ đây, ngươi sẽ phải lựa chọn: liệu ngươi có dám cứu mẹ bằng chính tay ngươi?"
Trong khoảnh khắc đó, người đàn ông già tiến lại gần, thanh kiếm đen lấp lánh ánh sáng chết chóc. "Ngươi đã giết mẹ – và giờ đây, ta sẽ giết con."
Hoàng Hải nhắm mắt lại, bất lực. Trong đầu anh chỉ còn lại một câu hỏi: **Liệu tôi có thể cứu mẹ không? Hay chính tôi là kẻ đáng bị trừng phạt nhất?**
Khi tiếng gào thét của người đàn ông già vang lên, thanh kiếm đỏ trong tay anh bắt đầu phát sáng – và một luồng ánh sáng xanh lục bao quanh cả cơ thể anh. Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi mọi thứ biến mất, Hoàng Hải thấy mình đang đứng giữa một khoảng không trống rỗng, nơi mẹ anh đang cười – nhưng lần này, nụ cười ấy không còn u ám nữa, mà đầy hy vọng.
**"Con trai... con đã tới đây rồi."**
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận