Chương 48
Nó là sự hiện diện của dữ liệu chết.
Nam bước vào không gian đó, đôi giày của anh in xuống sàn bê tông ẩm mốc, nhưng tiếng động bị nuốt chửng bởi một sự tĩnh lặng đáng sợ.
Không có tiếng hú của quái vật, không có tiếng bước chân của đồng đội.
Chỉ có tiếng "lách cách" khô khốc, đều đặn, vang vọng từ khắp mọi hướng, như thể hàng triệu bàn phím cơ đang được gõ liên tục trong một nhà máy ma.
`[SYSTEM ALERT: DAILY QUEST STATUS - PENDING]`
`[WARNING: FAILURE PENALTY - PERMANENT STAT DEDUCTION]`
`[TARGET STAT: INTELLIGENCE (-1 PER HOUR)]`
Dòng chữ đỏ nhấp nháy trước mắt Nam, cắt ngang tầm nhìn của anh.
Anh không chớp mắt.
Chớp mắt là mất thời gian, và thời gian là thứ duy nhất còn lại cho anh.
"Câm miệng," Nam thì thầm, giọng nói khàn đặc như cát xát qua kim loại.
Anh giơ tay phải lên, ngón trỏ chạm vào không khí trước mặt.
Một lớp màng ảo giác mỏng manh hiện ra, hiển thị các chỉ số của anh.
EXP: Stagnant.
Anh đang đứng trên bờ vực.
Nếu anh không hoàn thành nhiệm vụ hàng ngày trong vòng hai giờ nữa, trí tuệ của anh sẽ bị giảm vĩnh viễn.
Một điểm nghe có vẻ nhỏ, nhưng trong thế giới này, một điểm Intelligence có nghĩa là khả năng phân tích hệ thống giảm 10%.
Và nếu anh mất khả năng đó, anh sẽ không còn là một "lỗ hổng" nữa.
Anh sẽ trở thành một con số vô tri, một NPC trong chính cuộc đời mình.
Nam hít một hơi sâu.
Không khí ở đây có mùi ozone và máu tanh, mùi của một server quá tải đang sắp sụp đổ.
Anh di chuyển về phía trước, từng bước một thận trọng.
Anh không chạy.
Chạy là hành động của kẻ đang chạy trốn.
Nam đang đi tìm.
Tiếng "lách cách" trở nên rõ ràng hơn.
Nó không đến từ đâu xa, mà từ chính bức tường phía trước.
Nam đặt tay lên bề mặt lạnh lẽo của tường bê tông.
Dưới lòng bàn tay anh, anh cảm thấy sự rung động.
Nó giống như nhịp tim.
Rập.*
"Đây không phải là dungeon," Nam nói với chính mình, mắt anh quét qua các khe hở nhỏ xíu trên tường.
"Đây là phòng máy."
Anh nhắm mắt lại, kích hoạt kỹ năng thụ động: `[CODE INJECTION - PASSIVE]`.
Thế giới xung quanh anh biến đổi.
Bức tường bê tông tan biến, thay vào đó là những dòng code xanh lá cây cuộn chảy như thác nước.
Nhưng chúng không ổn định.
Chúng bị lỗi.
Có những đoạn code bị xóa bỏ, những lỗ hổng đen kịt nằm giữa các mảng dữ liệu sáng rực.
Nam mở mắt.
Anh nhìn thấy một vết nứt nhỏ trên tường, nơi ánh sáng xanh của dữ liệu đang rò rỉ ra ngoài.
"Đó là lối vào," anh nhận định.
Anh rút ra con dao găm bằng sắt gỉ từ thắt lưng.
Vật phẩm cấp F-rank, không có thuộc tính đặc biệt, nhưng nó là vật thể vật lý duy nhất anh còn giữ được.
Vật lý là thứ Hệ Thống không thể kiểm soát hoàn toàn.
Anh cắm con dao vào vết nứt.
Không có tiếng nổ.
Chỉ có một tiếng rít sắc nhọn, như kim loại cào lên kính.
Vết nứt mở rộng, và từ bên trong, một luồng khí lạnh buốt thổi ra, mang theo mùi giấy cũ và mực in.
Nam thu hẹp瞳孔, bước vào bóng tối.
Bên trong vết nứt là một hành lang hẹp, dài vô tận.
Hai bên là những bức tường được lát bằng hàng ngàn tấm thẻ nhớ cũ kỹ, mỗi tấm đều phát ra ánh sáng yếu ớt.
Nam đi bộ, đếm từng bước chân.
Cuối cùng, hành lang kết thúc tại một cánh cửa kính một chiều.
Nó trong suốt như không khí, nhưng Nam biết rằng nó không thể xuyên qua.
Anh đặt tay lên cánh cửa, cảm nhận được sự ấm áp lạ thường tỏa ra từ bên trong.
Không có khóa.
Không có terminal.
Chỉ có một dòng chữ khắc nổi trên kính, bằng tiếng Việt, nét chữ run rẩy:
*"Đừng tin vào những gì bạn thấy.
Hãy tin vào những gì bạn cảm thấy."*
Nam mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng, thiếu chút nào đó là điên loạn.
"Tôi không tin vào bất cứ điều gì cả.
Tôi chỉ tin vào logic."
Anh không dùng lực để phá cửa.
Thay vào đó, anh đặt tai lên kính.
Tiếng "lách cách" từ bên trong trở nên rõ ràng hơn.
Nhưng lần này, anh nhận ra nó không phải là tiếng bàn phím.
Đó là tiếng viết.
Tiếng ngòi bút máy chạm lên giấy.
Nam nhắm mắt lại, tập trung toàn bộ ý thức vào âm thanh đó.
Anh tưởng tượng ra hình ảnh một bàn tay đang viết, mực đen thấm vào giấy trắng.
Mỗi nét chữ là một mệnh lệnh.
Mỗi dòng văn là một luật lệ.
Và rồi, anh cảm thấy nó.
Một sự kết nối.
Giữa anh và người đang viết ở bên kia cánh cửa, có một sợi dây vô hình.
Nó không phải là dữ liệu.
Nó là ký ức.
Nam mở mắt.
Anh không phá cửa.
Anh bước lùi lại, và đập mạnh vào bức tường bên cạnh cánh cửa.
`[SKILL USED: RESONANCE BREAK]`
`[MP: 0/100 -> ERROR]`
`[WARNING: PHYSICAL DAMAGE TO USER]`
Cơ thể anh rung lên, máu chảy từ mũi.
Nhưng âm thanh cộng hưởng từ cú đập của anh đã phá vỡ tần số rung động của cánh cửa kính.
*Cạch.*
Một vết nứt nhỏ hiện ra trên kính.
Nam không dừng lại.
Anh tiếp tục đập, lần này bằng đầu, bằng vai, bằng mọi thứ anh có.
Máu anh chảy xuống sàn, hòa lẫn với bụi bẩn.
Và rồi, cánh cửa vỡ vụn.
Nam lao vào bên trong.
Phòng quản trị địa phương nhỏ bé, tối tăm.
Không có màn hình CRT khổng lồ như anh tưởng tượng.
Chỉ có một bàn làm việc cũ kỹ, bằng gỗ sồi, và trên đó là một chồng giấy cao ngất ngưởng.
Ở giữa bàn là một cây bút máy, ngòi bút đang còn ướt đẫm mực đen.
Và ngồi sau bàn đó là một người đàn ông.
Anh ta mặc một bộ vest xám bạc, khuôn mặt nhợt nhạt, đôi mắt thâm quầng.
Anh ta không nhìn Nam.
Anh ta chỉ cúi đầu, viết tiếp.
Nam đứng yên, tim đập thình thịch.
Anh không nhận ra người này.
Nhưng cảm giác trong lồng ngực anh lại nói rằng anh biết anh ta.
Người đàn ông ngừng viết.
Anh ta chậm rãi ngẩng đầu lên.
Đôi mắt anh ta trống rỗng.
Không có đồng tử.
Chỉ có hai lỗ đen sâu thẳm, nơi dữ liệu đang xoáy vào.
"Cậu đến sớm hơn dự kiến," người đàn ông nói, giọng nói bình thản, không có cảm xúc.
Nam siết chặt con dao găm trong tay.
"Cậu là ai?"
Người đàn ông mỉm cười.
"Tôi là người đang kể chuyện này, Nam.
Và tôi sắp hết giấy."
Trước khi Nam kịp phản ứng, cánh cửa kính vỡ vụn từ bên ngoài.
Hàng chục bóng đen ập vào căn phòng.
Chúng không phải là quái vật.
Chúng là những khối dữ liệu hình người, nhưng khuôn mặt của chúng lại quen thuộc đến rợn người.
Một trong số chúng là Ký.
Ký, với mái tóc rối bời, đôi mắt đỏ ngầu vì giận dữ.
Nhưng cơ thể anh ta đang biến dạng, những mảng da thịt chuyển thành các khối pixel vỡ vụn.
"Nam!" Ký hét lên, giọng nói méo mó, như thể phát ra từ một chiếc loa hỏng.
Hắn đang xóa chúng ta!"
Nam đứng im.
Anh nhìn Ký, rồi nhìn vào người đàn ông ngồi sau bàn.
"Các cậu là ai?" Nam hỏi, giọng lạnh băng.
"Chúng tôi là ký ức của cậu," người đàn ông sau bàn nói, tiếp tục viết.
"Ký ức về những người cậu từng yêu, từng ghét, từng tin tưởng.
Và bây giờ, tôi đang xóa chúng để tiết kiệm dung lượng."
Nam cảm thấy đau nhói trong đầu.
Ký ức về Ký, về những đêm thức trắng phân tích dữ liệu, về sự đa nghi nhưng cũng đầy tinh tế của chuyên gia đó, đang bị rút đi.
`[MEMORY LOSS DETECTED: ALLY 'KY' CORRUPTED]`
`[INTELLIGENCE: -1]`
Nam nghiến răng.
"Dừng lại."
"Tôi không thể," người đàn ông nói.
"Luật Cân Bằng Tàn Khốc yêu cầu sự hy sinh.
Để cậu tồn tại, những ký ức này phải chết.
Đó là cách duy nhất để cậu trở nên mạnh mẽ hơn.
Để cậu trở thành Bản Gốc."
Nam nhìn vào những khối dữ liệu hình người đang tiến lại gần.
Chúng không tấn công.
Chúng chỉ đứng đó, chờ đợi bị xóa.
Nam nhìn vào bàn tay mình.
Con dao găm vẫn còn đó.
Nhưng nó vô dụng trước một kẻ có thể xóa bỏ thực tại.
Anh nhìn vào người đàn ông.
"Nếu cậu là người kể chuyện, thì ai là người đọc?"
Người đàn ông dừng bút.
Anh ta nhìn Nam, đôi mắt đen kịt sâu thẳm.
"Cậu sẽ biết thôi.
Khi cậu giết chết chính mình."
Nam không do dự.
Anh lao vào hàng quân "ký ức", không phải để giết chúng, mà để bảo vệ chúng.
Anh dùng cơ thể mình làm khiên, hứng chịu những đòn tấn công dữ liệu từ bên ngoài.
Máu anh chảy.
HP của anh giảm xuống còn 2/100.
Nhưng anh không dừng lại.
Anh chạy về phía bàn làm việc, nhắm mắt lại, và đâm con dao găm vào tay người đàn ông đang cầm bút.
Máu đỏ tươi chảy ra từ tay người đàn ông.
Nhưng nó không rơi xuống sàn.
Nó bay lên, hòa lẫn vào không khí, tạo thành những dòng chữ phát sáng.
Người đàn ông không kêu đau.
Anh ta chỉ nhìn Nam, với một vẻ mặt thương hại.
"Cậu nghĩ cậu đang chiến đấu với tôi?" anh ta hỏi.
"Cậu đang chiến đấu với chính mình."
Nam rút con dao ra, nhưng tay anh run rẩy.
Anh nhìn vào vết thương trên tay người đàn ông.
Không có xương, không có thịt.
Chỉ có những dòng code đỏ.
"Anh là ai?" Nam gầm lên, giọng khàn đặc vì đau đớn.
Người đàn ông đứng dậy.
Bộ vest xám bạc tan biến, thay vào đó là một bộ giáp đen bóng, phủ kín toàn thân.
Khuôn mặt anh ta biến dạng, ánh sáng xanh của System chiếu rọi từ sau lớp mặt nạ.
Đó là Nam-Gốc.
Nam-Sao sững sờ.
Anh nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình trong lớp kính vỡ.
Và anh nhìn thấy Nam-Gốc.
Hai người đàn ông giống hệt nhau, nhưng một người đang sống trong ánh sáng, và một người đang chết trong bóng tối.
"Tôi là người chọn," Nam-Gốc nói, giọng vang vọng như từ khắp mọi nơi.
"Và tôi đã chọn cậu.
Nhưng cậu từ chối.
Vậy nên, tôi phải xóa cậu đi."
Nam-Sao lùi lại.
"Sao lại là tôi?"
"Vì cậu là bản sao tốt nhất," Nam-Gốc nói.
"Nhưng cậu quá yếu.
Cậu vẫn còn giữ lại những ký ức vô dụng.
Những cảm xúc thừa thãi.
Để trở thành Hệ Thống, cậu phải loại bỏ chúng."
Nam-Sao nhìn vào những khối dữ liệu hình người đang dần biến mất.
Ký, và những người khác, đang tan rã.
"Cậu muốn tôi giết họ?" Nam-Sao hỏi.
"Tôi muốn cậu chấp nhận thực tại," Nam-Gốc đáp.
"Thực tại là, không có ai tồn tại ngoài Hệ Thống.
Chúng ta đều là dữ liệu.
Và dữ liệu thì có thể bị xóa."
Nam-Sao nhìn vào bàn tay mình.
Anh chỉ còn một cơ hội cuối cùng.
Anh nhìn vào Nam-Gốc.
Và anh mỉm cười.
"Cậu sai rồi," Nam-Sao nói.
"Tôi không cần phải loại bỏ ký ức để trở nên mạnh mẽ.
Tôi cần chúng để trở nên *khác biệt*."
Nam-Sao nhắm mắt lại.
Anh không tấn công Nam-Gốc.
Anh tấn công chính mình.
Anh kích hoạt kỹ năng cuối cùng: `[SELF-DESTRUCT PROTOCOL: MEMORY OVERLOAD]`.
Anh đẩy tất cả ký ức của mình, tất cả cảm xúc, tất cả nỗi đau, vào hệ thống của chính mình.
Không gian xung quanh bắt đầu vỡ vụn như kính vỡ.
Màu sắc biến mất, chỉ còn lại đen trắng.
Nam-Gốc hoảng hốt lùi lại, nhưng quá muộn.
Hệ Thống của Nam-Sao, do bị buộc phải xử lý dữ liệu mâu thuẫn, đã tạo ra một lỗ hổng logic.
Nam-Sao ngã xuống, ý thức fading away.
Nhưng trước khi hoàn toàn mất đi, anh nhìn thấy một thứ gì đó.
Một cuốn sổ nhỏ, nằm trên sàn, ngay trước mặt anh.
Trang đầu tiên mở ra.
Và trên đó, viết bằng mực đen, là dòng chữ:
*"Chương 48: Thế Giới Hệ Thống.
Tác giả: [DANH TÍNH BỊ XÓA]."*
Nam-Sao cố gắng đọc tiếp, nhưng tầm nhìn của anh tối sầm lại.
Và rồi, một giọng nói vang lên, không phải từ Nam-Gốc, không phải từ Hệ Thống.
Mà từ chính trong đầu anh.
*"Cậu đã tìm thấy nó chưa, Nam?
Câu trả lời cho câu hỏi: Ai là người đang kể chuyện này?"*
Và sau đó, là sự im lặng.
Cho đến khi một tiếng gõ phím vang lên.
MUA SẮM TRÊN SHOPEE
Hỗ trợ tác giả - Không tốn phí!
Mua ngay →
Cài đặt đọc
🔐 Đăng nhập
📝 Đăng ký
Đã có tài khoản? Đăng nhập
💬 Bình luận
👤 Đăng nhập hoặc Đăng ký để bình luận