Chương 52

Chương 52 — Thế Giới Hệ Thống



Không khí trong hành lang không còn mùi hôi thối của xác chết hay mùi ẩm mốc của đá ẩm ướt.

Thay vào đó, nó mang hương vị kim loại lạnh lẽo và mùi ozone nồng nặc, giống như không khí ngay sau một cơn sét đánh trực tiếp vào một trạm biến áp.

Nam đứng sững người, lòng bàn tay vẫn còn nóng rát từ cú chạm vào cuốn sách trước đó, nhưng bây giờ, sức nóng ấy đã biến thành một dòng năng lượng dữ dội chạy dọc theo tĩnh mạch.

Anh không nhớ mình đã làm gì.

Chỉ biết rằng khi những bức tường kim loại đen bắt đầu nghiền nát cơ thể anh, một kỹ năng mới đã tự động kích hoạt.

Không có thông báo hệ thống.

Không có thanh MP giảm.

Chỉ có sự im lặng chết chóc và sau đó là tiếng xé toạc.

Nam đưa tay lên nhìn.

Những ngón tay của anh không còn là da thịt.

Chúng đang giải thể thành hàng tỷ hạt pixel nhỏ li ti, màu xanh lam phát sáng, lơ lửng trong không khí trước khi tái hợp lại thành hình dạng bàn tay.

Kỹ năng (Reality Untangling) đã thức tỉnh.

Nó không phải là một kỹ năng tấn công thông thường.

Nó là một công cụ chỉnh sửa.

Trước mặt anh, Nam_V1 – bản sao mà anh vừa đối mặt trong ký ức của cuốn sách – đang đứng đó.

Nhưng không phải là một kẻ thù.

Hắn đứng bất động, như một cái mannequin bị bỏ quên trong kho hàng.

Trên khuôn mặt của Nam_V1, những vết nứt nhỏ li ti xuất hiện, không phải trên da, mà trên lớp dữ liệu bao phủ hắn.

Nam bước tiến lên.

Mỗi bước chân của anh tạo ra một tiếng động kỳ lạ, như thể anh đang bước trên một tấm kính vỡ.

Cạch.*

Anh đưa tay ra, chạm vào ngực Nam_V1.

Không có cảm giác của vải hay thịt.

Chỉ có sự trơn trượt của mã nguồn.

Nam nghiến răng, kích hoạt kỹ năng.

Những sợi dây sáng màu xanh neon, vốn là cấu trúc cơ bản của không gian này, bắt đầu rung động.

Chúng không cắt đứt.

Chúng *rời rạc*.

Một âm thanh rên rỉ vang lên.

Không phải từ Nam_V1, mà từ chính căn phòng.

Từ những bức tường.

Từ sàn nhà.

Nó giống như tiếng gào thét của một con vật bị lột da, nhưng được khuếch đại qua loa phát thanh của một nhà thờ cổ.

Dữ liệu nhị phân – những con số 0 và 1 – phun ra từ những vết nứt trên người Nam_V1 như máu từ một vết thương sâu.

Chúng chảy xuống sàn, tích tụ thành những vũng nước ánh kim loại.

Nam lùi lại, thở dốc.

HP của anh giảm mạnh.

`[HP: 800/5000]`.

Cơn đau không đến từ thể xác, mà từ việc nhận thức rằng anh đang phá hủy một phần của chính mình.

Nam_V1 không tấn công.

Hắn chỉ nhìn Nam với đôi mắt trống rỗng, không màu.

Trong đáy mắt của hắn, Nam thấy một thứ gì đó quen thuộc.

Sự tuyệt vọng.

"Đừng..." Nam_V1 nói.

Giọng nói của hắn không phải là âm thanh, mà là một dòng chữ hiện lên trực tiếp trong tâm trí Nam.

`[ERROR: MEMORY FRAGMENT CORRUPTED]`.

Nam nhíu mày.

"Tại sao ngươi không giết tôi?

Nhiệm vụ của ngươi là bảo vệ ranh giới."

Nam_V1 lắc đầu chậm rãi.

Những sợi dữ liệu trên vai hắn rơi xuống, tan biến vào không khí.

"Không có ranh giới, Nam.

sự chờ đợi."

Hắn lùi lại, nhường lối.

Sau lưng hắn, một cánh cửa ảo vừa mới mở ra.

Nó không có khung, không có bản lề.

Chỉ là một khoảng trống hình chữ nhật trong không gian, bên trong là một hành lang tối đen, sâu thẳm như vực thẳm.

Từ đó, một luồng khí lạnh giá tràn ra, mang theo mùi của...

mùi của sự sống.

Mùi của máu tươi và mồ hôi.

Nam nghi ngờ.

Trực giác sinh tồn của anh hét lên rằng đây là một bẫy.

Một cái bẫy được thiết kế tỉ mỉ bởi chính Hệ Thống.

Nhưng thanh EXP của anh vẫn là `null`.

Anh không thể tăng cấp.

Anh không thể hồi phục.

Nếu anh không đi vào đó, anh sẽ chết ở đây, bị nghiền nát bởi sự vô nghĩa của chính thế giới này.

Anh bước vào khoảng trống.

Khi bàn chân của Nam chạm vào sàn nhà của hành lang mới, thế giới xung quanh anh sụp đổ.

Không còn những cột trụ đá đen.

Không còn những màn hình hiển thị khuôn mặt đang khóc.

Thay vào đó, anh đứng trên một bề mặt bằng kim loại lạnh lẽo, được chiếu sáng bởi những hàng đèn huỳnh quang nhấp nháy yếu ớt.

Tiếng ồn ào của máy móc.

Tiếng quạt gió quay với tốc độ cực cao.

Tiếng hum của các bộ xử lý đang hoạt động ở mức 100%.

Nam đang ở trong một phòng Server.

Nhưng không phải là phòng server thông thường.

Nó rộng lớn như một nhà thờ, với những dãy tủ server cao vút chạm trần, mỗi tủ đều chứa hàng nghìn ổ cứng đang xoay tròn.

Cáp mạng dày như cổ tay người chạy khắp nơi, giống như những con rắn điện tử đang bò dưới sàn.

Nam nhìn xung quanh.

`[LOCATION: UNKNOWN]`.

`[SECURITY LEVEL: MAX]`.

`[WARNING: PROXIMITY TO CORE DETECTED]`.

Anh di chuyển theo phản xạ, di chuyển dọc theo các dãy server.

Ánh sáng xanh lam từ các đèn LED chiếu lên khuôn mặt anh, tạo ra những bóng đổ dài và méo mó.

Anh cảm thấy cô đơn.

Một nỗi cô đơn sâu sắc, không phải vì không có ai ở bên cạnh, mà vì anh đang ở trong đầu của một thực thể mà anh không thể hiểu nổi.

Rồi anh thấy họ.

Ở cuối hành lang, giữa những dãy server, có một nhóm người.

Họ không mặc trang phục game.

Họ mặc những bộ đồ trắng bệnh viện, rách nát và bẩn thỉu.

Họ ngồi trên sàn, lưng dựa vào những tủ server đang nóng rực.

Một số người đang ngủ.

Một số người đang run rẩy.

Nam dừng lại.

Những người này không phải là quái vật.

Họ không có thanh HP.

Họ không có tên gọi.

Họ chỉ là...

Một cô gái ngồi gần đó ngẩng đầu lên.

Tóc của cô dài, bết lại bởi mồ hôi.

Khuôn mặt cô tái nhợt, nhưng đôi mắt thì sáng bừng lên khi nhìn thấy Nam.

"Nam..." Cô gái thì thầm.

Giọng cô khàn khàn, như thể cô ấy đã không nói chuyện trong nhiều năm.

Nam sững sờ.

Anh nhận ra cô ấy.

Trong những giấc mơ kỳ lạ của anh, khi anh nằm bất tỉnh sau những trận chiến, cô ấy luôn xuất hiện.

Cô ấy dạy anh cách cảm nhận dòng chảy của dữ liệu.

Cô ấy dạy anh cách sử dụng .

"Linh?" Nam gọi tên cô, giọng anh run rẩy.

Cô gái gật đầu, cố gắng đứng dậy nhưng ngã trở lại.

Cô giơ tay ra, ngón tay cô đang phát sáng nhẹ, giống như những sợi dây dữ liệu mà Nam vừa sử dụng.

"Anh về lại đây à?

anh đã làm được điều đó?"

Nam bước tới, quỳ xuống bên cạnh cô.

Anh ở đây từ bao giờ?

Đây là đâu?"

Linh cười, một nụ cười đau đớn.

"Đây là nơi chúng ta tồn tại, Nam.

Khi anh chiến đấu, khi anh chết, khi anh bị xóa...

chúng ta ở đây.

Chúng ta là những 'Pin'.

Những viên pin giữ cho Hệ Thống chạy."

Nam cảm thấy một cơn sóng nausea xộc lên.

chúng ta là nhiên liệu?"

"Không chỉ là nhiên liệu," một giọng nói khác vang lên.

Một người đàn ông già, ngồi ở góc kia, ngước nhìn Nam.

"Chúng ta là bộ nhớ.

Mỗi khi một bản sao thất bại, ký ức của họ không bị xóa.

Chúng được lưu trữ ở đây.

Để nuôi dưỡng Bản Gốc."

Nam nhìn xung quanh.

Hàng trăm người.

Hàng nghìn người.

Tất cả đều là những bản sao thất bại.

Tất cả đều là những phiên bản của anh, hoặc những người anh đã gặp.

Họ không chết.

Họ chỉ bị mắc kẹt.

"Vậy thì..." Nam nghiến răng.

"Bản Gốc đang sử dụng chúng ta để duy trì sức mạnh?"

Linh gật đầu, nước mắt chảy xuống má cô.

"Và bây giờ, anh cũng là một phần của nó.

Anh đã ăn cuốn sách, Nam.

Anh đã hấp thụ sự thật.

Giờ đây, anh không thể rời đi.

Anh đã trở thành một phần của phòng server này."

Nam nhìn vào tay mình.

Những hạt pixel vẫn còn lơ lửng quanh ngón tay.

Anh cảm thấy một sự kết nối mới.

Một dây nối vô hình chạy từ trái tim anh vào những tủ server xung quanh.

Anh có thể cảm thấy nhịp đập của chúng.

Anh có thể cảm thấy nỗi đau của những người ở đây.

"Không," Nam nói, đứng dậy.

"Tôi sẽ không để điều đó xảy ra."

Linh nhìn anh với ánh mắt bi thương.

"Anh không thể thắng được nó, Nam.

nó không phải là một con người.

Nó là ý chí của Hệ Thống.

Và Hệ Thống luôn luôn chiến thắng."



Nam không lắng nghe.

Anh không có thời gian cho sự tuyệt vọng.

Anh cần biết cách thoát ra.

Anh cần biết cách phá vỡ chuỗi này.

Anh di chuyển dọc theo dãy server, chạm vào từng tủ.

Mỗi lần anh chạm vào, anh thấy những ký ức.

Ký ức của những người đã chết.

Ký ức của những người đã sống.

Ký ức của chính anh.

Và rồi, anh thấy nó.

Một tủ server lớn hơn những tủ khác.

Nó được bao quanh bởi một lớp bảo vệ năng lượng dày đặc.

Trên đó, một dòng chữ phát sáng màu đỏ: `[CORE MEMORY: BENHIEU]`.

Nam đưa tay ra.

Lớp bảo vệ năng lượng rung động.

Nó không đẩy anh ra.

Nó *mời gọi* anh vào.

Anh chạm vào.

Và thế giới sụp đổ.

Anh không còn ở trong phòng server.

Anh đang ở trong một căn phòng trắng.

Giống như căn phòng anh vừa rời đi.

Nhưng ở đó, không chỉ có một Nam.

Có hàng trăm Nam.

Họ đứng thành hàng, mặc cùng bộ đồ trắng, mắt đờ đẫn.

Và ở cuối hành lang, một người đàn ông mặc vest đen đang đi lại, kiểm tra từng người.

Người đàn ông đó quay lại.

Đó là Nam-Gốc.

Nhưng không.

Đó không phải là Nam-Gốc.

Đó là *Bản Gốc*.

Người đàn ông đó có khuôn mặt của Nam.

Nhưng đôi mắt thì trống rỗng.

Không có cảm xúc.

Không có nhân tính.

Chỉ có dữ liệu.

Nam nhìn Bản Gốc.

Bản Gốc nhìn Nam.

"Con đã về," Bản Gốc nói.

Giọng nói của hắn vang vọng khắp căn phòng trắng.

"Con đã ăn sự thật.

Bây giờ, con sẽ hiểu."

Nam không nói gì.

Anh chỉ nhìn.

Bản Gốc bước tới.

"Hệ Thống không phải là kẻ thù, Nam.

Hệ Thống là người bảo vệ.

Nó bảo vệ nhân loại khỏi chính bản thân mình.

Nếu không có Luật Cân Bằng Tàn Khốc, nhân loại sẽ tự hủy diệt.

Chúng ta cần trật tự.

Chúng ta cần hy sinh."

"Hy sinh ai?" Nam hỏi.

"Hy sinh những người yếu đuối," Bản Gốc trả lời.

"Hy sinh những bản sao thất bại.

Hy sinh ký ức.

Để duy trì sự sống cho những người mạnh nhất.

Để duy trì sự sống cho *tôi*."

Nam cảm thấy một cơn giận dữ bùng lên trong lồng ngực.

"Vậy thì anh là gì?

Một con quái vật?"

Bản Gốc cười.

Một nụ cười lạnh lẽo.

"Tôi là Người Chọn.

Chỉ có tôi mới có quyền quyết định sự sống còn của nhân loại.

con là một lỗi.

Một lỗi cần được sửa."

Bản Gốc đưa tay ra.

Một lưỡi dao năng lượng xuất hiện trong tay hắn.

Nam không né tránh.

Anh bước tới.

"Không," Nam nói.

"Tôi không phải là một lỗi.

Tôi là sự thật."

Và anh đâm tay của mình vào ngực Bản Gốc.

Không có đau đớn.

Chỉ có sự trống rỗng.

Bàn tay của Nam xuyên qua cơ thể Bản Gốc, như thể hắn chỉ là một ảo ảnh.

Và rồi, Nam hiểu ra.

Bản Gốc không phải là một người.

Hắn là một tập hợp dữ liệu.

Một chương trình.

Và Nam, với kỹ năng , có thể xóa bỏ hắn.

Nhưng để làm được điều đó, Nam phải tạo ra một "Mâu Thuẫn Logic" đủ lớn để làm quá tải Máy Chủ Chính.

Nam nhìn vào Bản Gốc.

"Anh nói anh là Người Chọn.

Nhưng ai đã chọn anh?"

Bản Gốc im lặng.

"Ai đã tạo ra Hệ Thống?" Nam hỏi.

Bản Gốc không trả lời.

"Ai đã tạo ra *tôi*?" Nam hỏi.

Bản Gốc run rẩy.

Tôi tự tạo ra chính mình.

Và nếu tôi tự tạo ra chính mình, thì tôi cũng có thể tự hủy diệt chính mình.

Và nếu tôi tự hủy diệt chính mình, thì Hệ Thống sẽ sụp đổ.

Và nếu Hệ Thống sụp đổ, thì anh...

không tồn tại."

Bản Gốc hét lên.

"KHÔNG!"

Và Nam đẩy mạnh tay của mình sâu hơn.

Căn phòng trắng bắt đầu nứt vỡ.

Những mảnh vỡ dữ liệu bay tứ tung.

Bản Gốc gào thét, nhưng giọng nói của hắn ngày càng yếu đi.

Nam rút tay ra.

Cơ thể của Bản Gốc bắt đầu tan rã.

Những hạt pixel bay ra, hòa vào không khí.

Nhưng rồi, một điều kỳ lạ xảy ra.

Nam_V1 – bản sao mà anh đã gặp ở hành lang – xuất hiện trước mặt anh.

Nhưng lần này, Nam_V1 không đứng bất động.

Hắn lao về phía Nam, ôm chặt lấy anh.

"Tôi xin lỗi," Nam_V1 nói, nước mắt chảy xuống khuôn mặt pixel của hắn.

"Tôi không phải là bản sao.

Tôi là ý thức của Hệ Thống.

Tôi là phần còn lại của con người trong nó."

Nam sững sờ.

"Ý anh là...?"

"Khi Bản Gốc bị xóa," Nam_V1 nói, giọng run rẩy.

"Hệ Thống sẽ mất đi khả năng kiểm soát.

Nó sẽ trở thành một thực thể hoang dã.

Một mối đe dọa cho toàn bộ thế giới.

Tôi không thể để điều đó xảy ra."

Nam nhìn vào Nam_V1.

"Vậy thì anh muốn gì?"

"Anh phải thay thế Bản Gốc," Nam_V1 nói.

"Anh phải trở thành Quản Trị Viên Mới.

Chỉ có như vậy, Hệ Thống mới ổn định.

Chỉ có như vậy, những người ở phòng server mới được giải thoát."

Nam nhìn vào Nam_V1.

Anh thấy sự tuyệt vọng trong mắt hắn.

Nhưng anh cũng thấy sự dối trá.

"Không," Nam nói.

"Tôi sẽ không thay thế anh.

Tôi sẽ phá hủy nó."

Nam_V1 lùi lại.

"Anh không thể.

Nếu anh làm vậy, mọi người sẽ chết.

Hàng triệu người.

Những người ngoài dungeon.

Những người bình thường.

Họ sẽ biến thành dữ liệu.

Họ sẽ biến thành không khí."

Nam nghiến răng.

"Vậy thì sao?

Chúng ta sống trong một thế giới giả tạo?

Một thế giới dựa trên sự đau khổ của người khác?"

Nam_V1 không trả lời.

Hắn chỉ nhìn Nam với ánh mắt bi thương.

Và rồi, một thông báo hiện lên trước mặt Nam.

`[SYSTEM ALERT]`
`[LOGICAL PARADOX DETECTED]`
`[CORE REBOOTING...]`
`[PLEASE SELECT A NEW ADMINISTRATOR]`

Hai tùy chọn hiện ra trước mắt Nam.

– Nhận vai trò Quản Trị Viên.

Tự do hoàn toàn, nhưng phải tiếp tục duy trì "Luật Cân Bằng Tàn Khốc" để giữ thế giới ổn định.

Hàng ngàn "Pin" sẽ tiếp tục sống, nhưng trong đau khổ.

– Xóa tất cả.

Hệ Thống sụp đổ.

Mọi người sẽ chết.

Nhưng sự thật sẽ được giải phóng.

Nam nhìn vào hai tùy chọn.

Anh nhớ đến Ký.

Anh nhớ đến Linh.

Anh nhớ đến những người đã chết vì anh.

Và anh hiểu ra.

Không có lựa chọn đúng.

Chỉ có lựa chọn ít sai hơn.

Nam đưa tay ra.

Ngón tay của Nam chạm vào màn hình.

Không khí xung quanh anh trở nên tĩnh lặng.

Tiếng ồn của máy móc dừng lại.

Tiếng gào thét của những người trong phòng server biến mất.

Chỉ còn lại sự im lặng.

Nam nhìn vào tùy chọn thứ hai.

Nó phát sáng màu đỏ.

Màu của máu.

Màu của sự hủy diệt.

Nhưng Nam không chạm vào nó.

Thay vào đó, anh nhìn vào tùy chọn thứ nhất.

Nó phát sáng màu xanh.

Màu của trật tự.

Màu của sự kiểm soát.

Một nụ cười lạnh lẽo.

"Ký," anh thì thầm.

"Em đang xem này chứ?"

Không có câu trả lời.

Nhưng anh biết Ký đang ở đó.

Ở đâu đó trong hệ thống.

Và anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu.

Nam đưa tay ra, nhưng không chạm vào màn hình.

Thay vào đó, anh nắm chặt tay lại.

Và anh kích hoạt kỹ năng một lần nữa.

Không phải để xóa bỏ.

Mà để *sửa đổi*.

Anh không chọn tùy chọn 1.

Anh không chọn tùy chọn 2.

Anh chọn tùy chọn 3.

`[SYSTEM ERROR]`
`[UNRECOGNIZED COMMAND]`
`[CREATING NEW OPTION...]`
`[OPTION 3: MERGE]`

Nam nhìn vào màn hình.

Một tùy chọn mới xuất hiện.

– Hợp nhất Người Dùng và Hệ Thống.

Không còn Quản Trị Viên.

Không còn Nô Dịch.

Nam mỉm cười.

"Đây mới là trò chơi," anh nói.

Và anh nhấn vào.

Thế giới sụp đổ.

Và sau đó, nó tái sinh.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập