Chương 50

Chương 50: Thế Giới Hệ Thống



Nam mở mắt.

Không có mùi máu tanh.

Không có tiếng rít của dữ liệu bị xé toạc.

Chỉ có sự tĩnh lặng.

Một sự tĩnh lặng dày đặc đến mức nó trở nên ồn ào, nhấn vào màng nhĩ như một áp lực thủy tĩnh khổng lồ.

Anh ngồi dậy.

Dưới tay anh không phải là sàn nhà lạnh lẽo của phòng quản trị, mà là một bề mặt trắng trơn, mịn màng như ngà voi, nhưng lạnh lẽo hơn cả băng giá.

Nam đứng lên, chân anh chạm vào bề mặt đó, không tạo ra một tiếng động nào.

Không có tiếng bước chân.

Không có tiếng thở.

Anh nhìn xung quanh.

Đây không phải là một căn phòng.

Đây là một khoảng không gian vô tận, màu trắng thuần khiết.

Không có tường, không có trần, không có sàn.

Chỉ có màu trắng.

Trắng đến mức làm chói mắt, trắng đến mức nuốt chửng mọi khái niệm về chiều sâu và khoảng cách.

Một bảng thông báo hệ thống xuất hiện trước mặt anh, lơ lửng trong không khí.

Chữ màu đỏ tươi, sắc bén như lưỡi dao:

`[CẢNH BÁO: BẠN ĐANG TRUY CẬP VÀO KHU VỰC 'NGUỒN GỐC']`
`[TRẠNG THÁI: BỊ CÔ LẬP]`
`[MÔI TRƯỜNG: KHÔNG CÓ QUÁI VẬT - KHÔNG CÓ DUNGEON - KHÔNG CÓ THỜI GIAN]`

Nam đưa tay lên, chạm vào bảng thông báo.

Ngón tay anh xuyên qua những ký tự phát sáng như thể chúng chỉ là ảo ảnh.

Nhưng khi anh rút tay ra, một cảm giác tê buốt chạy dọc theo sống lưng.

HP của anh vẫn ở mức 15/100.

Nhưng cảm giác đau đớn từ vết thương trên vai trái đã biến mất.

Hoàn toàn biến mất.

Anh kiểm tra lại thuộc tính.

`[LEVEL: A-Rank]`
`[SKILL: WILL OF THE FRACTURED (S+) - TRẠNG THÁI: HOÀN TẤT]`
`[HIỆU ỨNG: BỊ TẮT]`

Kỹ năng S+ vừa giúp anh phá vỡ giới hạn hệ thống trong 10 giây đã hết hiệu lực.

Và giờ, anh đang ở đây.

Nơi không có hệ thống?

Hay nơi hệ thống kiểm soát tuyệt đối nhất?

Nam bắt đầu di chuyển.

Anh không biết mình đang đi về đâu vì không có điểm tham chiếu.

Nhưng bản năng sinh tồn của một người sống sót trong thế giới tàn khốc này mách bảo anh: sự tĩnh lặng là dấu hiệu của cái bẫy.

Trong dungeon, sự im lặng thường báo hiệu sự hiện diện của Boss.

Ở đây, sự im lặng này là sự hiện diện của 'Bản Gốc'.

Một trăm bước.

Một nghìn bước.

Màu trắng không thay đổi.

Không có mệt mỏi.

Cơ thể anh không cảm thấy nặng nề, nhưng tâm trí anh đang chịu áp lực khủng khiếp.

Sự cô lập tuyệt đối này đang ăn mòn ý thức của anh.

Nếu anh không tìm ra cách phá vỡ nó, anh sẽ bị mất trí trước khi HP giảm xuống 0.

Đột nhiên, một dòng code xanh lơ nhấp nháy xuất hiện trước mặt anh.

Nó không phải là thông báo hệ thống.

Nó là một đoạn mã thô, chưa được biên dịch.

Nam nhận ra nó.

Đây là ngôn ngữ lập trình cốt lõi của thế giới này.

`[IF (USER_ID == NAM_COPY) THEN EXECUTE: MEMORY_WIPE]`

Nam dừng lại.

Anh nghiến răng.

Hệ thống đang cố gắng xóa ký ức của anh ngay lập tức.

Đây là cơ chế phòng vệ.

Nếu anh hiểu được sự thật, anh sẽ trở thành mối đe dọa.

Vì vậy, họ phải xóa anh.

Anh đưa tay ra, cố gắng "chạm" vào dòng code.

Không phải bằng ngón tay vật lý, mà bằng ý chí.

Anh tập trung vào nỗi đau.

Nỗi đau của việc bị phản bội.

Nỗi đau của việc biết rằng Ký – người anh trai mà anh tin tưởng – có thể là kẻ thù.

Nỗi đau đó là nhiên liệu.

`[ERROR: MEMORY WIPE FAILED.

USER RESISTANCE TOO HIGH.]`

Dòng code xanh vỡ vụn thành những hạt bụi ánh sáng.

Nam thở phào nhẹ nhõm, nhưng sự cảnh giác của anh tăng lên gấp đôi.

Nếu hệ thống không thể xóa anh bằng cách đơn giản, thì nó sẽ dùng cách khác.

Và rồi, anh nhìn thấy nó.

Ở phía trước, nơi màu trắng bắt đầu nhòe đi, một vật thể đen kịt xuất hiện.

Nó tương phản hoàn toàn với sự trắng xóa xung quanh.

Đó là một cái gương.

Một cái gương lớn, cao tới hai mét, nhưng bề mặt của nó đã vỡ vụn thành hàng trăm mảnh, treo lơ lửng trong không khí mà không rơi xuống.

Nam tiến lại gần.

Tim anh đập thình thịch.

Đây là bí ẩn đầu tiên trong 'Nhà Tù' này.

Và anh biết, câu trả lời cho mọi thứ anh đang tìm kiếm có lẽ nằm ngay trong những mảnh vỡ đó.

Khi Nam bước vào phạm vi ba mét của cái gương, không khí trở nên nặng nề.

Những mảnh vỡ gương bắt đầu xoay chậm, tạo thành một xoáy nhỏ.

Và trong trung tâm của xoáy đó, hình ảnh phản chiếu bắt đầu hiện ra.

Nhưng đó không phải là Nam.

Đó là một người đàn ông ngồi bệt xuống sàn, mặc bộ vest đen sang trọng, tay cầm một chiếc ly rượu vang đỏ.

Khuôn mặt anh ta giống hệt Nam, nhưng đường nét sắc sảo hơn, lạnh lùng hơn, và đôi mắt thì trống rỗng đến đáng sợ.

Đó là Nam-Gốc.

Nam-Gốc nâng ly rượu lên, nhấp một ngụm.

Giọng nói của anh ta vang lên, không phải từ phía sau tấm gương, mà trực tiếp trong đầu Nam.

"Cậu đến sớm hơn dự kiến, bản sao," Nam-Gốc nói, giọng điệu bình thản như thể đang nói chuyện với một người bạn cũ.

"Tôi đã nghĩ cậu sẽ mất ít nhất 48 giờ để vượt qua Admin-04."

Nam không đáp.

Anh đứng đó, mắt không rời khỏi hình ảnh phản chiếu.

"Admin-04 nói cậu là kẻ điều khiển hệ thống.

Ký là người tạo ra nó.

Vậy thì tôi là gì?"

Nam-Gốc cười.

Một nụ cười đầy khinh miệt.

"Cậu là lỗi.

Một lỗi hệ thống không thể xóa bỏ.

Cậu là phiên bản thử nghiệm thứ 492.

Và cậu là phiên bản duy nhất đủ mạnh để kích hoạt 'Lõi Hệ Thống'."

Nam siết chặt nắm tay.

"Ký đang sử dụng tôi.

Đúng không?"

"Ký không sử dụng ai," Nam-Gốc nói, giọng lạnh đi.

"Ký đang cố gắng cứu nhân loại.

Và cậu là chìa khóa.

Nhưng để mở cánh cửa đó, cậu phải trả giá."

Nam-Gốc đưa ly rượu lên, uống cạn.

"Nhìn vào đây, Nam.

Nhìn vào sự thật mà cậu đang chạy trốn."

Bề mặt gương vỡ bắt đầu thay đổi.

Thay vì phản chiếu Nam, nó bắt đầu chiếu ra những hình ảnh.

Nam nhìn thấy Ký.

Ký đang ngồi trong một phòng máy lạnh, màn hình xung quanh anh ta tràn ngập dữ liệu.

Ký đang khóc.

Không phải vì sợ hãi, mà vì tuyệt vọng.

`[DỮ LIỆU PHÂN TÍCH: KÝ]`
`[TRẠNG THÁI: MẤT CẢM XÚC 80%]`
`[MỤC TIÊU: HOÀN THÀN HỆ THỐNG]`

"Ký đã hy sinh cảm xúc của chính mình để duy trì hệ thống," Nam-Gốc nói.

"Anh ta biết rằng nếu hệ thống sụp đổ, toàn bộ nhân loại sẽ bị xóa sổ.

Dungeon S-rank không phải là quái vật.

Chúng là các chương trình dọn dẹp.

Và cậu, Nam, là mục tiêu cuối cùng của chúng."

Nam cảm thấy đầu anh quay.

Thông tin này mâu thuẫn với những gì Admin-04 nói.

Admin-04 nói Ký là kẻ phản bội.

Nam-Gốc nói Ký là nạn nhân.

Ai đang nói dối?

Hay cả hai đều chỉ nói một phần sự thật?

"Cậu đang chơi trò chơi tâm lý," Nam nói, giọng run run.

"Cậu muốn tôi bối rối.

Cậu muốn tôi yếu đi."

"Tôi không cần cậu yếu đi," Nam-Gốc nói.

"Tôi cần cậu hiểu.

Cậu không thể thoát khỏi hệ thống bằng cách phá vỡ nó.

Cậu chỉ có thể thoát bằng cách trở thành nó."

Nam-Gốc đứng dậy, bước ra khỏi tấm gương.

Không, anh ta không bước ra.

Anh ta hòa vào không gian trắng, xuất hiện ngay trước mặt Nam.

Mùi rượu vang nồng nàn扑 vào mũi Nam.

"Đừng sợ," Nam-Gốc thì thầm.

"Tôi là cậu.

Và tôi biết điều gì sẽ tốt nhất cho chúng ta."



Nam lùi lại một bước.

Sự hiện diện của Nam-Gốc mang theo một áp lực thuộc tính khủng khiếp.

Thanh HP của Nam bắt đầu giảm chậm.

Không phải vì bị tấn công, mà vì sự hiện diện của 'Bản Gốc' đang làm suy yếu nền tảng tồn tại của 'Bản Sao'.

`[HP DECREASING: -1 per second]`
`[REASON: EXISTENTIAL DISCORD]`

"Cậu đang giết tôi," Nam nói.

"Tôi đang dạy cậu bài học đầu tiên về sự tồn tại," Nam-Gốc đáp.

"Trong thế giới này, chỉ có kẻ mạnh mới có quyền sống.

Và tôi mạnh hơn cậu.

Luôn luôn."

Nam-Gốc giơ tay lên.

Một thanh kiếm ánh sáng hiện ra, giống hệt thanh kiếm của Admin-04, nhưng lớn hơn gấp ba lần.

"Tôi sẽ đưa cho cậu một lựa chọn.

Một lựa chọn duy nhất mà hệ thống cho phép."

Nam-Gốc bước gần hơn.

Lưỡi kiếm ánh sáng lơ lửng trước cằm Nam.

Cơn đau từ vết thương cũ trên vai trái bắt đầu quay trở lại, nhưng lần này, nó nóng rát hơn, như thể cơ thể anh đang bị đốt cháy từ bên trong.

"Lựa chọn thứ nhất," Nam-Gốc nói.

"Tôi sẽ xóa bỏ ký ức của cậu.

Cậu sẽ trở về thế giới bên ngoài, sống như một người bình thường.

Không có nhiệm vụ.

Không có hình phạt.

Không có thanh HP.

Cậu sẽ có tự do.

Nhưng đổi lại, cậu phải quên đi tất cả.

Quên Admin-04.

Quên sự thật.

Và quan trọng nhất, cậu phải cam kết giết chết tất cả những người bạn của cậu."

Nam nhíu mày.

Tại sao tôi phải giết họ?"

"Vì họ là 'lỗi' trong hệ thống," Nam-Gốc nói, giọng lạnh băng.

"Họ tồn tại quá lâu.

Họ đã vượt qua giới hạn EXP cho phép.

Nếu họ không chết, hệ thống sẽ sụp đổ.

Và khi hệ thống sụp đổ, toàn bộ thế giới sẽ bị xóa sổ.

Cậu chọn sự tự do của một cá nhân, hay sự sống còn của hàng tỷ người?"

Nam đứng đơ tại chỗ.

Đây là cái bẫy.

Một cái bẫy đạo đức kinh điển.

Nhưng trong thế giới Hệ Thống, đạo đức không có giá trị.

Chỉ có số liệu.

"Lựa chọn thứ hai," Nam-Gốc tiếp tục.

"Cậu tiếp tục chiến đấu.

Cậu sẽ đối mặt với Ký.

Cậu sẽ tìm ra sự thật.

Nhưng cái giá là, cậu sẽ phải chấp nhận rằng Ký là kẻ thù.

Và nếu cậu thắng, cậu sẽ phải giết chết anh ta.

Nếu cậu thua, cậu sẽ bị xóa sổ vĩnh viễn, không có cơ hội tái sinh."

Nam nhìn vào thanh HP của mình.

Còn 3 giây nữa là anh sẽ chết.

"Cậu muốn tôi giết Ký," Nam nói.

"Tôi muốn cậu chọn," Nam-Gốc sửa lại.

"Nhưng tôi biết cậu sẽ chọn gì.

Cậu là Nam.

Cậu luôn chọn con đường khó khăn nhất.

Và đó là lý do tại sao cậu là 'Bản Gốc' tiềm năng duy nhất."

Nam mỉm cười.

Một nụ cười đầy sát khí.

"Cậu nhầm một điều.

Tôi không chọn con đường khó khăn nhất.

Tôi chọn con đường dẫn đến sự thật.

Và sự thật không cần sự đồng ý của cậu."



Nam nhắm mắt lại.

Anh không tập trung vào kỹ năng.

Anh không tập trung vào mana.

Anh tập trung vào nỗi đau.

Nỗi đau của việc bị phản bội.

Nỗi đau của việc biết rằng mọi thứ anh tin tưởng đều là giả.

Nỗi đau của việc mất đi Ký – dù Ký có là kẻ thù hay không, Nam vẫn coi anh ta là người anh trai.

Và từ nỗi đau đó, một nguồn năng lượng mới bùng nổ.

Không phải mana.

Không phải hệ thống.

Đó là ý chí.

Ý chí từ chối chấp nhận số phận.

`[SKILL ACTIVATED: WILL OF THE FRACTURED (S+)]`
`[EFFECT: IGNORE SYSTEM LIMITS FOR 10 SECONDS]`
`[WARNING: THIS SKILL IS NOT RECOGNIZED BY THE SYSTEM.

DAMAGE MAY BE PERMANENT.]`

Nam mở mắt.

Đôi mắt anh không còn màu đen.

Chúng phát sáng màu trắng xóa, rực rỡ như những vì sao đang cháy.

"Em không phải là công cụ," Nam gầm lên, giọng vang vọng khắp không gian trắng, làm rung chuyển những mảnh vỡ gương.

"Em là con người!

Và con người không chấp nhận bị định sẵn!"

Anh lao vào Nam-Gốc.

Không phải để né tránh, mà để đâm xuyên qua.

Nam-Gốc không né.

Anh ta giữ nguyên thanh kiếm ánh sáng, chờ đợi cú va chạm.

Nhưng Nam không dùng tay.

Anh dùng đầu.

*Crack.*

Tiếng vỡ vang lên.

Không phải là tiếng xương vỡ.

Mà là tiếng kính vỡ.

Nam-Gốc lùi lại, tay run rẩy chạm vào trán.

Máu – máu đỏ tươi, không phải dữ liệu – chảy ra từ trán anh ta.

không thể làm được điều đó," Nam-Gốc thì thầm, giọng đầy kinh ngạc.

"Cậu đang phá vỡ luật vật lý của thế giới này."

"Tôi đang phá vỡ luật của cậu," Nam đáp.

Nam đưa tay ra, nắm lấy thanh kiếm ánh sáng của Nam-Gốc.

Da thịt anh cháy xém, nhưng anh không buông ra.

Anh kéo thanh kiếm về phía mình, và dùng tay còn lại – tay cầm con dao găm vô hình từ ký ức – đâm thẳng vào ngực Nam-Gốc.

*Thủng.*

Nam-Gốc nhìn xuống, mắt mở to.

đã phá vỡ...

quy tắc..."

Nam rút dao ra.

Nam-Gốc bắt đầu tan rã.

Không phải thành dữ liệu, mà thành ánh sáng vàng.

Ánh sáng vàng lan tỏa, nuốt chửng không gian trắng.

Màn hình trắng bắt đầu nứt vỡ.

Những mảnh vỡ không rơi xuống, mà bay lên cao, biến thành những ngôi sao lấp lánh.

Nam-Gốc đã biến mất.

Chỉ còn lại một chiếc áo vest đen rơi xuống sàn, rỗng tuếch.

Nam đứng giữa đống đổ nát của "Nhà Tù", cảm thấy một sức mạnh mới đang chảy trong huyết quản.

HP của anh bắt đầu hồi phục.

Không phải từ potion, mà từ chính sự hủy diệt của Nam-Gốc.

`[SYSTEM UPDATE...]`
`[NEW QUEST UNLOCKED: THE TRUE ORIGIN]`
`[OBJECTIVE: FIND THE CORE]`
`[REWARD: UNKNOWN]`
`[PENALTY FOR FAILURE: TOTAL ERASURE]`

Nam nhìn vào bàn tay của mình.

Chúng đang phát sáng.

Không phải màu xanh của hệ thống, mà màu vàng của Nam-Gốc.

Anh đã hấp thụ Bản Gốc?

Hay anh đang trở thành Bản Gốc mới?

Đột nhiên, một giọng nói vang lên trong đầu anh.

Không phải từ hệ thống.

Không phải từ Nam-Gốc.

Mà là từ Ký.

Hệ thống đang báo lỗi nghiêm trọng.

Nam-Gốc đã biến mất.

em đang kết nối trực tiếp với Lõi?"*

Nam mỉm cười.

Một nụ cười đầy hiểm độc.

"Em đang đến, Ký.

Em đang đến để hỏi em một câu hỏi."

Và rồi, thế giới trắng xóa sụp đổ.

Nam rơi xuống.

Rơi vào một thế giới mới.

Một thế giới nơi anh không còn là một bản sao.

Anh là chủ nhân.

Nhưng khi anh mở mắt, anh không thấy thành phố.

Anh thấy một phòng máy.

Và trong phòng máy đó, Ký đang ngồi đó, mắt đỏ ngầu, tay cầm một khẩu súng laser hướng thẳng vào anh.

"Em đã làm gì với Nam-Gốc?" Ký hỏi, giọng run run.

Nam không đáp.

Anh chỉ nâng tay lên, và một kỹ năng S-rank chưa từng được ghi nhận hiện ra trên bàn tay anh.

`[SKILL: GOD'S JUDGMENT]`

Và chương 50 kết thúc trong sự im lặng chết chóc.
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập