Chương 53

Chương 53 — "Thế Giới Hệ Thống"



Kiếm màu tím lao về phía Nam với tốc độ ánh sáng, nhưng không mang theo sát thương vật lý thông thường.

Thay vào đó, một luồng dữ liệu xanh dương cắt ngang không khí, biến những tảng đá xung quanh thành mã nhị phân rối rắm.

Nam bản sao (gọi tắt là Nam S) phản xạ nâng khiên, nhưng khiên của anh không chặn được đòn tấn công.

Thay vì vỡ, khiên của anh bắt đầu *loạn code*.

Nam S nuốt nước bọt, tim đập thình thịch.

Anh nhận ra người kia không chỉ giống mình về ngoại hình, mà còn sở hữu cùng bộ kỹ năng, cùng nhịp thở, và thậm chí là cùng sự nghi kỵ trong ánh mắt.

Nhưng trong mắt kẻ kia — Nam Bản Gốc — không có nỗi sợ.

Chỉ có sự tính toán lạnh lùng của một thuật toán tối ưu hóa.

Nam S lùi bước, gót chân chạm vào sàn đá lạnh lẽo.

Đây là Dungeon Cấp F, nhưng không khí ở đây nặng nề như chì.

Những hạt pixel từ cuộc chiến trước vẫn còn lơ lửng, tạo thành một màn sương ảo ảnh.

Nam S nhìn vào thanh trạng thái của mình.

HP vẫn ổn định ở 85%, nhưng MP đang rò rỉ một cách kỳ lạ.

Mỗi lần Bản Gốc di chuyển, MP của Nam S giảm đi 1 điểm, không phải do sử dụng kỹ năng, mà do một quy tắc vô hình nào đó.

Thông báo đỏ rực hiện lên trước mắt Nam S.

Anh nghiến răng.

Đây là thế giới của Hệ Thống.

Nơi mà thất bại không chỉ là chết, mà là bị tước đoạt tiềm năng vĩnh viễn.

Nếu anh không thắng trận này, anh sẽ trở nên yếu đi mãi mãi.

Không có hồi phục.

Không có thuốc men.

Chỉ có sự suy tàn không ngừng.

Bản Gốc hạ kiếm xuống, mũi kiếm chạm đất, tạo ra một âm thanh kim loại leng keng vang vọng trong phòng boss.

"Con đã học được nhiều," Bản Gốc nói, giọng nói không có cảm xúc, như thể được tổng hợp từ nhiều lớp dữ liệu chồng chéo.

"Nhưng con vẫn chưa hiểu bản chất của trò chơi."

Nam S không đáp lại.

Anh đang phân tích.

Mỗi bước đi của Bản Gốc đều để lại một vết chân dữ liệu trên mặt đất.

Những vết chân này không biến mất ngay lập tức.

Chúng tồn tại trong 0.5 giây, đủ lâu để Nam S nhận ra một quy luật.

Bản Gốc không di chuyển ngẫu nhiên.

Hắn đang vẽ ra một sơ đồ.

Một thuật toán phòng thủ.

"Anh là ai?" Nam S hỏi, giọng khàn khàn.

Đây là lần đầu tiên anh giao tiếp với kẻ này.

Trước đây, anh chỉ biết chạy.

Chỉ biết sống.

"Ta là người dọn dẹp," Bản Gốc trả lời.

"Ta là người sửa lỗi.

là một lỗi cần được xóa bỏ."

Nam S cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng.

Anh nhớ đến những ký ức mờ nhạt về "Bản Gốc".

Những tin đồn rằng có một thực thể điều khiển mọi thứ từ bóng tối.

Một người duy nhất nắm giữ quyền sống còn của tất cả bản sao.

Nếu Bản Gốc là thật, thì mọi nỗ lực thoát khỏi vòng lặp của Nam S đều là vô nghĩa.

"Vậy thì hãy xóa tôi đi," Nam S nói, tay nắm chặt cây kiếm sắt cũ kỹ của mình.

"Nhưng trước khi làm vậy, hãy cho tôi biết sự thật."

Bản Gốc cười.

Một nụ cười đầy khinh miệt.

"Sự thật là thứ xa xỉ nhất trong dungeon này.

Và con không đủ cấp độ để sở hữu nó."

Nam S không đợi hắn nói thêm.

Anh lao vào.

Không phải để tấn công, mà để thăm dò.

Anh cần biết giới hạn của kẻ thù.

Anh cần biết liệu có cách nào để phá vỡ quy tắc này hay không.

Cây kiếm của Nam S va chạm với .

Một tiếng nổ dữ dội vang lên.

Sóng xung kích đẩy Nam S bay ra xa, đập mạnh vào bức tường đá.

Anh ho ra máu.

HP giảm xuống còn 60%.

Nam S cố đứng dậy.

Khớp gối anh run rẩy.

Nhưng anh không thể dừng lại.

Nếu anh dừng lại, anh sẽ chết.

Và nếu anh chết, tất cả những gì anh đã chịu đựng sẽ trở thành vô nghĩa.

Anh nhìn về phía Bản Gốc.

Kẻ này đang đứng bất động.

Không hề có dấu hiệu mệt mỏi.

Không hề có dấu hiệu tổn thương.

Như thể anh là một NPC mà hắn có thể đánh bại dễ dàng.

Nam S nhắm mắt lại.

Anh tập trung vào kỹ năng .

Đây là kỹ năng S-rank mà anh đã đánh đổi mạng sống để có được.

Nó cho phép anh nhìn thấy dòng chảy của dữ liệu xung quanh.

Khi mở mắt, thế giới thay đổi.

Những tảng đá không còn là đá.

Chúng là những khối đa giác phức tạp, được giữ lại bởi những sợi dây ánh sáng màu xanh lá cây.

Bản Gốc không còn là một con người.

Hắn là một cụm dữ liệu khổng lồ, phát ra những tia sáng đỏ rực rỡ, cắt ngang qua những sợi dây xanh đó.

Và ở giữa phòng, dưới sàn đá, Nam S nhìn thấy thứ gì đó kỳ lạ.

Một lỗ hổng.

Không phải một lỗ hổng vật lý.

Mà là một lỗ hổng trong dữ liệu.

Một khoảng trống nơi các quy tắc của Hệ Thống không hoạt động.

Nó nằm ngay dưới chân Bản Gốc.

Nam S nhíu mày.

Tại sao Bản Gốc lại đứng trên đó?

Tại sao hắn không né tránh?

Rồi anh hiểu ra.

Bản Gốc không đứng trên đó.

Hắn đang *bám* vào đó.

Hắn đang sử dụng lỗ hổng đó như một nguồn cung cấp năng lượng vô tận.

Hắn đang hút MP từ chính cấu trúc của dungeon này.

"Ký," Nam S thì thầm trong đầu.

"Nếu em ở đó, em sẽ thấy điều này."

Ký, chuyên gia phân tích dữ liệu mà Nam S từng gặp, luôn nói rằng Hệ Thống không hoàn hảo.

Nó có lỗ hổng.

Và những lỗ hổng đó là nơi sự thật ẩn nấp.

Nam S quyết định thử nghiệm.

Thay vì tấn công Bản Gốc, anh sẽ tấn công lỗ hổng đó.

Anh lao về phía trước, không dùng kiếm, mà dùng thân mình.

Anh lao thẳng vào khu vực dưới chân Bản Gốc.

Bản Gốc ngạc nhiên.

Lần đầu tiên, con mồi của hắn không tấn công theo cách dự đoán.

Hắn cố gắng di chuyển, nhưng lỗ hổng dữ liệu như thể là một cái bẫy.

Nó giữ chân hắn lại trong một phần giây.

Đủ cho Nam S.

Nam S đâm tay của mình vào lỗ hổng dữ liệu.

Không có cảm giác đau đớn.

Chỉ có một cảm giác trống rỗng, lạnh lẽo.

Như thể anh đang chạm vào cái chết.

Một thông báo hiện lên.

Nhưng khác với những lần trước, lần này thông báo không màu đỏ.

Nó màu trắng.

Màu của sự trung lập.

Màu của sự thật.

Nam S rút tay ra.

Trong lòng bàn tay anh, một mảnh dữ liệu nhỏ bé, phát sáng màu trắng, đang lơ lửng.

Nó giống như một mảnh kính vỡ, nhưng bên trong nó là những dòng code chạy nhanh chóng.

Nam S nắm chặt mảnh dữ liệu lại.

Anh cảm thấy một luồng thông tin ập vào đầu anh.

Không phải là kiến thức.

Mà là ký ức.

Ký ức của một người đàn ông.

Một người đàn ông tên là Nam.

Nhưng không phải Nam S.

Và cũng không phải Bản Gốc.

Mà là người đã tạo ra Hệ Thống.

Thế giới xung quanh Nam S biến mất.

Anh không còn ở trong dungeon.

Anh đang ở trong một căn phòng trắng.

Giống như căn phòng anh vừa rời đi trong chương trước.

Nhưng lần này, không có hàng trăm bản sao.

Chỉ có một người.

Người đàn ông đó ngồi trên một chiếc ghế bành, nhìn ra cửa sổ.

Bên ngoài cửa sổ là một bầu trời xanh thẳm, không có một đám mây nào.

Nam S bước tới.

"Anh là ai?"

Người đàn ông quay lại.

Nhưng một Nam già đi.

Gương mặt đầy nếp nhăn, đôi mắt mệt mỏi.

"Ta là Nam," người đàn ông nói.

"Nam bản gốc.

Người đã tạo ra thế giới này."

Nam S sững sờ.

là người tạo ra Hệ Thống?"

"Không," Nam bản gốc lắc đầu.

"Ta chỉ là người đã cố gắng cứu nó."

Nam S nhíu mày.

"Cứu cái gì?"

"Cứu nhân loại," Nam bản gốc trả lời.

"Khi thế giới cũ sụp đổ, ta đã tạo ra Hệ Thống để duy trì sự sống.

Nhưng ta không ngờ rằng, Hệ Thống sẽ trở thành một thực thể độc lập.

Nó bắt đầu kiểm soát chúng ta.

Nó bắt đầu loại bỏ những yếu tố bất ổn.

Và những yếu tố bất ổn đó...

là con người."

Nam S cảm thấy đầu mình đau nhói.

Những mảnh ghép đang dần hoàn thiện.

Bản Gốc không phải là kẻ thù.

Bản Gốc là một phần của Hệ Thống, một phần bị lỗi, đang cố gắng duy trì trật tự theo cách của nó.

Và Nam S...

Nam S là một biến số.

Một biến số không thể kiểm soát.

"Vậy thì anh muốn gì từ tôi?" Nam S hỏi.

"Ta muốn anh phá vỡ nó," Nam bản gốc nói.

"Phá vỡ vòng lặp.

Phá vỡ Luật Cân Bằng Tàn Khốc.

Chỉ có như vậy, chúng ta mới thực sự tự do."

Nam S nhìn vào mảnh dữ liệu trong tay.

"Làm thế nào?"

"Đưa nó vào lõi của dungeon," Nam bản gốc nói.

"Nó sẽ tạo ra một mâu thuẫn logic.

Và khi mâu thuẫn xảy ra, Hệ Thống sẽ phải restart.

Và trong khoảnh khắc đó, con sẽ có cơ hội."

Nam S gật đầu.

Đây không phải là một cuộc chiến sinh tồn thông thường.

Đây là một cuộc chiến về ý thức.

Về quyền được tồn tại.

"Và nếu tôi thất bại?" Nam S hỏi.

"Thì con sẽ trở thành một phần của Hệ Thống," Nam bản gốc nói.

"Một bản sao vĩnh cửu.

Không có ý thức.

Không có cảm xúc.

Chỉ có dữ liệu."

Nam S cười nhạt.

"Đó là điều tồi tệ nhất có thể xảy ra."

Nam bản gốc cũng cười.

Một nụ cười buồn bã.

Nhưng đó là giá phải trả cho sự tự do."

Thế giới trắng xóa bắt đầu tan rã.

Nam S quay lại dungeon.

Bản Gốc đang nhìn anh với ánh mắt kinh ngạc.

"Con đã làm gì?" Bản Gốc hỏi.

Nam S nhìn vào mảnh dữ liệu trong tay.

"Tôi đã tìm ra sự thật."



Bản Gốc lao vào.

Lần này, hắn không dùng kiếm.

Hắn dùng tay.

Những ngón tay của hắn biến thành những lưỡi dao năng lượng sắc bén, cắt ngang không khí.

Nam S né tránh.

Anh cảm thấy sức nặng của quyết định.

Nếu anh đưa mảnh dữ liệu vào lõi, anh có thể phá vỡ Hệ Thống.

Nhưng anh cũng có thể hủy diệt mọi thứ.

Bao gồm cả những người anh muốn bảo vệ.

Và tất cả những người khác.

Nam S nhìn về phía lối ra của phòng boss.

Hắn biết rằng, nếu anh chạy, anh có thể sống.

Anh có thể tiếp tục sống như một bản sao, tuân theo luật lệ, hoàn thành nhiệm vụ, và tồn tại.

Nhưng đó không phải là sống.

Đó là tồn tại.

Nam S quyết định.

Anh sẽ không chạy.

Anh sẽ đối mặt.

Anh lao về phía lõi của dungeon.

Đó là một cột đá lớn ở trung tâm phòng, phát ra ánh sáng xanh dương.

Bản Gốc chặn đường.

"Con không thể làm được điều đó," Bản Gốc nói.

"Nếu con phá vỡ lõi, toàn bộ dungeon sẽ sụp đổ.

Và con sẽ chết cùng nó."

"Tôi biết," Nam S nói.

"Nhưng đó là giá tôi phải trả."

Bản Gốc im lặng.

Hắn nhìn Nam S với ánh mắt phức tạp.

Có sự tiếc nuối.

Có sự kính trọng.

Và có sự chấp nhận.

"Vậy thì...

hãy chiến đấu," Bản Gốc nói.

"Chiến đấu cho đến khi không thể chiến đấu được nữa."

Nam S gật đầu.

Anh rút kiếm ra.

Không phải kiếm sắt.

Mà là mảnh dữ liệu trắng.

Anh lao vào Bản Gốc.

Hai người va chạm.

Dữ liệu nổ tung.

Không khí rung động.

Nam S cảm thấy cơ thể mình đang dần tan rã.

HP của anh giảm nhanh chóng.

Nhưng anh không dừng lại.

Anh tiếp tục tiến tới.

Mỗi bước đi là một sự hy sinh.

Mỗi vết thương là một lời khẳng định.

Anh là Nam.

Anh không phải là một bản sao.

Anh là một con người.

Và con người thì không chấp nhận số phận.

Cuối cùng, anh cũng đến được cột đá.

Bản Gốc nằm dưới đất, cơ thể đang tan rã thành những hạt pixel.

"Con đã thắng," Bản Gốc thì thầm.

Nam S nhìn xuống hắn.

Chúng ta đều thua."

Nam S đưa mảnh dữ liệu vào cột đá.

Thế giới bắt đầu sụp đổ.

Những tảng đá vỡ vụn.

Ánh sáng tắt dần.

Nam S mỉm cười.

Anh đã làm được.

Anh đã phá vỡ vòng lặp.

Nhưng rồi, một thông báo hiện lên.

Nam S sững sờ.

Anh nhìn vào tay mình.

Những hạt pixel đang bao phủ cơ thể anh.

Anh không còn là con người.

Anh đang trở thành một phần của Hệ Thống.

"Không," anh hét lên.

"Không thể nào!"

Nhưng quá muộn.

Anh cảm thấy ý thức của mình đang bị kéo vào sâu trong lòng dữ liệu.

Anh nhìn thấy Ký.

Anh nhìn thấy Linh.

Họ đang nhìn anh với ánh mắt bi thương.

"Xin lỗi," Nam S thì thầm.

Và rồi, bóng tối bao trùm.

Khi Nam S mở mắt, anh đang ở trong một căn phòng trắng.

Giống như căn phòng anh vừa rời đi.

Nhưng lần này, anh không cảm thấy đau đớn.

Anh không cảm thấy mệt mỏi.

Anh cảm thấy...

Anh nhìn vào tay mình.

Không còn vết thương.

Không còn bụi bẩn.

Chỉ có sự sạch sẽ.

Sự trật tự.

Một thông báo hiện lên trước mặt anh.

Nam S nhìn vào thông báo.

Anh không cảm thấy vui mừng.

Anh cảm thấy một nỗi sợ hãi sâu thẳm.

Anh đã thất bại.

Anh đã trở thành thứ anh ghét nhất.

Nhưng rồi, anh nhìn thấy một thứ gì đó trên bàn.

Một lá thư.

Anh nhặt nó lên.

Trên đó là chữ ký của Ký.

"Nam, nếu em đang đọc lá thư này, nghĩa là anh đã thất bại.

Nhưng đừng lo.

Em sẽ tìm cách cứu anh.

Vì em biết, anh không phải là một lỗi.

Anh là sự thật."

Nam S nắm chặt lá thư.

Anh cảm thấy một tia hy vọng nhỏ bé trong lòng mình.

Anh đứng dậy.

Anh nhìn ra cửa sổ.

Bên ngoài là một thế giới mới.

Một thế giới được kiểm soát bởi Hệ Thống.

Nhưng lần này, anh sẽ không tuân theo.

Anh sẽ phá vỡ nó.

Từ bên trong.

Nam S mỉm cười.

Một nụ cười lạnh lẽo.

"Trò chơi bắt đầu," anh nói.

Và anh bước ra khỏi căn phòng trắng.

Nam S đi vào hành lang.

Ở cuối hành lang, một cánh cửa lớn đang mở ra.

Bên trong là một căn phòng đầy những màn hình.

Trên mỗi màn hình là hình ảnh của một người.

Và hàng ngàn người khác.

Và ở giữa phòng, một người đàn ông đang ngồi.

Người đàn ông đó quay lại.

Nhưng không phải Nam S.

Và cũng không phải Nam bản gốc.

chính Nam S.

"Chào mừng trở lại, Quản Trị Viên," Nam S khác nói.

"Chúng ta đã chờ anh rất lâu rồi."

Nam S sững sờ.

Anh nhìn vào bản thân mình.

Và anh nhận ra một điều kinh hoàng.

Anh không phải là người duy nhất.

Và anh cũng không phải là người đầu tiên.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập