Chương 49

Không gian không sụp đổ.

Nó đóng băng.

Tiếng gõ phím từ chương trước vang lên như tiếng búa đóng đinh vào quan tài của Nam.

Âm thanh *clack-clack-clack* đó không đến từ bàn phím cơ học, mà từ chính xương sống của anh.

Mỗi cú gõ là một xung điện chạy dọc tủy sống, kéo theo cơn đau nhói buốt làm anh nghiến răng đến mức hàm răng cọt vào nhau.

Nam mở mắt.

Anh không nằm trên sàn phòng quản trị.

Anh không còn thấy Nam-Gốc, không thấy những khối dữ liệu đang tan rã của Ký.

Anh đang đứng giữa một hành lang vô tận, được xây dựng từ những khối server đen bóng.

Ánh sáng xanh nhạt của hệ thống chiếu xuống từ trần nhà cao vút, tạo ra những cột sáng lạnh lẽo cắt ngang bóng tối.

Một bảng thông báo đỏ tươi hiện lên trước mắt anh, đè nặng lên thị giác:

`[SYSTEM ALERT]`
`[STATUS: CRITICAL]`
`[MEMORY CORRUPTION: 45%]`
`[CURRENT LOCATION: SERVER ROOM - LEVEL 99]`
`[WARNING: DAILY QUEST MISSED.

PENALTY APPLIED.]`

Nam chạm tay vào thái dương.

Không phải đau thể xác, mà là cảm giác trống rỗng, như thể ai đó đã dùng dao mổ cắt bỏ một phần não bộ.

Anh cố nhớ lại điều gì đó — tên của Ký, mùi hương của máu, cảm giác của con dao găm — nhưng tất cả chỉ là những mảnh vỡ mờ nhạt, không thể ghép lại thành hình.

`[STAT PENALTY: INTELLIGENCE -2]`
`[STAT PENALTY: WISDOM -1]`

Con số giảm đi một cách tàn nhẫn.

Trí tuệ của anh đang bị rút cạn.

Mỗi giây trôi qua mà anh không hoàn thành nhiệm vụ, anh sẽ trở nên ngu dốt hơn.

Và khi trí tuệ chạm đáy, anh sẽ trở thành một con quái vật không ý thức, một món đồ chơi của hệ thống.

Nam hít thở sâu, cố gắng ổn định nhịp tim.

Logic sinh tồn.

Đó là tất cả những gì anh còn lại.

Anh không panick.

Anh quan sát.

Hành lang này không giống bất kỳ dungeon nào anh từng bước vào.

Không có quái vật rình rập trong bóng tối, không có bẫy cơ học.

Chỉ có sự tĩnh lặng đáng sợ và tiếng hum nhẹ của hàng ngàn server đang chạy.

Những tấm panel kim loại hai bên tường nhấp nháy những dòng code màu xanh lá cây, cuộn xuống nhanh đến mức mắt thường không thể đọc được.

Nhưng có thứ gì đó khác.

Một mùi hương.

Mùi của điện tích tĩnh điện và...

Nam ngửi thấy nó.

Mùi sắt gỉ và sự sống đang bị thiêu đốt.

Anh đưa tay ra, ngón tay run nhẹ.

Trên lòng bàn tay anh, những vết cắt từ trận chiến trước đó đã đóng vảy, nhưng chúng không lành lại.

Thay vào đó, chúng đang chuyển màu thành xám tro, như thể da thịt của anh đang bị pixel hóa.

`[HP: 2/100]`
`[MP: 0/100]`

Anh gần như đã chết.

Nhưng hệ thống chưa xóa anh.

Nam bước đi.

Bước chân của anh không tạo ra tiếng động.

Sàn nhà làm bằng một loại vật liệu mềm, hấp thụ mọi âm thanh.

Anh di chuyển theo bản năng, hướng về phía mùi máu và tiếng hum ngày càng lớn.

Anh cần tìm ra nguồn gốc của sự bất ổn định này.

Anh cần biết tại sao anh vẫn còn tồn tại.

Sau ba mươi bước, hành lang mở ra vào một căn phòng tròn khổng lồ.

Ở trung tâm căn phòng là một cột ánh sáng trắng xóa, chiếu thẳng xuống một tấm thảm đen.

Trên tấm thảm đó, một người phụ nữ đang ngồi.

Cô ta mặc một bộ đồ bảo hộ trắng tinh, không một vết bẩn.

Trên ngực áo là dòng chữ mạ vàng: .

Khuôn mặt cô ta bị che bởi một chiếc mặt nạ kính trong suốt, phản chiếu ánh sáng từ cột trung tâm.

Cô ta đang cầm một cây bút điện tử, và trước mặt là một tấm bảng holographic khổng lồ.

Nam dừng lại.

Tim anh đập thình thịch.

Đây không phải là một quái vật.

Đây là một người quản lý.

Và anh biết, trong thế giới này, những người quản lý nguy hiểm hơn bất kỳ boss nào.

Admin-04 không quay lại.

Cô ta tiếp tục viết những dòng chữ đỏ máu trên bảng holographic.

Nam nhận ra tên của mình đang được liệt kê.

Bên cạnh nó là một thanh tiến trình đỏ đang lấp đầy dần: *Nguy cơ xóa sổ: 98%*.

"Cô là ai?" Nam hỏi.

Giọng anh khàn đặc, lạ lẫm chính với bản thân.

Admin-04 dừng bút.

Cô ta quay đầu lại, chuyển động mượt mà như một con thú săn mồi.

Đôi mắt sau lớp kính lạnh băng, không có đồng tử, chỉ có hai điểm sáng xanh lóe lên.

"Cậu đã bỏ lỡ nhiệm vụ hàng ngày, Nam," cô ta nói.

Giọng nói của cô ta không phải là giọng con người.

Nó là tổng hợp của hàng ngàn giọng nói, chồng lên nhau, tạo thành một âm thanh vang vọng trong đầu Nam.

"Luật Cân Bằng Tàn Khốc không cho phép sự chậm trễ."

Nam siết chặt nắm tay.

"Tôi không xin phép.

Tôi đang tìm câu trả lời."

Admin-04 cười.

Một nụ cười không có cảm xúc.

"Câu trả lời?

Cậu đang tìm kiếm sự thật trong một thế giới được xây dựng từ dối trá?

Đó là hành động ngu ngốc.

Và ngu ngốc dẫn đến cái chết."

Cô ta nháy mắt.

`[SKILL USED: DATA STORM]`

Không có hiệu ứng âm thanh.

Không có cảnh báo.

Chỉ đơn giản là không gian xung quanh Nam bắt đầu vỡ vụn.

Những khối server hai bên tường nổ tung, phun ra hàng ngàn mảnh vụn dữ liệu sắc nhọn.

Chúng lao về phía Nam với tốc độ ánh sáng.

Nam không chạy.

Anh không thể.

HP của anh quá thấp, MP của anh bằng không.

Anh chỉ có thể đứng đó và chấp nhận số phận?

Nam nhắm mắt lại.

Anh không dùng mắt để nhìn.

Anh dùng ký ức.

Ký ức về những đêm thức trắng với Ký.

Ký ức về nỗi sợ hãi khi nhìn thấy Nam-Gốc.

Ký ức về cảm giác khi anh đâm con dao vào tay chính mình.

Những ký ức đó đau đớn.

Nhưng chúng là của anh.

`[SKILL ACTIVATED: RESONANCE BREAK]`

Anh không cần MP.

Anh cần sự từ chối.

Sự từ chối chấp nhận thực tại mà hệ thống áp đặt.

Cơ thể anh phát ra một tiếng nổ vang.

Một sóng xung kích vô hình lan tỏa từ người anh, đẩy lùi những mảnh vụn dữ liệu.

Sóng xung kích va chạm vào Admin-04, làm cô ta lùi lại hai bước.

Admin-04 nhìn Nam, lần đầu tiên, vẻ mặt cô ta thay đổi.

Sự ngạc nhiên.

đã kích hoạt kỹ năng S-rank mà không có MP?" cô ta hỏi, giọng nói lần đầu tiên xuất hiện một chút dao động.

"Đó là lỗi hệ thống.

sự can thiệp của Bản Gốc?"

Nam mở mắt.

Máu chảy từ mũi anh, nhưng ánh mắt anh sắc lạnh hơn bao giờ hết.

"Không có Bản Gốc.

Chỉ có tôi."

Anh bước về phía trước.

Mỗi bước chân là một tuyên chiến.

Admin-04 đứng dậy.

Cô ta đưa tay lên, và một thanh kiếm ánh sáng hiện ra trong tay cô ta.

Lưỡi kiếm dài ba mét, phát ra tiếng rít chói tai.

"Vậy thì tôi sẽ xóa cậu," cô ta nói.

"Để tiết kiệm dung lượng."

Nam không né tránh.

Anh lao thẳng vào thanh kiếm.

Vụ va chạm tạo ra một tiếng nổ lớn.

Thanh kiếm ánh sáng cắt vào vai trái của Nam, xé toạc áo và da thịt.

Nhưng Nam không dừng lại.

Anh dùng vai còn lại để đỡ lấy thanh kiếm, và đưa tay phải của mình — tay cầm con dao găm vô hình từ ký ức — đâm thẳng vào mặt nạ của Admin-04.

*Crack.*

Lớp kính vỡ vụn.

Admin-04 thét lên.

Không phải tiếng thét của sự đau đớn, mà là tiếng thét của sự hoảng loạn.

Cô ta lùi lại, rút thanh kiếm ra khỏi vai Nam.

"Đừng làm điều đó!" cô ta hét lên.

"Cậu không hiểu!

Nếu cậu phá vỡ lớp bảo vệ của tôi, hệ thống sẽ sụp đổ!

Dungeon S-rank sẽ xuất hiện ngay tại đây!

Thành phố sẽ bị nuốt chửng!"

Nam rút tay ra.

Vết thương trên vai anh không chảy máu.

Thay vào đó, nó đang phát ra những tia sáng xanh, như thể cơ thể anh đang bị hấp thụ bởi hệ thống.

"Thế giới này là một cái bẫy," Nam nói, giọng lạnh băng.

"Và tôi sẽ phá vỡ nó."

Admin-04 lùi về phía cột ánh sáng.

Cô ta nhấn mạnh vào bảng holographic.

`[EMERGENCY PROTOCOL ACTIVATED]`
`[DUNGEON GENERATION: 10%...]`

Sàn nhà bắt đầu rung lắc.

Những vết nứt xuất hiện trên tấm thảm đen, lan tỏa ra xung quanh.

Từ những vết nứt đó, bóng tối bắt đầu tuôn ra.

Không phải bóng tối thông thường.

Đó là bóng tối của sự hư vô, nơi không có không gian, không có thời gian.

Nam cảm thấy sợ hãi.

Đây không phải là cảm giác sợ hãi thông thường.

Đây là nỗi sợ tồn tại.

Hệ thống đang cố gắng xóa bỏ anh bằng cách nuốt chửng anh vào chính nguồn gốc của nó.

Anh nhìn về phía Admin-04.

Cô ta đang run rẩy.

Không phải vì sợ hãi, mà vì...

"Cậu có muốn biết sự thật không?" cô ta hỏi, giọng nói nhỏ lại.

"Trước khi mọi thứ kết thúc?"

Nam dừng lại.

Anh nghi ngờ.

Đây có phải là bẫy không?

Có phải là một kỹ năng lừa đảo không?

Nhưng anh không có lựa chọn.

Anh cần thông tin.

Và thông tin là vũ khí duy nhất anh còn lại.

"Được," Nam nói.

"Nói đi."

Admin-04 gật đầu.

Cô ta chạm vào bảng holographic, và hình ảnh bắt đầu thay đổi.

Không còn là dữ liệu kỹ thuật số.

Đó là những hình ảnh thực tế.

Nam nhìn thấy một thành phố.

Thành phố của anh.

Nhưng nó không giống như thế giới anh biết.

Nó rực rỡ, sống động.

Mọi người cười nói.

Không có thanh HP.

Không có nhiệm vụ hàng ngày.

Không có dungeon.

Và rồi, hình ảnh thay đổi.

Một cột sáng chiếu xuống từ bầu trời.

Và từ cột sáng đó, hàng ngàn người rơi xuống.

Họ không chết.

Họ biến đổi.

Thanh HP hiện lên trên đầu họ.

Những con quái vật xuất hiện từ lòng đất.

"Đó là ngày hệ thống thức tỉnh," Admin-04 nói.

"Chúng tôi không kiểm soát nó.

Chúng tôi chỉ là những người quản lý.

Người thực sự kiểm soát là...

Bản Gốc."

Hình ảnh tiếp theo hiện lên.

Nam nhìn thấy một người đàn ông.

Người đàn ông đó ngồi trong một phòng quản trị, giống hệt căn phòng anh vừa bước ra.

Nhưng người đàn ông đó không phải là Nam-Gốc.

Nam sững sờ.

Tại sao Ký lại ở đó?

"Ký không phải là đồng minh của cậu," Admin-04 nói, giọng nói đầy bi kịch.

"Anh ta là người đã tạo ra hệ thống.

Và anh ta đang sử dụng cậu để hoàn thành nó."

Nam cảm thấy máu trong người anh lạnh đi.

Người anh trai.

Kẻ phản bội.

"Anh ta cần cậu," Admin-04 tiếp tục.

"Cậu là bản sao duy nhất có khả năng kích hoạt 'Lõi Hệ Thống'.

Và để làm được điều đó, cậu phải giết chết Bản Gốc.

Nhưng Bản Gốc không phải là một con quái vật.

ký ức của chính cậu."

Nam đứng đơ tại chỗ.

Thông tin này quá lớn.

Nó phá vỡ mọi logic anh đã xây dựng.

Ký là kẻ thù?

Bản Gốc là ký ức của anh?

Và nếu anh giết chết Bản Gốc, anh sẽ giết chết chính mình?

`[DUNGEON GENERATION: 50%...]`

Bóng tối đang lan rộng.

Những hình dạng kỳ quái bắt đầu xuất hiện từ bóng tối.

Chúng không phải là quái vật thông thường.

Chúng là những phiên bản biến dạng của chính Nam.

Nam với đôi mắt đỏ ngầu.

Nam với bộ giáp đen.

Nam với khuôn mặt bị xé toạc.

"Cậu phải chọn," Admin-04 nói.

"Chọn giữa sự thật và sự tồn tại."

Nam nhìn về phía những bản sao của mình đang tiến lại gần.

Anh nhìn về phía Admin-04, người đang chuẩn bị cho cái chết.

Anh không biết ai đang nói sự thật.

Có thể đây là một bẫy.

Có thể Ký đang quan sát từ phía sau.

Nhưng anh biết một điều.

Anh không thể để hệ thống kiểm soát anh.

Nam mỉm cười.

Một nụ cười điên loạn.

"Ta sẽ không chọn," anh nói.

"Ta sẽ phá vỡ cả hai."

Anh nhắm mắt lại.

Anh không tập trung vào kỹ năng.

Anh tập trung vào nỗi đau.

Nỗi đau của việc mất Ký.

Nỗi đau của việc bị phản bội.

Nỗi đau của việc biết rằng mọi thứ anh tin tưởng đều là giả.

Và từ nỗi đau đó, một nguồn năng lượng mới bùng nổ.

Không phải mana.

Không phải hệ thống.

Đó là ý chí.

`[NEW SKILL UNLOCKED: WILL OF THE FRACTURED]`
`[RANK: S+]`
`[EFFECT: IGNORE SYSTEM LIMITS FOR 10 SECONDS]`

Nam mở mắt.

Đôi mắt anh không còn màu đen.

Chúng phát sáng màu trắng xóa.

Anh lao vào bóng tối.

Không phải để chiến đấu.

Mà để nuốt chửng nó.

Và khi anh chạm vào bóng tối, thế giới xung quanh anh bắt đầu quay cuồng.

Những bức tường server vỡ vụn.

Cột ánh sáng tắt ngấm.

Admin-04 biến mất.

Chỉ còn lại Nam.

Và một tiếng thì thầm vang lên trong đầu anh, không phải từ hệ thống, mà từ chính ký ức của anh.

*"Cậu đã làm tốt, Nam.

Bây giờ, hãy bước vào chương tiếp theo."*

Và rồi, màn hình đen sầm lại.

`[CHAPTER 49 END]`
`[LOADING CHAPTER 50...]`
🛒
MUA SẮM TRÊN SHOPEE Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →

💬 Bình luận

👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận

Đánh giá:
Đang tải bình luận...

Cài đặt đọc

🔐 Đăng nhập

Quên mật khẩu? | Đăng ký

📝 Đăng ký

Đã có tài khoản? Đăng nhập

🔑 Quên Mật Khẩu

Nhập email đã đăng ký để nhận link đặt lại mật khẩu.

Quay lại đăng nhập